Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu


ghiền tiểu thuyết

 

Ngay trong nháy mắt này, Hạt Tử đã phóng thích chiến đấu lực cường hãn của mình. Chỉ thấy bàn tay đang nắm trường tiên của mình, cổ tay chợt rung lên một chút, thanh trường tiên dài hơn ba trượng chợt như linh xà uốn lượn, kịch liệt rung động. Trước mặt Cơ Động nhất thời xuất hiện mười điểm quang mang. Kỳ lạ nhất chính là, trên mỗi điểm quang mang đó, ma lực Cực Hạn Ất Mộc ngưng tụ lại làm một điểm, phát ra hào quang cực kỳ chói mắt.
Nếu đổi lại là một đối thủ bình thường khác, có lẽ lúc này đã bị mười điểm hào quang trên đầu trường tiên này phát ra làm cho chói lòa mắt, không thể nhìn thấy gì. Đáng tiếc, hiện tại người nàng gặp lại chính là Cơ Động. Mọi thứ mà Cơ Động có thể nhìn thấy hiện tại, chỉ có một màu duy nhất, màu đỏ. Bất luận là có bao nhiêu hào quang đi chăng nữa, ở thời khắc này cũng hoàn toàn bị làm yếu đi.
Đối mặt với vô số quang ảnh trước mặt, Cơ Động làm ra phản ứng hết sức đơn giản, chỉ đơn giản dậm mạnh chân một cái, vọt tới trước.
Đúng vậy, chỉ có vọt tới trước. Hắn căn bản là không quan tâm đến công kích cường đại và kỹ xảo tuyệt diệu của đối thủ, hai cánh tay đồng thời xoay tròn một vòng trước mặt, ma lực Cực Hạn Dương Hỏa hình thành một luồng lốc xoáy cực lớn bùng nổ ra, vừa có thể gạt thanh trường tiên đang không ngừng rung động kia ra, đồng thời chính hắn cũng nhảy vọt tới phía trước, đứng đối diện trực tiếp với Hạt Tử.

- Tên dã man, mau chết đi.
Hạt Tử hét lên một tiếng, ma lực toàn thân phóng ra. Toàn bộ tiên ảnh nhất thời dung hợp lại làm một, cuối cùng hóa thành một điểm, đâm mạnh vào vị trí giữa bụng và ngực của Cơ Động.
Vị trí Hạt Tử lựa chọn công kích có thể nói là vô cùng chuẩn xác. Quân Ma Âm Dương Khải của Cơ Động dù sao cũng không phải là Trọng khải giáp bảo vệ toàn thân, chỉ là một bộ Khinh khải giáp mà thôi. Vị trí mà nàng lựa chọn chính là trung tâm của cơ thể, là nơi mềm mại nhất trên cơ thể con người, một khi bị công kích, sẽ gây ra sát thương có tính hủy diệt. Ngay khi đầu thanh trường tiên chạm vào cơ thể của Cơ Động, trong lòng Hạt Tử không khỏi sinh ra một tia vui mừng. Nàng tin rằng, cho dù trên người đối thủ còn mặc nhuyễn giáp, nhưng tuyệt không thể nào có lực phòng ngự bằng với bộ ma lực khải giáp bên ngoài được. Cho dù hắn có Cực Hạn Ma Lực, nhưng muốn công phá lực phòng ngự của hắn cũng không phải chuyện khó khăn.
Nhưng mà, nàng thật sự có thể đạt được nguyện vọng sao? Ngay sau đó, Hạt Tử đã hoàn toàn khiếp sợ.
Một luồng hào quang màu lam sẫm chợt xuất hiện bên dưới tầng Chu Tước Nội Giáp màu vàng kim. Ngay khi đầu thanh trường tiên của Hạt Tử đâm vào trước ngực Cơ Động, bộ khải giáp ngay chỗ va chạm kia chợt khẽ vặn vẹo nhỏ một chút. Cảm giác mà Hạt Tử nhận được, tựa như là trong tay mình chỉ là một thanh củi mục, một thanh củi mục đâm vào lớp da trâu cực kỳ cứng cỏi.
Nhuyễn tiên dù sao cũng dài ba trượng, trải qua khoảng cách xa như vậy truyền tới, ma lực cũng sẽ yếu đi một chút. Càng huống chi, thân thể Hỏa Diễm Quân Vương Chi Thể khổng lồ như vậy, muốn đâm xuyên qua nó để chạm tới bản thể Cơ Động, ma lực Cực Hạn Ất Mộc cũng đã bị tiêu hao không ít. Đã như vậy, thân thể Cơ Động có Chu Tước Biến cùng với Đằng Xà Biến, làm sao có thể bị gì nữa chứ? Đi theo Thiên Can Thần Thú Đằng Xà hơn một năm, Đằng Xà Biến của Cơ Động mặc dù còn chưa bằng được Đằng Xà, không gì có thể thương tổn được, nhưng cũng coi như là nắm vững tinh túy của nó. Cho dù là Phất Thụy, thực lực Bảy quan Dương Lôi ma sư, muốn đả thương Cơ Động cũng chưa chắc làm được. Hạt Tử mặc dù là Cực Hạn Ất Mộc, nhưng trải qua mấy lần làm suy yếu đi như vậy, một tiên đâm tới này gây cho Cơ Động cảm giác duy nhất chính là hơi đau đau một chút mà thôi.
Cũng ngay tại thời điểm một kích va chạm này, ngay lúc nháy mắt Hạt Tử còn đang kinh hãi, tay phải Cơ Động cũng đã chụp lấy thanh trường tiên. Trải qua hơn một năm khổ tu, hiện tại hắn đã không phải chỉ là một gã Bạo Quân điên cuồng, cuồng bạo, mà là một Quân Vương tràn ngập trí tuệ. Một trảo này phóng ra có thể nói là nắm chắt thời cơ đến tuyệt diệu, ngay lúc thanh nhuyễn tiên linh động của Hạt Tử chưa kịp thu hồi về.

