Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu


ghiền tiểu thuyết

 

Ngay lúc Chu Tước còn đang suy nghĩ xem Hỗn Độn Chi Hỏa của Cơ Động đã đạt đến trình độ như thế nào, Hỏa Nhi đứng bên cạnh, nhìn thấy mẹ tản mát ra Hỗn Độn Chi Hỏa, thân thể của nàng cũng khẽ giật giật nhẹ, nhắm hai mắt lại, hai cánh đột nhiên đập nhanh. Bạch quang nhu hòa cùng với Hắc quang giao hội lại với nhau sau lưng, chuyển hóa thành Hắc Bạch Âm Dương Ngư giống như đúc cái của Cơ Động, chỉ là hơi nhỏ hơn một chút. Cái Âm Dương Ngư kia khẽ bay đến trước người Hỏa Nhi, ngay tại vị trí trung tâm của nó, cũng đồng dạng dâng lên một tia hỏa diễm màu trắng, so với cái của Chu Tước, không ngờ lại còn cao hơn đến hai phân.
- Hỏa Nhi, con...
Chu Tước trừng lớn hai mắt, nhìn chăm chú vào đốm Hỗn Độn Chi Hỏa thuần túy cùng với cái Âm Dương Ngư kỳ dị kia:
- Mẹ thật hâm mộ con đó! Nếu như không có cái phong ấn đáng ghét này, mẹ thật sự mong muốn được trở thành Ma thú đồng bọn của Cơ Động. Về mặt cảnh giới, con đã vượt qua mẹ rồi.
o0o
Ra khỏi Chu Tước Huyệt Động, Cơ Động chỉ cảm thấy thể xác và tinh thần cực kỳ vui sướng. Mắt thấy bộ dáng thân thiết khi hai mẹ con Chu Tước gặp nhau, hắn tự đáy lòng cảm thấy vui sướng dùm các nàng. Ít nhất mấy năm gần đây, Hỏa Nhi đi theo hắn cũng không ngừng trưởng thành. Đúng theo lời Chu Tước đã nói, đi theo Cơ Động, Hỏa Nhi đã có được tiềm chất để trở thành Thánh Thú. Hơn nữa, hắn và Hỏa Nhi căn bản cũng không cần khế ước gì, sự câu thông về linh hồn đã khiến cho bọn họ không thể tách rời ra. Bất luận khoảng cách xa xôi đến mức này, cũng hoàn toàn có thể cảm nhận được sự biến hóa của đối phương. Sự liên hệ về linh hồn, thậm chí so với sự liên hệ huyết mạch còn sâu sắc hơn nhiều. Cho nên, Hỏa Nhi rời khỏi Chu Tước có lẽ cũng không thành vấn đề, nhưng nếu rời khỏi Cơ Động một thời gian dài, nàng tuyệt đối sẽ chịu không nổi.

