Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu


ghiền tiểu thuyết

 

Cúc Hoa Trư liên tục lắc đầu:
- Thiên Can Thần Thú là cái rắm gì, trên tầng mười ba Thánh Tà Đảo có đến bảy, tám đầu ma thú thực lực cao hơn Thiên Can Ma Thú rất nhiều. Ngay cả bọn chúng cũng không dám tiến vào trong phạm vi của Ngũ Thánh Sơn. Thánh Thú không phải là Thập Giai, nếu như tính theo giai bậc, thì hẳn có thể coi như là Thập Nhất Giai đi. Cái gọi là Thần Thú, bất quá vẫn còn là thú, Thần Thú chỉ là cách gọi tôn sùng của nhân loại mà thôi. Còn Thánh Thú thì đã chân chính là Bán Thần. Bọn họ đều là Âm Dương Song Hệ Ngũ Hành Ma Thú.
Vừa nói, nó vừa chỉ chỉ Cơ Động, nói:
- Cũng giống như ngươi vậy, đều là Âm Dương Song Thuộc Tính. Cho nên cái gọi là Ngũ Hành Thánh Thú, chính là ma thú cường đại nhất trên toàn bộ thế giới, Ma Thú Chi Tổ.
Mọi người liếc mắt nhìn nhau, Ngũ Hành Thánh Thú, Ma Thú Chi Tổ, chỉ hai cách xưng hô này đã đủ khiến cho mọi người hiểu rõ những huyền bí tại trung tâm của Thánh Tà Đảo. Đây là những ma thú còn xếp trên, còn cường đại hơn Thiên Can Thần Thú nữa a! Bán Thần, đó là sự cường hãn như thế nào?
Cúc Hoa Trư có chút khoe khoang, nói:

- Theo như các ma thú cùng cấp bậc với ta sinh sống trên tầng mười ba của Thánh Tà Đảo đánh giá, năm vị Thánh Thú Đại Nhân nếu như liên thủ, cho dù là Thần chân chính hạ phàm cũng phải nhượng bộ lùi bước. Bọn họ đều là các sủng vật của Thần Vương, không biết vì sao lại hạ xuống nhân gian. Hình như là do nhân loại các ngươi mời xuống thì phải. Chuyện cụ thể thì ta cũng không biết rõ lắm. Lần trước khi ta tiến vào trong phạm vi của Ngũ Thánh Sơn, có thể là bởi vì ta không có năng lực chiến đấu, vừa lúc gặp được Thánh Thú đại nhân của Mộc Thánh Sơn, lão nhân gia một cước đá ta văng ra, tha cho mạng nhỏ của ta.
Ánh mắt Diêu Khiêm Thư có chút nôn nóng hỏi:
- Hình dáng của Mộc Thánh Thú ra sao?
Cúc Hoa Trư đảo tròng mắt ti hí:
- Ngươi cho là hình dáng của Thánh Thú Đại Nhân dễ dàng để cho người khác nhìn thấy hay sao? Ta chỉ nghe được thanh âm của Thánh Thú Đại nhân đã cảm thấy vô cùng vinh quang rồi. Thanh quang lóe lên, ta đã bị đá ra ngoài.
Phất Thụy hít sâu một hơi, nói:
- Khó trách suốt hơn ngàn năm nay, vô số cường giả trên hai mảnh đại lục từng trên Thánh Tà Đảo đấu đá lẫn nhau liên miên, nhưng cũng không thể diệt sạch hết ma thú trên này, ngược lại còn là tử thương vô số, nhân tài sụt giảm. Có những Thánh Thú cường đại như vậy tồn tại, ai có thể chiếm được ưu thế cơ chứ? Xem ra Thánh Tà Đảo này sẽ còn tồn tại lâu dài. Chỉ sợ những gì Cúc Hoa Trư suy đoán cũng có chút chính xác, Vạn Lôi Kiếp Ngục Giới rất có thể cùng năm vị Thánh Thú trên Ngũ Thánh Sơn là có liên quan. Ngoại trừ Thần ra, ta nghĩ không ra ai có thể ngưng tụ ra Vạn Lôi Kiếp Ngục Giới khủng bố đến như thế.
Diêu Khiêm Thư thở dài một tiếng, nói:
- Xem ra, chúng ta vĩnh viễn cũng không thể nào đi dò xét những huyền bí trong đó.
Cơ Động lắc đầu, nói:
- Cái này cũng không thể khẳng định. Cúc Hoa Trư này nói Ngũ Vị Thánh Thú này từng là sủng vật của Thần Vương, rất có thể là bị nhân loại chúng ta kêu gọi mà hạ xuống nhân gian. Ta nghĩ, chỉ những nhân loại đã đạt đến thực lực Thần cấp mới có thể gọi bọn họ xuống. Nếu nói như vậy, lúc trước như ngươi đã nói, hai mươi vị Quang Ám Thiên Can Thánh Đồ đời thứ nhất liên thủ lại, sáng tạo ra Thánh Tà Đảo này. Có lẽ, bọn họ chính là sợ hai mảnh đại lục thật sự bởi vì chiến tranh mà bị tàn phá, dẫn tới diệt vong, do đó đã kêu gọi năm vị Thánh Thú này xuống tọa trấn Thánh Tà Đảo cũng không chừng. Nếu như tiền nhân của chúng ta đã có thể gọi Thánh Thú xuống, vì sao chúng ta lại không thể tiến vào đó tra xét cơ chứ? Ngươi còn nhớ rõ không, ngươi đã từng nhắc qua với ta về Thiên Can Thần Trang. Ta nghĩ Thiên Can Thần Trang đó rất có thể là nằm trong Ngũ Thánh Sơn kia. Nếu như muốn lấy được, liền phải xem sự cố gắng của chính chúng ta.

