Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu


ghiền tiểu thuyết

 

Pháo Long nghi hoặc nhìn Cơ Động, lấy tay gỡ cái mũ đầu bếp trên đầu hắn xuống, lộ ra cái đầu trọc bóng lưỡng. So sánh với năm năm trước, hắn rõ ràng béo lên một chút, lưng cũng cao to hơn một ít. Thực lực của hắn mặc dù rất khó có khả năng tiến bộ, nhưng nhãn lực tuyệt đối không kém. Khi hắn chứng kiến Kim Giáp Nữ Tử kia, đã cảm thấy một cỗ hàn khí mạnh mẽ cực mạnh xông thẳng vào thân thể. Bộ áo giáp màu vàng kim huyễn lệ kia rõ ràng không phải để lòe mắt thiên hạ. Hắn vốn tưởng rằng đã gặp phải phiền toái lớn, đột nhiên lại bị Cơ Động gọi là sư huynh nên ngơ ngẩn cả người.
- Ngươi là...?
Cơ Động cung kính nói:
- Năm năm trước, Phất Thụy sư huynh có dẫn ta và Lam Bảo Nhi ghé qua nơi này thưởng thức thịt nướng của sư huynh. Lần đó ta cũng gặp qua Sư mẫu nữa. Sư huynh còn nhớ không?
Pháo Long thoáng ngẫm nghĩ một chút, đột nhiên vung tay vỗ mạnh lên cái đầu bóng lưỡng của mình:
- Là tiểu tử nhà ngươi! Ngươi tên là Cơ Động, đúng không? Ta thường vẫn nghe tên tiểu tử Phất Thụy kia nhắc đến ngươi. Thoáng một cái đã hơn năm năm rồi. Tiểu tử nhà ngươi sao lại đến đây? Còn chuyện vừa rồi là chuyện gì xảy ra?
Cơ Động cười khổ nói:
- Sư huynh đừng trách. Cái bàn đó cứ tính vào tiền của ta. Vừa rồi có mấy người nhìn chằm chằm vào vị bằng hữu này của ta. Tính tình của vị bằng hữu này cũng không được tốt cho lắm, liền ra tay hù dọa bọn họ một phen. Cũng là lỗi của ta, không có kịp thời ngăn cản hắn. Làm ảnh hưởng đến việc buôn bán của sư huynh rồi.
Pháo Long A Bỉnh liếc nhìn A Kim một cái:

- Nếu đã là người nhà thì nói gì tới chuyện ảnh hưởng hay không. Tới chỗ của ca ca rồi còn có thể để cho ngươi tốn tiền sao? Phất Thụy chỉ có một gã Tiểu sư đệ là ngươi, ngươi đã là huynh đệ của hắn, tự nhiên cũng là huynh đệ của A Bỉnh ta. Từ nay về sau đừng có gọi sư huynh này sư huynh nọ nữa, cứ gọi ta là đại ca đi.
- Đại ca, vậy tiểu đệ liền cung kính không bằng tuân lệnh.
Cơ Động cực kỳ thích tính cách hào sảng, thẳng thắn này của Pháo Long, lập tức đáp ứng. Bất quá, câu nói hào sảng tiếp theo của Pháo Long lại khiến cho hắn lâm vào xấu hổ:
- Tiểu sư đệ, ngươi có diễm phúc không ít a! Trong hai vị này ai là đệ muội vậy? Cả hai luôn à?
- Ặc...
Cơ Động quay đầu lại nhìn thoáng qua Liệt Diễm và A Kim, bất đắc dĩ nói:
- Đại ca, huynh hạ miệng lưu tình giúp. Cả hai vị này đều là bằng hữu của ta.
Liệt Diễm đứng lên, nói với Pháo Long:
- Thịt nướng của ngươi rất ngon. Đáng tiếc, ma lực của ngươi bị đình trệ, nếu không sẽ còn tốt hơn.
Thân là Nữ hoàng của Thế giới Địa Tâm, nàng tự nhiên sẽ không giống như Cơ Động gọi Pháo Long là đại ca. Có thể đứng dậy nói chuyện, đã là nể mặt Cơ Động lắm rồi.
Pháo Long ha ha cười một tiếng:
- Ngưng trệ thì ngưng trệ vậy, nhiều năm cũng đã quen rồi. Được rồi, các ngươi ngồi nghỉ ngơi đi, ta sẽ đích thân nướng thịt cho các ngươi. Hiếm có dịp Tiểu sư đệ Cơ Động ghé thăm chỗ của ta, bữa ăn hôm nay cứ để ta tính đi.
- Chờ một chút.
Liệt Diễm mở miệng ngăn lại.
Pháo Long khẽ nhíu mày. Thanh âm Liệt Diễm mặc dù cực kỳ êm tai, nhưng vô hình trung đã có mọt loại cảm giác cao cao tại thượng, khiến cho trong lòng hắn có chút khó chịu. Hắn mở Nhất Khẩu Hương này đã nhiều năm. Hầu hết các đệ tử, sư phụ của Thiên Can Học Viện đối với hắn đều có mấy phần kính nể. Đối với thái độ của Liệt Diễm, hắn thật sự có chút không chịu nổi, chỉ là nể mặt Cơ Động nên mới không có phát tác, nếu không đã sớm phẩy tay bỏ đi rồi.
- Có chuyện gì không?

