Tu Chân Nói Chuyện Phiếm Quần

Novel reading image

Tác giả: Thánh Kỵ Sĩ Truyền Thuyết


ghiền tiểu thuyết

Theo như mùi mà Biệt Tuyết Tiên Cơ ngửi được thì cái mùi hành này hoàn toàn không thua kém gì viên kết tinh thông yêu mà Tống Thư Hàng giao dịch với cô trước đây, thậm chí mùi vị lần này còn thơm đậm rõ ràng hơn một chút.

Mùi của viên kết tinh thông yêu lúc trước, giống như hương liệu vị hành đã qua bước xử lý cơ bản, hương hành tản ra thoang thoảng.

Còn mùi lần này thì lại giống như mùi liệu vị hành cao cấp đã qua bàn tay của Biệt Tuyết Tiên Cơ tự mình gia công vậy, ngửi qua thì mùi vị sẽ khiến người ta rục rịch, sinh ra cảm giác thèm ăn.

"Chẳng lẽ trước khi Tống Thư Hàng tiểu hữu tấn thăng lại tìm được một gốc hành đủ tuổi nữa à? Hơn nữa ngửi mùi vị này thì hình như cây hành này đã bị thiên kiếp tác động đến, cho nên mùi vị mới trở nên thơm ngát nồng nàn như vậy thì phải?

Trong lòng Biệt Tuyết Tiên Cơ âm thầm suy đoán.

Khi càng đến gần nơi độ kiếp của Tống Thư Hàng thì mùi thơm càng nồng hơn. Đồng thời Biệt Tuyết Tiên Cơ cũng thấy yên tâm hẳn. Kiếp vân của thiên kiếp đã tan đi rồi, mà khí tức sinh mệnh của Tống Thư Hàng tiểu hữu vẫn không bị gì cả.

Xem ra hắn đã thông qua lần thiên kiếp này rồi.

"Nếu như Tống Thư Hàng tiểu hữu thật sự lại tìm thêm được một gốc hành mới thì đúng là tuyệt vời."

Biệt Tuyết Tiên Cơ nhủ thầm. Đúng lúc viên kết tinh thông yêu kia của cô đã bị con rắn ngu ngốc tham ăn kia nuốt mất tiêu rồi, bây giờ cô lại phải đi tìm đồ gia vị lại. Thực Tiện Yến lần này của cô đang cần một loại hành tốt đủ tuổi thế này.

Chỉ có điều lần này cô phải lấy thứ gì để giao dịch với Tống Thư Hàng tiểu hữu bây giờ?

Trong lúc đang suy tư thì thuyền tiên đã đáp xuống.

Biệt Tuyết Tiên Cơ bước xuống thuyền tiên, sau đó liền trông thấy được tình hình chỗ độ kiếp.

Thiên kiếp đã tan đi, lượng sương mù bao phủ lấy vùng này cũng đã tản đi rồi.

Chỉ có điều Ngư Kiều Kiều đã kịp thời bố trí một ảo trận cỡ nhỏ ở nơi đây bao phủ lấy Tống Thư Hàng, cô ấy, Thông Nương và Thiên Nhai Tử đạo trưởng ở trong, tránh bị người phàm nhìn thấy bọn họ.

Ảo trận này chỉ có thể ngăn cản người bình thường, nhưng không thể ngăn cản được tu sĩ.

Sau khi Biệt Tuyết Tiên Cơ bước vào trong ảo trận thì lại trông thấy Tống Thư Hàng tiểu hữu và vị Ngư Kiều Kiều cô nương kia đang đứng cùng một chỗ… Mà mùi hành thơm nồng cô ngửi thấy lại phát ra từ hai nguồn.

Một nguồn trong đó là Tống Thư Hàng tiểu hữu.

Mùi thịt xào hành trên người hắn còn nồng đậm hơn, có lẽ là do thiên kiếp đã đề thăng thể chất của hắn, khiến cho dược lực còn sót lại của đủ loại đan dược lẫn thiên tài địa bảo trong người hắn trước kia đều được kích phát ra toàn bộ, dẫn đến mùi hành trên người hắn mãi mà không tan.

