Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu


ghiền tiểu thuyết

 

- Không mời ta vào trong sao?
Dạ Tâm nhẹ nhàng nói.
Thần sắc trong mắt Phất Thụy không ngừng biến hóa. Cơ Động đứng dậy, nói:
- Sư huynh, ta ra ngoài một chút.
Phất Thụy có chút phiền não, vung tay lên, nói:
- Không, ngươi ở lại đây.

Nói xong câu đó, Lôi Đế trước giờ vẫn luôn kiên cường, bá đạo, lúc này cũng thoáng do dự một chút, quay sang ngoài lều, nói:
- Dạ Tâm, ngươi vào đi.
Cơ Động bất đắc dĩ ngồi xuống. Cửa lều mở lên, Dạ Tâm dáng người cao, thon thả bước vào. Lúc này nàng ta cũng không mặc bộ váy dài màu tím thường ngày của nàng ta, mà là một bộ lễ phục màu tím trang trọng, càng ôm sát thân thể thon thả động lòng người của nàng ta. Thật sự mới nhìn khiến người ta mê người, giống như một quả lê mọng nước, chờ người ta tới cắn. Chỉ có điều thần sắc nàng ta có chút trắng bệch, từ gương mặt có thể nhìn ra nội tâm nàng ta đang thập phần bất ổn. Với tu vi Đại Tông Sư hơn năm mươi cấp của nàng ta mà còn toát ra thần sắc như thế, đủ thấy tâm tình của nàng ta lúc này thế nào.
Phất Thụy lạnh nhạt nói:
- Ngươi không cần ở chỗ này làm bộ làm tịch. Có việc gì nói mau đi.
Dạ Tâm nhìn Phất Thụy, trong mắt toát ra một tia u oán nồng đậm. Khẽ cắn môi dưới, nói:
- Tất cả mọi người trong Thiên Can Học Viện đều muốn ngươi quay về, chủ trì đại cuộc. Chỉ có ngươi mới có thể đảm nhiệm vị trí thủ tịch.
Phất Thụy cười lạnh một tiếng:
- Bây giờ mới nhớ đến ta hay sao? Sao lúc Cơ Dật Phong chết đi, đám người các ngươi không ai dám đứng ra bênh vực cho Tiểu sư đệ ta? Mỗi người các ngươi đều chỉ biết lo cho thân mình. Ngươi trở về nói cho bọn họ biết, ta là ta, các ngươi là các ngươi. Ta đúng là sẽ tiến vào Thánh Tà Chiến Trường, nhưng tuyệt không có quan hệ gì với Thiên Can Học Viện các ngươi. Ngươi về đi.
Dạ Tâm vội la lên:
- Phất Thụy, ngươi nhẫn tâm nhìn mọi người chết không có chỗ chôn trên Thánh Tà Chiến Trường hay sao? Không có ngươi dẫn dắt, những người có thể sống sót trở ra, chỉ sợ không còn được một phần ba.
Phất Thụy đột nhiên đứng lên. Thân thể khôi vĩ hùng tráng cao hơn hai thước của hắn cùng với thân thể thon dài tinh tế của Dạ Tâm làm thành thế đối lập. Khí thế cường hãn của Lôi Đế phát ra khiến cho Dạ Tâm theo bản năng lui về sau một bước, có chút không dám trực tiếp nhìn thẳng vào ánh mắt giống như hút hồn người khác của Phất Thụy.

