Tu Chân Nói Chuyện Phiếm Quần

Novel reading image

Tác giả: Thánh Kỵ Sĩ Truyền Thuyết


ghiền tiểu thuyết

Tuy bảy đạo hiệu là hắn tự lấy, thế nhưng gọi hắn là “Tiểu đạo hữu bảy đạo hiệu” thì lại khiến cho hắn… không biết phải gào thét từ đâu mới tốt.

Hít sâu.

Bây giờ không phải là lúc xoắn quẩy với đạo hiệu, mà quan trọng là phải nói cho Hiến Công Cư Sĩ biết chuyện về long ma. Chung quy chuyện này liên quan trực tiếp đến an toàn sinh mạng của hắn và … long ma dược tề mà!

Tống Thư Hàng gõ vào di động:

- Hiến Công tiền bối, ta có tin tức của long ma!

Hiến Công Cư Sĩ:

-!!!!!

- Tiểu hữu, ngươi có tin tức của long ma? Ở đâu? Long ma sắp đáp xuống ở chỗ nào?

Hiến Công Cư Sĩ kích động tuôn một tràng dài, tốc độ đánh chữ nhanh không tưởng, chưa tới một giây mà đã gửi cả một câu dài ngoằng. Rõ ràng là chiếc di động của cư sĩ cũng đã được cải tạo rồi.

Gần đây Hiến Công Cư Sĩ đi thu mua các loại máu long ma mà không thu hoạch được gì. Trước đó không lâu, vất vả lắm mới gặp được một người bán máu long ma thì đó lại là một tên ngu ngốc muốn bán một tí máu với cái giá trên trời.

Bây giờ Hiến Công Cư Sĩ đã sắp tuyệt vọng với việc thu mua máu long ma thì Tống Thư Hàng lại nói có tin tức của long ma, đúng là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi!

Thư Sơn Áp Lực Đại:

- Đúng vậy, tiền bối, ta có tin tức của long ma. Thế nhưng không phải long ma sắp đáp xuống Địa Cầu, mà là một con long ma đáp xuống Hoa Hạ từ ngàn năm trước, sau đó bị Phụ Thân trùng của Cửu U nhập vào và đem tới Cửu U Giới rồi.

- Cửu U Giới? Ngươi nói con long ma bị nhập kia đang ở Cửu U Giới à?

Thư Sơn Áp Lực Đại:

- Đúng vậy.

Hiến Công Cư Sĩ:

- Điên thật, sao lại ở Cửu U Giới cơ chứ? Thế giới đó phiền phức lắm, với thực lực của ta mà cũng không ở đó được lâu đâu. Hơn nữa nếu vào Cửu U Giới thì uy lực trận pháp mà ta am hiểu sẽ suy yếu đi nhiều, tài liệu bày trận đưa vào Cửu U Giới cũng bị ô nhiễm hết. Nếu chỉ sử dụng linh hồ của bản thân để cưỡng chế bày trận thì hiệu quả và thời gian của trận đều kém đi rõ rệt. Sao ta lại bất hạnh như thế chứ?

Tống Thư Hàng:

-… Hiến Công tiền bối đang định xông vào Cửu U Giới để bắt con long ma kia đấy à?

Suy nghĩ một lát, Tống Thư Hàng lại nhanh chóng gõ vào di động:

- Ta muốn hỏi chuyện này đã, nếu con long ma kia đã ở Cửu U Giới lâu đến mức bị Cửu U Giới làm ô nhiễm, thậm chí cả ngoại hình cũng thay đổi thì máu long ma còn có hiệu quả không?

- Không vấn đề gì đâu. Thiên ma ngoại vực cơ bản không khác lắm so với sinh vật trong Cửu U Giới, chúng đều có thuộc tính hỗn loạn và điên cuồng. Cho dù có bị Cửu U Giới ảnh hưởng thì chỉ cần xử lý một chút là không làm giảm hiệu quả đâu.

