Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu


ghiền tiểu thuyết

 

Mọi người trong quá trình liệp sát ma thú cũng đồng thời chú ý tìm kiếm tông tích của đám ma sư Hắc Ám Ngũ Hành Đại Lục. So sánh với Ma Thú Tinh Hạch, không hề nghi ngờ, giá trị của Tinh Miện còn cao hơn nhiều.
Đáng tiếc chính là, bọn họ thủy chung cũng không có bất cứ thu hoạch nào, ma sư Hắc Ám Ngũ Hành Đại Lục giống như là biến mất vào hư không vậy, cũng không còn xuất hiện trước mặt bọn họ nữa.
Lúc trước sau khi cùng với Chung Cực Binh Khí Lý Vĩnh Hạo đấu với nhau một trận, Phất Thụy bởi vì thực lực của Lý Vĩnh Hạo tăng lên đột biến mà cảm thấy lo lắng, nhưng về sau ma lực của hắn cũng tiến hóa trở thành Cực Hạn Ma Lực, Tử Lôi Diệu Thiên Long tăng lên đến Cửu Giai, hắn lại có được Thần Khí Lôi Ngục Thần Phủ, sự lo lắng trong lòng liền giảm hẳn đi. Đây cũng không phải lần đầu tiên ma sư Hắc Ám Đại Lục lựa chọn bảo tồn thực lực. Nghe được những gì Cúc Hoa Trư nói về tình hình năm tầng trung tâm Thánh Tà Đảo, đã hoàn toàn chặt đứt ý nghĩ muốn dọn sạch Thánh Tà Đảo, tấn công Hắc Ám Đại Lục của hắn. Ít nhất trong một khoản thời gian ngắn vẫn sẽ là như vậy. Bằng vào kết quả trận chiến lúc trước, thắng bại của trận Thánh Tà Chi Chiến lần này cũng đã được khẳng định, cho nên Phất Thụy cũng đồng dạng lựa chọn việc bảo tồn thực lực, không có cố gắng tìm kiếm ma sư Hắc Ám Đại Lục.

Rốt cuộc cũng tới ngày thứ bốn mươi chín của Thánh Tà Chi Chiến. Trên bầu trời, Vạn Lôi Kiếp Ngục Giới kịch liệt ba động. Khí tức ma lực khổng lồ trên không trung lưu chuyện. Tình huống giống như khi Thánh Tà Thông Đạo xuất hiện lại một lần nữa được tái diễn, mọi người đều mất đi khả năng cử động. Trên toàn Thánh Tà Đảo, khí tức khổng lồ không gì sánh kịp tập trung lên mỗi người trên đứng trên đó. Quang Minh Ngũ Hành Đại Lục cũng vậy, Hắc Ám Ngũ Hành Đại Lục cũng vậy.
Ngay trên không trung, một cái Thiên Bình vô cùng khổng lồ chợt lặng yên xuất hiện. Cái Thiên Bình này một nửa là màu đen, một nửa là màu trắng. Khí tức Quang Minh cùng với Hắc Ám không gì sánh kịp chợt từ trên Thiên Bình bạo phát ra, tựa hồ như cái Thiên Bình kia là do năng lượng di động khổng lồ của tất cả mọi người cùng tập trung lại vậy.
Trong số các ma sư bên phía Quang Minh Ngũ Hành Đại Lục, chỉ có Cơ Động có được cảm giác mạnh mẽ hơn người bình thường nên hắn có thể phát hiện rõ ràng, bản thể của Thiên Bình trên trời kia, choáng đầy khí tức hỗn độn. Nó tựa hồ cũng không có bất cứ thuộc tính gì, chỉ thuần là khí tức hỗn độn mà thôi. Nếu như bảo Cơ Động nói có vật gì đó tương tự với nó, như vậy, khối Thiên Chi Ngọc lúc trước hắn từng hấp thụ qua hẳn là cũng có khí tức tương đồng.
Không ngừng có vô số quang điểm từ trên người đám ma sư tách ra, bay vút lên không trung, rơi vào trong Thiên Bình. Cơ hồ không hề có chút do dự, phần màu trắng không ngừng hạ xuống, phần màu đen kéo lên cao, đây hẳn là Thiên Bình xét xử thắng bại của Thánh Tà Chi Chiến.
Bên phía Quang Minh Ngũ Hành Đại Lục, số quang điểm bay lên nhiều nhất không hề nghi ngờ chính là Lôi Đế Phất Thụy. Từ khi tiến vào Thánh Tà Chiến Trường, lãnh đạo Thiên Can Quân Đoàn, số lượng ma sư, ma thú chết trong tay hắn không hề nghi ngờ là nhiều nhất. Nhưng mà, có chút mọi người không ngờ được chính là, số quang điểm bay lên nhiều thứ hai cũng không phải là những ma sư cường giả ma lực đột phá Lục Quan, có được ma thú tọa kỵ trong Thiên Can Quân Đoàn, cũng không phải là mười người đứng đầu Âm Dương Học Đường của Thiên Can Học Viện, mà là Bạo Quân Cơ Động.

