Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu


ghiền tiểu thuyết

 

Ngoài Thất Quan Thiên Sư ra, bên phía Kim Ưng Thương Hội vẫn còn có hơn mười gã ma sư thủy chung vẫn chưa có ra tay. Mỗi người đều có khí độ trầm ngưng, mười một người này, mới chân chính là những cường giả của Kim Ưng Thương Hội.
Bên phía Sâm Yêu, cầm đầu là một lão Sâm Yêu dáng người thon dài, cao chừng hai thước, khuôn mặt tràn đầy nếp nhăn. Lão Sâm Yêu đang trợn mắt nhìn đám người ở đây, thanh quải trượng gỗ cầm trên tay chống xuống đất:
- Kim Ưng Thương Hội, hay cho một cái Kim Ưng Thương Hội. Lô Tạp Nhĩ, các ngươi giết hại nhiều tộc nhân chúng ta như thế, các ngươi nhất định sẽ chịu sự trừng phạt nghiêm khắc nhất của Sâm Yêu bộ lạc chúng ta. Các ngươi mặc dù có nhiều ma sư, nhưng bộ tộc Sâm Yêu chúng ta có hơn mười vạn tộc nhân. Đợi đến khi Sâm Yêu Đại Quân Đoàn đến, chính là lúc các ngươi chôn thân tại đây.
Gã trung niên Lô Tạp Nhĩ ha ha cười một tiếng:
- Tháp Mẫu, e rằng ngươi sẽ mất mạng trước khi Sâm Yêu Đại Quân Đoàn kia đến. Đừng nói là bọn họ có khả năng chạy đến kịp lúc, cho dù bọn họ có khả năng chạy đến kịp, thì có thể làm được gì cơ chứ? Ta vẫn sẽ diệt hết bọn họ mà thôi. Thẳng thắn mà nói với ngươi, lần này chúng ta dám đến đây, đã chuẩn bị tốt rồi mới đến. Đám Sâm Yêu các ngươi dám trả thù nhân loại chúng ta, như vậy các ngươi chờ tai ương giáng xuống ngập đầu đi. Trong Sinh Mệnh Chi Sâm này, thứ tốt không ít, vốn các ngươi không nên một mình chiếm hết, đám sinh vật hèn mọn rác rưởi các ngươi vốn không nên tồn tại mới đúng. Ngươi đã không chịu giao ra Căn Nguyên Sinh Mệnh, như vậy, đám Sâm Yêu các ngươi chờ bị diệt tộc đi. Đợi đến khi chúng ta hoàn toàn thống trị Sinh Mệnh Chi Sâm, chẳng lẽ còn sợ không thể nô dịch các tộc nhân các ngươi, luyện chế ra Căn Nguyên Sinh Mệnh hay sao?