Hiến Công tiền bối đáp xong thì lại bắt đầu phiền não:

- Xem ra phải tìm mấy đạo hữu hỗ trợ mới được. Đúng rồi, Thư Hàng tiểu hữu, con long ma kia bây giờ đang ở đâu trong Cửu U Giới?

- Nó ở Tà Long động trong Lai Sinh sơn của bảy mươi bảy ngọn núi Cửu U Giới, là một con long ma có cảnh giới lục phẩm.

Tống Thư Hàng đáp, đây là tin tức mà hắn dùng Giám Định pháp lấy được từ con rồng cơ bắp kia.

Hiến Công Cư Sĩ:

- [Icon quỳ] Quả nhiên ta bất hạnh quá đi mà! Bực quá! Lai Sinh sơn? Tuy chỉ là một động chủ nhưng mà Lai Sinh sơn phiền toái lắm, phiền hơn cả đạn hạt nhân nữa đó! Muốn đi vào Lai Sinh sơn đánh chết một động chủ khó như lên giời… ta chỉ muốn có một tí máu long ma thôi mà!

Dường như Hiến Công tiền bối suy sụp hẳn chỉ trong chớp mắt.

Thế nhưng không phải đạn hạt nhân là từ cấm của Hiến Công Cư Sĩ, ai nhắc tới hắn đều nổi quạu hay sao? Sao hôm nay tự hắn lại nói ra vậy?

Thư Sơn Áp Lực Đại:

- Hiến Công tiền bối, thực ra ngài không cần phiền não vậy đâu, bởi vì chờ ít ngày nữa là con long ma ấy sẽ đi ra khỏi Cửu U Giới thôi.

Hiến Công Cư Sĩ sáng ngời mắt lên:

- Tiểu hữu bảy đạo hào, có nguồn tin đặc biệt à?

- Thực tế là cách đây ít lâu, con long ma này đã thề dẫu có lật tung chân trời góc bể cũng phải tìm ra ta cho bằng được. Nếu nó làm đúng những gì nó nói và có thủ đoạn cao minh, thì chỉ ít hôm nữa là nó chủ động tìm tới chỗ ta thôi.

- Đúng là một tin tức tốt.

Hiến Công Cư Sĩ cười ầm lên sung sướng:

- Thế bây giờ Thư Hàng tiểu hữu đang ở đâu?

- Số 105 đường Hàng Nhiên, trấn Hồng Hà, địa khu Giang Nam. Ta đang ở tạm nơi này.

Tống Thư Hàng nhanh chóng đáp.

- Tiểu hữu bảy đạo hiệu, muộn nhất là ngày mai lão phu sẽ tới chỗ ngươi.

Hiến Công Cư Sĩ cũng trả lời nhanh không kém.

Đối thủ là một con long ma lục phẩm bị năng lượng của Cửu U Giới làm ô nhiễm, để đảm bảo thì Hiến Công Cư Sĩ định tìm thêm người giúp đỡ, tuyệt đối không để cho nó thoát.

Trời biết lúc nào thì lớp long ma tiếp theo mới đáp xuống Địa Cầu, vạn nhất vài ngàn năm nữa chúng nó mới tới thì sao? Hắn không thể đợi thời gian dài như thế được!

Cho nên ra quân một lần là phải ăn liền!

Xem ra sau khi trải qua lễ rửa tội của đạn hạt nhân thì cũng đến lúc hắn đổi vận rồi!

- Không thành vấn đề, tiền bối, ta sẽ ngồi đây chờ ngài tới.

Tống Thư Hàng cười nói.

Buff [Sự bảo vệ của Hiến Công Cư Sĩ] đã vào tay!

Lúc này, Hiến Công Cư Sĩ lại hỏi:

- Thư Hàng tiểu hữu, ngươi có cần thứ gì không?

Tin tức về long ma thực sự quá quan trọng đối với hắn, việc này liên quan đến việc thăng cấp của hắn luôn đó.

