Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu


ghiền tiểu thuyết

 

Chỉ một lát sau, Pháo Long đã tự mình bưng đến một khai thức ăn lớn, trên đó có hai mươi xâu thịt nướng cùng với tám vò rượu lúa mạch. Liệt Diễm kéo nhẹ cái khăn che mặt lên một chút, chỉ lộ ra cặp môi đỏ mọng ôn nhuận, non mịn, nhẹ nhàng ăn từng miếng thịt nướng. A Kim cũng không khách khí, cái mặt nạ trên mặt nàng ta khẽ kéo lên một nửa, cũng lộ ra cái miệng. Chẳng qua phong cách ăn của nàng ta cũng không được nhẹ nhàng tao nhã như Liệt Diễm, cắn từng miếng từng miếng thịt to. Tuy ràng nàng cũng không có nói thêm gì, nhưng ánh mắt bất chợt ngẩng lên nhìn Pháo Long đã rõ ràng hòa hoãn hơn rất nhiều. Hiển nhiên là nàng rất hài lòng đối với thịt nướng.
Cơ Động phát hiện, khuôn mặt A Kim hơi có chút gầy gò, cặp môi cũng hơi nhạt một chút. Nhìn qua nàng cùng không có hoàn mỹ giống như Liệt Diễm, nhưng từ phần đường cong dưới má cùng với ánh mắt lưu chuyển có thể nhìn ra, nàng ta nhất định cũng là một mỹ nữ.
Cơ Động vỗ vỗ bả vai Pháo Long:
- Đại ca, vừa rồi ta cũng đã ăn no rồi. Để các nàng ở đây ăn uống đi. Chúng ta đi thôi. Sớm chữa khỏi cho ngươi, ta cũng yên tâm hơn một chút.
Có A Kim ở đây bảo vệ, hắn cũng không cần lo lắng cho an nguy của Liệt Diễm.
- Được.

Pháo Long A Bỉnh cũng không có làm gì, đứng lên, mang theo Cơ Động trực tiếp đi lên trên lầu.
o0o
Mãi đến lúc hai người đi rồi, tốc độ ăn uống của A Kim mới hơi hơi giảm bớt một chút, hạ giọng nói:
- Chủ nhân, thịt nướng này ăn ngon thật.
Liệt Diễm nhìn nàng một cái:
- Ngươi không nên ăn nhiều quá. Dạ dày của ngươi không biết đã bao nhiêu năm nay không có thức ăn nào đưa vào, vừa mới khôi phục lại không nên ăn quá nhiều thức ăn, không tốt. Nhưng thật ra thứ rượu lúa mạch này thì có thể uống nhiều một chút. Đợi khi quay trở lại Sinh Mệnh Chi Sâm, ta sẽ lấy cho ngươi một bình Căn Nguyên Sinh Mệnh, có nó, thân thể ngươi có thể khôi phục lại bình thường. Đáng tiếc, linh hồn là thứ thần bí nhất của con người, ta cũng không cách nào giúp ngươi khôi phục lại ký ức. Có thể khôi phục lại hay không, là phải xem vận khí của ngươi thôi.
A Kim khẽ gật đầu, buông xâu thịt xuống, chậm rãi uống rượu.
o0o
A Bỉnh dẫn theo Cơ Động một mực đi đến căn phòng cuối cùng trên tầng cao nhất của Nhất Khẩu Hương. Khóa lại cánh cửa phòng kiên cố, hắn quay sang nói Cơ Động:
- Nơi này là phòng nghỉ bình thường của ta, không ai được phép vào đây. Cứ ở đây làm đi.
Cơ Động nói:

- Đại ca, làm chuyện này có thể sẽ có chút thống khổ, ngươi phải cố gắng chịu đựng một chút.
A Bỉnh ha ha cười:
- Yên tâm, một chút đau khổ ta còn chịu nổi mà. Chết ta còn không sợ, đau thì tính cái gì?
Vừa nói, hắn trực tiếp bước lại cạnh giường, cởi giày khoanh chân ngồi xuống.
Cơ Động khẽ nhảy người lên, ngồi phía sau lưng A Bỉnh, trầm giọng nói:
- Đại ca, một lát có bất cứ cảm giác gì, ngươi cũng phải tận lực thả lỏng thân thể, cũng không nên vận chuyển ma lực của mình, mọi chuyện cứ để cho ta!
A Bỉnh gật đầu, tay phải đặt trên đầu gối, khép kín hai mắt.
Cơ Động nâng hai tay lên, đặt lên cái lưng dày rộng của A Bỉnh. Ý niệm khẽ khẽ động, hào quang Cực Hạn Song Hỏa đồng thời thoáng hiện sau lưng hắn. Trong phút chốc, chỉ thấy sau lưng Cơ Động phân biệt xuất hiện một vầng thái dương chói chan cùng với một vòng hắc nguyệt. Trong căn phòng cũng không tính là rộng rãi này, cơ hồ trong nháy mắt đã bị khí tức Cực Hạn Song Hỏa này choáng đầy cả.
A Bỉnh kêu lên một tiếng đau đớn, khẽ cao mày. Thuộc tính áp chế mạnh mẽ nháy mắt phát ra, nương theo hai cánh tay Cơ Động rót vào trong cơ thể của hắn.
Cấp bậc ma lực Cơ Động mạnh hơn hắn nhiều, lại có được Chí Âm Chí Dương Hỏa Diễm, coi như đẳng cấp A Bỉnh cao hơn Cơ Động nhiều, cái thuộc tính áp chế này cũng sẽ tồn tại, huống chi lại là tiếp xúc ở khoảng cách gần như thế chứ?
Pháo Long A Bỉnh chỉ cảm thấy sau lưng mình truyền đến ma lực khổng lồ liên miên không dứt, hơn nữa còn có thuộc tính áp chế mạnh mẽ, khiến cho hắn mảy may không thể di động được, thậm chí mất đi sự liên hệ với ma lực trong cơ thể.

