Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu


ghiền tiểu thuyết

 

Cặp mày Cơ Động nhăn tít lại, nhưng cũng đành bất đắc dĩ gật gật đầu, nói:
- Ta hiểu rồi. Nếu như ta đã đáp ứng trợ giúp các vị di dời, như vậy, sẽ có trách nhiệm đối với bộ tộc Sâm Yêu, tuyệt đối không thể mù quáng rời khỏi Sinh Mệnh Chi Sâm được. Nếu không, cũng không phải là giúp đỡ các ngươi, mà là hại các ngươi. Như vậy đi, Áo Đa Mụ trưởng lão, các ngươi cẩn thận thu thập mọi chuyện chuẩn bị cho việc di chuyển, ta phải chạy đến Trung Thổ Đế Quốc một chuyến, chuẩn bị sẵn sàng con đường đi lại phía trước cho các vị. Ta có giao tình thâm hậu với đầu ma thú cường đại nhất trong Địa Linh Sơn, nếu nó đồng ý chấp nhận các vị, như vậy, khi tiến vào trong đó sinh sống sẽ tuyệt đối không có bất cứ vấn đề gì. Đồng thời, ta cũng sẽ tận lực suy nghĩ biện pháp, làm sao có thể chuẩn bị con đường di chuyển tốt nhất cho các vị.
Áo Đa Mụ trưởng lão cả kinh:
- Vương vĩ đại, ngài phải đi sao?
Cơ Động nói:

- Lần này ta rời đi, nhanh thì bảy ngày, chậm thì bảy tháng, nhất định sẽ trở về. Ngươi sau khi sắp xếp xong toàn bộ tộc nhân, tận lực di chuyển về phía Tây Sinh Mệnh Chi Sâm, đem toàn bộ tộc nhân tập hợp lại một chỗ, vạn nhất gặp phải địch nhân tấn công, cũng có thể dễ dàng chống cự một chút.
Áo Đa Mụ thoáng do dự một chút, liền gật gật đầu, nói:
- Được, Vương vĩ đại, chúng tôi đợi ngài trở về. Ngài có cần chuẩn bị một ít tiền tài hay không? Những năm trước đây chúng tôi đã cùng nhân loại tiến hành trao đổi buôn bán, cũng có tích trữ một ít.
Cơ Động lắc lắc đầu, nói:
- Không cần. Ta không thiếu tiền. Nhớ kỹ, mau chóng đem các tộc nhân tụ họp lại một chỗ.
Vừa nói xong, bạch quang chợt lóe lên, một cặp cánh trắng thật lớn đã dang rộng sau lưng hắn. Đúng là Phượng Vũ Long Xà Biến, Âm Dương Song Hỏa Phi Hành Pháp Trận nhất thời xuất hiện, trong nháy mắt, thân thể Cơ Động đã hóa thành một đạo lưu quang phóng lên cao. Các vị Sâm Yêu trưởng lão thậm chí còn chưa kịp phản ứng gì, thân ảnh hắn đã hoàn toàn biến mất. Ngay trong lúc hắn bay lên, còn có hai đạo hào quang đồng thời phóng lên, bay theo thân ảnh của hắn. Đúng là Âm Dương Song Hỏa Nguyên Tố Thể.
- Hắn thật sự sẽ quay trở lại sao?
Gia Tác rốt cuộc từ phía cuối cùng ló đầu lên, nghi hoặc hỏi.
Áo Đa Mụ lạnh lùng nhìn hắn một cái:

- Những lời nói như thế, ta không muốn nghe thêm một lần nào nữa. Nếu Vương đã không thật lòng trợ giúp chúng ta, căn bản là không cần nói thêm với chúng ta cái gì. Tốc độ vừa rồi của hắn ngươi không nhìn thấy hay sao? Với năng lực của Vương, muốn bỏ mặc chúng ta ở nơi này, căn bản không tốn chút sức nào. Tiếp tục việc di chuyển, tất cả mọi chuyện đều theo lời Vương mà làm. Đối với lần di chuyển lần này, lòng tin của ta lại càng tăng thêm vài phần nữa.
o0o
Cơ Động lúc này đã bay đến giữa không trung. Hắn đương nhiên không biết rõ Áo Đa Mụ Đại trưởng lão đang nói chuyện gì, cũng không biết vị trưởng lão này lại có lòng tin vững chắc đối với mình đến như vậy. Cho dù là đang phi hành trên không trung, hắn đang không ngừng tự hỏi, chuyện Sâm Yêu bộ tộc di chuyển rõ ràng là không thể dễ dàng hoàn thành như vậy.
Âm Dương Song Hỏa Phi Hành Pháp Trận, giống như là hai cái động cơ của Phi cơ ở kiếp trước của Cơ Động vậy. Dưới ma lực mạnh mẽ hỗ trợ, tốc độ phi hành của hắn cực kỳ nhanh chóng, từ bên dưới mặt đất nhìn lại, nhiều nhất cũng chỉ có thể nhìn thấy một đạo bạch quang chợt lóe lên mà thôi, căn bản không thể nào nhìn rõ được thân ảnh của hắn. Nhất là khi hắn bay xuyên qua mây mù, từng đám từng đám mây bị Hỏa nguyên tố trên người hắn ảnh hưởng, giống như là hoàn toàn cắt ngang, chia làm hai nửa vậy.
Cảm giác bay lượn trên không trung tuyệt đối là tuyệt vời. Nhất là giống như bây giờ, toàn lực phi hành, Cơ Động rõ ràng cảm giác được, hiện tại bằng vào tốc độ phi hành của bản thân mình, đã có thể cùng với tốc độ phi hành của Tử Lôi Diệu Thiên Long, tọa kỵ của Phất Thụy. Phượng Vũ Long Xà Biến dung hợp, không chỉ là đem năng lực phòng ngự của bản thân dung hợp lại cùng một chỗ, mặt khác, cũng khiến cho năng lực của bản thân hắn phối hợp lại, năng lực phi hành, cũng đồng dạng tăng lên không biết bao nhiêu lần. Đằng Xà Hóa Lực Thuật cùng với năng lực của Chu Tước, Băng Tuyết Cự Long dung hợp làm một thể, hóa thành Phượng Vũ Long Xà Biến vừa cương vừa nhu.
Chưa đầy một khắc, màu xanh biếc dưới chân Cơ Động đã hoàn toàn biến mất. Hắn đã bay ra khỏi Sinh Mệnh Chi Sâm, mảnh rừng rậm đứng đầu đại lục. Rất nhanh hắn đã bay tới Thủy Mộc Giang rộng lớn, có thể nhìn thấy sóng gợn mãnh liệt trên mặt sông. Tuy rằng cũng không ba đào mãnh liệt như biển rộng, nhưng vẫn là khí thế rộng rãi, sóng cuộn từng chập. Rõ có khí thế thiên hà vẫn lạc.
Nhanh quá. Ngay cả bản thân Cơ Động cũng không ngờ nổi, tốc độ phi hành của hắn không ngờ lại đạt đến trình độ như thế này. Qua khỏi Thủy Mộc Giang, thêm một quãng không xa, sẽ tiến đến biên giới Đông Mộc Đế Quốc, tiến vào Trung Thổ Đế Quốc.
Tận lực gia tăng tốc độ phi hành thêm một chút nữa, Cơ Động đem tinh thần lực ngưng tụ trên hai mắt, phóng tầm mắt về phía xa. Con sông rộng ba trăm dặm, cũng bất quá chỉ tiêu tốn của hắn một khắc thời gian mà thôi. Cơ Động rốt cuộc cũng cảm nhận được cái gì gọi là một giây ngàm dặm. Với tốc độ phi hành hiện tại của hắn, một canh giờ bay vút ra ngoài ngàn dặm, cũng không phải là chuyện gì quá khó khăn.
Bay qua khỏi Thủy Mộc Giang, xa xa hắn đã nhìn thấy được từng mảnh lớn địa thế phức tạp. Từ không trung nhìn xuống, liền thấy được đường ranh giới kéo dài giữa Trung Thổ Đế Quốc cùng với Đông Mộc Đế Quốc. Hai đại Đế Quốc có thuộc tính hoàn toàn bất đồng, ngay cả khí tức quốc gia của bọn họ cũng hoàn toàn bất động. Trong Đông Mộc Đế Quốc, choáng đầy sinh mệnh khí tức cực kỳ tự do thoáng đãng, mà trong Trung Thổ Đế Quốc, lại là khí tức trầm ổn kiên cố. Với năng lực phân biệt ma lực hiện tại của Cơ Động, tự nhiên là có thể phân biệt được rõ ràng.

