Tu Chân Nói Chuyện Phiếm Quần

Novel reading image

Tác giả: Thánh Kỵ Sĩ Truyền Thuyết


ghiền tiểu thuyết

- Báo tin à? Đã muộn rồi. - Thân ảnh nhỏ nhắn quái dị nọ cắn răng nói, hắn đã liên hệ với đồng bọn rồi. Ở phía xa, trong số năm tên đại hán thủ vệ quái dị kia, có bốn tên đứng dậy đi về phía bên này!

- Tống tiền bối, đừng lo lắng cho ta, hãy đi báo tin đi! - Vũ Nhu Tử hất bảo kiếm Hồ Điệp trong tay lên, trầm giọng nói với Tống Thư Hàng.

Tống Thư Hàng lắc đầu một cái: - Nếu như đối phương đã phát hiện ra chúng ta thì chúng ta cũng chẳng cần phải lén lén lút lút chạy đi báo tin làm gì.

Nói xong, Thư Hàng há miệng gầm lên một tiếng.

Sư Tử Hống….

Tiếng vang dội như sấm rền, sóng âm lan ra khắp bốn phương tám hướng: [Kẻ địch tập kích! Ở giữa địa bàn gia tộc, cẩn thận có khói độc…]

Muốn rống thì rống, rống cho thật vang dội!

Âm vang dội lại liên tục…

Sau một tiếng rống lớn này, chắc chắn toàn bộ tu sĩ ở bên trong Sở gia đều sẽ nghe thấy những lời này!

Tiếp theo…. Thì phải xem khả năng phản ứng của tu sĩ trong địa bàn Sở gia ra sao.

Thật ra thì Tống Thư Hàng cũng không ôm hy vọng quá nhiều đối với tu sĩ Sở gia, thực lực trung bình của bọn họ khá yếu… Từ khi bước vào từ ngoài cửa tộc đến nay, phần lớn tu sĩ mà Tống Thư Hàng nhìnt hấy đều là nhất phẩm, số lượng nhị phẩm chẳng có bao nhiêu người.

Cho dù tất cả đệ tử ở bên trong địa bàn Sở gia ùa ra một loạt thì cũng khó mà đối phó được với năm gã đại hán gai nhọn quái dị này. Hơn nữa, ở gần địa bàn gia tộc còn có sương mù, trong tình huống không biết quy tức thuật thì chẳng biết đệ tử của Sở gia phải đối phó với khói độc này kiểu gì đây? Lẽ nào lại đeo mặt nạ phòng độc à?

Mục tiêu thật sự của một chiêu Sư Tử Hống này của Tống Thư Hàng chính là - các vị tiền bối của Nhóm Cửu Châu Số 1 đang ở chỗ Đoạn Tiên Đài. Cũng không biết một tiếng rống to của mình khi nãy có khiến các tiền bối chú ý được không nữa.

Dù sao thì khoảng cách giữa địa bàn Sở gia và Đoạn Tiên Đài cũng khá xa….

- Con đĩ này, mày muốn chết à! - Rõ ràng thân ảnh nhỏ nhắn quái dị kia không ngờ Tống Thư Hàng còn có chiêu Sư Tử Hống này, hắn tức giận nhào tới, trong tay đồng thời mọc ra hai cây gai nhọn màu đen, trên cây gai nhọn kia còn có yêu khí và chân khí lượn quanh, sát khí đằng đằng.

Vũ Nhu Tử hừ lạnh một tiếng, bước lên một bước, chặn trước mặt thân ảnh lùn nhỏ kia.

- Ăn của ta một kiếm đây! - Vũ Nhu Tử kêu lên một tiếng, bảo kiếm Hồ Điệp trong tay cô đánh ra, kiếm quang lóe ra làm mười phần, bao phủ toàn bộ thân ảnh kia ở trong ánh kiếm.

Vừa ra tay đã dùng tới kiếm thuật cao minh vô cùng, kiếm quang như một cái lưới, bao phủ thân ảnh lùn nhỏ kia ở bên trong, khiến cho hắn không có chỗ nào thoát ra.

Nhưng đạo thân ảnh lùn nhỏ kia cũng không có ý chạy trốn.

Hắn trực tiếp tông mạnh lên lưới kiếm quang của Vũ Nhu Tử.