Phất Thụy lạnh lùng nói:
- Ngươi nhớ kỹ cho ta. Từ giờ trở đi, Âm Dương Học Đường và ta không còn bất cứ quan hệ gì nữa. Sống chết của các ngươi lại càng không quan hệ gì đến ta. Từng ấy năm tới nay, ngươi nghĩ rằng ta còn không biết gì hay sao? Các ngươi âm thầm liên hợp lại muốn lật đổ ta, chẳng qua là các ngươi còn chưa dám có hành động gì mà thôi. Đến lúc gia nhập Thánh Tà Chiến Trường mới nghĩ đến tác dụng của ta sao? Ngươi trở về đi, về sau cũng đừng để cho ta gặp lại ngươi nữa. Có gia nhập Thánh Tà Chiến Trường hay không, là chuyện của các ngươi.
Dạ Tâm cả giận nói:
- Chẳng lẽ ngươi muốn nhìn thấy chúng ta thua trong lần Thánh Tà Chi Chiến lần này hay sao? Không có ngươi thống lĩnh, những cao thủ đóng quân ở nơi này, có bao nhiêu người nghe ta điều khiển? Chức vị thủ tịch này của ta bất quá chỉ là thùng rỗng kêu to mà thôi. Những người gia nhập Thánh Tà Chiến Trường chẳng ai thèm nghe ta điều khiển, căn bản không thể trong thời gian ngắn tập hợp được lực lượng. Đừng nói là mọi người có thể còn sống để trở ra hay không, Thánh Tà Thiên Bình chắc chắn sẽ nghiêng về phía Hắc Ám Ngũ Hành Đại Lục. Đó hẳn là kết quả mà ngươi muốn nhìn thấy phải không? Trong lòng ta, Lôi Đế Phất Thụy là nam tử hán đỉnh thiên lập địa. Đúng vậy, ngươi nói không sai, đúng là chúng ta muốn hợp lại lật đổ ngươi. Nhưng ngươi có biết nguyên nhân là vì sao hay không? Chính là bởi vì ngươi quá cường đại đi, cường đại đến mức khiến cho người khác không có cơ hội trở mình. Thực lực của ngươi mặc dù rất cường đại, nhưng tính cách quá bảo thủ. Ngươi có từng nghĩ qua hay không, lúc trước mặc dù sư phụ ta dặn dò ta phải theo đuổi ngươi, thế nhưng với tính cách cùng với địa vị của ta trong Âm Dương Học Đường, nếu không phải vì thực sự yêu thích ngươi, ta sẽ đem hết tất cả dâng hiến cho ngươi hay sao? Ngươi thế nhưng ngay cả một cơ hội cho ta giải thích cũng không có, liền vứt bỏ ta một cách thẳng thừng. Ta chính là muốn đối phó ngươi, muốn thống lĩnh các sư huynh đệ khác cùng nhau đánh bại ngươi, muốn nhìn bộ dáng thất bại của ngươi. Chỉ là tên nhu nhược Cơ Dật Phong kia căn bản là không dám cùng ngươi đối mặt. Hắn còn đòi đụng chạm ta sao? Nằm mơ đi. Chết rất tốt, chết rất sảng khoái. Phất Thụy, ta có thể tạm thời quên đi mối sỉ nhục của ngươi cùng tất cả mọi chuyện khác, đến đây cầu xin ngươi trở lại chưởng quản Âm Dương Học Đường, nguyên nhân là vì cái gì? Bản thân đã từng hai lần là thủ tịch, chẳng lẽ ngươi lại không hiểu rõ hay sao? Thánh Tà Chi Chiến, cũng không phải chuyện của mình ngươi, cũng không phải chuyện của mình ta, mà là an nguy của toàn bộ đại lục. Bất luận là có cừu hận gì, chúng ta cũng đều nhất thiết phải gác qua một bên. Cho dù là sau khi Thánh Tà Chi Chiến kết thúc, ngươi muốn tìm ta trả thù, ta cũng chấp nhận tất cả, mặc ngươi xử lý.
Phất Thụy nghe Dạ Tâm nói, thần sắc thủy chung không hề có bất cứ biến hóa gì, vẫn vô cùng cứng rắn, lạnh lẽo, cường hãn. Mãi đến khi Dạ Tâm nói ra bốn chữ cuối cùng, mặc ngươi xử lý, lông mày hắn mới hơi nhướng lên một chút:
- Sau khi kết thúc Thánh Tà Chiến Trường, ngươi mặc tình ta xử lý sao?
Dạ Tâm ưỡn thẳng bộ ngực cao ngất, không chút do dự, nói:
- Không sai, mặc ngươi xử lý.
Phất Thụy gật gật đầu:
- Được, một lời đã định.
Vừa nói, hắn vừa duỗi thẳng tay phải của mình ra, Dạ Tâm rất nhanh xòe bàn tay ra đánh lên đó một cái, trên mặt toát ra thần sắc thoải mái, hiển nhiên là thả lỏng rất nhiều.
- Ngươi biết có thể tìm được chúng ta ở đâu. Ta đi trước.