Bay vào không trung, lại lấy ra hai cây Phượng Hoàng Linh, Cơ Động có chút buồn cười lắc đầu, chính mình cũng đang là Cáo mượn oai hùm. Đến khi nào mà không cần Phượng Hoàng Linh cũng không có bất cứ ma thú nào có gan phát động công kích về phía mình, lúc đó thực lực mới có thể tính là chân chính cường đại.
Lúc nói với Chu Tước là mình sẽ phải rời đi, hắn cũng đã tính toán xong mình cần phải làm những gì. Có hai chuyện quan trọng hắn nhất thiết phải làm, chính là đi mua một số lượng lớn rượu, quan trọng nhất là rượu trắng và rượu đỏ, còn phải mua thêm một lượng lớn bình thủy tinh, để tiến hành thí nghiệm việc chế tạo Ma Kỹ Tửu của mình. Việc còn lại, chính là đi bái tế cha mẹ tại thế giới này.
o0o
Từ Địa Linh Sơn đến Trung Nguyên Thành cũng không xa. Lúc trước khi hắn còn chưa có năng lực phi hành, cũng đã có thể đi về trong đêm, huống chi là hiện tại. Căn bản không cần đến Song Hỏa Phi Hành Pháp Trận, chỉ trong chốc lát, hắn đã bay ra khỏi Địa Linh Sơn, xa xa đã có thể chứng kiến được quang ảnh của Đại lục Đệ nhất Thành thị.
Lần trước khi hắn đến Trung Nguyên Thành, đó là lúc Sư tổ, Sư mẫu đến đó mạnh mẽ đòi người, suýt chút nữa là sùng Siêu Tất Sát Kỹ oanh kích toàn bộ tòa thành. Trong nháy mắt, đã là chuyện năm năm trước rồi. Bên ngoài nhìn vào, Trung Nguyên Thành vẫn như trước khí thế trầm ngưng, cũng không có gì biến hóa quá nhiều.
Từ trên không trung đáp xuống, Cơ Động bước nhanh về phía Trung Nguyên Thành. Trung Nguyên Thành cũng không chỉ là thủ đô của Trung Thổ Đế Quốc, mà cũng là chỗ của Thiên Can Học Viện. Trong thành có thể nó là cường giả như mây, nếu cứ thế mà bay vào, khẳng định là có phiền phức.
Vừa bước chầm chậm về phía Trung Nguyên Thành, trong lòng Cơ Động bất chợt hồi tưởng lại những gì Cơ Dạ Thương đã nói về thân thế của mình. Có lẽ là do ảnh hưởng của chuyện này, nên khiến trong lòng hắn thấy nặng nề.
Vừa bước qua khỏi cửa thành rộng lớn, nhất thời có thể cảm nhận được sự phồn hoa của Trung Nguyên Thành. Người đi đường trên phố tựa hồ còn nhiều hơn so với năm năm trước nữa. Phóng mắt nhìn lại, là một cảnh vô cùng náo nhiệt. Lúc này đã là buổi chiều, trong lòng Cơ Động chợt lóe lên một chút, đã quyết định được nơi muốn đi.
Băng qua mấy cái ngã tư đường, hắn trực tiếp đi đến con đường chính Song Hỏa trong mười con đường lớn của Trung Nguyên Thành. Ngửi được mùi thịt nướng quen thuộc, hắn vô tình đi đến một cái quán ăn ba tầng màu đỏ thẫm.
Nhìn lên bảng hiệu, ba chữ Nhất Khẩu Hương nhất thời khiến cho hắn cảm thấy vô cùng thân thiết. Mặc dù chỉ ghé qua đây đúng một lần duy nhất, nhưng hồi ức về nơi này đối với hắn vẫn còn vô cùng mới mẻ.
Đi vào trong quán ăn Nhất Khẩu Hương, Cơ Động trực tiếp đi vào trong gian sảnh dưới tầng trệt. Bởi vì hiện tại là buổi chiều, cho nên khách hàng trong quán cũng không nhiều.