Thật là một mùi hương quyến rũ ngon lành. May mà ở gần đây không có đại yêu hung ác nào, nếu không một vài yêu thú vừa hung ác vừa cường đại màngửi thấy mùi trên người Tống Thư Hàng thì chưa biết chừng sẽ thèm thuồng nhào đến đánh chén một bữa ấy chứ.

Sau đó, ánh mắt của Biệt Tuyết Tiên Cơ lại chuyển sang một hướng khác. Ở đó có một cô gái tóc xanh cột hai chùm đang ngồi khoanh chân, hai tay hướng thẳng lên trời.

, Thiên Nhai Tử đạo trưởng với tư thế úp ngược, đang quay tròn rất nhanh giống như một cánh quạt hình người ngay trên đỉnh đầu của cô ấy.

… Mới nửa ngày không gặp mà cái tên ngốc Thiên Nhai Tử này lại đang gieo rắc tai họa lên một tiểu tu sĩ trẻ tuổi nữa rồi.

Tiểu cô nương cột tóc hai chùm được truyền công ở bên dưới, đang khóc đặc biệt đau lòng, nước mắt tuôn như mưa.

Nơi thứ hai phát ra mùi hành chính là trên người tiểu của cô nương tóc xanh cột hai chùm này. Nói đúng hơn thì mùi thơm cực kỳ nồng nàn kia đến từ trong những giọt nước mắt đang tuôn trào của cô ấy…

"Lại là một tiểu đạo hữu đã ăn một gốc hành lâu năm như Tống Thư Hàng tiểu hữu à?”

Biệt Tuyết Tiên Cơ cảm thấy nghi hoặc, nhưng một khắc sau thì hai mắt của cô chợt sáng bừng. Không đúng! Không phải đã ăn một gốc hành lâu năm, mà trên người tiểu cô nương này có phát ra yêu khí nhàn nhạt.

Tiểu cô nương này chính là một cây hành đã tu hành nhiều năm!

Nhưng không ngờ gốc hành này đã có thể hóa thành hình người rồi..

Lúc này Tống Thư Hàng mới gọi Biệt Tuyết Tiên Cơ một tiếng:

- Biệt Tuyết Tiên Cơ tiền bối? Ngươi đến đây làm gì thế?

Biệt Tuyết Tiên Cơ đáp:

- Ta trông thấy ngươi đang độ kiếp nên chạy qua xem thử có thể giúp được gì cho ngươi hay không ấy mà. Có điều xem ra ngươi đã độ kiếp thành công rồi. Chúc mừng ngươi nhé Tống tiểu hữu!

- Cảm ơn tiên cơ.

Tống Thư Hàng chân thành đáp lại.

Mặc kệ có giúp được gì hay không, Biệt Tuyết Tiên Cơ có lòng muốn giúp hắn độ kiếp, ngàn dặm xa xôi chạy tới đây như thế, phần tâm ý này khiến hắn thật lòng thấy rất cảm kích.

Lúc này, Biệt Tuyết Tiên Cơ chỉ về phía Thông Nương, nói:

- Tống tiểu hữu, vị hành tinh có thể hóa hình nhưng thực lực lại chỉ có nhị phẩm này là ai thế?

Khóe miệng Tống Thư Hàng co giật. Suýt chút nữa là quên béng mất nghề nghiệp của Biệt Tuyết Tiên Cơ rồi, cô ấy chính là tiên trù đấy. Đối với Thông Nương mà nói, đây tuyệt đối là kiểu tồn tại giống như 'thiên địch'.

Sau khi nghĩ đi nghĩ lại thì hắn mới trả lời:

- Tiên cơ, vì một vài nguyên nhân cho nên cọng hành tinh lâu năm này vẫn luôn ở bên cạnh ta. Thật ra viên kết tinh thông yêu lúc đầu ta giao dịch cho tiên cơ chính là lấy từ trên người cô ấy đấy.

- Ồ? Thì ra là như thế.