Nói xong nàng ta mới xoay người bỏ đi. Trước khi rời khỏi doanh trướng, trên mặt Dạ Tâm toát ra một tia thần sắc giảo hoạt, trong lòng thầm nghĩ: Phất Thụy ơi Phất Thụy, ta không mặc cho ngươi xử lý, thì còn cách nào khác còn có thể thể hiện tâm ý chân chính của ta nữa chứ? Ngươi biết không, hôm trước tại vũ hội, ánh mắt của ngươi đã bán đứng ngươi rồi.
Dạ Tâm rời khỏi, Phất Thụy thế nhưng vẫn đứng yên tại chỗ, tựa hồ như đang suy nghĩ về chuyện gì đó. Một lúc lâu sau, hắn mới chậm rãi xoay người lại, ngồi trở lại trên giường của mình, thở dài một tiếng:
- Lại mắc mưu của bọn chúng nữa rồi.
- Mắc mưu?
Cơ Động nghi hoặc hỏi.
Phất Thụy nói:
- Nữ nhân Dạ Tâm này, ta không biết có thể tin tưởng nàng ta được mấy phần. Nhưng có một điều có thể khẳng định là, nàng ta chạy tới đây tìm ta, tuyệt đối là ý của đám Đổng sự kia. Ngoài mặt chỉ có hai gã Đổng sự thống lĩnh Thiên Can Học Viện đệ tử đến đây, nhưng trên thực tế, mỗi lần Thánh Tà Chiến Trường mở ra, sẽ có vô số cường giả trên đại lục tụ tập về đây. Ngay cả những Chí Tôn Cường Giả như Sư tổ, Sư mẫu của chúng ta cũng sẽ để ý đến động tĩnh ở nơi này. Một khi xuất hiện tình huống đối phương đánh sâu sang đại lục chúng ta, tất cả các cường giả đều sẽ liên thủ lại, lợi dụng ưu thế địa lợi đánh cho đối thủ một đòn phủ đầu. Đó cũng là nguyên nhân chính vì sao hai bên địch ta dù cho có chiếm được ưu thế trên Thánh Tà Chiến Trường cũng không có tiến hành đánh sâu vào. Nhất định là đám Đổng sự đó đã sai bảo Dạ Tâm đến đây thuyết phục ta. Tham gia Thánh Tà Chi Chiến có tổng cộng ba trăm người, mỗi lần các đệ tử Thiên Can Học Viện đến đây tham gia Thánh Tà Chi Chiến, số lượng nhiều nhất cũng không được vượt qua một trăm năm mươi người, số còn lại đều là những cường giả dưới năm mươi tuổi, lựa ra từ những thành viên tinh nhuệ trong Thiên Can Quân Đoàn trước giờ vẫn đồn trú ở nơi này. Chủ lực chân chính trước giờ vẫn là đệ tử Âm Dương Học Đường cùng với người trong Thiên Can Quân Đoàn. Có một điều Dạ Tâm nói không sai, nếu hắn làm Thủ tịch tiến vào Thánh Tà Chiến Trường, những người trong Thiên Can Quân Đoàn tuyệt đối sẽ không nghe theo sự điều kiện của nàng ta. Nàng ta còn chưa có thực lực đủ đến chấn nhiếp chúng nhân.