Tu Chân Nói Chuyện Phiếm Quần

Tu Chân Nói Chuyện Phiếm Quần

Tác giả: Thánh Kỵ Sĩ Truyền Thuyết


ghiền tiểu thuyết

Sau khi xuống khỏi đoạn tiên đài, Tống Thư Hàng phi như bay khỏi trận doanh của Sở gia.

Trong khi đó, mấy vị tiền bối của nhóm Cửu Châu số 1 nháy mắt với Tống Thư Hàng lúc này đang hóa trang thành Sở Sở, trong mắt toàn là ý cười.

Tống Thư Hàng cười gượng với các tiền bối... Hình tượng, các tiền bối xin hãy giữ hình tượng!

Rất lâu về trước, khi hắn tiếp xúc với các tiền bối trong nhóm Cửu Châu số 1 đã cảm thấy những vị tiền bối này hoàn toàn không giống với những tiên nhân trong tưởng tượng của mọi người.

Hắn trước đây thường hoài nghi có phải cách tiếp cận của mình bị sai không, tu chân giả sao lại có bộ dạng như thế này được?

Về sau, khi hắn quen biết lâu với các tiền bối trong ‘nhóm Cửu Châu nhất số 1’ thì càng nhận thức sâu xa..... hoàn toàn tuyệt vọng đối với ‘người tu tiên’ trong tiểu thuyết. Hình tượng các tiên nhân tiêu sái phi dương không vướng bụi trần đều là do con người tự tưởng tượng ra thôi!

Nhìn bộ dạng liếc mắt của các tiền bối, lại nghĩ đến bề ngoài đang hóa trang thành nữ của mình, cộng với tính cách của mấy vị tiền bối, trong lòng Tống Thư Hàng có dự cảm không tốt... [Trước đây không lâu tiểu hữu Thư Hàng, còn mặc váy đen rất xinh đẹp a.] Mấy nội dung nói chuyện phiếm như thế có khi nào một ngày nào đó lại xuất hiện trong bản ghi chép trò chuyện của nhóm Cửu Châu số 1 không nhỉ?

Tống Thư Hàng căn bản không dám tưởng tượng ra tương lai của mình nữa!

Sau khi cười xong, ‘Sở Sở’ lại vẫy chào tạm biệt các đệ tử Sở gia đang hoan hô đi thật nhanh về phía trướng lều sau trận doanh của Sở gia.

Ở đó, Bạch tôn giả và ‘Sở Sở chính hiệu’ vẫn ở bên trong đợi hắn về đổi lại đây.





Vừa đi đến lều, Tống Thư Hàng phát hiện ra Vũ Nhu Tử đang đờ ra đứng canh giữ trước cửa lều.

-Vũ Nhu Tử, cô đang làm gì thế? - Tống Thư Hàng theo thói quen giơ tay lên chào hỏi.

Nhưng vừa phát ra tiếng, thứ trong miệng hắn lại là âm thanh yểu điệu mềm mại của con gái… Đúng như vậy, đây chính là nguyên nhân khiến Tống Thư Hàng từ đầu đến cuối không dám mở miệng nói chuyện. Bạch Tôn Giả chuẩn bị chu đáo quá đi, đến cả giọng nói của hắn cũng đổi luôn. Thế nhưng hắn chỉ cần nghĩ tới bản thân vừa mở miệng là phát ra giọng nói của con gái, cả người đều thấy không được ổn.

Nếu nói thuật dịch dung của Đồng Quái Tiên Sư rất giỏi, Tống Thư Hàng cảm thấy thuật dịch dung của Bạch Tôn Giả dường như cũng không kém đấy chứ? Đồng Quái Tiên Sư là bởi vì bình thường hay xem quẻ đen bị người ta truy sát nên luyện được thuật dung dịch rất mạnh. Còn Bạch Tôn Giả thì sao? Kĩ năng dịch dung của ngài ấy đã thuần thục đến đâu rồi? Hay là do trời sinh đã giỏi như vậy?

Vũ Nhu Tử quay người lại, nghi ngờ nhìn ‘Sở Sở’ trước mắt mình:

-Cô là…Ô, chính là cô nương Sở Sở của Sở gia!