Biệt Tuyết Tiên Cơ gật đầu, sau đó quả nhiên tiên cơ lại cất tiếng hỏi:

- Vậy thì Tống Thư Hàng tiểu hữu này, lá hành của cô ấy ngươi có bán không thế? Ta thấy cô ấy đã mọc ra được lá mới rồi kìa.

Dù sao thì yêu vật loại hành lá này chỉ cần gốc hành vẫn còn thì vẫn có thể mọc lá lại y như cũ. Hơn nữa nếu như chịu dùng thiên tài địa bảo để làm phân bón chăm chút nó thì độ tuổi của cọng hành mới mọc ra cũng sẽ không ít hơn cọng hành bị ngắt đi trước đó là bao.

Đương nhiên, làm như vậy thì không có lời chút nào. Biệt Tuyết Tiên Cơ cũng sẽ không phí phạm đến múc dùng thiên tài địa bảo làm phân bón để chăm một cây hành như thế. Bây giờ cô cũng có trồng một vài cây hành tinh, nhưng lá hành mới mọc lại lại non quá, không thể xài được.

Đây cũng là lý do khiến phần hành tinh năm ngoái rất có giá.

Có lẽ cọng hành tinh này của Tống Thư Hàng tiểu hữu đã hấp thu được thiên tài địa bảo gì đó rồi chăng? Lá hành vừa mới mọc ra cũng đã đủ tuổi rồi, đáng để giao dịch.

Biệt Tuyết Tiên Cơ không hề biết rằng cọng hành của Thông Nương đã mọc lại rất nhiều lần chỉ trong một thời gian ngắn. Hơn nữa… Thông Nương khác với những cọng hành mà Biệt Tuyết Tiên Cơ biết. Dù cho lá hành của cô bị hái đi bao nhiêu lần đi nữa thì độ tuổi của lá hành mới mọc lại cũng y hệt như cọng hành đã bị ngắt đi trước đó.

Tống Thư Hàng: -…

Hắn biết ngay là Biệt Tuyết Tiên Cơ sẽ hỏi vấn đề này mà. Điều này cũng không thể trách tiên cơ được. Bởi vì Tống Thư Hàng đã bán kết tinh thông yêu cho cô hết một lầnmột lần, và chính bản thân hắn cũng đã từng ăn Thông Nương rồi.

Cho nên Biệt Tuyết Tiên Cơ tự nhiên sẽ cho rằn lá của cây hành tinh này nằm trong số những thứ có thể giao dịch.

- Hu hu hu hu ~~

- Thông Nương ở cách đó không xa bị dọa sợ chết khiếp, bây giờ cô đã có cảnh giới nhị phẩm, nhĩ khiếu cũng mở rồi nên thính lực tăng lên gấp bội.

Lúc nãy cô vừa trông thấy Biệt Tuyết Tiên Cơ thì đã sợ quéo rồi.

Bây giờ nghe thấy Biệt Tuyết Tiên Cơ chính miệng nói muốn mua lá hành của cô thì chân cũng nhũn hết cả ra. Trong lòng vừa sợ vừa kinh hãi, lại có nỗi ấm ức nói không thành lời. Lá hành mới mọc lại của cô lại sắp bị ngắt đi rồi sao?

Rất nhiều cảm xúc tiêu cực cùng tụ lại, cộng thêm cả ảnh hưởng của "Thiên Khấp Bảo Điển" nữa, trở thành nỗi bi thương mạnh mẽ nhất trong cuộc đời của Thông Nương.

Thông Nương cảm thấy nước mắt của mình như muốn chảy ngược lên. Bởi vì đau thương đến cùng cực thì nước mắt sẽ chảy ngược vào trong.

Dưới sự tác động lẫn thôi thúc của nỗi bi thương này, "Thiên Khấp Bảo Điển" của Thông Nương tiến bộ một cách khoa trương điên cuồng.

Cuối cùng… Sau vài giây thì trong đan điền của Thông Nương đã sinh ra một tiếng vang khẽ.