Thanh âm Pháo Long cũng lạnh lùng thêm vài phần.
Liệt Diễm tựa hồ cũng không cảm giác được sự biến hóa cảm xúc của Pháo Long, vẫn dùng ngữ khí như trước, nhàn nhạt nói:
- Tàn tật tứ chi cũng không có nghĩa là ma lực không thể khơi thông. Kinh mạch bế tắc chỉ cần có thể khôi phục, đả thông lại, vẫn như trước có thể gia tăng tu vi. Kinh mạch đã bế tắc mà còn cố gắng mạnh mẽ tu luyện, khiến cho ma lực trong cơ thể ngươi tích tụ quá mức, kinh mạch trong cơ thể đã sắp không chịu nổi nữa rồi. Nếu không sớm chữa trị, nhiều nhất cũng chỉ có thể sống thêm một năm nữa. Thân thể ngươi thô to, cũng không phải là do béo ra, mà là do thân thể bị ma lực căng trướng lên mà thôi.
Nghe những gì Liệt Diễm nói, trên mặt Pháo Long không khỏi toát ra vẻ hoảng sợ:
- Ngươi có thể nhìn ra tình trạng thân thể ta?
Liệt Diễm gật gật đầu:
- Thịt nướng của ngươi ngon như vậy, chúng ta cũng không thể ăn mà không trả tiền, coi như là thay A Kim bồi thường cái bàn của ngươi đi. Cơ Động, ngươi giúp hắn khôi phục lại đi. Vị trí quan trọng chính là trên mắt trái cùng với chỗ cánh tay trái bị gãy.
Nói tới đây, thanh âm của nàng ngừng lại, những điều cần nói thêm, nàng liền thông qua sự liên hệ linh hồn mà trao đổi với Cơ Động.
Pháo Long có chút sững sờ nhìn bọn họ, thì thào nói:
- Chuyện này không thể nào được. Các lão sư của Thiên Can Học Viện cũng không có biện pháp nào.
Liệt Diễm một lần nữa ngồi xuống, lạnh nhạt nói:
- Những ma sư bình thường đương nhiên không có biện pháp nào. Bởi vì bọn họ rất khó áp chế được ma lực của ngươi. Mọt khi làm đứt mất kinh mạch đang bị bế tắc kia, chưa kịp khai thông lại, ngươi đã bị ma lực dư thừa phản phệ, làm nổ tung cơ thể, càng chết mau hơn. Coi như bọn họ có biện pháp khống chế ma lực của ngươi đi, cũng không thể nào trong khoảng thời gian ngắn khiến cho kinh mạch của ngươi một lần nữa tái hiện sinh cơ, cũng vô dụng, ngươi vẫn sớm chết. Cho nên cũng không ai dám dễ dàng động thủ.
Vừa nói, Liệt Diễm vừa lật tay lại, bình hồ lô màu xanh chứa Căn Nguyên Sinh Mệnh đã xuất hiện trong lòng bàn tay nàng. Lúc trước khi nàng dùng linh hồn trao đổi với Cơ Động, đã biết được Cơ Động đem bình của mình để lại ở chỗ của Chu Tước.
- Pháo Long đại ca, ngươi có thật lòng tin tưởng ta không?
Cơ Động đón lấy bình hồ lô, quay lại nghiêm mặt nhìn Pháo Long.
Pháo Long một lần nữa đội cái mũ đầu bếp của mình lên:
- Tiểu sư đệ, có gì mà tin tưởng với không tin? Vị bằng hữu này của ngươi nói không sai, nếu không sớm chữa trị, ta cũng không thể sống quá một năm nữa. Có cơ hội thì cứ làm đi, cùng lắm là chết thôi chứ gì đâu. Ta đã sống đủ rồi.