Tống Thư Hàng: “…”

Thở ra một tiếng, Tống Thư Hàng đè nén giọng nói chỉ đủ cho Vũ Nhu Tử nghe thấy:

-Là ta, Tống Thư Hàng đây!

Vũ Nhu Tử: - Ơ? Ớ ớ? Ơ ơ ơ?

-Vào trong rồi nói! - Tống Thư Hàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Vũ Nhu Tử sau đó kéo vào trong lều.

Vừa vén lều lên, Tống Thư Hàng đã thấy trong lều…là một vùng toàn cát vàng, nền đất trong lều cũng biến thành một hố cát.

Nhưng lại không thấy Bạch tôn giả và ‘Sở Sở xịn’ đâu cả!

- Ơ, Bạch tiền bối đâu rồi? -Tống Thư Hàng nghi hoặc nhìn Vũ Nhu Tử -----Lại nói, chân Vũ Nhu Tử dài thật đấy. Hắn bây giờ đang hóa trang thành Sở Sở với tỉ lệ 1:1, chiều cao của Sở Sở tương đương với Vũ Nhu Tử. Thế nhưng khi đứng trước Vũ Nhu Tử, lại phát hiện ra chân của Vũ Nhu Tử dài đến eo của mình.

“Sao đến lúc này rồi mình còn nghĩ mấy thứ linh tinh vậy?”

- A? Không thấy Bạch tiền bối nữa rồi? - Vũ Nhu Tử sợ hãi kêu lên…Vừa rồi cô còn ở ngoài đợi Bạch tiền bối đi ra nữa nhưng nhìn qua lều cô chỉ thấy một vùng toàn cát cứ ngỡ bên trong đang bị ảo ảnh chân thực bao phủ nên mãi mà vẫn không đi vào.

-Bạch tiền bối không ra khỏi lều sao? - Tống Thư Hàng nghi hoặc hỏi.

-Không, ta vừa rồi cứ đợi Bạch tiền bối và Tống tiền bối đi ra nhưng sau chỉ có ‘Sở Sở’ cô nương đi ra thôi. À…Sao Tống tiền bối lại biến thành Sở Sở cô nương vậy? - Vũ Nhu Tử chớp chớp mắt, đột nhiên mắt lóe lên:

- A, hiểu rồi. Tống tiền bối chắc ngài nghĩ giống ta rồi, ngài cũng muốn thay cô nương Sở Sở tham gia đoạn tiên đài phải không?

-Đúng vậy!- Tống Thư Hàng thở nặng nề, hắn đã tìm rất lâu trong lều…vẫn không thấy quần áo trước kia của mình.

Nếu như không có quần áo, làm sao hắn có thể trở lại nguyên hình? Chẳng lẽ lại biến trở lại thành Tống Thư Hàng mặc váy, hắn có phải mấy tên biến thái đâu!

-Tống, Tống tiền bối, ngài đang tìm gì vậy? - Vũ Nhu Tử hỏi.

-Quần áo…Bạch tiền bối và Sở Sở cô nương chính hiệu đã biến mất và mang theo quần áo của ta đi rồi. - Tống Thư Hàng thở một hơi nặng nề.

Vũ Nhu Tử trầm mặc gật gật đầu, sau đó nhìn Tống Thư Hàng từ đầu tới chân trong bộ dạng của Sở Sở …Tiếp đó, Vũ Nhu Tử hiểu ý tạm thời từ bỏ ý muốn dùng Biến Huyễn Hung Châm, trước tiên cứ để Tống tiền bối tiếp tục sử dụng Biến Huyễn Hung Châm một lúc đi đã.

Tống Thư Hàng nói:

-Chúng ta phải đi tìm Bạch Tôn Giả!

-Đi đâu mà tìm? - Vũ Nhu Tử hiếu kì hỏi.

Tống Thư Hàng nghĩ một lúc, đáp:

-Sở gia!

Nghĩ tới nghĩ lui, nơi Bạch Tôn Giả bây giờ sẽ đi dường như chỉ có tầng hầm thần bí của Sở gia mà thôi! Quanh đây cũng chỉ có nơi đó mới thu hút sự tò mò của Bạch Tôn Giả.