Thân mặc Quân Ma Âm Dương Khải, quang mang màu đỏ sậm không ngừng lưu chuyển trên bộ áo giáp Bán Thần Khí trên người hắn, không ngừng có vô số quang điểm lớn nhỏ khác nhau từ trên người hắn bốc ra, bay lên Thánh Tà Thiên Bình. Số lượng nhiều đến mức khiến người khác phải choáng ngợp. Những quang điểm đó, chính là đại biểu cho số lượng ma sư và ma thú chết dưới tay của một ma sư. Quang điểm nhỏ đại biểu cho ma thú bị chết, quang điểm lớn đại biểu cho ma sư bị chết. Cơ Động dùng thực lực của mình cùng với sự công kích cường hãn nói cho mọi người biết, địa vị của hắn ở chỗ nào trên Thánh Tà Chiến Trường. Phải biết rằng, năm nay hắn mới có mười sáu tuổi mà thôi. Cho dù là Phất Thụy, lúc mười sáu tuổi cũng tuyệt đối không có chiến tích huy hoàng như hắn hiện tại. Một số ma sư cường đại trong Thiên Can Quân đoàn mơ hồ cảm giác được, không bao lâu nữa, e rằng Cơ Động chính là người duy nhất có thể thay thế vị trí hiện tại của Phất Thụy. Đương nhiên, hiện tại Phất Thụy mới có ba mươi tuổi, khoảng cách đến khi hắn năm mươi tuổi không thể gia nhập Thánh Tà Chiến Trường còn đến hai mươi năm nữa. Nhưng mà, ai có thể nói trước tương lai sẽ như thế nào chứ?
Sự trói buộc trong không khí dần dần trở nên yếu ớt đi nhiều, màu sắc của Thánh Tà Thiên Bình cũng hoàn toàn biến thành màu trắng. Một đạo bạch quang từ trên Thánh Tà Thiên Bình bay ra, giáng xuống, hóa thành một thông đạo màu trắng ngà, hình dạng giống y như Thánh Tà Thông Đạo lúc trước. Cùng lúc đó, ngay sau lưng bọn họ, Thánh Tà Thông Đạo cũng đồng thời mở ra. Giờ phút này, nếu như hắn muốn phát động công kích về phía Hắc Ám Ngũ Hành Đại Lục, liền có thể thông qua cái thông đạo thứ hai này mà vào. Đây chính là quyền lợi của phe chiến thắng Thánh Tà Chi Chiến.
Phất Thụy ngẩng đầu, nhìn về phía không trung, trong ánh mắt tràn ngập quang mang kiên định. Trong ánh mắt ba động, lộ rõ bản sắc cường giả. Hắn ngạo nghễ đứng trên lưng Tử Lôi Diệu Thiên Long, ánh mắt nhìn về phía cái thông đạo màu trắng ngà, càng ngày càng nóng bỏng, cuồng nhiệt hơn.
Hắn vô cùng hy vọng có một ngày có thể thống lĩnh đại quân của Quang Minh Ngũ Hành Đại Lục, đi qua cái thông đạo này thâm nhập vào Hắc Ám Ngũ Hành Đại Lục, tung hoành bốn phương, thống nhất hai mảnh đại lục! Nhưng hắn cũng hiểu rất rõ ràng, đó cũng không phải là chuyện dễ dàng gì. Cho dù là không có Thánh Tà Đảo tồn tại, đó cũng là nhiệm vụ khó có khả năng hoàn thành. Tâm nguyện chinh phục đối phương đúng là vô cùng mãnh liệt, nhưng mà, cảnh sinh linh đồ thán cũng không phải là chuyện hắn muốn chứng kiến.

