Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tửu Thần (Âm Dương Miện)

Tác giả: Đường Gia Tam Thiếu


ghiền tiểu thuyết

 

- Xem ra ngươi chiếm được không ít thứ tốt từ chỗ của Chu Tước a!
Đằng Xà có chút kinh ngạc than một câu.
Cơ Động cũng không định giấu diếm gì:
- Đúng vậy, Chu Tước tiền bối đã trợ giúp ta rất nhiều.
Trong cặp mắt thâm thúy của Đằng Xà lóng lánh quang mang trí tuệ:
- Nhưng đối với nàng ta mà nói, tất cả đều hết sức đáng giá. Ra đây đi, tiểu gia hỏa.
Vừa nói, trên đầu Đằng Xà đã sáng lên một vòng hắc quang nhàn nhạt. Chu Tước Thủ Trạc trên cổ tay phải của Cơ Động chợt lóe sáng lên, phát ra kim quang lóng lánh. Hỏa Nhi đã từ trong đó dang cánh bay ra, tung bay giữa không trung, ánh mắt khó chịu nhìn về phía Đằng Xà.

Âm Chiêu Dung kinh ngạc nói:
- Chu Tước? Cơ Động, không ngờ ngươi lại thu nhận Chu Tước làm ma thú tọa kỵ sao? Không, cũng không đúng! Hình thể Chu Tước đâu có nhỏ như vậy.
Âm Chiêu Dung có thể cảm nhận được Cực Hạn Ma Lực đang bùng cháy trên người của Thực Nhật Phượng Hoàng Hỏa Nhi, tự nhiên cũng không nhận nhầm sang loại Hỏa Điểu khác.
Đằng Xà cười hắc hắc, nói:
- Chiêu Dung, ngươi đoán không sai. Tiểu gia hỏa này chính là Chu Tước, chẳng qua chỉ là con của Chu Tước mà thôi. Xem ra, Nhật Thực Âm Hỏa tra tấn thân thể nó lâu nay cũng đã hết rồi. Cơ Động trợ giúp cho Chu Tước lớn đến như thế, khó trách hắn lại cho ngươi nhiều thứ tốt đến như vậy. Thậm chí ngay cả con của nó cũng cho ngươi dắt theo. Hẳn là nó định mượn ma lực Cực Hạn Song Hỏa trên người của ngươi để làm dịu thân thể con nó, nhờ đó mà cải thiện thể chất yếu đuối đi.
Mặc dù không có tận mắt chứng kiến, thế nhưng Đằng Xà vốn có được là trí tuệ cả mấy vạn năm, kiến thức sâu rộng đến mức nào, cơ hồ chỉ đoán thôi cũng đã nói ra được toàn bộ mọi chuyện rồi.
Hỏa Nhi bay lượn trên không trung, phát ra một tiếng Phượng kêu lảnh lót, căm tức nhìn Đằng Xà, lại bay cao thêm vài phần nữa, nói thế nào cũng không chịu hạ xuống.
- Hỏa Nhi, Đằng Xà tiền bối không có ác ý. Xuống đây đi.
Cơ Động vừa vẫy gọi vừa nói. Thế nhưng Hỏa Nhi trước giờ vốn thập phần nghe lời, không biết hiện tại vì cái gì, nói thế nào cũng không chịu hạ xuống.
Đằng Xà cười hắc hắc, nói:
- Không cần miễn cưỡng nó, Chu Tước và ta mặc dù đều là Thiên Can Thần Thú, nhưng trời sinh thiên địch. Ta đã từng đấu qua không biết bao nhiêu thế hệ Chu Tước rồi. Đây chính là sự bài xích tự nhiên mà thôi. Tiểu gia hỏa này mặc dù thực lực còn nhỏ yếu, nhưng cũng giống như vậy. Đáng tiếc, Chu Tước quá mức cao ngạo, lúc trước nói thế nào cũng không chịu để cho ta giúp, nếu không, ngày đó Nhật Thực Âm Hỏa đối với ta mà nói tính làm cái gì, từ lúc ba ngàn năm trước đã đem nó xử lý xong. Ả tiểu gia hỏa này cũng sẽ không chịu nhiều đau khổ như vậy. Bất quá Chu Tước vẫn coi như là thông minh, biết nếu để cho nàng ta đi theo ngươi có thể gia tăng được thực lực. Nếu sau này thực lực của ngươi có thể trở nên cường đại hơn nữa, nói không chừng tiểu gia hỏa này có thể hồi phục lại thể chất. Đáng tiếc, nó cũng không thể trở thành Thiên Can Thần Thú được.
Cơ Động gật gật đầu, nói:
- Chu Tước tiền bối đặt cho Hỏa Nhi danh hiệu là Thực Nhật Phượng Hoàng.
- Thực Nhật Phượng Hoàng? Hay cho một cái Thực Nhật Phượng Hoàng. Phượng Hoàng Âm Dương Song Hỏa Hệ, cũng thật là kỳ dị, vừa xứng với ngươi. Dựa trên khí tức thân cận giữa ngươi và tiểu gia hỏa này, chỉ sợ không cần ký kết khế ước, nó cũng không có khả năng tách rời ngươi được. Tuy rằng nó chiếm được không ít chỗ tốt trên người ngươi, nhưng chỉ cần ngươi còn sống một ngày, nó cũng không thể rời khỏi ngươi được. Như vậy cũng là sự báo đáp của nó đối với ngươi. Giao dịch hết sức công bằng, nếu ta là Chu Tước, ta cũng sẽ lựa chọn như vậy. Tốt lắm, ngươi trước hết cứ nghỉ ngơi trước đi. Âm Triêu Dương là nhân loại mà ngay cả ta cũng phải cảm thấy sợ hãi, theo hắn học tập, đối với ngươi mà nói nhất định có rất nhiều chỗ tốt. Ta và Chiêu Dung cũng sẽ trợ giúp ngươi. Nếu như Hỗn Độn Căn Nguyên kia của ngươi có thể thức tỉnh, như vậy, ngươi chính là tương lai của toàn bộ Hỏa Hệ. Chiêu Dung, ta ra biển chơi một chút đây. Đã lâu rồi không có nếm qua hải sản tươi sống. Hắc hắc hắc hắc.

