Tu Chân Nói Chuyện Phiếm Quần

Tu Chân Nói Chuyện Phiếm Quần

Tác giả: Thánh Kỵ Sĩ Truyền Thuyết


ghiền tiểu thuyết

Tờ vô cực truy sát lệnh giả này chỉ là mồi nhử Công Tử Hải dùng để dụ dỗ tên bịt mặt kia tới tấn công Tống Thư Hàng mà thôi….

- Thật tình, chẳng lẽ hắn không thể động não được à? Sao vô cực truy sát lệnh lại viết trên một tờ giấy trắng bình thường được kia chứ? Ha ha. - Công Tử Hải khống chế gã béo kia xé nát tờ giấy vô cực truy sát lệnh giả này.

Sau đó, hắn vói tay cầm lấy cây trâm cài ở sau đầu kia, rút nhẹ một cái.

Trầm cài vừa mới rút ra thì liên lạc giữa hắn và gã trung niên kia đã bị cắt đứt ngay.

Gã đàn ông trung niên kia cầm cây trâm cài, lại ngã vật ra đất, hôn mê bất tỉnh - khi hắn tỉnh lại thì cùng lắm chỉ cho rằng mình uống rượu say, nên chạy lên trên một nóc nhà ngủ gục mà thôi. Có khi lại cảm thấy vui mừng vì nhặt được một cây trâm cài ở trong tay ấy chứ?

Còn ở trong phòng của Tống Thư Hàng.

Bạch tiền bối nhoẻn môi, mỉm cười vui vẻ: - Hóa ra là người của Vô Cực ma tông à, ta vẫn luôn muốn tìm xem tổng bộ của Vô Cực ma tông ở nơi nào…. Có lẽ lần này sẽ tìm thấy được manh mối rồi đây.

Tinh thần chấn nhiếp của Bạch Tôn Giả sao có thể đơn giản như thế được chứ?

……

Sáng sớm hôm sau.

Tống Thư Hàng ngủ thẳng giấc tới tận tám giờ mới thức dậy.

Nửa đêm hôm qua lăn qua lăn lại cả buổi trời, khiến hắn hơi mệt, nên cũng ngủ lố giấc một chút.

- Tỉnh rồi à? - Bạch tiền bối quay lại cười hỏi.

Lúc này, Bạch tiền bối đang mở máy tính, vừa xem phim vừa buôn chuyện trong nhóm.

Bộ phim kia - mẹ ơi, là seri phim Fast and Furious! Tống Thư Hàng rất muốn nhào tới đổi phim Bạch tiền bối đang xem thành ‘kênh an toàn giao thông’!

Có vài vị tiền bối đang trồi lên buôn chuyện ở trong nhóm.

Lúc Bạch tiền bối nghiêng người qua thì Tống Thư Hàng đúng lúc nhìn thấy Phủ Chủ Thất Sinh Phù đang nhờ mọi người trong nhóm giúp đỡ: - Các đạo hữu trong nhóm, Ai gửi giúp một giáo viên dạy ngữ văn tới cho ta được không? Bực mình quá đi mất!

- Phụt…. - Tống Thư Hàng mới thấy dòng này xong là phun ra ngay.

Gửi một giáo viên dạy ngữ văn qua là sao?

Tiền bối, giáo viên dạy ngữ văn là con người chứ có phải đồ vật đâu, không thể gửi chuyển phát nhanh được đâu….

Đợi đã, Vũ Nhu Tử và Tô Thị A Thập Lục đều tự gửi bản thân mình tới mà. Chẳng lẽ, theo như các vị tiền bối trong nhóm nghĩ thì chuyển phát nhanh có thể gửi cả người sống luôn à?

Tạo Hóa Pháp Vương: - Thất Sinh đạo hữu gặp phải chuyện gì thế? Sao lại cần gửi giáo viên ngữ văn tới làm gì?

Quả nhiên, thứ mà mấy tiền bối trong nhóm tò mò chính là ‘gửi giáo viên ngữ văn tới làm gì’ chứu không phải ‘có thể gửi giáo viên ngữ văn tới được à?’ Qủa nhiên là nhận thức của các tiền bối về chuyển phát nhanh có vấn đề mà!

Vấn đề này hơi nghiêm trọng đấy, nói không chừng sẽ mất mạng như chơi.