-Được, ta dẫn đường, ta biết Sở gia ở đâu. - Vũ Nhu Tử anh dũng tự nói.

Nguồn.: .iread..v.n-Chúng ta đi! - Tống Thư Hàng đáp.

Sau đó, hai người ra khỏi lều, đi thật nhanh đến Sở gia…Còn các tiền bối của nhóm Cửu Châu số 1 thì mặc kệ họ ở đoạn tiên đài vậy.

******************

Trước đoạn tiên đài.

Hai vị bảo vệ đài vừa nâng cấp lại phòng ngự của đoạn tiên đài, lại nâng cấp lại kết giới phòng ngự của nó.

Trận chiến cuối cùng của Đoạn Tiên đài, chuẩn bị bắt đầu!

Lúc này, bên trên trận doanh của Hư Kiếm Phái có một đạo kiếm phi đến rất nhanh, đậu xuống bên cạnh Hư Tranh.

Đó là lão giả có mái tóc bạc hoa râm, trên mặt đã nhiều nếp nhăn.

Chính là tu sĩ tứ phẩm của phái Hư kiếm, thái thượng trưởng lão Kiếm Uyên Hải. Kiếm Uyên Hải là tu sĩ tứ phẩm, về mặt lí thuyết, thọ nguyên của ông ta ít nhất cũng phải từ 550 tuổi đến trên dưới 600 tuổi.

Chỉ là Kiếm Uyên Hải thời trẻ mạo hiểm khắp nơi, nhiều lần sử dụng một loại thuậtkích hoạt tiềm lực, tiêu hao thọ nguyên đổi lấy mật pháp siêu mạnh. Cho nên, rõ ràng mới có hơn 300 tuổi, thọ nguyên cạn kiệt, mặt đã lộ tuổi già.

- Kiếm trưởng lão, cuối cùng ngài đã đến rồi!- Chưởng môn Hư Tranh nhìn thấy thái thượng trưởng lão của môn phái đến bèn thở phào một hơi, yên tâm trở lại.

Kiếm Uyên Hải gật đầu với Hư Tranh, sau đó đầu tiên ông ta ngắm nhìn hai vị Kim Đan Linh Hoàng của Hư Kiếm Phái, Hình Hợp và Thần Li, âm thầm thở dài. Chi viện thì chi viện, cũng không thể chỉ nhìn bọn họ liều mình vì Hư Kiếm Phái.

Tiếp theo, ánh mắt ông ta dời đến trận doanh của Sở gia.

“Hừ.” Kiếm Uyên Hải hít một hơi lạnh----- Gần 50 Kim Đan Linh Hoàng ngồi thành hàng lối chỉnh tề thật là làm kích thích người nhìn.

Từ khi nào Kim Đan Linh Hoàng lại thành hàng loạt không đáng tiền thế này? Ngay cả Sở gia nhỏ bé, cũng có thể mời hơn 50 Kim Đan Linh Hoàng trợ trận?

Thậm chí…trong số đó có vài vị rất thâm hậu, thậm chí thực lực còn mạnh hơn cả linh hoàng?

Kiếm Uyên Hải cảm thấy da đầu tê liệt-----Sao Sở gia lại mời được nhiều kẻ mạnh như vậy??!

Nếu như sớm biết Sở gia có thể mời được nhiều kẻ mạnh như thế, cho dù những kim đan tu sĩ này đến chẳng để làm gì…Phái Hư Kiếm cũng không thể đấu lại được Sở gia!

Những Kim Đan Linh Hoàng này từ ngàn dặm tới đây không làm gì chỉ xem một trận đấu đoạn tiên đài, điều đó ai cũng có thể bảo đảm, bọn họ sẽ không tự nhiên tốt bụng giúp đỡ Sở gia, tiêu diệt một Hư Kiếm Phái bé nhỏ đâu nhỉ?

Nhưng, bây giờ cũng không có cơ hội để hối hận nữa rồi.