Ào ~ Trong bản nguyên đan điền của cô có thêm một giọt chân khí giống như là giọt nước mắt. Đó tượng trưng cho việc cô đã tu luyện "Thiên Khấp Bảo Điển" xong!

Truyện- được bi-ên tập tạ-i ir-ead.vnĐồng thời, ngay cả chân khí mà Thiên Nhai Tử đạo trưởng truyền nhập vào trong cơ thể cô cũng bắt đầu bị đồng hóa, không ngừng chuyển hóa thành thiên khấp chân khí, sau đó nhanh chóng bị "Thiên Khấp Bảo Điển" ôn dưỡng, triệt để hóa thành chân khí thuộc về Thông Nương.

- Được rồi á?

Thiên Nhai Tử đạo trưởng đang xoay tròn liên tục phía trên kinh ngạc bật thốt.

Đúng là chuyện không thể tin được!

Chỉ trong vòng hơn mười phút mà cọng hành tinh nhìn có vẻ ngốc nghếch ngây thơ này lại thật sự luyện được công pháp vận chuyển chân khí của giai đoạn nhị phẩm mà Tống Thư Hàng tiểu hữu truyền thụ cho cô ấy!

Chẳng lẽ cọng hành tinh ngây ngô ngốc nghếch này thật sự là một thiên tài tu luyện bị vùi lấp sao? Chỉ là trước đây không có danh sư chỉ giáo cho nên không thể tấn thăng à?

Nếu mà biết trước thì lão đạo thu nhận cô vào môn hạ là được rồi, như vậy thì có thêm một đệ tử thiên tài. Đáng tiếc, hạt giống tốt thế này lại bị Tống Thư Hàng đoạt mất đi mất tiêu.

Trong lúc đang suy tư thì Thiên Nhai Tử lại nói:

- Giỏi lắm, tiểu đạo hữu! Mau phối hợp với lão đạo, vận chuyển công pháp của ngươi. Sau khi lão đạo thêm đầy khí hải đan điền của ngươi thì chúng ta sẽ trùng kích Long Vỹ đan điền. Theo như lão đạo thấy thì chỉ cần chúng ta đồng tâm hiệp lực, ít nhất có thể để cho ngươi một hơi lên ới đan điền thứ ba của nhị phẩm đấy.

Thông Nương lại đần mặt ra. Bản thân cô cũng không ngờ "Thiên Khấp Bảo Điển" này tự dưng lại luyện thành bất ngờ như thế, đúng là lạ đời.

Lẽ nào là do "Thiên Khấp Bảo Điển" này rất phù hợp với cô à?

Nhưng bất kể nói thế nào thì luyện thành chính là luyện thành. Rốt cuộc cô cũng có thể tiếp tục phối hợp với Thiên Nhai Tử đạo trưởng, hưởng thụ khoái cảm tấn cấp vèo vèo rồi!

Thông Nương vừa khóc vừa cười, bắt đầu phối hợp với Thiên Nhai Tử đạo trưởng.

Cô phải trở nên mạnh hơn, ít nhất thì phải mạnh đến mức đủ để bảo vệ lá hành của mình.





Ở một phía khác, Tống Thư Hàng lắc đầu nói với Biệt Tuyết Tiên Cơ:

- Xin lỗi tiên cơ. Bây giờ ta không định bán lá hành của Thông Nương. Ta đã hứa với cô ấy là sẽ không ngắt lá hành của cô ấy nữa rồi.

Biệt Tuyết Tiên Cơ cười như không cười, đưa mắt nhìn về phía Tống Thư Hàng, nói:

- Cũng đúng… Tuy chỉ là một cây hành nhưng cũng là một mỹ nhân. Dù là nhìn từ góc độ yêu tinh hay là nhìn từ góc độ con người thì cũng rất xinh đẹp. Tống Thư Hàng tiểu hữu không nỡ tổn thương cô ấy cũng là chuyện bình thường.

Dù sao thì vị Tống tiểu hữu này vẫn chỉ là một thanh niên trai trẻ huyết khí căng tràn thôi.