- Ngươi...
Tháp Mẫu trưởng lão giận dữ, nhưng mà, trong ánh mắt của hắn quả thực lại choáng đầy sự bất lực cùng với bi ai. Lô Tạp Nhĩ nói không sai, nếu bọn họ có gan trả thù nhân loại, kết quả cuối cùng chỉ sợ cũng sẽ bị diệt tộc mà thôi. So sánh với nhân loại, Sâm Yêu quả thật quá yếu ớt. Số lượng mấy chục vạn, tính trong Sinh Mệnh Chi Sâm mà nói, đương nhiên là không ít, nhưng mà, nếu nói trong thế giới bên ngoài, so sánh với số lượng nhân loại, thật sự là quá ít. Huống chi, trong đám Sâm Yêu mặc dù cũng có ngoại hình giống người, nhưng cũng không có được tiềm lực cùng với ngộ tính giống như nhân loại.
Sâm Yêu có thể tu luyện thành Ma sư, so với nhân loại phải nói là ít đến đáng thương, muốn trở thành cường giả lại càng thêm khó khăn hơn nhiều. Cho dù trong Đại quân đoàn Sâm Yêu đi nữa, cường giả mạnh nhất trong quốc gia Sâm Yêu, thực lực bình thường cũng chỉ là những ma sư Tam Quan mà thôi. Cũng không hề có nổi đến một cường giả cấp bậc Lục Quan. Làm sao có thể chống lại với nhân loại cơ chứ?
Đúng lúc này, một thanh âm phiêu nhiên êm tai y như là nhã nhạc vang lên từ trên tiên cảnh truyền xuống, cho dù là ở trên chiến trường đang vô cùng hỗn loạn này, vẫn như trước có thể truyền vào tai mỗi người:
- Bất cứ một chủng tộc nào, đều có quyền sinh tồn của chủng tộc đó. Bất luận là loài người hay là bất cứ chủng tộc nào khác, cũng không có tư cách cướp đoạt quyền đó.
Hào quang lóe lên, hai đạo thân ảnh chợt từ trên trời, đúng là Cơ Động và Liệt Diễm.
Thanh âm Liệt Diễm vẫn thập phần bình thản, nhưng thanh âm của nàng đã thu hút sự chú ý của đám cường giả Kim Ưng Thương Hội. Lô Tạp Nhĩ nhíu mày, lần này hắn lãnh đạo người của Kim Ưng Thương Hội hành động, có thể nói là lôi đình vạn quân, lại cực kỳ giữ bí mật, chỉ sợ để lộ tin đồn, dẫn tới những phiền phức không cần thiết. Nhưng hắn lại không ngờ nổi, việc sắp thành lại có người dám đến ngăn cản.
Bất quá khi hắn chứng kiến tướng mạo của Cơ Động, tâm tình nhất thời bình tĩnh lại. Cơ Động nhìn qua thật sự quá trẻ tuổi. Liệt Diễm bên cạnh hắn mặc dù trang phục che kín toàn thân, nhưng giọng nữ khi nãy hiển nhiên là do nàng ta phát ra, nghe thanh âm này, độ tuổi hẳn cũng không quá lớn. Lô Tạp Nhĩ suy nghĩ theo quán tính, một nam một nữ trước mắt này, cho dù là ma sư, nhưng còn trẻ như thế, làm sao có thể uy hiếp được đại đội nhân mã hơn hai ngàn người của mình nhỉ?
Lô Tạp Nhĩ trầm giọng quát:

- Các ngươi là ai? Kim Ưng Thương Hội đang làm việc, tất cả mọi người đều là nhân loại, xin đừng can thiệp, ngày khác chúng tôi chắc chắn sẽ cảm tạ. Ta là Phó hội trưởng Kim Ưng Thương Hội Lô Tạp Nhĩ.
Trong lòng hắn tuy đoán thực lực của Cơ Động và Liệt Diễm cũng không phải rất mạnh, nhưng có gan trước mặt thiên quân vạn mã còn dám ngăn cản hắn, chắc là có chỗ để dựa vào. Mục tiêu của hắn là Căn Nguyên Sinh Mệnh, cũng không muốn rắc rối, cho nên ngược lại có chút khách khí với Cơ Động và Liệt Diễm, hi vọng có thể đuổi hai người đi.
Cơ Động lạnh nhạt nói:
- Nhân loại? Các ngươi cũng là nhân loại sao? Ta nhìn thế nào cũng không giống cả. Thẳng tay tàn sát một chủng tộc yêu chuộng hòa bình, thực lực yếu nhược như thế, đây là chuyện mà một nhân loại có thể làm hay sao? Ở trong mắt ta, các ngươi chỉ là cầm thú đội lốt người mà thôi.
- Tiểu tử, ngươi chán sống rồi sao?
Một gã ma sư dáng người cao gầy đứng bên cạnh Lô Tạp Nhĩ nổi giận mắng.
Cơ Động lạnh nhạt nói:
- Ngươi sẽ biết ai là người chán sống ngay thôi. Hỏa Nhi.
Quang mang màu vàng từ trên Chu Tước Thủ Trạc trên cổ tay Cơ Động lóe lên, nháy mắt tung bay lên không trung. Hào quang hắc kim song sắc bắt đầu đằng khởi, sáu sợi lông đuôi mỹ lệ lóa mắt dập dờn trên không trung. Thân thể Hỏa Nhi đã cao hơn năm thước, hai cánh dang rộng, hào quang mỹ lệ chói mắt ùn ùn kéo đến, khuếch tán khắp nơi. Chung quanh nhất thời choáng đầy Hỏa nguyên tố nồng đậm dâng trào.
Cùng với thực lực Cơ Động tăng lên, Hỏa Nhi bốn năm nay nhất mực đi theo bên cạnh hắn tu luyện, khi Cơ Động gia tăng thực lực thân thể nó cũng đồng thời tiến hóa. Kỳ lạ nhất chính là, khi Cơ Động cứu nó thoát khỏi Thực Nhật Âm Hỏa, Hỏa Nhi cũng đem một tia linh hồn ký thác bên trong linh hồn của Cơ Động, mặc dù nó cũng không có chân chính cùng với Cơ Động ký kết khế ước, nhưng nó cũng đã cùng với Cơ Động chân chính có linh hồn liên hệ. Cứ như vậy, khi Cơ Động luyện thành Linh Hồn Chi Hỏa, Hỏa Nhi cũng đồng dạng tiến hóa. Lúc này thân thể của nó cũng đã không còn kém Chu Tước mẹ nó không bao nhiêu. Nhưng mà tiếp nhận được sự nuôi dưỡng của ma lực Cực Hạn Song Hỏa, bộ dáng của nó so với Chu Tước sự khác biệt cũng càng ngày càng lớn hơn.

Hỏa Phượng Hoàng thân thể vàng kim, nhưng lại tản mát ra hỏa diễm màu tối đen, đây là một màn thần kỳ như thế nào. Hỏa Nhi vừa hiện ra, nhất thời chấn nhiếp toàn trường. Trận chiến cũng tạm thời ngừng lại.
Lô Tạp Nhĩ thân là cường giả cấp bậc Thất Quan Thiên Sư, đối với ma thú tự nhiên cũng nghiên cứu không ít. Nhưng khi hắn chứng kiến Hỏa Nhi, cũng không khỏi sửng sốt một trận. Trong trí nhớ của hắn, đầu ma thú trước mắt này nhìn qua cực kỳ giống Bính Hỏa Thần Thú Chu Tước trong truyền thuyết. Nhưng mà Chu Tước làm sao lại có được khí tức Âm Hỏa? Cái này đến tột cùng là ma thú gì đây? Hắn thật sự không nhìn ra.
Nhưng mà, bất luận đầu ma thú trước mặt nhìn giống như Chu Tước này là thuộc tính gì đi nữa, từ sau khi nó xuất hiện, đầu Thất Giai Ma Thú Kinh Mộc Ma Long dưới chân Lô Tạp Nhĩ rõ ràng run rẩy một chút, không ngừng cố lùi về phía sau.
Chỉ vẻn vẹn từ điểm này, Lô Tạp Nhĩ liền khẳng định, tu vi của đầu ma thú trước mắt này tuyệt không thấp hơn Thất Giai. Hơn nữa rất có thể nó có họ hàng gần với Chu Tước, là một đầu ma thú cường đại, phẩm chất cực cao.
Khó trách một nam một nữ trước mặt này lại có gan xuất hiện ngăn cản đại quân của ta như vậy, hóa ra có chỗ dựa là nó. Nhưng mà, gã thiếu niên trước mắt này nhìn thế nào cũng không giống như là một cường giả tu vi Lục Quan. Vì sao hắn lại có được đầu ma thú cường đại như thế cơ chứ?
Đang lúc Lô Tạp Nhĩ còn đang tự hỏi, câu nói tiếp theo của Cơ Động lại khiến hắn giật mình.