Diêu Khiêm Thư gật gật đầu, nói:
- Ít nhất cũng phải đợi đến khi ma lực chúng ta đạt tới Cửu Quan, có năng lực nhất định tự bảo vệ mình mới có thể tiến vào. Cơ Động, ngươi ngàn vạn lần cũng không được cậy mạnh làm bậy a!
Cơ Động mỉm cười, nói:
- Yên tâm đi, ta sẽ không làm bậy đâu. Lần này không uổng công xâm nhập vào đây, ít nhất chúng ta cũng đã biết được tại trung tâm Thánh Tà Đảo đến tột cùng có cái gì. Ngươi cũng đã kiếm được ma thú đồng bọn rồi.
- Không nhắc đến chuyện này có được không?
Diêu Khiêm Thư tức giận liếc mắt nhìn Cúc Hoa Trư một cái. Nhắc đến con ma thú đồng bọn này, cơn giận của hắn lại nổi lên.
Phất Thụy nói:
- Đi thôi, chúng ta ở tầng mười ba này tìm kiếm Cửu Giai Ma Thú đi. Cúc Hoa Trư, ngươi thu liễm khí tức bản thân lại đi, đừng có hù dọa khiến cho ma thú ở đây chạy mất. Chúng ta muốn tìm bắt một con Cửu Giai Nhâm Thủy Hệ Ma Thú. Tiểu sư đệ, ma lực của ngươi sắp đột phá chưa?
Cơ Động lắc lắc đầu, nói:
- Đột phá năm mươi cấp cũng không phải là chuyện một sớm một chiều. Sư huynh, ta đã nghĩ kỹ rồi, bỏ qua cơ hội lần này còn cơ hội lần sau. Ta cũng không có nóng lòng kiếm được ma thú đồng bọn, tăng lên thực lực bản thân mới là điều quan trọng nhất. Đợi đến khi ta đạt được thực lực cường hãn, tự nhiên có thể cùng với những ma thú càng cường đại hơn mà tiến hành ký khế ước.