Con đường mình đã chọn, vắt cạn mồ hôi cũng phải đi cho hết. Đã đắc tội trực diện với Sở gia, đành phải một hơi giành được cục diện thứ ba của đoạn tiên đài.

Sau đó, trở thành người thắng cuộc ở đoạn tiên đài, bọn họ có thể yêu cầu Sở gia giao từng phần của ‘Kiếm quyết’ cho mình. Lúc này bọn họ cũng không dám đòi bản chính của ‘Kiếm quyết’, có bản sao là được rồi.

Sau đó nữa, Hư Kiếm Phái nhỏ bé sẽ tổ chức rời đi! Chỉ cần có ‘Kiếm quyết’, ông ta sẽ có cơ hội xông vào cảnh giới ngũ phẩm… Dám liều mạng mới có thể thắng lợi!

Nghĩ đến đây, ánh mắt Kiếm Uyên Hải trở nên kiên định.

Phải thắng trận cuối cùng của đoạn tiên đài, ông ta đã quyết rồi!





Trong lúc Kiếm Uyên Hải đang suy nghĩ, bên trên trận doanh của Sở gia, cũng có một đạo kiếm phi tới.

Đạo kiếm quang đó rơi xuống bên cạnh tộc lão của Sở gia.

Sau khi kiếm quang hạ xuống, có một nam tử tướng mạo uy nghiêm quấn khăn vuông mặc bộ quần áo sĩ tử đạp xuống, chỉ là sắc mặt nam tử có chút tái nhợt, dường như đã lâu không thấy ánh mặt trời, trọng người như có bệnh nặng.

‘Ngự kiếm phi hành?’ Rất nhiều đệ tử Sở gia tò mò nhìn nam tử mặc đồ sĩ tử kia-----Trong số đệ tử của Sở gia không ai quen biết nam tử uy nghiêm này.

Nhưng, nhìn nam tử này có vẻ giống sáu phần tộc lão của Sở gia? Lẽ nào vị này là người của Sở gia?

Nếu như quả thật là người của Sở gia, có thể ngự kiếm phi hành như vậy, chắc phải là tu sĩ từ tứ phẩm trở lên!

“Gia gia!”. Lúc này, tộc lão Sở gia kích động chạy lên trước gọi to, đã hai mươi năm từ lúc gia gia bị trọng thương bế quan cho đến giờ, đây là lần đầu tiên ngài từ nơi bế quan ra bên ngoài!

Gia gia?

Đây là gia gia của tộc lão?

Quả nhiên là người nhà thế gia họ Sở, ngay lập tức, trong trận doanh của Sở gia lại bắt đầu rộ lên hi vọng! Trận cuối của đoạn tiên đài, vẫn là có thêm một cơ hội!

Đồng thời, mấy vị tiền bối cao nhân Sở gia nghĩ đến một chuyện-----‘Kiếm quyết’ của Sở gia chính là do một vị tiền bối của Sở gia mang đến từ trăm năm trước.

‘Kiếm quyết’ này bao hàm tiềm lực của kim đan ngũ phẩm, điều này cũng do vị tiền bối kia nói.

Nếu như xem xét cẩn thận lại…người mang ‘Kiếm quyết’ về dường như chính là gia gia của tộc lão!

Thế nhưng gia gia của tộc lão sau khi mang ‘Kiếm quyết’ về từ trăm năm trước lại phiêu du khắp nơi đến nay hoàn toàn bặt vô âm tín.

Không ngờ, ông ấy còn sống?

Vậy thì quá tốt rồi.

Gia gia của tộc lão mỉm cười gật đầu với tộc lão, sau đó trước hết ông thăm dò trận doanh của Hư Kiếm Phái, sau đó lại xem xét trận doanh của Sở gia mình.

Một khắc sau, ông nhìn thấy mấy lão nhân của nhóm Cửu Châu số 1 ngồi thành hàng chỉnh tề.

Vừa rồi lúc ông ngự kiếm phi hành bay qua, có chút nhanh vội, chưa kịp nhìn đến trận doanh nhà mình… Lúc này, đột nhiên nhìn thấy vẻ ngoài hào hoa của trận doanh nhà mình.

Thật lóa mắt!