- Viên Vũ Trảm! - Ngay sau đó, thân ảnh quái dị nọ xoay tròn, trên người hắn đột nhiên mọc ra vô số gai nhọn, bao phủ toàn bộ thân thể ở bên trong. Khi hắn xoay tròn toàn thân thì thân thể tựa như biến thành một quả cầu gai nhọn hoắc, sau khi trả giá bằng việc gãy mất vài cây gai, hắn nhanh chóng đâm thủng lưới kiếm quang của Vũ Nhu Tử.

- Mặc kệ trên người ngươi có bao nhiêu khôi giáp phòng ngự, luôn có chỗ ngươi không thể phòng ngự được. Ta sẽ đè chết ngươi! - Thân ảnh nhỏ lùn quái dị kia cười lạnh một tiếng, thân hình xoay càng lúc càng nhanh, quả cầu gai nhọn hoắc bắt đầu lăn đè về phía Vũ Nhu Tử.

Bởi vì hắn đang đắc ý xoay tròn…. Cho nên không phát hiện ra Vũ Nhu Tử đang kẹp một lá bảo phù trong tay.

Ngay lúc hắn lăn tới trước mặt Vũ Nhu Tử thì cô vẫn bình tĩnh giơ tay lên, dán lá bảo phù này lên người của đối phương.

Về phần lực sát thương do quả cầu gai xoay tròn của đối phương mang tới… Vũ Nhu Tử ngó lơ luôn.

Quả cầu gai nhọn hoắc cứ lăn mãi không ngừng, đụng phải cánh tay của Vũ Nhu Tử, nhưng lại bị một tầng kim quang nhàn nhạt cản lại toàn bộ. Đòn tấn công của hắn còn không phá nổi phòng ngự của Vũ Nhu Tử nữa là.

Bảo phù kia vẫn dán chặt trên người quả cầu gai.

- Bùm! - Vũ Nhu Tử mở miệng kêu khẽ một tiếng.

Bùm !!

Một ngọn lửa hừng hực bốc thẳng lên trời, khiến cho quả cầu gai màu đen kia phát nổ, biến thân thể của hắn thành một quả cầu lửa luôn.

- A a a a a ~ - Thân ảnh nhỏ lùn quỷ dị kia kêu la thảm thiết vô cùng.

Sau đó tiếng kêu la ngày càng yếu dần… Rồi tắt lịm.

Chỉ không tới thời gian một giây mà trên mặt đất chỉ còn thừa lại một thân ảnh nhỏ lùn bị vụ nổ ban nãy thiêu khét lẹt, bán sống bán chết. Hắn trừng to hai mắt, nhìn chằm chằm vào Vũ Nhu Tử và Tống Thư Hàng, trong mắt đầy vẻ không cam lòng.

- Chết… tiệt… - Thân ảnh quỷ dị nọ dốc hết chút hơi sức sau cùng để nói một câu.

Hắn chỉ là một gamer bình thường, vất vả chém quái thăng cấp, khó khăn lắm mới thăng cấp lên được tới tam phẩm.

Sau đó có một ngày, hắn PK với một gamer khác có thực lực xêm xêm với hắn…. Điều duy nhất khác với hắn là người ta là đại gia, đập tiền chơi game.

Vậy nên chỉ sau hai lượt tấn công bình thường, cộng thêm một đạo cụ cao cấp, hắn đã được cho về thành dưỡng sức.

Ta hận, ta hận! Nện tiền chơi game thì giỏi lắm à? Trang bị ngon thì giỏi lắm hả!

- Có nhìn ra hắn thuộc chủng tộc gì không? - Tống Thư Hàng bước lên một bước, thử hỏi Vũ Nhu Tử.

Đồng thời, ánh mắt của hắn lại nhìn về phía cách đó không xa, sau khi bốn gã to con còn lại trông thấy đồng bọn bị đánh bại thì gầm lên liên hồi, tăng tốc chạy về phía này.

- Không xem ra chủng tộc của hắn là gì…. Có lẽ không phải là yêu thú bình thường. Có khi nào là con lai giữa nhân loại và yêu thú không nhỉ? - Vũ Nhu Tử đoán thử.

Nói xong, cô lại quay đầu nhìn sang bốn gã to con đang lớn tiếng rống vang và nhào tới kia: - Tống tiền bối, ngươi tự chú ý an toàn cho bản thân nhé!

Sau đó Vũ Nhu Tử trong trạng thái nữ võ thần hưng phấn nhào lên đối mặt với bốn gã to cao quái dị nọ.

….

- Giết ta đi! - Thân ảnh nhỏ lùn quái dị nằm bẹp trên mặt đất rên rỉ, đau đớn nói với Tống Thư Hàng.

