Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu


ghiền tiểu thuyết

 

Sự mệt mỏi trong lòng Cơ Động rất nhanh được thay thế bằng sự vui vẻ. Mình chạy điên cuồng suốt hai canh giờ rốt cuộc cũng không có uổng phí. Cảnh vật biến hóa trước mắt đã nói cho hắn biết, mình đã sắp tiến vào tầng thứ hai của Thánh Tà Đảo rồi.
Thảo nguyên trước mặt cũng không hoàn toàn bằng phẳng mà địa thế cao thấp phập phồng. Nhưng màu xanh lại dạt dào vô cùng, cùng với tầm nhìn trống trải vẫn khiến cho người khác cảm thấy thoải mái rất nhiều. Đương nhiên, Cơ Động cũng hiểu rõ ràng, sau khi tiến vào thảo nguyên, tình huống sẽ càng thêm nguy hiểm hơn nhiều. Thảo nguyên không giống như rừng cây, không có bất cứ thứ gì có thể ẩn núp, một khi bị địch nhân phát hiện, cũng chỉ có cách đối mặt chiến đấu mà thôi.
Lấy ra một ít lương khô và nước uống để lót dạ, Cơ Động dừng lại ở ranh giới giữa tầng thứ hai và tầng thứ nhất, tạm thời tu chỉnh lại. Hắn cũng không gấp gáp, Thánh Tà Đảo mở ra đến bốn mươi chín ngày, gấp gáp quá dễ hỏng việc mà thôi.
Lúc này, sắc trời đã dần dần chuyển tối. Lúc trước khi cùng Hắc Ám Ất Mộc Thánh Đồ Hạt Tử đấu với nhau một trận, sau đó nghỉ ngơi khôi phục lại ma lực, lại thêm hai canh giờ chạy đi, bất tri bất giác đã tới hoàng hôn. Thánh Tà Đảo vốn luôn bị mây đen bao phủ, lúc này lại càng thêm tối tăm hơn nhiều. Lúc Cơ Động bắt đầu ngồi ăn, không trung chỉ là hơi tối một chút, đợi đến khi hắn ăn uống no nê, bầu trời đã hoàn toàn tối đen rồi.

Dựa theo những gì Phất Thụy từng nói, mỗi một tầng bên trong của Thánh Tà Đảo, nguy hiểm gặp phải càng tăng lên không biết bao nhiêu lần. Lúc này trời đã tối, tầm mắt bị hạn chế nhiều, Cơ Động quyết định dừng lại ngay tại rìa rừng cây ở tầng một nghỉ ngơi một đêm. Ít nhất nơi này còn có tán cây rậm rạp giúp hắn có thể an toàn nghỉ ngơi, càng có thể dễ dàng che dấu bản thân mình.
Đợi đến sáng ngày mai, sau một đêm nghỉ ngơi tinh thần khôi phục lại mới tiếp tục tiến lên tầng thứ hai.
Sau khi định xong kế hoạch, Cơ Động phóng người lên, nhẹ nhàng dừng lại trên tán cây rậm rạp. Đồng thời, hắn đem hai cái Hỏa Nguyên Tố Thể thả ra bên ngoài. Thánh Hỏa Nguyên Tố Thể thu liễm hào quang, nằm phủ phục trên mặt đất, còn Ma Diễm Nguyên Tố Thể thì ẩn mình trong bóng tối, tiến hành canh gác.
Cùng với màn đêm buông xuống, không khí dần dần trở nên ướt át hơn nhiều. Không lâu sau, từng luồng mưa bụi từ trên trời giáng xuống, nhất thời làm cho Thủy nguyên tố trong cánh rừng rậm và thảo nguyên này trở nên nồng đậm hơn rất nhiều.
Hai cái Nguyên Tố Thể mặc dù là do Cực Hạn Chi Hỏa ngưng tụ thành, nhưng dù sao bản thân chúng nó cũng là Hỏa nguyên tố, vẫn cần phải hấp thu Hỏa nguyên tố trong không khí để duy trì sự tồn tại của bản thân. Mưa đêm lạnh như băng, hơn nữa lại thêm Thủy nguyên tố chiếm phần lớn bộ phận trong không khí, nhất thời làm cho chúng nó có chút bất ổn.
Hai tay Cơ Động huơ lên, đem chúng nó thu hồi lại bên cạnh mình. Hai Nguyên Tố Thể này sau khi triệu hồi ra, chúng nó sẽ liên tục tiến hóa đi lên, chỉ khi nào bị đánh cho tan biến, mới trở về thực lực ban đầu, cần phải tích lũy lại từ đầu. Chỉ đến khi ma lực Cơ Động tăng thêm một quan nữa, các Nguyên Tố Thể triệu hồi ra mới có thực lực căn bản ở cảnh giới cao hơn.
Nói cách khác, nếu hai tiểu gia hỏa này ở bên ngoài liên tục hấp thu Hỏa nguyên tố trong không khí, như vậy, chúng nó rất có thể trong thời gian ngắn tiến hóa đến cấp bậc khi Cơ Động Năm Quan triệu hồi ra, thậm chí còn có thể tiến hóa đến thực lực khi Cơ Động Sáu Quan triệu hồi ra. Chỉ khi nào bản thể chúng nó tan biến đi, như vậy, khi Cơ Động triệu hồi ra Nguyên Tố Thể khác, bọn chúng mới trở về cảnh giới Bốn Quan như hiện tại, bắt đầu hấp thu Hỏa nguyên tố để tiến hóa lại từ đầu.
Cơ Động sở dĩ lựa chọn triệu hồi ra chúng nó sớm như vậy, chính là hy vọng chúng nó có thể trong thời gian bốn mươi chín ngày này không ngừng tiến hóa, trở thành lực lượng trợ giúp mình. Bởi vậy, hắn tự nhiên là sẽ không có thu hồi hai Nguyên Tố Thể này, mà là mở ra Chu Tước Song Dực của mình, đem bọn chúng che lại trước ngực. Vừa khiến cho mưa không rơi xuống thân thể bọn chúng, lại vừa dựa vào Hỏa nguyên tố tản mát ra trên người mình nuôi dưỡng chúng nó, xúc tiến chúng nó tiến hóa.