- Không, thật sự không phải như tiên cơ ngươi đang nghĩ đâu.

Tống Thư Hàng vội vàng giải thích.

- Yên tâm đi, ta hiểu mà. Chỉ là tiếc quá, rõ ràng đây là một nguyên liệu nấu ăn tuyệt vời.

Biệt Tuyết Tiên Cơ lẩm bẩm nói, cô nhìn chằm chằm vào Thông Nương, trong ánh mắt ngập tràn ý muốn chiếm đoạt.

Đó là ánh mắt của một vị tiên trù khi nhìn thấy nguyên liệu nấu ăn quý giá.

Thông Nương run cầm cập bởi ánh mắt này.

Biệt Tuyết Tiên Cơ nhìn chằm chằm vào Thông Nương một lúc thì lại nhìn về phía Thiên Nhai Tử đạo trưởng đang quay tròn ở trên đầu cô ấy.

- Uhm… à! Đúng rồi!

Biệt Tuyết Tiên Cơ liên tục chuyển mấy câu cảm thán liền.

Sau đó cô lại quay sang nói với Tống Thư Hàng:

- Tống Thư Hàng tiểu hữu này. Nếu như, ta nói là nếu như nhé… Sau khi được Thiên Nhai Tử truyền công không bao lâu… Mà Thông Nương này của ngươi xảy ra việc gì ngoài ý muốn thì ngươi có thể bán một phần lá hành của cô ấy cho ta được không?

Ý tứ trong lời nói của Biệt Tuyết Tiên Cơ trắng trợn khỏi nói. Đã tiếp nhận Thiên Nhai Tử đạo trưởng truyền công thì sợ là tiểu yêu tên Thông Nương này sẽ cửu tử nhất sinh mất thôi.

Nói không chừng qua vài ngày thì thân tử đạo tiêu gì đó vì đủ loại chuyện bất ngờ. Dù sao đây cũng là Thiên Nhai Tử truyền công mà lị, Tống Thư Hàng tiểu hữu cũng biết uy danh của Truyền Công Cuồng mà.

Cho nên nếu như sau khi Thông Nương xảy ra chuyện ngoài ý muốn, nếu vẫn còn lưu lại củ hành thì chẳng phải có thể lấy đi giao dịch rồi sao?

Nói cho cùng thì trong mắt của Biệt Tuyết Tiên Cơ Thông Nương vẫn là một cây nguyên liệu dùng trong nấu ăn mà thôi.

Tống Thư Hàng:

-…

Ngư Kiều Kiều:

-…

Thiên Nhai Tử đạo trưởng:

-…

Thông Nương tiếp tục run cầm cập, càng khóc thương tâm hơn.

Thiên Nhai Tử đạo trưởng nói rất đỗi thành khẩn:

- Tiểu yêu tinh này, ngươi phải sống đấy nhé, hơn nữa nhất định phải sống cho tốt vào. Thì tuyệt đối đừng để người đời xem thường lão đạo với ngươi!

Không chỉ vì cô ấy, mà cũng là vì mặt mũi của hắn nữa.

- Đạo trưởng, chúng ta cùng nhau cố gắng đi.

Thông Nương nức nở nói.

Trong khi đang nói chuyện thì cô lại rơi nước mắt như mưa lần nữa.





Lúc này, Biệt Tuyết Tiên Cơ đột nhiên lại nhìn chằm chằm vào Thông Nương, ngửi một cái.

Sau đó cô nhanh chóng bước đến trước mặt Thông Nương và Thiên Nhai Tử đạo trưởng, ngồi thụp xuống, dáng người cao ráo của cô ngang bằng với Thông Nương đang khoanh chân ngồi.

Thông Nương hoảng sợ nhắm tịt mắt lại.

- Yên tâm đi tiểu cô nương. Tống Thư Hàng tiểu hữu không định bán lá hành của cô đâu, ta cũng sẽ không bức ép làm khó người khác.

Biệt Tuyết Tiên Cơ an ủi. Dù sao thì sau khi đợi Thông Nương này có chuyện thì cô vẫn có thể giao dịch với Tống tiểu hữu, không cần phải vội vàng nhất thời làm gì.