Tiếng cười âm lãnh vang lên, Cơ Động chỉ thấy lam quang lóe lên một chút, ngay sau đó, Đằng Xà cũng đã biến mất không thấy đâu nữa.
Mãi đến khi Đằng Xà đã hoàn toàn biến mất, Hỏa Nhi mới từ trên không trung hạ xuống. Tựa hồ là đã bị chọc giận, trực tiếp chui vào trong Chu Tước Thủ Trạc biến mất không thấy đâu.
Đúng lúc này, thanh âm nhẹ nhàng của Âm Triêu Dương từ trong căn nhà gỗ truyền ra:
- Chiêu Dung, Cơ Động, các ngươi vào đây.
Âm Chiêu Dung mang theo Cơ Động đi vào trong sân. Tòa viện này không lớn, chỉ có ba gian nhà gỗ nhìn qua cực kỳ mộc mạc. Bởi vì nằm ở khá gần bờ biển, nên có thể rõ ràng nghe được thanh âm của sóng biển, phong cảnh thực có ý yên tĩnh trong nhiệt náo.
Đi vào trong căn nhà gỗ, liếc nhìn một cái, Cơ Động không khỏi giật mình vì cuộc sống mộc mạc của Âm Triêu Dương. Bên trong căn nhà gỗ này đừng nói là vật trang trí, ngay cả bàn ghế cũng không có, thậm chí là cả giường cũng không có luôn. Âm Triêu Dương lúc này đang ngồi khoanh chân ở giữa căn nhà gỗ, tựa hồ như tác dụng duy nhất của căn nhà này chỉ là để che mưa tránh gió mà thôi.
Âm Triêu Dương khẽ mấp máy hai mắt, chỉ chỉ về phía trước, ý bảo hai người ngồi xuống.
Âm Chiêu Dung để Cơ Động ngồi đối diện trước mặt Âm Triêu Dương, chính mình thì ngồi sang một bên, trong mắt lúc nào cũng mang theo vài phần tếu ý. Càng nhìn Cơ Động bà ta càng thấy thích. Lúc ở Trung Nguyên Thành, Cơ Động cự tuyệt việc nhận thân thích của Cơ Vân Sinh, điều này đã rất hợp ý của Âm Chiêu Dung. Loại khí phách cường giả lại choáng đầy sự kiêu ngạo thế này, chính là tính cách mà bà ta thích nhất. Ở phương diện này, Cơ Động thậm chí còn mạnh hơn Phất Thụy vài phần. Khí phách của Phất Thụy đúng là càng ngày càng tăng cao, thế nhưng lại thiếu đi sự kiêu ngạo từ nội tâm của Cơ Động.
Âm Triêu Dương nhàn nhạt nói:
- Cơ Động, ta nghe Chúc Dung nói, hắn cũng không có truyền thụ cho ngươi cái gì cả. Bắt đầu từ hôm nay, ngươi sẽ đi theo ta và Chiêu Dung tu luyện, ngươi có bằng lòng không?
- Đệ tử bằng lòng.
Đối mặt với vị cường giả chí tôn, một đời Thắng Quang Miện Hạ có thể chấn nhiếp toàn bộ Trung Thổ Đế Quốc này, Cơ Động thế nhưng cũng không hề có chút nao núng gì, thẳng lưng, cao giọng đáp.
Âm Triêu Dương nói:

- Cơ Động, ta biết ngươi trong quá trình tu luyện nhất định có nhiều kỳ ngộ, nhưng mà cái kỳ ngộ này đến tột cùng là gì, ta cũng không quan tâm. Tính tình của ngươi mặc dù có chút cực đoan, nhưng mà trong tâm lại có một phần Hạo Nhiên Chính Khí. Chỉ cần chính khí trường tồn, giữ vững tấm lòng, mọi chuyện khác cũng không quan trọng. Trước lúc ngươi rời khỏi Trung Nguyên Thành, ma lực chỉ mới gần tiếp cận ba mươi mốt cấp, ngắn ngủi chỉ mấy tháng, đã đạt đến ba mươi tám cấp rồi. Ma sư tu luyện, sau khi đột phá ba mươi cấp, tốc độ gia tăng ma lực sẽ giảm đi rất nhiều, ta nhất thiết phải hỏi ngươi, ngươi làm thế nào trong khoảng thời gian ngắn có thể khiến cho ma lực tăng lên đến bảy cấp như vậy. Ta hy vọng, ngươi không có sử dụng các loại bí pháp thiêu đốt tiềm lực tương lai để tăng cấp.
Cơ Động thản nhiên nói:
- Mỗi một phân thực lực mà đệ tử đạt được, đều nhờ vào sự khổ tu của mình mà có. Lần này rời khỏi Trung Nguyên Thành, đệ tử quả thật lại có kỳ ngộ. Chuyện này cũng không có gì phải giấu diếm cả. Sư tổ, không biết ngài có từng nghe qua danh hiệu Thiên Can Thánh Đồ hay chưa?
- Thiên Can Thánh Đồ?
Với tâm chí trầm tĩnh hơn mười năm bế quan của Âm Triêu Dương, khi nghe đến bốn chữ này cũng không khỏi thân thể khẽ run lên một chút. Âm Chiêu Dung ngồi bên cạnh cũng mở trừng hai mắt, chụp lấy bả vai của Cơ Động:
- Tiểu Động Động, Thiên Can Thánh Đồ thật sự có tồn tại sao?
Cơ Động nói:
- Đúng là có tồn tại. Kỳ ngộ mà lần này ta gặp được, chính là có liên quan đến Thiên Can Thánh Đồ. Sư tổ, sư mẫu, dấu hiệu để nhận diện Thiên Can Thánh Đồ chính là, có được Cực Hạn Ma Lực mà không phải là Chí tôn cường giả. Người mà ta nhờ Phất Thụy sư huynh đi liên hệ, chính là người có được ma lực Cực Hạn Giáp Mộc. Hiện tại lúc đó, ta cũng là nhờ có hắn, mới tìm tới được một cái bảo tàng.
Vừa nói, kim quang trong mắt Cơ Động chợt lóe lên, ma lực chuyển hoán, Dương Miện xuất hiện. Đồng thời xuất hiện, còn có cái Dương Hỏa Ngưng Tụ Pháp Trận.