Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu


ghiền tiểu thuyết

 

Liệt Diễm ngẫm nghĩ một chút, nói:
- Như vậy đi, lực lượng một mình ngươi dù sao cũng hơi ít một chút. Bây giờ ta quay về Thế giới Địa Tâm xem xem có cách nào giúp cho quả trứng Hỏa Long kia mau nở thêm một chút không.
Cơ Động nói:
- Cũng được, bất quá cũng không nên cố quá, e rằng hỏng việc.
Liệt Diễm gật gật đầu, hồng quang lặng yên quét lên, ngay sau đó, nàng đã biến mất vào hư không, đồng thời cũng mang theo bình hồ lô Căn Nguyên Sinh Mệnh kia.

Thân là Tửu Thần, trong tay cầm một lọ rượu tuyệt thế trân phẩm như thế, tâm tình Cơ Động kích động chẳng thua gì lúc hắn phát hiện ra Ma Kỹ Tửu có thể chế tạo được. Cẩn thận mở nắp bình ra, nghiêng bình hớp một chút rượu. Nhất thời, hắn cảm thấy cả người lập tức lâm vào một cảm giác cực kỳ tuyệt vời.
Cho dù là một Tửu Thần, cũng phải có tài liệu thật tốt mới có thể điều chế ra được Kê Vỹ Tửu tốt được. Không hề nghi ngờ, cái Căn Nguyên Sinh Mệnh, Sinh mệnh ngưng tụ này, chính là thứ rượu cực phẩm tốt nhất. Bởi vậy, hắn cũng chỉ uống một chút thật nhỏ, sau đó cực kỳ cẩn thân đem toàn bộ Căn Nguyên Sinh Mệnh còn thừa cất lại trong Chu Tước Thủ Trạc của mình.
Cảm nhận được sinh mệnh lực trong cơ thể không ngừng được kích phát cùng với tinh thần càng thêm ngưng tụ hơn nhiều, cảm nhận được mùi vị hoa quả thơm ngát không ngừng bốc lên trong miệng, cảm giác ấm áp lưu chuyển trong bụng, khiến cho hắn thoải mái không nói nên lời. Đúng theo như lời của Liệt Diễm đã nói, Căn Nguyên Sinh Mệnh không chỉ là một loại rượu, cũng là một loại thuốc bổ cực kỳ trân quý.
Mở bản đồ đại lục ra, Cơ Động bắt đầu cẩn thận suy nghĩ. Đem theo hai mươi vạn Sâm Yêu từ một quốc gia di chuyển sang một quốc gia khác, bất luận là lộ trình đi hay là thời gian lên đường, đều là là cực kỳ quan trọng.
Hơn nữa, tốc độ di chuyển cũng phải vô cùng nhanh, nếu như tốc độ quá chậm, chuyện xấu cũng sẽ càng thêm nhiều. Sâm Yêu bình thường chỉ ăn trái cây mà sống, số lượng những loại hoa quả có thể mang theo làm lương thực cũng chỉ là có hạn mà thôi.
Sinh Mệnh Chi Sâm vốn nằm ở Trung Bộ Đông Mộc Đế Quốc, còn Địa Linh Sơn lại nằm ở phía Đông của Trung Nguyên Thành. Trung Nguyên Thành lại ở trung tâm của Đại Lục, cũng là trung tâm của Trung Thổ Đế Quốc. Từ trên bản đồ mà xem, khoảng cách theo đường thẳng từ Sinh Mệnh Chi Sâm đến Địa Linh Sơn kỳ thật cũng không tính là quá xa xôi. Đó cũng là nguyên nhân vì sao lúc trước Cơ Động lựa chọn băng qua Sinh Mệnh Chi Sâm để trở về Trung Thổ Đế Quốc.