Đêm tại Thánh Tà Đảo cũng không hoàn toàn yên tĩnh. Một ít ma thú chuyên đi ăn đêm đã bắt đầu hành động. Thỉnh thoảng có thể nghe được những thanh âm kỳ dị vang lên từ phía rừng cây hay từ phía thảo nguyên. Nhưng bất luận bên ngoài có động tĩnh gì, Cơ Động đều hoàn toàn án binh bất động, im lặng ngồi nghỉ ngơi trên cây. Tán cây vừa có thể che bớt cho hắn khỏi mưa, vừa có thể che chắn không ai có thể dễ dàng phát hiện.
Một đêm này cứ như vậy mà trôi qua. Đến sáng hôm sau, không trung vừa mới tờ mờ sáng, cơn mưa đêm rốt cuộc cũng dứt hạt. Không khí ướt át sau cơn mưa cộng thêm mùi bùn đất bốc lên, tựa hồ khiến cho mùi huyết tinh trên Thánh Tà Đảo cũng giảm bớt đi rất nhiều.
Âm Dương Lốc Xoáy tản mát ra một tầng Bính Hỏa, hơi nước bốc lên, người Cơ Động rất nhanh đã khô ráo đi hết. Ăn tạm chút lương khô, nhìn nhìn lại hai tên tiểu gia hỏa trên ngực mình đã lớn lên được một chút, khóe miệng Cơ Động không khỏi toát ra nụ cười mỉm. Đã tới lúc phải lên đường tiếp rồi.
Đã không còn mưa nữa, Cơ Động để cho hai tiểu gia hỏa một lần nữa nhảy lên hai vai mình. Vươn người nhảy khỏi tán cây, Cơ Động thoáng vặn người một chút, xương cốt toàn thân nhất thời phát ra thanh âm thanh thúy êm tai liên tiếp, tựa như châu ngọc va chạm nhau vậy. Xương cốt hắn sau khi được Đằng Xà tiến hành cải tạo, đã căn bản không còn giới hạn của các khớp xương chân tay nữa, thân thể hoàn toàn có thể trở nên cực kỳ kiên cường, cũng đồng dạng có thể trở nên cực kỳ mềm mại.
Xương cốt vừa cương vừa nhu, cũng giống như ma kỹ âm dương của hắn có thể dễ dàng hoán chuyển nhau vậy.
Hai cánh sau lưng mở ra, chân khẽ đẩy nhẹ trên mặt đất, Cơ Động đã hướng về phía tầng hai Thánh Tà Đảo lướt tới. Bởi vì có hai cánh dang rộng khống chế thân thể cân bằng, khi thân thể hắn vọt tới trước, cơ hồ là song song với mặt đất, cũng không có bay cao lên, thân thể gần như áp sát mặt đất, giống như là đang trượt trên mặt đất vậy.
Làm như vậy chẳng những tốc độ di chuyển nhanh hơn, hơn nữa mục tiêu thân thể cũng càng nhỏ, tương đương với việc phi hành sát mặt đất vậy.
Đây là phương pháp di chuyển mà tối qua Cơ Động đã cẩn thận suy tính, vừa có thể không khiến người ta chú ý, vừa có thể gia tăng tốc độ di chuyển. Với tốc độ như hiện tại, mỗi canh giờ đi một trăm dặm cũng không có vấn đề gì. Một trăm dặm, cũng là gần tiến vào tầng thứ ba. Trước tiên cần phải hội họp lại với sư huynh đã, liệp sát ma thú cũng không cần phải gấp.

Phương pháp phi hành thấp này quả thật khiến cho tốc độ Cơ Động tăng lên rất nhiều, so với trong rừng rậm tựa hồ nhanh hơn gấp đôi.
Trên bầu trời vẫn như trước là mây đen dày đặc, thỉnh thoảng lại có vài tia chớp lóe lên, làm cho người ta có cảm giác vô cùng áp lực. Sau khoảng mười phút, Cơ Động đã bay đi được hơn mười dặm. Trên thảo nguyên vẫn có vẻ vô cùng yên tĩnh, không biết có phải là do trời mới sáng nên mọi việc có vẻ yên lành hơn hay không.
Ngay lúc Cơ Động còn đang cho là tốt đẹp, đột nhiên đúng lúc đó hắn cảm giác được từng đợt ma lực ba động chợt xuất hiện trên không trung. Do vì bay thấp sát mặt đất, nên ánh mắt mắt chỉ có thể nhìn được xung quanh, cũng không có quan sát trên không trung, theo bản năng ngẩng đầu nhìn lên, trong lòng không khỏi cứng lại.
Trên bầu trời, không biết khi nào đã xuất hiện một mảnh mây đen thật lớn. Tầng mây đen này hoàn toàn do cánh chim tạo thành. Mỗi một con chim ó lớn lặng yên không một tiếng động không ngừng chao lượn trong không trung, nhìn qua có ít nhất hơn trăm con. Hai cánh chúng nó dang rộng, tựa như một tảng mây đen thật lớn trên bầu trời vậy.