Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu


ghiền tiểu thuyết

 

Ma lực tiêu hao cũng không lớn, thậm chí có thể nói là vô cùng ít. Đây mới là chỗ đáng sợ nhất của Lục Trọng Chú Sát. Từ mặt uy lực mà xét, so với Diễm Dương Trùy cùng với U Diễm Băng cũng không chênh lệch bao nhiêu, nhưng luận về tiêu hao ma lực, nó rõ ràng hiệu quả hơn rất nhiều.
Lúc này trong đầu Cơ Động, không ngừng tính toán rất nhiều thứ. Lục Trọng Chú Sát chỉ là một khởi đầu mà thôi. Nếu sau khi chấm dứt Lục Trọng Chú Sát, xuất thêm vài cái kỹ năng khác nữa thì sao chứ? Chỉ cần ma lực của mình có thể liên tục chuyển hoán như vậy, công kích tự nhiên là có thể liên tục tiếp nối rồi. Hiệu quả Tổ Hợp Kỹ tự nhiên sẽ gia tăng lên bội phần.
- Tối qua? Tối qua và mới nghĩ ra cũng đâu khác nhau bao nhiêu. Cơ Động, hiện tại ta mới phát hiện, ngươi đúng là một quái vật a. Xem ra, chỉ sợ cả đời ta cũng không có khả năng đuổi kịp ngươi rồi.
Lam Bảo Nhi thở nhẹ một hơi, thần sắc lộ ra vài phần buồn bả vô vọng.
Cơ Động mỉm cười, nói:
- Kỳ thật bản thân Lục Trọng Chú Sát của ta cũng không có gì khó, khó là ở chỗ thuộc tính chuyển hoán mà thôi. Sau lần ta trọng thương, luôn luôn nghiền ngẫm lại, làm thế nào có thể tận hết khả năng tiêu hao ít ma lực nhất, nhưng lại có thể phát ra công kích có uy lực cao nhất. Xem ra, rốt cuộc ta cũng tìm ra được một ít khái niệm ban đầu rồi. Hi vọng Lục Trọng Chú Sát của ta cũng giúp ngươi lĩnh ngộ ít nhiều. Kỳ thật, các loại ma kỹ khác hệ chưa chắc đã không thể công kích liên tiếp. Tựa như Liệt Dương Tam Liên Kích của ta đó, điểm mấu chốt chính là, ngươi làm sao có thể khiến cho đối thủ sau khi bị dính một kích của ngươi, có thể để ngươi tiếp tục công kích thêm nữa, liên tục công kích khiến cho đối thủ phải bại vong. Bản thân ngươi phải tự mình nghiên cứu mới được.
Lam Bảo Nhi khẽ gật gật đầu. Nàng nghe Cơ Động giảng giải, cộng thêm một màn Lục Trọng Chú Sát lúc nãy đã khắc sâu trong đầu nàng, nàng tựa hồ cũng nắm bắt được chút gì đó. Ma kỹ tự nghĩ ra, trong giới Âm Dương Ma Sư tuyệt đối là cực phẩm. Ma kỹ thì ai cũng có thể nghĩ ra, nhưng có thể sáng tạo ra ma kỹ thật sự có thể sử dụng được thì có mấy người chứ? Mỗi một lần sáng chế ra ma kỹ mới, cũng có thể giúp cho một ma sư có thể nâng cao một bậc trong khả năng thấu hiểu về ma lực thuộc tính a!

Nhìn Lam Bảo Nhi trầm tư suy nghĩ, Cơ Động cũng không nôn nóng tiếp tục lên đường, hắn vừa chầm chậm khôi phục lại ma lực tiêu hao lúc trước, vừa xem lại vật trong tay mình.
Nếu như lúc Minh Âm Ma Lang chết, để lại chỉ một vật thôi, hắn sẽ ngay cả xem cũng không cần, trực tiếp bỏ luôn vào Chu Tước Thủ Trạc, bởi vì đó nhất định là Tinh Hạch của Minh Âm Ma Lang. Nhưng mà, lúc nãy Minh Âm Ma Lang chết rõ ràng để lại hai thứ khác nhau. Ngoài Tinh Hạch ra, thứ còn lại là cái gì đây? Phải biết rằng, vật kia ngay cả Cực Hạn Song Hỏa cũng không có thiêu cháy được nó a!
Vật trong tay phải hắn, chính là một khỏa Lục Giai Đinh Hỏa Tinh Hạch lớn chừng khoảng một nắm tay. Đối với thứ này, Cơ Động cũng không hề để ý, trực tiếp thu luôn vào Chu Tước Thủ Trạc. Nhưng mà, vậy còn lại trên tay trái hắn lại khiến hắn phải để ý.
Đó là một cái ngọc bài, nhìn qua toàn bộ là một màu trắng thuần khiết, không hề có một tia tạp chất. Trên ngọc bài có khắc mấy chữ, viết theo kiểu chữ triện. Cơ Động cẩn thận nhìn kỹ, mới đọc được mấy chữ viết trên ngọc bài là: Diệt Thần Kích.
- Diệt Thần Kích? Cái tên nghe phách lối như thế? Có nghĩa gì ta?
Cơ Động nghi hoặc nhìn vào khối ngọc bài không biết là gì này.
Lam Bảo Nhi bị thanh âm của hắn làm tỉnh lại, khi nàng nhìn thấy khối ngọc bài trong tay Cơ Động, không khỏi phải kêu lên một tiếng:
- Đây là, Thiên Chi Ngọc?
Nàng tuy rằng cũng không dám khẳng định, nhưng sau khi suy nghĩ một chút, rõ ràng trở nên hưng phấn hơn rất nhiều. Thậm chí thân thể còn có chút run rẩy nhè nhẹ.
- Thiên Chi Ngọc? Đó là cái gì?
Cơ Động đưa khối ngọc bài cho Lam Bảo Nhi xem.
Lam Bảo Nhi cầm lấy ngọc bài, cẩn thận nhìn kỹ. Khối ngọc bài kia có hình tròn, dẹp, ngoại trừ ba chữ triện Diệt Thần Kích kia ra, cũng không có bất cứ hoa văn hay vết tích gì khác. Bề mặt nó cực kỳ mượt mà, cầm vào tay thấy rất thoải mái, thậm chí còn có cảm giác lành lạnh.
Lam Bảo Nhi cũng không có trực tiếp trả lời Cơ Động, chỉ cẩn thận thúc dục một tia Quý Thủy Ma Lực, dung nhập trong trong thạch bài màu trắng ngà kia.
Ma lực Quý Thủy Hệ màu tím giống như nước thấm xuống đất, rất nhanh xâm nhập vào trong ngọc bài. Nhưng mà, một màn quỷ dị xuất hiện, tia ma lực Quý Thủy Hệ màu tím sau khi tiến vào trong ngọc bài, chỉ trong giây lát, nó đã tự động chui trở ra. Tiến vào thế nào, đi ra thế đó. Căn bản không hề lưu lại bất cứ dấu vết nào, càng không hề lưu lại bất cứ khí tức nào của Quý Thủy Hệ.