Thanh âm ma xát chói tai chợt vang lên, thân thanh nhuyễn tiên không ngờ dưới một kích Cực Dương Chi Trảo này của Cơ Động, cũng phải vặn vẹo lên một chút. Nhưng cho dù như vậy, nó cũng không có bị hòa tan dưới Cực Hạn Bính Hỏa, hiển nhiên, chất liệu của thanh nhuyễn tiên này cũng không tầm thường.
Cánh tay phải Cơ Động đột nhiên vung lên, cặp cánh sau lưng đồng thời thu hồi, mượn lực này kéo mạnh một cái, cả thân thể hắn giống như đạn pháo lao thẳng vào người đối thủ. Chẳng phải ngươi gọi ta là kẻ dã ma đó hay sao? Như vậy ta liền dã man lên cho ngươi biết mặt.
Hạt Tử bị Cơ Động kéo mạnh một cái, cả người trên không trung đã có chút mất đi cân bằng. Nàng ta lập tức thúc dục toàn bộ ma lực để ổn định lại thân thể. Nhưng mà lực bộc phát của Ất Mộc Hệ làm thế nào có thể so sánh được với Bính Hỏa Hệ cơ chứ? Ngay tại thời điểm thân thể nàng mất đi cân bằng, Cơ Động đã vọt lên, tay phải vung lên, cái đầu tiên đập về phía Hạt Tử lại chính là cây nhuyễn tiên của nàng ta.
Đối diện với tình huống này, Hạt Tử lại thể hiện ra tố chất của một Thiên Can Thánh Đồ. Nàng cũng không có cố gắng giữ chặt thanh nhuyễn tiên của mình, mà hoàn toàn buông tay ra. Nương theo lực của Cơ Động kéo tới, thân thể trong không trung vừa buông bỏ vũ khí ma lực ra, vừa mượn lực xoay tròn một vòng trong không trung, một quyền đánh thẳng về phía Cơ Động. Nhất thời, vô số bạch quang sáng lòa phô thiên cái địa phóng thẳng ra, lan ra như sợi dây leo bình thường, đan kết thành một cái lồng ánh sáng trắng, chụp tới trên đầu của Cơ Động.
Mềm mại nhưng dẻo dai, chắc chắn là đặc tính của Ất Mộc Hệ. Ngay khi một quyền phóng xuất ra ma lực hình chiếc lưới này, trong đầu Hạt Tử đã bắt đầu nảy sinh tâm lý đào tẩu. Đối mặt với công kích dồn dập như sóng biển mà cường hãn, dã man, mạnh mẽ bạo liệt của Cơ Động, trong lòng nàng chỉ có cám giác bất lực. Nàng biết, nếu bản thân mình không thể điều chỉnh lại ổn định, cường hãn đối mặt với địch nhân trước mắt này, tuyệt đối không có khả năng chiến thắng.
Bởi vậy, ngay tại thời điểm phóng xuất ra cái Mệnh Trung Kỹ này, cặp cánh sau lưng nàng cũng đồng thời dang rộng, thân thể như một quả đạn pháo phóng thẳng lên trên không trung. Trước khi đi nàng còn cố tình quay lại vẫy vẫy tay phải một cái, phát ra một cái Ma Lực Chi Trảo, thu hồi trường tiên của mình.
- Muốn chạy sao?

Cơ Động cố ý hạ thấp thanh âm, làm cho tiếng nói của mình nghe qua có chút khàn khàn. Hai tay của hắn lúc này đã nắm chặt lại, chuẩn bị sẵn sàng đối mặt với tấm lưới ma lực Cực Hạn Chi Mộc đang nghênh diện mà tới kia. Khi tấm lưới Mệnh Trung Kỹ bắt đầu co rút lại, trên hai nắm tay của Cơ Động đã bốc lên diễm sáng rọi giống như hai vầng thái dương. Hai tay tả hữu phân biệt bắt chéo chặt ra, đã mạnh mẽ đem tấm lưới khổng lồ kia cắt thành hai mảnh.
Cùng lúc đó, Hỏa Diễm Quân Vương Chi Thể của hắn trở nên kịch liệt xoay tròn lên, phóng thẳng lên trời cao. Dương Hỏa Ngưng Tụ Pháp Trận sau lưng nháy mắt chuyển hóa thành Dương Hỏa Phi Hành Pháp Trận. Chí trong nháy mắt, tốc độ hắn đã tăng lên gấp ba lần, dưới tình huống như vậy, cơ hồ là trong nháy mắt hắn cũng đã đuổi tới sau lưng Hạt Tử.
Đối mặt với một đối thủ khó chơi như Cơ Động, trong lòng Hạt Tử lúc này cảm thấy vô cùng phiền toái. Nàng không ngờ nổi thực lực Cơ Động lại vượt xa khả năng dự đoán của mình như vậy. Dưới tình huống ma lực đối thủ thấp hơn mình đến hơn mười cấp như vậy, còn bị đối thủ áp chế toàn diện. Cảm giác như thế này nàng căn bản không cách nào thừa nhận nổi. Cảm nhận được Cơ Động đã áp sát đến mình, vị Hắc Ám Ất Mộc Thánh Đồ này rốt cuộc cũng bùng nổ.