Cho nên hắn phải trả công thật hậu cho Tống Thư Hàng vì đã cung cấp thông tin cho mình mới được.

- Tiền bối, ta cũng cần một ít long ma dược tề.

Tống Thư Hàng đáp thẳng.

- Ha ha, thế thì được ngay thôi. Chỉ cần bắt sống được con long ma lục phẩm này, hút tinh huyết của nó là đủ luyện ra rất nhiều long ma dược tề. Đến khi luyện được dược tề thì ta sẽ chia cho ngươi một phần.

Hiến Công Cư Sĩ hào sảng đáp.

- Cảm ơn Hiến Công tiền bối.

Tống Thư Hàng mỉm cười trả lời. Sau đó hắn xoa xoa huyệt Thái Dương. Vừa rồi tinh thần lực lại chấn động một chút, gõ vào đầu hắn như búa nện, rất đau.

- Không cần khách khí, đây là phần mà ngươi đáng được.

Hiến Công Cư Sĩ nói dứt lời rồi lại hiếu kì hỏi:

- Đúng rồi, Thư Hàng tiểu hữu, ngươi còn chưa trả lời câu hỏi trước của ta, chẳng phải ngươi đã bị Lưu Huỳnh Tiên Tử đưa vào vũ trụ rồi sao? Chẳng lẽ ngươi đã về Địa Cầu rồi à?

- Chuyện này thì… thực ra cách đây không lâu có một vị tiền bối dịch dung thành ta, sau đó hắn bị Lưu Huỳnh Tiên Tử đưa vào vũ trụ rồi.

Tống Thư Hàng bình tĩnh đáp.

- Hả? Ha ha ha, ta hiểu rồi. Đây đúng là một tin tốt. Có được tin tức này thì ta có thể mời mấy vị đạo hữu ra tay giúp đỡ với cái giá nhẹ nhàng hơn rồi. Thôi, gặp Thư Hàng tiểu hữu sau nhé.

Hiến Công Cư Sĩ cười nói.

- Tiền bối, khi ngài nói tin tức này với các vị tiền bối khác thì đừng có khai ta ra đấy nhé.

Tống Thư Hàng nhắc nhở. Hắn không muốn bị Lưu Huỳnh Tiên Tử đưa vào vũ trụ nữa đâu.

- Yên tâm đi, ta còn cần ngươi hợp tác dẫn con long ma kia ra mà.

Hiến Công Cư Sĩ cười ha hả, nói xong bèn log out.



… Khi họ về đến biệt thự của Ngư Kiều Kiều thì đã là 6h sáng ngày 10 tháng 8.

Pháp khí phi hành của Thiên Nhai Tử đạo trưởng đỗ lại, nhóm người Tống Thư Hàng nhảy xuống.

- Lại là một ngày mới đẹp trời.

Thiên Nhai Tử đạo trưởng ngắm bình minh dâng lên rồi cảm thán:

- Thời tiết tốt quá, hay là chúng ta lại say sưa một chầu đi.

Mấy bình rượu hắn lấy được ở chỗ Biệt Tuyết Tiên Cơ vẫn còn đó kìa.

Sáng sớm ngày ra mà đã muốn uống rượu? Tống Thư Hàng bắt đầu thấy dạ dày chua chua.

- Đạo trưởng, đừng vội, để ta cho người làm ít đồ nhắm đã rồi đến trưa chúng ta uống nhé.

Ngư Kiều Kiều hào sảng nói.

- Cũng đúng, có rượu há lại có thể không có đồ nhắm. Vậy giữa trưa chúng ta sẽ uống, không say không về.

Thiên Nhai Tử đạo trưởng cũng hào sảng không kém.

Tống Thư Hàng đột nhiên rất muốn bỏ nhà đi bụi, trốn ngay khỏi cái biệt thự của Ngư Kiều Kiều.

Trong lúc mọi người đang nói chuyện thì có tiếng gầm rú của động cơ vang lên ngoài biệt thự.