- Đúng là Thiên Chi Ngọc!
Lam Bảo Nhi có chút không tin nổi, nói.
Cơ Động hỏi:
- Thiên Chi Ngọc quý lắm hả?
Lam Bảo Nhi gật gật đầu, nói:
- Ngươi từng nghe qua Ngũ Hành Thần Thạch chưa?
Cơ Động nói:
- Đương nhiên đã từng nghe qua. Ngũ Hành Thần Thạch kỳ thật là mười loại bảo thạch, phân biệt đại biểu cho mười loại thuộc tính. Bản thân nó ẩn chứa năng lực cực kỳ thuần túy.
Lam Bảo Nhi nói:
- Ngũ Hành Thần Thạch chính là thiên tài địa bảo. Nhưng chúng nhiều nhất cũng chỉ là tuyệt phẩm nhân gian mà thôi. Cái Thiên Chi Ngọc này thì khác, nó chính là thiên phẩm đó. Cho dù mười khối Ngũ Hành Thần Thạch tụ họp lại, giá trị của chúng cũng không bằng một phần trăm của khối Thiên Chi Ngọc này đâu. Cơ Động, lần này ngươi nhặt được bảo bối rồi. Hơn nữa còn là vật báu vô giá đó.
- Vật báu bố giá? Thứ này có lợi ích gì? Nhìn qua bản thân cũng không có chút khí tức ma lực nào, làm sao có thể tốt hơn Ngũ Hành Thần Thạch được chứ? Nó dùng để làm gì? Nếu chỉ là nhìn qua đẹp mắt mà thôi, cho dù có trân quý đến thế nào đi nữa, đối với ma sư mà nói, cũng không có giá trị nào.
- Nhìn đẹp mắt?
Lam Bảo Nhi tức giận nói:

- Xem ra ngươi quả thật không biết chút gì. Ngươi nói rất đúng, quả thật bản thân Thiên Chi Ngọc cũng không có bất cứ thuộc tính ma lực nào. Nhưng mà, ngươi từng nghĩ qua chưa? Cho dù là một hạt cát, cũng có thuộc tính của chính nó, đó là Thổ thuộc tính. Mà thứ Thiên Chi Ngọc này, cũng không có bất cứ thuộc tính gì, như vậy là có ý nghĩa gì?
Nghe Lam Bảo Nhi vừa nói thế, Cơ Động nhất thời hiểu được, thân thể khẽ chấn động một chút:
- Là Hỗn Độn?
Lam Bảo Nhi nghiêm mặt nói:
- Không sai, đúng là Hỗn độn. Thiên Chi Ngọc này, chính là khi Hỗn Độn Sơ Khai, hỗn độn nổ tung, hóa thành Âm Dương Ngũ Hành, tạo thành vạn vật tuần hoàn, Hỗn Độn khí tức còn sót lại, đã ngưng tụ ra nó. Số lượng cực kỳ hiếm, chỉ tồn tại trong truyền thuyết mà thôi. Một ma sư một khi mang theo thứ bảo vật hiếm có này trong người, bất luận thuộc tính bản thân là gì đi nữa, khi tu luyện tuyệt đối không bao giờ gặp phải nguy hiểm tẩu hỏa nhập ma. Nếu đem nó đặt lên ngực, chỗ Căn Nguyên Ma Lực, cho dù lúc xông quan, cũng không cần phải lo lắng gì cả. Ngươi nói xem nó có giá trị không?
Cơ Động mơ hồ hiểu ra, thì ra là như thế. Thiên Chi Ngọc này quả thật là thứ tốt:
- Nhưng mà, ba chữ khắc trên mặt này có ý nghĩa gì? Diệt Thần Kích, ba chữ khoa trương như vậy, trong đó ẩn chứa bí mất gì chứ?
Lam Bảo Nhi nói:
- Thiên Chi Ngọc là chí bảo mà bất cứ ma sư nào cũng mơ ước. Giá trị của nó thậm chí còn hơn cả Thần Khí nữa. Ta từng đọc qua một quyển cổ thư trong gia tộc. Trong cổ thư có ghi lại, Thiên Chi Ngọc tồn tại từ thời Viễn Cổ đến nay, tác dụng lớn nhất của nó cũng không phải là để hỗ trợ tu luyện, mà là lưu giữ ký ức, hay nói chính xác là ấn ký.