Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu


ghiền tiểu thuyết

 

Nữ nhân ở bên cạnh hắn thì mặc một bộ váy dài màu trắng, đồng dạng cũng là chất liệu vải bình thường, nhưng không hề nhiễm bất cứ một hạt bụi nào. Bộ y phục cơ hồ che phủ toàn bộ da thịt trên người nàng. Một đầu mái tóc màu đỏ rực như dòng suối thả dài ở phía sau lưng, nhìn qua cực kỳ bắt mắt, lan tràn mãi xuống đến đầu gối nàng mới dừng lại. Gần như đem toàn bộ những đường cong phía sau thân thể nàng che lại hết. Trên đầu nàng đội một cái mũ trắng thập phần tinh xảo, do sợi trúc bện lại thành cái mũ, rũ xuống một thước lụa trắng, che đậy khuôn mặt lại.
Từ thân mình và khí chất mà xét, một nam một nữ này nhìn thế nào cũng không giống như người qua đường bình thường. Kỳ lạ nhất chính là, bên hông thiếu niên và cô gái kia cùng quấn quanh một sợi xích dài màu bạc, nối hai người lại với nhau. Bởi vì sợi dây xích kia đều quấn quanh hông họ vài vòng, nên nhìn không ra chiều dài của sợi xích bạc này.
Cô gái mặc áo trắng kia, khắp cơ thể không hề có phần da thịt nào lộ ra ngoài. Ngay cả hai bàn tay đều bị cái ông tay áo thật dài che phủ lại. Một bàn tay của gã thanh niên áo xám kia thò vào trong ống tay áo của nàng, tựa hồ chính là nắm lấy tay nàng.
- Liệt Diễm, ta thật sự hy vọng con đường này vĩnh viễn không bao giờ đi đến nơi.
Gã thanh niên áo xám cười nói, đồng thời nắm thật chặt bàn tay ngọc mềm mại như xuân thông kia, trong lòng hắn tràn ngập sự thỏa mãn.
Một nam một nữ này, đúng là Cơ Động và Liệt Diễm. Bốn năm trôi qua, Cơ Động nhìn qua trưởng thành thêm vài phần, thân thể hoàn toàn trưởng thành càng lộ vẻ hùng tráng, mỗi một cái giơ tay nhấc chân đều toát ra một loại khí chất đặc thù.

Liệt Diễm cảm nhận được sự nóng rực trong lòng bàn tay Cơ Động, mỉm cười nói:
- Nếu như ngươi muốn, chúng ta liền tiếp tục đi hoài vậy cũng được. Mỗi một ngày đi đường, đều có thể chứng kiến được những phong cảnh bất đồng, cùng với thế giới Địa Tâm buồn tẻ mà so sánh, thế giới nhân loại các ngươi đẹp đẽ hơn rất nhiều.
Cơ Động ha hả cười một tiếng, nói:
- Được, như vậy chúng ta liền đi mãi như thế này đi.
Liệt Diễm nói:
- Thời gian trôi qua nhanh thật, chớp mắt đã là bốn năm rồi. Địa tâm vốn không có thời gian, ngay cả ta cũng phải hâm mộ ngộ tính của nhân loại các ngươi đó. Lúc trước khi ta lĩnh ngộ ảo diệu của Linh Hồn Chi Hỏa, ta mất đến hơn ba ngàn năm, ngay cả như vậy, cũng đã là nhanh nhất trong thế giới địa tâm rồi. Mà ngươi không ngờ lại chỉ cần có bốn năm ngắn ngủi mà thôi.
Cơ Động mỉm cười nói:
- Đó toàn là nhờ có sự trợ giúp của ngươi ta mới có thể thành công. Không có ngươi, đừng nói là bốn năm, cho dù là bốn ngàn năm đi nữa, ta cũng chưa chắc có thể lĩnh ngộ ra ảo diệu của Linh Hồn Chi Hỏa. Đáng tiếc, ta vẫn không thể nào ấp nở được quả trứng rồng kia.
Bốn năm trong thế giới Địa Tâm kia đối với Cơ Động mà nói, kỳ thật cũng không có lâu lắm. Đắm chìm trong sự lĩnh ngộ ảo diệu của Linh Hồn Chi Hỏa, bốn năm thời gian đối với hắn mà nói, chẳng qua chỉ là trôi qua trong giây lát mà thôi. Khi hắn trong quá trình tu luyện tỉnh táo trở lại, nhưng lại phát hiện ra quả trứng rồng kia vẫn như trước chưa chịu nở ra. Chẳng qua, khoảng cách đến khi trứng nở cũng chỉ còn lại một khoảng thời gian rất ngắn mà thôi. Ngay cả Liệt Diễm cũng không nói trước được khi nào quả trứng Hỏa Long kia thực sự nở ra.
Liệt Diễm nói:

- Quả trứng Hỏa Long kia ngươi không cần phải gấp, ta bất cứ lúc nào cũng cảm nhận được những biến hóa dù nhỏ nhất trong Địa Tâm Hồ. Một khi trứng nở, chúng ta liền lập tức quay trở về. Nữ tử bị đóng băng kia chỉ sợ trong một khoảng thời gian ngắn cũng không thể hòa tan ra. Tầng hàn băng phong ấn nàng ta cũng có một tia khí tức Hỗn Độn ba động. Nếu ta đoán không lần, cái kia hẳn là khí tức của Hỗn Độn Chi Thủy. Ta đã đem theo một tia khí tức Hỗn Độn Chi Hỏa lưu lại trong khối băng kia, cộng thêm nhiệt độ nóng chảy của Địa Tâm Hồ, nhất định có thể hòa tan ra.
Cơ Động sau khi lĩnh ngộ xong Hỗn Độn Chi Hỏa, thương thượng đơn giản với Liệt Diễm một chút, quyết định không đợi đến khi quả trứng nở ra, rời khỏi thế giới Địa Tâm trước. Dù sao, khoảng cách đến khi Thánh Tà Chi Chiến mở ra cũng chỉ còn có một năm nữa. Cơ Động không muốn tiêu phí thời gian cho việc tu luyện nữa, chỉ hy vọng có thể ở cùng một chỗ với Liệt Diễm, cho dù chỉ trong một khoảng thời gian ngắn thôi, hắn cũng đã vô cùng thỏa mãn rồi. Trước khi rời khỏi Địa Tâm, hắn định đi an táng nữ tử đang bị đóng băng kia, nhưng mà, khi Liệt Diễm chứng kiến khối băng kia, nhưng lại nói cho hắn một câu khiến hắn cực kỳ kinh ngạc.
- Liệt Diễm, cô gái kia đã bị đóng băng ít nhất mấy trăm năm rồi, thậm chí còn hơn cả ngàn năm nữa. Nàng ấy thật sự còn có sinh mệnh khí tức hay sao?
Trong lòng Cơ Động lúc này vẫn có chút nghi hoặc. Ngay lúc đầu tiên Liệt Diễm nhìn thấy khối băng kia, đã nói, cô gái mặc áo giáp bị đóng băng bên trong kia vẫn còn sinh mệnh khí tức ba động.
Liệt Diễm gật gật đầu, nói:
- Đừng quên, ta từng nói qua với ngươi, đặc tính của Hỗn Độn chính là sáng tạo, cũng không phải là hủy diệt. Nếu kia thật sự là Hỗn Độn Chi Thủy, ta có thể khẳng định, cô gái mặc giáp trụ vàng kim kia tuyệt đối chưa chết. Trên Thánh Tà Đảo, có thể thi triển ra Hỗn Độn Chi Thủy, cũng chỉ có thể là Thủy Thánh Thú trong Ngũ Đại Thánh Thú ở trung tâm Thánh Tà Đảo. Nàng ta khẳng định là xâm nhập vào trong lãnh địa của Thủy Thánh Thú, nên mới bị Thủy Thánh Thú đóng băng lại. Về phần vì sao ngươi có thể gặp được nàng trên đỉnh núi, ta cũng không biết được.
Cơ Động nói:
- Nếu nàng ta thật sự không chết, đợi đến khi nàng ấy tỉnh lại, mọi chuyện tự nhiên liền rõ ràng chân tướng.
Liệt Diễm lạnh nhạt cười một tiếng, nói:
- Tuy rằng Hỗn Độn Chi Thủy cũng không thể giết chết hắn, nhưng mà bị hắn đóng băng không biết bao lâu rồi, e rằng đối với thân thể cũng sẽ gây ra ảnh hưởng nhất định. Chỉ là hy vọng những ảnh hưởng này cũng không nên quá lớn. Cơ Động, Diệt Thần Kích ghi lại trong khối Thiên Chi Ngọc kia, ngươi tốt nhất nên nghiên cứu tu luyện. Suốt bốn năm nay, ngươi đã có thể miễn cưỡng nắm vững được Linh Hồn Chi Hỏa, nhưng mà cũng đã chậm trễ mất bốn năm, trong thời gian này, ngươi cũng không có lĩnh ngộ các năng lực khác. Ngũ Hành Pháp Trận, Diệt Thần Kích, còn có quyển sách do Đằng Xà đưa cho ngươi nữa, đều là những yêu cầu mà một năm kế tiếp ngươi nhất định phải cố gắng tu luyện.