Nếu hắn cố gắng tu luyện, có lẽ thật sự có thể trong khoảng thời gian ngắn mà đột phá. Nhưng không hề nghi ngờ, chuyện đó khiến cho căn cơ của hắn không vững chắc. Huống chi nhìn thấy bài học kinh nghiệm của Diêu Khiêm Thư, ký kết khế ước với con ma thú phế thải như Cúc Hoa Trư, trong lòng hắn cũng hơi có điều cố kỵ. Cái này gọi là dưa hái xanh sẽ không ngọt. Chọn ma thú đồng bọn phần lớn là phải xem cơ duyên, Âm Dương Song Hỏa Hệ ma thú cũng không dễ kiếm. Chẳng lẽ bảo hắn chạy lên Ngũ Thánh Sơn ký kết khế ước với Hỏa Thánh Thú sao? Đó là chuyện không có khả năng xảy ra. Dù sao hắn cũng có Hỏa Nhi làm bạn, cũng không cần phải gấp gáp kiếm một đầu ma thú khác.
Ma thú Thủy thuộc tính đều thích sinh sống gần nước, hoặc là ở dưới nước. Để tìm cho Dạ Tâm một ma thú đồng bọn thích hợp, mục tiêu của bọn họ tự nhiên là đi dọc theo bờ hồ. Muốn tìm một con Cửu Giai Nhâm Thủy Hệ ma thú vốn cũng không phải là chuyện dễ dàng gì, nhưng có chút khiến mọi người không ngờ được chính là, có thêm Cúc Hoa Trư đi chung khiến cho quá trình tìm kiếm trở nên đơn giản hơn rất nhiều.
Rất nhanh bọn họ đã gặp được đầu Cửu Giai Ma Thú đầu tiên, Tân Kim Hệ ma thú. Cúc Hoa Trư vì để chứng minh mình cũng không phải không có tác dụng gì, bật người lên, phóng xuất ra khí tức uy áp của Thập Giai Ma Thú, trực tiếp dọa cho con Tân Kim Ma Thú kia chạy mất.
Tiến vào tầng mười ba của Thánh Tà Đảo đã là nguy cơ trùng trùng, có thể tận hết khả năng bảo tồn thực lực đương nhiên là chuyện tốt. Mặc dù có Phất Thụy cùng với Thần Khí Lôi Ngục Thần Phủ ở đây, nhưng với thực lực của mấy người bọn họ mà muốn liệp sát Cửu Giai Ma Thú để thu lấy Cửu Giai Tinh Hạch, cũng không phải là chuyện dễ dàng gì. Bởi vậy, có sự trợ giúp của Cúc Hoa Trư, trong quá trình tìm Nhâm Thủy Ma thú, có thể nói là tránh được rất nhiều phiền toái. Cũng không cần phải chiến đấu gì nhiều, chỉ cần tiếp tục tìm kiếm là được. Cho dù sau này nếu cần phải chiến đấu, Cúc Hoa Trư cũng có thể nhờ vào khí tức Thập Giai Ma Thú bảo vệ cho bọn họ, cũng không cần phải chiến đấu lâu dài.
Phát hiện điều này, sự buồn bực trong lòng Diêu Khiêm Thư cũng dần dần giảm bớt đi nhiều, bất luận nói thế nào, Cúc Hoa Trư cũng không phải hoàn toàn không có tác dụng. Hơn nữa, có một chút khiến cho hắn dường như thỏa mãn, chính là bộ dáng xin đểu của Cúc Hoa Trư khi ra điều kiện với Cơ Động. Nếu đổi lại là một gã ma sư khác, có lẽ sẽ không tha thứ cho hành vi này của ma thú, nhưng đối với bản thân hắn là kẻ có biệt danh là cây làm tiền, đối với tiền không hề có sức phản kháng, đây lại là cực phẩm tính cách.
Cúc Hoa Trư cũng chấp nhận chuyện đi theo mọi người lên đường, được Diêu Khiêm Thư ôm trong lồng ngực. Diêu Khiêm Thư thầm nghĩ trong lòng, coi như là mình đang nuôi một con thú nuôi đi. Đương nhiên sự khắc khẩu giữa một người một heo này cũng không hề đình chỉ, không ngừng tranh luận xem việc ký kết Đồng Mệnh Bình Đẳng Khế Ước đến tột cùng là ai chiếm được tiện nghi nhiều hơn.
- Các ngươi đừng cãi nữa, có biến.
Phất Thụy khẽ quát một tiếng, ngăn Diêu Khiêm Thư và Cúc Hoa Trư ngừng cãi cọ. Ánh mắt của hắn nhìn chằm chằm vào hồ nước. Ngay chính giữa hồ nước, tựa hồ truyền lên một tầng Thủy nguyên tố ma lực ba động nồng đậm.