Lúc này, Bắc Hà Tán Nhân lên tiếng: - Theo như phần trí nhớ mà ta vẫn chưa quên, thì ta nhớ loáng thoáng là Thất Sinh đạo hữu ngươi đang ở trên một hòn đảo nhỏ nào đó của thế giới, dạy thổ dân trên đó học chữ mà nhỉ? Hay là trong quá trình dạy chữ có vấn đề gì à?

- Thôi đừng nhắc nữa mà làm gì. Đám thổ dân này ngu như chó ấy! Ta vất vả lắm mới dạy cho bọn họ đọc được tam tự kinh, nào ngờ ngoảnh đi một cái là bọn họ lại quên mất.

Mặc kệ ta đánh phạt bọn họ mạnh cỡ nào, hoặc là treo lên đánh thì cũng vô dụng.

Tới bây giờ, đám thổ dân này vẫn không thể phát âm chuẩn được, lại còn hay quên cách đọc nữa. Sắp hai tháng tới nơi rồi, riêng câu mở đầu của tam tự kinh thôi mà bọn họ còn quên mãi, cứ đọc thành: Nhân chi sơ, xay đậu hủ! Xay cái con khỉ gì, ta có dạy bọn họ đọc như thế đâu mà! - Phủ Chủ Thất Sinh Phù gào lên như sắp phát điên mất rồi.

Hắn vừa mới nói xong thì lập tức có một ID ngoi lên trong Nhóm Cửu Châu Số 1.

ID tên ‘Ta là Tiểu Đậu Đậu, chủ nhân của Hoàng Sơn ngu ngốc’ lên tiếng: - Gâu gâu, Thất Sinh à, ta không thể xem như không nghe thấy mấy câu ngươi vừa nói được, cái gì gọi là ngu như chó hả? Ta cắn chết ngươi bây giờ! Gâu gâu!

Phủ Chủ Thất Sinh Phù: - ….

Ta là Tiểu Đậu Đậu, chủ nhân của Hoàng Sơn ngu ngốc: - Gâu gâu, xin lỗi đi, mau xin lỗi Đậu Đậu ta và toàn bộ yêu khuyển trên thế giới này đi, không thì ta cắn chết ngươi bây giờ!

Phủ Chủ Thất Sinh Phù: - @Hoàng Sơn Chân Quân: Đậu Đậu nhà ngươi ngoi lên kìa.

Hoàng Sơn Chân Quân nhanh chóng xuất hiện, nhưng cũng cạn lời, chỉ gửi lên có một hàng dấu chấm: - ….

Phủ Chủ Thất Sinh Phù: - Nhìn tên của Đậu Đậu nhà ngươi đi.

Hoàng Sơn Chân Quân: - …..

Bắc Hà Tán Nhân cười lớn: - @ Thư Sơn Áp Lực Đại, Đậu Đậu có đang ở bên cạnh ngươi không?

Cuồng Đao Tam Lãng: - ID của Đậu Đậu kìa, ha ha ha ha, cười phọt cớt mất. Đậu Đậu nó thành chủ nhân của Hoàng Sơn ngu ngốc từ khi nào thế?

Bắc Hà Tán Nhân: - …. Tam Lãng đạo hữu. [icon giơ tay tạm biệt.]

Cuồng Đao Tam Lãng: - ??

Cuồng Đao Tam Lãng: - Ôi mẹ ơi, ta copy nguyên xi ID của Đậu Đậu nên nhắn tin nhầm.

Thông báo: [ Cuồng Đao Tam Lãng đã thu hồi một tin nhắn ]

Tam Lãng vội vàng thu hồi tin nhắn trước đó lại.

Cuồng Đao Tam Lãng lại vội nói: - Hoàng Sơn tiền bối, ngươi cũng thấy rồi đó, ta cũng là vô ý thôi. Xem như nể tình ta vô ý, lại nhanh chóng thu hồi tin nhắn lại, tha cho ta một lần đi nhé? - Cộng thêm một cái icon làm nũng.

- Ha ha. - Hoàng Sơn Chân Quân nói: - Muộn rồi.

[Hệ thống thông báo: Cuồng Đao Tam Lãng bị chủ nhóm Hoàng Sơn Chân Quân cấm nói một giờ.]

Dù nói là muộn rồi, nhưng chỉ cấm nói Cuồng Đao Tam Lãng có một giờ mà thôi.

…..

