Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu


ghiền tiểu thuyết

 

Ngàn vạn lần không nên xem thường Ám Nguyệt Vũ, hay là bất cứ một ma kỹ nào của hai đại quân vương. Liệt Diễm đã từng nói qua với Cơ Động, các kỹ năng của hai đại quân vương sẽ nương theo sự đề thăng ma lực của hắn và sự thấu hiểu đối với ma kỹ mà không ngừng tiến hóa theo. Từ sau khi Cơ Động đột phá được Tam Quan, sự thấu hiểu đối với các loại ma kỹ đã trở nên càng ngày càng sâu sắc hơn.
Giờ khắc này đây, Cơ Động đang không ngừng thi triển ra Ám Nguyệt Vũ, mục tiêu của hắn hết sức đơn giản, đó chính là không để cho con Ô Thiết Ma Thứu đang công kích từ trên không xuống có thể tập trung được vào vị trí của mình trên mặt đất.
Mặc dù thân thể Ô Thiết Ma Thứu Vương cực kỳ khổng lồ, thế nhưng, công kích của nó cũng nhất định cần phải tập trung vào đúng vị trí của đối thủ mới có thể hoàn thành. Nhưng mà, đối với thân ảnh đen kịt đang không ngừng di chuyển kia, Ô Thiết Ma Thứu Vương cũng không cách nào xác định chính xác được vị trí cụ thể của Cơ Động. Nó chỉ có thể mù quáng dang rộng hai cánh, tận khả năng làm cho phạm vi công kích của mình có thể tăng lớn thêm một chút.
Thân ảnh màu đen đang không ngừng di chuyển kia ngay tại thời điểm Ô Thiết Ma Thứu Vương đáp xuống mặt đất đột nhiên biến thành hư huyễn. Hạt Tử chỉ cảm thấy hô hấp của mình đột nhiên trở nên dồn dập hơn một chút, một khắc sau đó, Ô Thiết Ma Thứu Vương đã một lần nữa bay vào không trung, mà nàng vẫn như trước bám trên người Cơ Động. Ngay tại một khắc trước đó, nàng rõ ràng cảm giác được trên người Cơ Động bạo phát ra một lực lượng tràn ngập tính bùng nổ. Đây cũng không phải là ma lực, mà hoàn toàn là lực lượng của thân thể. Xương cốt toàn thân của hắn phảng phất dường như hòa tan vào trong thân thể vậy, cả người khẽ gập lại một chút, thoáng cái đã dịch chuyển ra xa hơn chục thước. Trong khoảnh khắc nguy hiểm nhất đã hoàn toàn thoát khỏi phạm vi công kích của Ô Thiết Ma Thứu Vương.
Dùng Ám Nguyệt Vũ mê hoặc đối thủ, sau đó dùng Đằng Xà Thuấn Di né tránh công kích của đối thủ, cả người mang theo khí tức băng lãnh của Ám Viêm Ma Vương, Cơ Động cứ như vậy mà bình tĩnh phán đoán tình thế trước mắt. Lợi dụng khoảnh khắc Ô Thiết Ma Thứu Vương ổn định thân thể chuẩn bị cho lần lao xuống tiếp theo, hắn đã phóng thích ra Âm Hỏa Ngưng Tụ Pháp Trận, lần nữa đề tăng tốc độ khôi phục ma lực. Hắn tuyệt đối không hề sốt ruột, con Ô Thiết Ma Thứu Vương này dù sao cũng chỉ có Ngũ Giai, muốn đả thương hắn, tuyệt đối không phải là chuyện dễ dàng gì.

