Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu


ghiền tiểu thuyết

 

Hiện tại cũng không phải lúc nghiên cứu đến vấn đề này, bây giờ cần tập trung vào việc chuẩn bị cho Thánh Tà Chiến Trường, chờ sau khi kết thúc lần Thánh Tà Chi Chiến này rồi hãy tính tiếp. Tuy rằng những cổ tự này thập phần kỳ quái, nhưng Cơ Động tin tưởng, với kiến thức uyên bác của Sư Tổ, Sư Mẫu thậm chí là của Liệt Diễm nữa, nhất định sẽ có thể giúp mình phiên dịch được.
o0o
Quay trở lại căn nhà gỗ bên bờ biển, Cơ Động đang chuẩn bị tìm Phất Thụy tiếp tục luận bàn, đột nhiên, từ chỗ ở của Chúc Diễm cách đó không xa, một cỗ ma lực ba động cực kỳ kịch liệt chợt truyền đến. Ngay sau đó, hắn nhìn thấy một cỗ quang mang hai màu đen, vàng kim chợt bốc lên cao, một cuộn khói hai mau từ dưới dâng lên, lao vút lên tận trời xanh. Trong luồng quang mang vặn vẹo kia bao hàm một luồng ma lực ba động cực kỳ khổng lồ, trong đó mơ hồ còn có vài phần linh tính kêu gọi ẩn chứa trong đó nữa.
- Cơ Động, mau lại đây.

Thanh âm Chúc Diễm vang lên, choáng đầy sự vội vã.
Cơ Động không dám chậm trễ, vội vàng phóng người lên, chạy nhanh về phía căn nhà gỗ bên kia. Cách đây khoảng mười ngày, số lượng một vạn lần gấp đúc cũng đã hoàn thành. Nhưng hai huynh muội Âm Triêu Dương, Âm Chiêu Dung vẫn như trước ở bên cạnh Chúc Diễm để giúp hắn hoàn thành những bước rèn đúc cuối cùng. Khối kim chúc sau vạn lần gấp đúc đạt đến trình độ cứng rắn không phải Chúc Diễm có thể dựa vào ma lực bản thân mà tự mình rèn đúc được nữa. Nhất định phải có Cực Hạn Song Hỏa phụ trợ mới có thể làm cho nó tạm thời mềm ra một chút.
Vừa vào đến cửa, cảm giác đầu tiên của Cơ Động chính là một cỗ sóng nhiệt cực mạnh đập thẳng vào mặt. Chỉ thấy trong căn nhà gỗ, Âm Triêu Dương, Âm Chiêu Dung đang chậm rãi thu liễm Cực Hạn Chi Hỏa của bọn họ. Chúc Diễm thì đang đứng đó, mồ hôi ướt đẫm cả người, sắc mặt đã cực kỳ vàng vọt. Trên mặt đất ngay chính giữa ba người, có một bộ áo giáp đầy đủ bộ phận hợp thành nhất thể, làm thành hình thể giống như lăng trụ, nhìn không rõ bộ dáng vốn có của nó.
Trước giờ Cơ Động cũng chưa từng hỏi qua Chúc Diễm đúc cho mình bộ giáp hình dáng như thế nào. Lúc này, vừa vào đến cửa, ánh mắt hắn lập tức liền bị bộ áo giáp kia hấp dẫn. Bởi vì là gắn liền tại một chỗ, cho nên chỉ nhìn thấy một khối vật thể có dạng hình lăng trụ, không nhìn rõ được hình dạng chính xác. Cái hấp dẫn ánh mắt của Cơ Động chính là chất liệu của bản thân bộ áo giáp.
Bản thể áo giáp màu đỏ sậm, nhìn bằng mắt thường không thể nhìn thấu được rõ ràng. Chỉ là bản thân Cơ Động có thị lực mạnh hơn người bình thường, có thể mơ hồ nhìn ra ẩn hiện bên dưới lớp kim chúc bên ngoài là một tầng ma văn cực kỳ tinh mịn. Ma văn hiện ra mạnh mẽ, kiên cường dẻo dai, bá đạo, tràn ngập sát khí, choáng đầy cảm giác cao cao tại thượng mãnh liệt. Kỳ lạ nhất chính là, cái áo giáp này không ngờ lại đang không ngừng rung động. Luồng khói hai màu đen, vàng kim khi nãy Cơ Động nhìn thấy, chính là từ bản thể của nó bốc ra.
Chúc Diễm vừa thấy Cơ Động vào, cũng không nói thêm tiếng nào, chạy thẳng đến, lôi kéo tay hắn chạy về phía bộ áo giáp:

- Nhanh lên, còn thiếu một bước cuối cùng, nó đang cần huyết dịch của ngươi thấm vào. Ta cũng không ngờ rằng, lần này ta lại chế tạo ra được một bộ vũ khí ma lực cao cấp có linh tính, có khả năng nhận chủ. Đây tuyệt đối là tác phẩm vũ khí ma lực tốt nhất từ khi chào đời đến giờ ta tạo ra.
Mặc dù lúc này mặt mày hắn đã chuyển sang vàng vọt do lao tâm lao lực, thế nhưng trong mắt hắn lại choáng đầy quang mang cuồng nhiệt và hưng phấn. Ba tháng, dùng suốt ba tháng thời gian, quên ăn quên ngủ, dưới sự trợ giúp của Cơ Động và hai vị Chí Tôn Cường Giả, rốt cuộc cũng luyện chế ra được một kiện áo giáp có linh tính, một kiện vũ khí ma lực có linh tính. Cơ Động cũng không biết rõ, trên thực tế, cái gọi là Thần Khí, điều kiện đầu tiên cơ bản nhất chính là có linh tính, có khả năng nhận chủ. Giống như Chúc Diễm đã từng nói trước vậy, bộ áo giáp mà hắn đúc ra, bằng vào ưu thế chất liệu tuyệt hảo cùng với Cực Hạn Song Hỏa vạn lần gấp đúc, lại thêm vô số kỳ trân dị phẩm làm phụ gia, rốt cuộc thành phẩm đã cực kỳ tiếp cận khái niệm Thần Khí.
- Tiểu đệ đệ, không được keo kiệt, mau dùng máu tươi của ngươi đúc nó. Chỉ có như vậy mới có thể khiến nó hoàn thành quá trình nhận chủ, nếu không nó còn chưa thành hình đã tan đi hết linh khí, hóa thành Phàm Khí.
Nghe thanh âm vội vã của Chúc Diễm, Cơ Động không dám chậm trễ. Đối với Chúc Diễm, trong lòng hắn tràn ngập sự cảm kích và kính nể. Có lẽ trong mắt những người khác, Chúc Diễm là một kẻ điên điên, giống như là một lão già điên khùng gàn gàn dở dở, thế nhưng Cơ Động lại hiểu rất rõ ràng, Chúc Diễm giống như hắn ở kiếp trước, toàn tâm vùi đầu vào rượu, còn Chúc Diễm thì lại vùi đầu vào nghiên cứu cách chế tạo vũ khí ma lực, không có để tâm tới hình dáng phong cách bên ngoài, vì vậy mới có bộ dáng lôi thôi lếch thếch như vậy. Chỉ phần này cố chấp thôi, cũng đã khiến cho Cơ Động có hảo cảm với hắn rồi, cả hai người bọn họ cùng là một loại người. Bởi vậy lúc trước khi Chúc Diễm chủ động đòi kết thân với hắn, Cơ Động vốn là người lạnh lùng nhưng cũng chưa từng có ý phản đối. Lúc này, trong lòng hắn lại có thêm vài phần cảm kích đối với Chúc Diễm. Vì giúp mình khẩn trương đúc ra một bộ vũ khí ma lực, bộ dạng Chúc Diễm chỉ mới có khoảng năm mươi tuổi, nhưng nhìn lại giống như lão già bảy mươi. Chỉ trong khoảng thời gian mấy tháng này thôi, cho dù có thêm ma lực cấp bậc bảy quan hỗ trợ, nhưng hắn lại có vẻ già hơn mấy chục tuổi. Tất cả mọi chuyện này đều là vì mình a! Cơ Động làm sao có thể không cảm động đây?
Hai tay bắt chéo lẫn nhau, quang mang chói mắt chợt lóe lên. Cơ Động toàn lực áp chế ma lực Cực Hạn Song Hỏa của mình, vận lực truyền vào hai móng tay, phân biệt xẹt qua hai mạch môn trên cổ tay.
Lần này hắn dùng sức khá mạnh, phải biết rằng, bên dưới làn da của hắn có thêm lực phòng ngự của Chu Tước Nội Giáp, cho dù hắn mạnh mẽ khống chế Chu Tước Nội Giáp không bởi vì bị công kích mà tự động phóng ra, độ cứng rắn của làn da hắn cũng không phải người thường có khả năng so sánh được.

Từ hai cổ tay của Cơ Động, hai luồng máu tươi nhất thời từ trên miệng vết thương phun vãi ra, vừa lúc chảy xuống bộ áo giáp bên dưới. Ngay lập tức, bộ áo giáp vốn đang run rẩy kịch liệt đột nhiên ngừng lại một chút, bản thể nhất thời lóe ra quang mang lúc sáng lúc tối. Lúc sáng ngời, toàn thân áo giáp hóa thành màu vàng kim, lúc ảm đạm, bộ giáp lại hóa thành màu đen. Sự biến hóa của khí tức, đúng là do sự ba động của ma lực Cực Hạn Song Hỏa.
Đổi lại là máu của một người bình thường, cho dù là máu của một gã Hỏa Hệ ma sư, chỉ sợ cũng không thể khiến cho bộ áo giáp này thỏa mãn. Bản thân nó lúc này cũng không chỉ đơn giản là quá trình nhận chủ, mà còn là quá trình ngưng tụ linh khí, hoàn thành bước cuối cùng của quá trình đúc. Mà bên trong máu của Cơ Động, đúng là tràn ngập khí tức của Cực Hạn Chi Hỏa, lại ẩn chứa khí tức sáng tạo lực tối căn nguyên của thiên địa từ Hỗn Độn Chi Hỏa. Khi máu tươi hắn dung nhập vào bên trong bộ áo giáp, bản thân bộ giáp nháy mắt tham lam hấp thu, ngay cả một chút dấu vết còn lại cũng không để lại. Sự run rẩy đình chỉ, nhưng tần số lóe sáng lại càng ngày càng trở nên dồn dập hơn, nhìn qua giống như là đang biểu lộ sự hưng phấn kịch liệt của bản thân vậy.
Cơ Động mạnh mẽ thúc dục ma lực bản thân để cho miệng vết thương cũng không có khép lại, máu tươi không ngừng phun ra. Bản thân cơ thể hắn có được Chu Tước Biến và Đằng Xà Biến, năng lực của hai đại Thiên Can Thần Thú, chẳng nhưng là cực kỳ kiên cường, dẻo dai, hơn nữa các phương diện khác của cơ thể cũng mạnh mẽ hơn người bình thường rất nhiều. Máu tươi hắn mặc dù chảy ra liên tục, nhưng công năng tái tạo máu của hắn cũng bắt đầu cấp tốc vận chuyển. Chỉ cần lượng máu chảy ra không quá nhiều tại một thời điểm, thân thể cũng sẽ không sinh ra bất cứ vấn đề gì.