Cơ Động ha hả cười một tiếng, nói:
- Ta sẽ tu luyện. Vì để bảo hộ ngươi, ta một khắc cũng không dám lơi là. Liệt Diễm, Diệt Thần Kích kia thật sự có thần kỳ như vậy hay không? Có đúng như cái tên của nó, có thể diệt thần?
Ánh mắt Liệt Diễm ngưng đọng lại, ngược lại cầm tay Cơ Động:
- Cơ Động, ta cũng không biết cái kỹ năng này làm thế nào mà lan truyền đến nhân gian, nhưng ta có thể khẳng định chính là, nếu như ngươi thật sự có thể luyện đến tầng thứ chín của Diệt Thần Kích, tuyệt đối có thể diệt Thần.
Nghe xong những lời Liệt Diễm nói, Cơ Động không khỏi có chút trợn mắt ngó. Căn cứ theo những dấu vết ký ức mà Thiên Chi Ngọc lưu lại cho hắn, Diệt Thần Kích tổng cộng chia thành chín tầng. Hiện tại hắn đã tu luyện được tầng thứ nhất. Chỉ khi chân chính tu luyện qua, hắn mới biết được tu luyện cái kỹ năng nhìn qua cực kỳ yếu nhược này lại khó khăn đến mức nào.
Kỹ năng Diệt Thần Kích này, cũng không phải là một kỹ năng công kích, là là kỹ năng hoàn toàn tu luyện nội liễm. Nguyên lý rất đơn giản, chính là đem toàn bộ ma lực của bản thân mình, nháy mắt ngưng tụ lại, sau đó ma lực hoàn toàn nội uẩn, không hề khuếch tán ra ngoài, hoặc tạo thành năng lượng hình thái, duy nhất chỉ khi tiếp xúc đến thân thể địch nhân, hiệu quả của nó mới có thể hoàn toàn phát huy ra.
Nguyên lý này nhìn qua cực kỳ đơn giản, nhưng khi chân chính tu luyện lại không hề đơn giản như vậy. Muốn ma lực bản thân hoàn toàn ngưng tụ lại, đây là chuyện khó khăn đến mức nào? Dựa theo phương pháp tu luyện mà Diệt Thần Kích lưu lại, mỗi lần tu luyện tăng thêm một tầng, như vậy lực công kích sẽ tăng lên gấp đôi. Nói cách khác, nếu Cơ Động luyện thành tầng thứ nhất của Diệt Thần Kích, như vậy, lúc hắn công kích đối thủ, lực lượng công kích của Diệt Thần Kích phóng thích ra khi tiếp xúc thân thể đối phương, chính là toàn bộ ma lực của hắn ngưng tụ lại, sau đó nhân lên gấp đôi.