Ô Thiết Ma Thứu Vương lúc này đã có chút điên cuồng, thân thể trên không trung khẽ chao mình một cái, thân thể khổng lồ của nó nháy mắt đã đảo ngược người lại, hai cánh rung lên, cũng không đợi thân thể ổn định lại, hơn mười sợi lông chim mang theo quang mang màu bạch kim đã như điện xạ bắn ra, phóng thẳng về phía Cơ Động.
- Nhanh quá!
Trong lòng Cơ Động thầm mắng một tiếng, không chút do dự khẽ đảo mình một cái, thân thể linh hoạt giống như chim én vậy, đã ngã ngửa người về phía sau, bay song song với mặt đất, hai cánh dang rộng ra giữ thăng bằng cho cơ thể. Với thực lực hiện tại của hắn, hoàn toàn không cách nào liên tiếp sử dụng ra Đằng Xà Thuấn Di được, chỉ có thể tận hết khả năng né tránh công kích của đối phương.
Công kích của Ô Thiết Ma Thứu Vương cũng không ngừng lại ở đó. Hai cánh nó kịch liệt vẫy động, cuồng phong ào ạt nổi lên, áp lực khổng lồ từ trên đánh xuống, ngay sau đó, thân thể khổng lồ của nó cũng đã lần thứ hai phóng xuống.
Lúc nãy Cơ Động lộ tròn một vòng kia, phản ứng có thể nói là cực kỳ nhanh. Thế nhưng, ngay khi hắn vừa thoát khỏi công kích của đám lông chim kia, cuồng phong cũng đã ập tới. Áp lực cực lớn làm cho thân thể đang lộn tròn của hắn cũng bị đẩy sát xuống đất một chút. Ô Thiết Ma Thứu Vương cũng đã tấn công xuống tới.
Cơ Động hầu như vô ý thức lập tức làm ra phản ứng. Hai cánh sau lưng thu liễm lại, thân thể trực tiếp rơi xuống mặt đất. Ngay khi gần chạm đất, thân thể lật nghiêng một cái, cả người kịch liệt xoay tròn lên. Đầu ngón chân cố gắng đẩy nhẹ về phía mặt đất, thân hình đã nhảy lên cao mấy chục thước. Sự mềm dẻo kinh khủng của thân thể cứ thế mà bày ra. Tại thời điểm đầu ngón chân hắn chỉa xuống mặt đất, đùi phải của hắn hầu như là gập ngược sang bên hông, lúc này mới phát ra lực phản chấn mạnh mẽ như vậy.
Bất quá, ngay tại thời khắc khẩn cấp này, Cơ Động đã quên mất một việc, hiện tại hắn cũng không phải chiến đấu một mình. Trên lưng hắn lúc này còn có thể một người nữa đang bám trên đó.
Tuy rằng Chu Tước Song Dực thu lại, theo đó đem thân thể của Hắc Ám Ất Mộc Thánh Đồ Hạt Tử hoàn toàn bao phủ vào bên trong, cũng không làm cho nàng trực tiếp đập thẳng xuống mặt đất. Nhưng mà, khi lưng Cơ Động đập mạnh xuống đất, Hạt Tử nhất thời chịu thiệt. Bịch lớn một tiếng, áp lực kinh khủng đập xuống suýt chút nữa làm cho nàng thở không nổi. Thân thể vốn đã áp sát lưng Cơ Động, lúc này do bị ép xuống, không thể tránh khỏi càng ép sát hơn nữa. Bộ giáp trước ngực lúc trước đã vỡ gần hết, lúc này lại bị đánh cho nát ra. Cặp bồng đảo cao vút của nàng nhất thời đập mạnh vào cái lưng dày rộng mà cường tráng của Cơ Động. Cám giác tê dại trong nháy mắt kia suýt chút nữa làm cho Hạt Tử phải buông tay ra.