Lúc này đã kết thúc bốn mươi chín ngày Thánh Tà Chi Chiến, Phất Thụy có thể nói là thu hoạch lớn nhất, không những là có thể thu thập được Lôi Ngục Thần Phủ, ma lực bản thân lại tiến hóa thành Cực Hạn Dương Lôi, thực lực có thể nói là tăng lên gấp bội phần, lại một lần nữa chiếm được tình yêu của Dạ Tâm, dẫn dắt Thiên Can Quân Đoàn đánh bại Hắc Ám Ngũ Hành Đại Lục. Đây đã lần thứ ba hắn giành được thắng lợi. Trong lịch sử của Thánh Tà Chi Chiến, hắn có thể nói là ghi lại một huyền thoại rồi.
Cơ Động cũng đồng dạng ngẩng cao đầu, nhìn về phía Thánh Tà Thiên Bình dần dần biến mất trên không trung. Lần Thánh Tà Chi Chiến này, thu hoạch của hắn cũng rất lớn. Dưới tình huống cơ duyên xảo hợp, đã phóng xuất ra một cái Siêu Tất Sát Kỹ cường đại, lại đạt được Thiên Chi Ngọc, hấp thụ nó, khiến cho ma lực Âm Dương Song Hỏa của mình hòa hợp lại, chân chính hoàn toàn dung hợp. Cấp bậc ma lực mặc dù tăng lên không bao nhiêu, nhưng Hỗn Độn Chi Hỏa lại tăng trưởng bay vọt, cũng thu hoạch được không ít Tinh Hạch, Tinh Miện, đó đúng là cả một gia tài a. Hắn đã suy nghĩ cẩn thận, sau khi rời khỏi Thánh Tà Chiến Trường, chuyện đầu tiên chính là xuống Địa Tâm gặp Liệt Diễm, sau đó an táng bị Kim Giáp Nữ Tử bị đóng băng kia, rồi đi bái tế cha mẹ của Cơ Động. Sau khi làm xong hết những chuyện này, liền một mực tiến hành tu luyện, gia tăng thực lực, sau đó đi du lịch đại lục một chuyến.
Diêu Khiêm Thư đứng bên cạnh Cơ Động, ánh mắt hắn nhìn lên Phất Thụy đứng trên lưng Tử Lôi Diệu Thiên Long. Lúc này tâm tình hắn vô cùng phức tạp, cũng không phải là vì con Cúc Hoa Trư đang ngủ say sưa trên ngực mình, mà là bởi vì bốn chữ Thiên Can Thánh Đồ. Hắn không thể nào ngờ được, lần này gia nhập Thánh Tà Đảo, không ngờ lại trở thành kết cuộc như thế này. Hoàn toàn cắt đứt quan hệ với đám Ngao Phong, trong lòng hắn vẫn chưa thể nguôi ngoai được. Bốn chữ Thiên Can Thánh Đồ đã tồn tại trong lòng hắn lâu lắm rồi. Hắn tuy rằng tham tiền, tuy rằng keo kiệt một chút, nhưng thanh niên ai lại không có mộng anh hùng của mình. Hắn đương nhiên hy vọng có một ngày nào đó kẻ dẫn dắt nhất phương cường giả, đạt được thắng lợi trên Thánh Tà Chiến Trường sẽ chính là hắn.