Nhưng mà, muốn từ Sinh Mệnh Chi Sâm đi đến Địa Linh Sơn, vẫn như trước là khó khăn trùng điệp. Đầu tiên, ở phía Tây Sinh Mệnh Chi Sâm, có một dòng sông lớn xuyên qua biên giới giữa Bắc Thủy Đế Quốc và Đông Mộc Đế Quốc. Con sông này tên là Thủy Mộc Giang, khởi nguồn từ cực băng của Bắc Thủy Đế Quốc, chảy qua ba tỉnh thành của Bắc Thủy Đế Quốc, lại xuyên qua ba phần tư Đông Mộc Đế Quốc, cuối cùng chảy ra đại dương. Có thể nói nó chính là con sông khởi nguồn của hầu hết các con sông bên trong Bắc Thủy Đế Quốc cùng với Đông Mộc Đế Quốc, cũng là con sông lớn thứ ba trên cả đại lục. Hai con sông đứng đầu là Thương Lan Hà của Nam Hỏa Đế Quốc và con sông xuyên qua tam đại đế quốc Tây Kim, Trung Thổ, Đông Mộc Đế Quốc, Thiên Lộc Giang.
Con sông Thủy Mộc Giang, mặt sông chỗ nào cũng rộng hơn ba trăm dặm. Nếu chỉ có mình Cơ Động và Liệt Diễm, hắn chỉ cần triển khai Chu Tước Song Dực, không mất bao lâu thời gian là có thể bay qua được. Nhưng mà, nếu bảo hắn dẫn theo hai mươi vạn Sâm Yêu băng qua sông, càng khó khăn hơn rất nhiều, tốn không biết bao nhiêu thời gian mới qua hết được.
Qua khỏi Thủy Mộc Giang, còn có một loạt những địa hình phức tạp nữa. Hơn nữa, lại còn mối quan hệ ngoại giao giữa hai nước nữa. Tuy nói rằng nhiều năm nay, trên đại lục cũng không có chiến tranh gì, nhưng tại biên giới của mỗi quốc gia vẫn không thể nào không có đại quân đóng giữ. Cho dù số lượng đại quân cũng không có nhiều lắm, nhưng một đám Sâm Yêu di chuyển qua lại giữa biên giới hai nước như vậy, nhất định sẽ khiến cho binh lính chú ý, nhất định sẽ kinh động đến hai đại Đế Quốc. Nếu là như vậy, sẽ là phiền toái lớn. Không nói trước là sẽ kinh động đến các thương hội kéo đến truy sát, chỉ là lực lượng do hai đại Đế Quốc kéo tới, cũng đã là cực kỳ nguy hiểm rồi. Nghĩ đến đây, Cơ Động mới hoàn toàn ý thức được lần này trợ giúp Sâm Yêu di chuyển là chuyện khó giải quyết đến mức nào. Hơn nữa, hơn hai mươi vạn Sâm Yêu có thể nào trực tiếp tiến vào Địa Linh Sơn hay sao? Là địa phương có nhiều ma thú nhất trong Trung Thổ Đế Quốc, sự nguy hiểm của Địa Linh Sơn mặc dù không thể nào so sánh được với Thánh Tà Đảo, nhưng nếu đám Sâm Yêu kia tùy tiện tiến vào đó, chuyện đó cũng chẳng khác nào với tự sát cả.
Ý nghĩ trong đầu Cơ Động dần dần thành hình. Lần này Sâm Yêu di chuyển toàn tộc, chủ yếu là tập trung lên mấy vấn đề chính, đầu tiên là làm thế nào lên được, tiếp theo là làm thế nào để không kinh động đến chính phủ của hai đại Đế Quốc. Cuối cùng là làm sao tiến vào Địa Linh Sơn mà không bị nguy hiểm. Chỉ có khi nào đem tất cả những vấn đề này toàn bộ giải quyết hết, lúc đó mới thuận lợi mà hành sự được.