Tống Thư Hàng lắc đầu cực kỳ quyết đoán - hắn cảm giác chắc là Dược Sư tiền bối sẽ có hứng thú với cái gã nhỏ lùn này lắm đây? Nghe nói bây giờ Dược Sư tiền bối đang cần rất nhiều vật thí nghiệm.

Truyện được b-iên -tập tại- iread.vn-- A a a! - Thân ảnh quỷ dị nọ đột nhiên quát lên một tiếng, sau đó, có một cây gai nhọn đâm xuyên qua lồng ngực của hắn bắn về phía Tống Thư Hàng!

Nhưng có lẽ là do hắn đã kiệt sức rồi, nên tốc độ của cây gai nhọn này không được nhanh lắm.

Tống Thư Hàng vô thức giơ bảo đao Bá Toái trong tay lên chém gãy cây gai nhọn đó.

Cây gai nhọn bị chém gãy ở giữa, có một đoạn rơi ở bên chân Tống Thư Hàng. Một đoạn khác…. Lại bay ngược lại, găm đúng vào cổ họng của thân ảnh quỷ dị nọ.

- Ọc ọc ọc…. - Thân ảnh quỷ dị kia phát ra tiếng kêu đau đớn, máu tươi bắn ra, có vài giọt bắn lên người Tống Thư Hàng.

Sau đó, thân ảnh quỷ dị kia nhìn Tống Thư Hàng với vẻ đắc ý, nhếch môi cười một cái méo mó trông cực kỳ khó coi.

Tiếp sau đó, hắn đã tắt thở…. Thần hình câu diệt.

- Tự sát rồi à? - Tống Thư Hàng nhíu mày.

Nhưng cái nụ cười đắc ý của hắn trước lúc tắt thở hơi quỷ dị, trông như thể đã thực hiện được âm mưu vậy.

Chẳng lẽ lại là thứ giống như lời nguyền rủa trước lúc chết nữa à?

Tống Thư Hàng vô tức sờ về phía lồng ngực của mình, ở bên trong tâm khiếu, linh quỷ vẫn bình tĩnh như cũ. Nếu như là lời nguyền thì hình như linh quỷ nó luôn phản ứng đầu tiên kia mà.

Lẽ nào không phải là nguyền rủa?

Hay có khi nào là do linh quỷ sắp thăng cấp không nhỉ?

Thôi bỏ đi, đợi lát nữa quay lại nhờ các tiền bối trong Nhóm Cửu Châu Số 1 giám định một phen là biết ngay nó có phải nguyền rủa hay không ấy mà.

Tống Thư Hàng nghĩ thầm như thế.

……

Còn ở phía trước, Vũ Nhu Tử và bốn gã to con quỷ dị kia đã lao vào đánh sấp lá cà với nhau.

Bốn gã to con quỷ dị kia cũng có tu vi tam phẩm đỉnh phong, nhưng bọn chúng mạnh hơn so với cái thân ảnh nhỏ lùn quỷ dị bị một lá bảo phù của Vũ Nhu Tử giết chết.

Bởi vì bọn chúng tận mắt nhìn thấy đồng bọn của mình bị Vũ Nhu Tử dùng một lá bảo phù xử lý, cho nên trong lúc bốn gã to con kia giao thủ với Vũ Nhu Tử thì đều vô cùng cẩn thận.

Cũng không biết là bọn chúng thuộc chủng tộc gì nữa, đám gai nhọn hoắc kia mọc ra liên tục từ các bộ phận trên người chúng, tựa như không bao giờ hết.

Điều này khiến cho bọn chúng có thể tấn công bằng bất cứ bộ phận nào trên cơ thể, bất kỳ bộ phận nào cũng có thể trở thành điểm tấn công.

Nhưng lực phòng ngự của bộ khôi giáp hoa lệ trên người Vũ Nhu Tử lại cực kỳ khoa trương, bốn gã to con kia liều mạng tấn công tới tấp, mà đến bây giờ vẫn không thể thương tổn Vũ Nhu Tử được chút nào.

Ngược lại là kiếm thuật cao minh, cộng thêm bảo kiếm Hồ Điệp trong tay của Vũ Nhu Tử chém gãy mớ gai nhọn trên người chúng dễ dàng như chém tre trúc vậy, chỉ mới đánh có mấy hiệp thôi mà trên người của bốn gã to con kia đã xuất hiện rất nhiều vết thương rồi.