Hắn phát hiện ra, ở đường biên giới giữa hai đại Đế Quốc, cách khoảng chừng năm mươi thước, là có một toàn tháp bằng đá cao. Nhìn qua diện tích của những tòa tháp kia cũng không lớn, có thể đóng khoảng một ngàn người, Mỗi một tòa tháp bằng đá kia chủ yếu thiết kế thành những tòa Phong Hỏa Đài. Khi có địch nhân tấn công, liền có thể đốt lên, kêu gọi viện quân. Ở trên đường biên giới hẹp dài kia, với ánh mắt của Cơ Động, nhìn thấy được ít nhất hơn mười tòa thạch bảo. Loáng thoáng còn có thể nhìn thấy được một số đội kỵ binh đang tuần tra dọc theo biên giới. Hiển nhiên, ở thời đại thái bình thịnh thế này, nhưng hai đại Đế Quốc cũng không có lơi là việc tuần tra biên cảnh. Đương nhiên đó cũng không phải là lo lắng chuyện chiến tranh giữa hai Đế Quốc, mà chủ yếu là để đối phó với đám Thương hội đi buôn lậu.
Nhìn thấy những tòa Phong Hỏa Đài kia, trong lòng Cơ Động chợt lóe ra quang mang. Hắn đột nhiên nghĩ ra một chủ ý không tệ.
Đang bay trên trời cao, xuyên qua đám mây mù, Cơ Động đương nhiên không sợ bị người ta phát hiện. Cho dù là bị đánh binh lính bên dưới phát hiện, với thực lực của đám binh lính trấn thủ biên cương, làm sao có thể chống lại một cường giả như hắn cơ chứ?
Hai cánh dang rộng, trong nháy mắt, Cơ Động đã bay xuyên qua Đông Mộc Đế Quốc, tiến vào trong cảnh nội của Trung Thổ Đế Quốc.
Dùng ánh mắt nhìn là một chuyện, chân chính tiến vào trong Trung Thổ Đế Quốc, dùng thân thể cảm nhận lại là một chuyện khác hẳn. Có lẽ bởi vì hắn đã có lĩnh ngộ nhất định đối với Hỗn Độn, lại thêm sự mẫn cảm của Linh Hồn Chi Hỏa. Từ Đông Mộc Đế Quốc tiến vào trong Trung Thổ Đế Quốc, Cơ Động rõ ràng cảm giác được thân thể của hắn chợt trầm trọng hơn vài phần. Không khí ngưng đọng, khí tức rắn chắc, làm cho tốc độ phi hành của hắn thoáng có chút giảm bớt.
Không hỗ là Ngũ Hành Đại Lục a! Các quốc gia lấy phương vị Ngũ Hành mà đặt tên, cũng không phải là nghe cho vui, mà là chân chính có ý nghĩa rõ ràng. Tăng cường ma lực phát ra, hai cái Phi Hành Pháp Trận sau lưng Cơ Đông chuyển hoán thành đồ án Âm Dương Ngư. Hào quang khẽ lưu chuyển, tốc độ của hắn đã khôi phục lại bình thường, phóng thẳng về phía Địa Linh Sơn.