Khẽ phi thân từ trên gian phòng trên cây nhảy xuống, Cơ Động cao giọng hô:
- Tạp Lặc!
Tạp Lặc vốn ở trong một gian nhà cây ở gần đó, nghe được Cơ Động gọi, vội vàng chạy tới:
- Vương vĩ đại, ngài có chuyện gì sai bảo?
Cơ Động nói:
- Ngươi mau đi mời Áo Đa Mụ Đại trưởng lão đến đây, tốt nhất là mời thêm vài vị Trưởng lão khác nữa, ta có việc cần thương lượng với bọn họ một chút.
Tạp Lặc đáp ứng một tiếng, vội chạy đi.
Bởi vì lúc trước đám Trưởng lão đều đang tụ tập ở một chỗ, lại ở cách nơi này cũng không xa lắm, không đầy nửa canh giờ sau, tất cả các Trưởng lão khi nãy tụ tập trên bãi cỏ nghị sự đều đã có mặt đầy đủ cả. Điều khiến cho Cơ Động có chút buồn cười chính là, vị trưởng lão lúc trước kiêu ngạo Thống lĩnh Sâm Yêu Chiến Sĩ Gia Tác Trưởng lão đứng ở cuối cùng trong đám Trưởng lão, cúi đầu không dám nhìn hắn.
Nhưng nói thế nào thì dáng người của hắn cũng cao lớn hơn các Trưởng lão khác rất nhiều, dù đứng tuốt đằng sau, nhưng vẫn cực kỳ dễ nhận ra.
- Vương vĩ đại, bộ tộc Sâm Yêu từ nay về sau sẽ do ngài dẫn dắt mà tìm đường sinh tồn. Ngày có chuyện gì xin cứ dạy bảo.

Dưới sự dẫn dắt của Đại trưởng lão Áo Đa Mụ, tất cả Sâm Yêu trưởng lão cung kính hành lễ về phía Cơ Động. So sánh với cảnh lấy oán trả ơn trên bãi cỏ lúc nãy, hiện tại đám Sâm Yêu này mới chính thức thể hiện ra vẻ chất phác đơn thuần vốn có của bọn họ.
Cơ Động nhàn nhạt nói:
- Các vị Trưởng lão không cần như thế. Ta chỉ là người trợ giúp các người, cũng không phải là Sâm Yêu, làm sao có thể trở thành Vương của các vị được chứ? Áo Đa Mụ trưởng lão, ngài căn bản không cần phải sử dụng những biện pháp đó mà thử thách ta. Những gì ta đã nói thì nhất định sẽ làm hết khả năng của mình. Nhưng mà, ngài hẳn là cũng đã rõ ràng, di dời toàn tộc, tuyệt cũng không phải là chuyện gì dễ dàng. Bộ lạc Sâm Yêu có đến hơn mấy chục vạn người, trên đường lại có Thủy Mộc Giang ngăn cản. Thủy Mộc Giang mặc dù là có tác dụng nuôi dưỡng Sinh Mệnh Chi Sâm này, nhưng muốn đi đến Địa Linh Sơn, chúng ta nhất định cũng phải băng qua Thủy Mộc Giang mới được. Còn có thêm một số vấn đề khác nữa, ta muốn hỏi thử mọi người xem có cách gì giải quyết hay không?
Nói xong, hắn liền đem nhưng vấn đề mình vừa nghĩ ra, chờ đợi các Sâm Yêu trưởng lão đưa ra biện pháp.
Nghe xong những vấn đề Cơ Động đưa ra, Áo Đa Mụ là người đầu tiên nhíu mày, xoay người về phía đám Sâm Yêu trưởng lão thương lượng một hồi. Cơ Động lẳng lặng đứng chờ một bên, nếu Sâm Yêu có thể đem những vấn đề này mà xử lý tốt, như vậy chuyện di chuyển sẽ trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.
Đáng tiếc, sự thật cũng không như mong muốn. Lúc Cơ Động nhìn thấy ánh mắt choáng đầy bất đắc dĩ của Áo Đa Mụ, đã biết rõ bọn họ cũng không có biện pháp gì rồi.
- Thực xin lỗi, Vương vĩ đại. Bộ tộc Sâm Yêu chúng ta đã nhiều thế hệ một mực sinh hoạt trong Sinh Mệnh Chi Sâm này rồi, đối với mọi chuyện bên ngoài đều không chút hiểu biết. Chúng tôi cũng từng có ý muốn đi ra ngoài xem qua, đi lịch lãm thế giới nhân loại. Nhưng mà ngài cũng có thể nhìn thấy, với làn da màu xanh biếc toàn thân của chúng tôi, căn bản là không được người của thế giới nhân loại chấp nhận. Hiện tại chỗ dựa duy nhất của chúng tôi, cũng chỉ có ngài.