Loại cảm giác này đúng thật là đậu má.

……

Đột nhiên, một gã to con đang chiến đấu với Vũ Nhu Tử lại ngẩng đầu lên, nhìn về phía Tống Thư Hàng.

Sau đó, bọn chúng nhìn thấy Tống Thư Hàng đang đứng ở bên cạnh thi thể của đồng bọn chúng, trên người còn dính máu của tên đồng đội kia.

Bốn gã to con gầm lên một tiếng tựa như tiếng dã thú: - Grào grào!

Hai mắt của chúng long lên sòng sọc, thế tấn công đột nhiên trở nên mãnh liệt hơn.

- Giết đồng bọn…. báo thù, báo thù!

Trong đó lại có một gã to con lặng lẽ nhích sang bên cạnh, muốn né qua Vũ Nhu Tử để tấn công Tống Thư Hàng.

- Trạng thái tức giận có thể tăng cường lực công kích, có hơi giống với hiệu quả thị huyết. - Vũ Nhu Tử nói khẽ: - Nhưng ta sẽ không để cho các ngươi có cơ hội tấn công Tống tiền bối đâu!

Nói xong, kiếm quang của Vũ Nhu Tử xẹt qua, gã to con muốn lướt qua cô lại bị cuốn vào trong kiếm quang lần nữa.

Bốn gã to con nọ chỉ có thể tức giận gầm to một tiếng, sau đó lại bị Vũ Nhu Tử cuốn lấy cứng ngắc!

- Tích súc đủ rồi, đỡ một chiêu của ta đây! - Vũ Nhu Tử quát lên, sau đó cô nắm chặt chuôi kiếm, đâm thật mạnh xuống mặt đất!

Dù không có bảo phù đi nữa, cô cũng là tu sĩ tam phẩm đỉnh phong, đã gần tới lúc độ lôi kiếp tấn cấp. Nên thực lực của cô cực kỳ mạnh!

- Bạo! - Vũ Nhu Tử cũng không hét lên tên chiêu thức kiếm thuật hổ báo hầm hố nào hết, chỉ nói khẽ một tiếng mà thôi.

Ngay sau đó, có hơn một ngàn đạo kiếm quang bắn ra từ trên mặt đất!

Những đạo kiếm quang kia bắn từ dưới lên, vô cùng dày đặc, dày đặc tới mức khiến cho người ta căn bản không thể nào tránh né được.

Bốn gã to con quỷ dị kia gầm lên một tiếng, trên người liên tục mọc ra gai nhọn, bao vây kín kẽ thân thể của bọn chúng lại.

- Viên Vũ Trảm! - bốn gã to con quỷ dị này lại dùng chiêu thức y hệt như của thân ảnh nhỏ lùn ban nãy đã dùng. Thân thể của bọn chúng xoay tròn liên tục, biến thành một quả cầu gai nhọn màu đen.

Bọn chúng mượn cách này để ngăn cản vô số kiếm quang đang liên tục bắn lên dữ dội từ bên dưới.

Gai nhọn và kiếm quang va chạm với nhau, mớ gai bị chặt đứt rơi xuống liên tục.

Nhưng bốn gã to con quỷ dị này có thể mọc gai nhọn ra liên tục để bổ sung cho phần đã bị chặt đứt.

Vũ Nhu Tử xòe tay ra, có bốn tờ bảo phù xuất hiện trong tay cô.

Đúng lúc cô chuẩn bị dán cho mỗi gã to con một tờ bảo phù thì…. Đột nhiên, trong lòng cô cảm thấy căng thẳng.

Không chút nghĩ ngợi, Vũ Nhu Tử nhanh chóng rút Hồ Điệp kiếm lên khỏi mặt đất, chặn lại ở trước người.

Keng!

Tiếng vang va chạm nặng nề vang lên, toàn thân của Vũ Nhu Tử bị đánh cho lùi lại liên tục. Ở mặt bên của Hồ Điệp Kiếm trên tay cô có một cây gai nhọn màu bạc đang đánh lên thân kiếm, xoay tròn liên tục.

Ánh mắt của Vũ Nhu Tử nhìn về phía xa, cũng chính là chỗ của gã to con quái dị cuối cùng.

Cây gai màu bạc này đúng là của gã to con quỷ dị cuối cùng bắn ra. Cũng không phải bắn kiểu bình thường, mà là pháp môn ngự kiếm.

Gã to con quỷ dị sau cùng có tu vi tứ phẩm!