Cô duỗi ngón tay thon dài của mình ra, khẽ chạm vào khóe mắt của Thông Nương, quệt nước mắt của cô.

Tiên cơ vén tấm màn che mặt của mình lên, thè lưỡi ra liếm nhẹ giọt nước mắt ở trên ngón tay.

- Ừm, thú vị lắm. Tuy rằng phẩm cấp không cao lắm, nhưng rất thơm. Gia công một chút rồi thêm lá hành của hành tinh bình thường thì có lẽ sẽ tạo ra được hương liệu không tệ.

Biệt Tuyết Tiên Cơ khẽ nói.

Trong nước mắt của Thông Nương mang theo mùi thơm nồng, không cần xử lý mà đã có có đẳng cấp của hương liệu cấp cao rồi. Nếu như lượng nước mắt đủ nhiều thì cô lấy ra, gia công một chút, cũng có thể đủ dùng.

- Tống Thư Hàng tiểu hữu, nếu ngươi không bán lá hành, thì nước hành có thể giao dịch không? Mỗi ngày bảo cô ấy khóc vài lần, sau đó ta có thể giao dịch nước mắt của cô ấy với ngươi.

Biệt Tuyết Tiên Cơ nói.

Đến lúc đó có thể gọi loại hương liệu này là nước mắt thông yêu.

Tống Thư Hàng:

-…

Ngư Kiều Kiều sờ sờ lên mắt mình. Cô nói thế nào cũng là con lai của Giao Long và Nhân Ngư, mắt của Thông Nương cũng có thể bán lấy tiền, thế nước mắt của cô có bán được không ta?

Không cần nhiều đâu, nếu như nước mắt của cô có thể đổi được một tấn tiệc Tiên Trân thì ngay tối nay cô sẽ về xem mấy tập phim tình yêu thê thảm quằn quại đặng còn khóc mót tí nước mắt.

- Trả lời đi chứ?

Biệt Tuyết Tiên Cơ nói.

- Nếu như là nước mắt… Đến lúc đó hẳn là Thông Nương sẽ có không ít, tiên cơ cứ trực tiếp giao dịch với Thông Nương là được rồi.

Tống Thư Hàng trả lời.

Sau khi luyện thành Thiên Khấp Bảo Điển, cái khác thì không có nhưng nhưng nước mắt thì nhất định sẽ hứng không hết.

Trong đầu Tống Thư Hàng đột nhiên hiện lên một cảnh tượng.

Biệt Tuyết Tiên Cơ đứng một bên xào rau, Thông Nương ngồi ở bên cạnh chảo cất tiếng khóc lớn… Cảnh tượng này nghĩ thôi cũng thấy có rợn gáy rồi.

Hơn nữa, nước hành là cái quỷ gì chứ!

**

Thiên Hà Tô Thị, trong linh mạch của Thiên Hà bí cảnh, một thân ảnh nhỏ nhắn xinh xắn chui ra từ trong con sông linh mạch.

Cô có vóc người nhỏ nhắn xinh xắn, tóc ngắn ngang vai gọn gàng, dung mạo vô cùng xinh đẹp. Lúc này, trên thân thể nhỏ nhắn của cô lại phát ra uy áp giống như 'rồng'.

- Thương thế mà thiên kiếp mang lại cuối cùng cũng hồi phục gần hết rồi.

Tô Thị A Thập Lục khẽ nói.

Cô đưa tay lộ ra một gốc linh dược, loại linh dược này có hình dáng giao long sống động như thật.

Long Cốt Khô Đằng, nghe A Thất nói đây là thứ do Tống Thư Hàng tìm thấy ở trên hòn đảo thần bí cho cô. Vì thế cho nên tên ngốc kia mới mất đi một phần ký ức.

Khép bàn tay nhỏ bé lại, A Thập Lục rời khỏi Thiên Hà bí cảnh.

Sau khi quay lại chỗ ở thì cô cầm điện thoại của mình ra ấn khởi động.