- Khách quan, ngài muốn gọi gì?
Gã phục vụ bước tới hỏi.
- Năm xâu thịt nướng đặc biệt, một vò rượu lúa mạch nặng.
Ngồi xuống bàn ăn, trên mặt Cơ Động không khỏi hiện lên nụ cười nhàn nhạt. Cảm giác áp lực trong lòng cùng với sự thèm ăn cũng giảm bớt vài phần.
Chỉ trong chốc lát, gã phục vụ đã bưng đến một cái khai thật lớn. Trên cái khai, bày biện năm xâu thịt nướng dài hơn một thước, nhìn qua cực kỳ mê người. Một một xâu thịt đều có đúng mười khối thịt lớn vàng ươm, bóng loáng. Mùi thịt nồng đậm xông vào trong mũi, khiến cho người ta cảm thấy bao tử sôi lên. Còn có một vò rượu lúa mạch cao độ, khoảng hơn một thăng. Mặc dù còn chưa được ăn, nhưng Cơ Động cũng đã có loại cảm giác cực kỳ vui sướng.
Cầm lên một xâu, cho một khối thịt lớn vào miệng, nhất thời trong miệng tràn ngập mùi vị. Cắn một miếng thịt nướng nóng bỏng, một dòng nước thịt nồng đậm nhất thời choáng đầy khoang miệng. Ngoài hai chữ đã thèm ra, Cơ Động thật sự không nghĩ ra có từ ngữ nào khác có thể hình dung được. Vò rượu kia có một màu hổ phách nồng đậm, hơi đục đục. Uống một ngụm vào miệng, hương vị lúa mạch nồng đậm nhất thời chảy nhanh xuống cổ họng. Ăn thịt từng miếng lớn, uống rượu từng hớp to, cũng chỉ có thể trong Nhất Khẩu Hương mới có được sự cảm thụ tuyệt vời này.
Ăn uống ở Nhất Khẩu Hương, tuyệt đối sẽ không muốn ăn rau xanh, như vậy sẽ hoàn toàn phá hư cảm giác thống khoái cực độ này. Năm xâu thịt nướng dài hơn một thước, chỉ trong một chốc, toàn bộ đã chui hết vào bụng Cơ Động.
Một vò rượu lúa mạch, hắn cũng không cần dùng bát, uống khoảng bảy tám hớp đã hết sạch.
Đã lâu không được no nê như vậy, Cơ Động có chút thỏa mãn, tựa lưng vào ghế, Cơ Động gọi to một tiếng:
- Cho thêm một vò rượu nữa.

Cảm giác ngà ngà say bốc lên, khiến cho toàn thân hắn cảm thấy vô cùng thoải mái. Cơ Động rất ít khi có cơ hội được thả lỏng như vậy, lẩm bẩm nói:
- Sau khi an bày xong chuyện của Sâm Yêu, lần sau trở lại nhất định sẽ dẫn Liệt Diễm đến đây ăn một bữa. Nàng khẳng định sẽ thích.
- Vì sao phải đợi đến lần sau?
Thanh âm mềm mại chợt truyền đến trong tay Cơ Động. Cơ Động chợt rùng mình một cái, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Liệt Diễm không biết rõ từ khi nào đã đi đến bên cạnh hắn.
Điều khiến cho Cơ Động kinh hãi nhất chính là, Liệt Diễm cũng không có đến một mình. Bên cạnh nàng, còn có thêm một người nữa.
Người này thân cao chừng một thước tám, có một mái tóc vàng suôn mượt, thả tự do đến hông. Bộ toàn thân khải giáp màu vàng kim hầu như đem toàn bộ thân thể nàng che phủ bên trong. Bộ áo giáp phát ra quang mang rực rỡ sáng choang, thu hút ánh mắt của tất cả các khách hàng cùng với nhân viên phục vụ bên trong Nhất Khẩu Hương. Bên ngoài bộ áo giáp phát ra quang mang rực rỡ kia có một tầng hoa văn hình cung. Những hoa văn này có màu vàng lợt, cùng với màu vàng của bộ giáp giao thoa với nhau, hơn nữa thêm mái tóc vàng trên người, lại càng làm cho người ta cảm nhận được khí tức áp bách cường hãn.
Người này Cơ Động cũng nhận ra. Chẳng qua, người hắn biết là người chết, thế nhưng hiện tại lại xuất hiện ở đây vô cùng rõ ràng. Đúng là người mà lúc trước hắn đã phát hiện trên Thánh Tà Đảo, Kim Giáp Nữ Tử bị đóng băng.
Cái mặt bạ của bộ giáp toàn thân che lại khuôn mặt của nàng, nhưng khí thế cường đại lại không chút nào che giấu, khuếch tán mạnh mẽ ra ngoài. Không khí tựa hồ bởi vì khí thế của nàng mà càng trở nên sắc bén hơn. Ở phía sau cái mặt nạ, một cặp mắt màu lam nhạt bắn ra uy thế bốn phía, nhưng trong đó lại không hề có bất cứ cảm xúc ba động nào.