Cơ Động muốn, chính là hiệu quả này. Muốn chữa khỏi Pháo Long, đầu tiên cần phải đem toàn bộ ma lực trong cơ thể hắn hoàn toàn áp chế lại, chỉ có dưới tình huống như vậy, lúc giúp hắn đả thông kinh mạch, những thứ ma lực dư thừa kia mới không có quấy phá bừa bãi.
Khi chân chính đem ma lực rót vào trong cơ thể Pháo Long, Cơ Động mới cảm nhận được tình huống của hắn nguy hiểm đến mức nào. Ma lực trong cơ thể Pháo Long căn bản đã không thể tự động vận chuyển, cô đọng thành khối, nằm rãi rác khắp nơi trong kinh mạch. Kinh mạch ở rất nhiều nơi đều bởi vì những khối ma lực này mà phình lớn ra. Có nơi thành kinh mạch đã mỏng lại giống như là cánh gián vậy, nhìn qua bất cứ lúc nào cũng có thể vỡ bục ra được. Mà một khi có chỗ nào đó vỡ ra, như vậy đám ma lực khủng bố cô động kia sẽ không còn bất cứ kềm chế nào, phá tan toàn bộ trói buộc, đó cũng là ngày chết của Pháo Long. Hiện tại Cơ Động có cảm giác Liệt Diễm đã nói hơi nhẹ nhàng một chút, theo như hắn phát hiện, Pháo Long có thể sống qua một tháng nữa cũng đã rất may rồi.
Phát hiện tình huống khó khăn của A Bỉnh, Cơ Động cũng không có nóng lòng động thủ vội, mà là đầu tiên điều chỉnh hô hấp của mình một chút, khiến cho khí tức bản thân càng thêm ổn định một chút, sau đó hắn mới bắt đầu vận chuyển ma lực toàn thân. Vầng thái dương và hắc nguyệt sau lưng lặng yên dung hợp, chuyển hóa thành Hắc Bạch Song Sắc Âm Dương Ngư. Khí tức Cực Hạn Thuộc Tính trên người Cơ Động tản mát ra trên người Cơ Động nhất thời chuyển hóa thành khí tức công chính bình thản. Đây chính là ma lực cực kỳ trung hòa, sau khi Âm Dương điều hòa mới tạo thành, đây cũng là thứ ma lực nhu hòa nhất, dễ dàng để cho người khác chấp nhận nhất. Đương nhiên, ngàn vạn lần không nên coi thường cái khí tức ma lực cực hạn tịch diệt này. Bởi vì, nó chính là do Hỗn Độn Chi Nguyên khí tức biến thành.
Ma lực nhu hòa chậm rãi rót vào trong cơ thể A Bỉnh. Hiệu quả thuộc tính áp chế cũng không hề biến mất. Ma lực trong cơ thể Pháo Long đều dưới tác dụng của Thuộc Tính Áp Chế trở nên thành thật hơn rất nhiều, tùy ý để luồng ma lực nhu hòa kia rót vào trong cơ thể, cũng không hề tiến hành bất cứ sự phản kháng nào. Đây chính là sự chênh lệch về thực lực. Hơn nữa, Hỏa thuộc tính cực kỳ nhu hòa mà Cơ Động phóng thích ra cũng không phải có kích thích ma lực của Pháo Long bùng nổ.
Cơ Động làm vô cùng cẩn thận. Hắn đầu tiên dùng ma lực Hỗn Độn khí tức mới dung hợp của chính bản thân mình rót vào trong kinh mạch của Pháo Long. Giờ khắc này, có thể rõ ràng chứng kiến, trên mi tâm của Cơ Động xuất hiện một ngọn lửa màu trắng nhỏ, đó cũng không chỉ là Hỗn Độn Chi Hỏa, hơn nữa lại còn là Linh Hồn Chi Hỏa đã dung hợp linh hồn Cơ Động.
Tinh thần lực của hắn dưới sự dẫn động của Linh Hồn Chi Hỏa đã tăng lên đến trình độ lớn nhất. Toàn bộ sự phân bố kinh mạch cùng với tình huống kinh mạch trong cơ thể Pháo Long giống như là một cái bản đồ, hoàn toàn xuất hiện trong óc của Cơ Động.
Ma lực nhu hòa choáng đầy trong cơ thể Pháo Long, dần dần bọc lên trên tầng kinh mạch yếu ớt của hắn một lớp ma lực bảo hộ. Cho dù đã không còn Thuộc Tính Áp Chế, ma lực trong kinh mạch của Pháo Long muốn phá được tầng ma lực bảo hộ nhìn qua cực kỳ bình thản, nhu hòa của Cơ Động kia, nhưng lại ẩn chứa sự ảo diệu thần kỳ của Hỗn Độn kia là quyết không thể nào được.
Làm xong chuyện đó, tinh thần Cơ Động mới chính thức di chuyển đến chỗ kinh mạch tắc nghẽn trên mắt phải cùng với cánh tay trái của Pháo Long. Hắn lựa chọn khai thông trước chính là chỗ cánh tay trái cụt. Cái này gọi là đau dài không bằng đau nhất thời. Tìm được chỗ tích tụ ma lực, Cơ Động cơ hồ không chút do dự, thúc dục ma lực của chính mình, tựa như lưỡi dao sắc bén, lập tức cắt xuống.