Có người đang phóng xe máy tới gần ngôi biệt thự này.

Tống Thư Hàng quay đầu nhìn ra ngoài biệt thự, thì thấy một người đàn ông trắng trẻo mập mạp lái chiếc mô tô nhỏ xinh phóng đến.

Chiếc mô tô nhỏ ấy không phải loại xe thấp dành cho con gái, mà là một chiếc mô tô “nhỏ” thật sự. Nó chỉ cao đến đầu gối người lớn và dài khoảng nửa mét mà thôi.

Người đàn ông trắng trẻo mập mạp ngồi trên con mô tô nhỏ xinh trông chẳng khác gì voi cưỡi lừa con, làm cho người ta không khỏi đau lòng thay con xe tội nghiệp, chỉ lo nó sẽ rụng rời ra bất cứ lúc nào.

Thế nhưng thực tế thì không những chiếc mô tô ấy không rụng ra, mà nó còn chạy với tốc độ rất nhanh.

Cuối cùng, chiếc mô tô chạy tới gần biệt thự của Ngư Kiều Kiều, rồi lượn đuôi một cái điệu nghệ và dừng lại.

Sau đó người đàn ông trắng trẻo mập mạp xách chiếc mô tô lên, và quay đầu nhìn nhóm người Tống Thư Hàng đang đứng ở cửa biệt thự.

Cả nhóm Tống Thư Hàng cũng nhìn ra phía đó.

Người đàn ông trắng trẻo mập mạp mỉm cười buông chiếc mô tô xuống rồi chắp tay hành lễ với đám người Tống Thư Hàng và nói:

- Chúc các vị thí chủ buổi sáng tốt lành, xin hỏi đây có phải là số 105 đường Hàng Nhiên, trấn Hồng Hà, địa khu Giang Nam không?

Ngư Kiều Kiều xòe móng vuốt nhỏ:

- Đúng rồi, ngươi tìm ai?

- Bần tăng là đệ tử Thôn Vân của Đấu Chiến Phật tông, được sư huynh Tạo Hóa Pháp Vương nhờ cậy đến đây để tìm Ngư Kiều Kiều đạo hữu.

Người đàn ông trắng trẻo mập mạp cười ôn hòa:

- Nghe Tạo Hóa sư huynh nói Ngư Kiều Kiều đạo hữu muốn nhờ bần tăng giúp chuyển thể một câu chuyện thành kịch bản phim?

- Ha ha, thì ra là Thôn Vân đại sư. Ngươi tới thật tốt quá. Ta đã hẹn với Tạo Hóa Pháp Vương tiền bối là một tháng sau giúp ta tìm biên kịch, sao đại sư tới sớm vậy?

Ngư Kiều Kiều vội vàng chào đón.

Lúc trước cô đã hứa với Cao Mỗ Mỗ là sẽ tìm biên kịch chỉ đạo hắn viết kịch bản.

Sau đó cô đã hỏi các tiền bối trong nhóm Cửu Châu số 1 xem có ai liên hệ được biên kịch không, cô muốn chuyển thể câu chuyện của Bạch Tôn Giả thành kịch bản phim.

Khi đó Tạo Hóa Pháp Vương đã nói hắn quen một biên kịch rất nổi tiếng, cứ giao nhiệm vụ này cho hắn là được.

Vốn dĩ Ngư Kiều Kiều đã hẹn với Pháp Vương là một tháng nữa thì mời biên kịch tới, không ngờ vị Thôn Vân đại sư này lại đến sớm như thế.

- À.

Thôn Vân đại sư trắng trẻo mập mạp thở dài não ruột: Hôm qua Tạo Hóa sư huynh phát livestream trên mạng,

khiến cho gần ba mươi vạn người nhập viện. Bần tăng và rất nhiều các sư đệ khác tới đây chủ yếu là để giải quyết việc này. Đã đến đây rồi nên bần tăng thuận đường đi qua chỗ Ngư Kiều Kiều đạo hữu để làm quen một chút.