Cơ Động ha hả cười một tiếng, nói:
- Đại ca, chỉ cần ngươi tin tưởng ta, ta dám nói nắm chắc chín thành là thành công. Chúng ta bắt đầu đi, cần kiếm một chỗ nào yên tĩnh một chút.
- Gấp gáp cái gì. Các ngươi ăn xong bữa cơm này đi đã. Các ngươi đợi chút, ta đi nướng thịt.
Pháo Long xoay người bước nhanh về phía nhà bếp. Trên khuôn mặt dữ tợn của hắn không khỏi toát ra vài phần vẻ kích động. Những lời Liệt Diễm nói không nhiều lắm, nhưng hắn lại có thể cảm giác được những lời mà cô gái có thanh âm hoàn mỹ này nói là cực kỳ chính xác.
Kinh nghiệm xã hội của Pháo Long phong phú đến thế nào? Từ thái độ cùng vẻ mặt của Cơ Động đối với Liệt Diễm, hắn có thể đoán được rất nhiều thứ. Lúc Cơ Động nhìn về phía Liệt Diễm, ngoài sự ái mộ còn có vài phần tôn kính nữa. Hắn đã từng nghe Phất Thụy kể chi tiết về chuyện của Cơ Động, hắn tuyệt đối là người sẽ nối nghiệp Phất Thụy, trên Thánh Tà Chiến Trường từng đại phát thần uy, thực lực của Cơ Động tuyệt đối không thể nghi ngờ. Có thể khiến cho hắn tôn kính, có thể thấy được lai lịch của cô gái che mặt này cực kỳ bất phàm. Huống chi, nàng ấy ngay lần đầu tiên nhìn thấy mình đã có thể đem toàn bộ tình huống cơ thể của mình nói qua không sai một chữ. Từ giọng nói khẳng định của nàng ta và Cơ Động, hắn hiểu rõ, e rằng cơ hội khôi phục của mình thật sự đã tới rồi.
- Liệt Diễm, cám ơn ngươi. Nếu ngươi không nói ra, ta thật sự không biết nên làm như thế nào để trợ giúp Pháo Long đại ca.
Cơ Động nói.
Liệt Diễm lắc lắc đầu, ngoại trừ ngươi ra, ta không có thói quen nợ người khác cái gì. Hơn nữa, ta nhìn ra được, ngươi cực kỳ tôn kính hắn. Người mà ngươi tôn kính, tự nhiên đáng để cứu. Ngươi phải nhớ kỹ, Hỗn Độn sáng tạo vạn vật... Phải dùng Hỗn Độn thuần túy nhất nhanh chóng giúp hắn tu bổ lại kinh mạch, khôi phục lại như trạng thái tuần hoàn như trước, hơn nữa còn phải giúp hắn gia cố lại kinh mạch nữa. Có Căn Nguyên Sinh Mệnh, chuyện này sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Cơ Động gật gật đầu:
- Yên tâm đi. Thuộc tính của ta và của Pháo Long đại ca vốn cùng nguyên, dựa theo biện pháp mà ngươi nói, hắn cũng chẳng có vấn đề gì đâu. Phất Thụy sư huynh nếu biết Pháo Long đại ca còn có cơ hội khôi phục lại tu luyện, nhất định sẽ rất vui.
Liệt Diễm nói:
- Thân thể bị tàn khuyết, hắn vĩnh viễn cũng không có khả năng đạt tới cấp bậc Cửu Quan Chi Tôn. Tám quan hẳn là có thể được.