Ngay sau đó, áp lực cứ liên tục đẩy xuống, càng làm cho nàng trải qua một đoạn cảm giác đặc thù chưa từng thể nghiệm qua bao giờ. Thân thể của mình cứ như vậy không ngừng cùng với lưng của Cơ Động chèn ép liên tục không ngừng.
Bộ lưng dày rộng của Cơ Động tuy rằng gây cho nàng cảm giác vô cùng an toàn, nhưng cứ liên tục bị chèn ép như thế, làm sao lại có thể thoải mái được đây? Khi Cơ Động rốt cuộc cũng xoay người đứng thẳng dậy được, lúc này Hạt Tử mới có thể thở mạnh được một hơi.
- Khốn kiếp, tên dã man. Ngươi cố ý làm như vậy, đúng không?
Lúc Cơ Động liên tục làm ra phản ứng né tránh như vậy, thật đúng là hắn đã quên mất phía sau mình còn có Hạt Tử. Thế nhưng khi lưng hắn đập xuống mặt đất, phía sau lưng tựa hồ như có gì đó mềm mại làm tấm đệm không ngừng hóa giải xung lượng cho hắn. Hơn nữa lại cảm giác được có cái gì đó cực kỳ mềm mại lại co dãn đập thẳng vào giữa lưng hắn, gây cho hắn không ít thoải mái, lúc này mới khiến hắn ý thức được, mình cũng không có chiến đấu một mình. Đối mặt với lời chỉ trích kia của Hạt Tử, hắn thật sự không biết phải giải thích thế nào.
Ô Thiết Ma Thứu Vương lại vồ hụt thêm một lần nữa, sự phẫn nộ của nó đã tăng lên đến cực điểm. Há miệng kêu lớn một tiếng, bạch quang trên người chợt nhất thời càng thêm cường liệt hơn vài phần nữa. Hai cánh dang rộng ra, một tầng Canh Kim Ma Lực giống như sóng biển bắt đầu ba động. Ít nhất hơn trăm sợi lông chim cứng như tinh thiết chợt bay khỏi bản thế nó. Những sợi lông chim này cũng không có trực tiếp phát động công kích, mà là nhanh chóng hấp thu ma lực do Ô Thiết Ma Thứu Vương phóng thích ra, nháy mắt trong không trung đã bành trước lên, mỗi một sợi lông chim đã biến thành một thanh trường mâu thật lớn. Bạch quang chói mắt không ngừng từ trong đó phát ra, thanh âm leng keng không ngừng vang vọng trong không trung.
Tất Sát Kỹ! Đây chính là ý nghĩ đầu tiên của Cơ Động lẫn Hạt Tử. Sự xấu hổ của Cơ Động cùng với sự giận dữ của Hạt Tử nhất thời biến thành sự tập trung chuyên chú. Cực Hạn Ma Lực của hai người lại một lần nữa dung hợp lại với nhau.
Ánh mắt Cơ Động nhìn chằm chằm trên không trung, hai tay khẽ xoay một vòng trong không trung. Hắc diễm lóe lên, Âm Hỏa Ngưng Tụ Pháp Trận càng trở nên thâm thúy hơn. Áp lực từ trên không trung đánh xuống, hắn là người hứng mũi chịu sào. Cho dù là hắn đang mặc Quân Ma Âm Dương Khải, lại thêm Chu Tước Nội Giáp, hắn cũng vẫn cảm nhận được mỗi một thanh trường mâu kia đều vô cùng sắc nhọn, mang đến uy áp khủng khiếp. Một kích này, cũng không phải dễ dàng né tránh như vậy.
- Làm sao bây giờ?

Hạt Tử khẽ thấp giọng hỏi nhỏ bên tai Cơ Động.
Cơ Động nhàn nhạt nói:
- Nước dâng thuyền đỡ, binh đến tướng ngăn.
Trong nháy mắt, Hạt Tử đột nhiên cảm nhận được trên người Cơ Động toát ra một loại khí chất đặc thù trước giờ chưa từng có, khí tức băng lãnh, u nhã nhưng tràn ngập ngạo ý lăng thiên. Với tình huống thân thể hiện tại của hắn, đối mặt với ma thú cường đại trên không trung như vậy, vẫn như trước không có nửa phần sợ hãi. Hắn vẫn cứ như vậy, chính diện đối mặt với áp lực khổng lồ.