Bạch tiền bối quay lại nhìn nhật ký chat trong nhóm, gật đầu thỏa mãn: - Các đạo hữu trong nhóm vẫn vui tươi như trước, thật là tốt.

- Vui tươi à? - Tống Thư Hàng cười khan, hắn cảm giác đây là hành vi tự tìm đường chết mỗi ngày của Tam Lãng tiền bối: - Đợi lát đã tiền bối, cho ta mượn máy tính một lát.

N.guồn:. ire.ad.v.n- Được. - Bạch tiền bối đứng lên.

Tống Thư Hàng nhanh chóng dùng tài khoản của Bạch tiền bối gõ: - Đậu Đậu, bây giờ ngươi đang ở đâu! Lập tức, mang tiểu hòa thượng kia về ngay cho ta!

Ta là Tiểu Đậu Đậu, chủ nhân của Hoàng Sơn ngu ngốc: - Dọa ta sợ vãi cớt, ta còn tưởng là Bạch tiền bối gửi tin đây, hóa ra là Thư Hàng ngươi đang dùng tài khoản của Bạch tiền bối à? Chậc chậc, Thư Hàng ngươi đúng là còn trẻ tuổi nên ngây thơ quá - có giỏi thì ngươi tới đây bắt ta đi!

Tiếp theo, Ta là Tiểu Đậu Đậu, chủ nhân của Hoàng Sơn ngu ngốc lại nói: - Tống sư huynh, ta là Qủa Qủa đây. Nếu như ngươi không đánh ta sớn cứt thì ta sẽ cân nhắc xem có nên quay về sớm một chút không! Ngươi chỉ cần thề với tất cả người trong nhóm là được.

Tống Thư Hàng nghiến răng nghiến lợi nói: - Ha ha ha, hai đứa giỏi lắm!

Ta là Tiểu Đậu Đậu, chủ nhân của Hoàng Sơn ngu ngốc: - Bắt ta đi, bắt ta đi, giống như Hoàng Sơn ngu ngốc ấy, có ngon thì tới đây mà bắt ta về đi!

Vân Du Tăng Thông Huyền: - ….

Vân Du Tăng Thông Huyền: - [icon lau mồ hôi] [icon cầm dao].

Vân Du Tăng Thông Huyền lặng lẽ logout.

Tiểu hòa thượng Qủa Qủa ở phía xa tít trông thấy hai icon mà Thông Huyền đại sư gửi lên xong thì sợ tới mức mặt mày tái mét - nó quên mất Thông Huyền phương trượng cũng đang ở trong nhóm, bây giờ phải làm sao đây? Tới lúc đó, đừng nói là Thư Hàng sư huynh muốn đánh nó són cứt, ngay cả Thông Huyền đại sư nhất định cũng sẽ đánh cho nó phọt cả cứt đái luôn ấy chứ!

Hoàng Sơn Chân Quân: - Thư Hàng tiểu hữu, ta sẽ sai người đưa Đậu Đậu và tiểu hòa thượng Qủa Qủa về. Trước tiên cứ như thế đi.

Sau đó, Hoàng Sơn Chân Quân dùng quyền của chủ nhóm, trước tiên xóa tên của Đậu Đậu.

Tiếp theo, Chân Quân lại thi triển đại cấm ngôn thuật.

[Hệ thống thông báo: Ta là Tiểu Đậu Đậu, trung khuyển của Hoàng Sơn đại nhân đã bị chủ nhóm Hoàng Sơn Chân Quân cấm nói một ngày.]

Tống Thư Hàng: - ….

Sở dĩ Đậu Đậu nó biến thành như thế, chắc là không thể không bỏ qua công lao của Hoàng Sơn Chân Quân ấy nhỉ?

Trò khôi hài do Đậu Đậu gây nên, rốt cuộc lấy Đậu Đậu và Cuồng Đao Tam Lãng bị cấm nói mà kết thúc, cộng thêm sản phẩm đặc biệt là tiểu hòa thượng mặt mày tái mét vì nhận được tin của Thông Huyền đại sư.

……

Phủ Chủ Thất Sinh Phù: - Chủ đề bị lạc hơi bị xa rồi, Đậu Đậu nó lạc đề quá. Nói đi mà, ai có thể gửi giúp một giáo viên dạy ngữ văn tới cho ta nào, đang cần dùng gấp đây! Ta đã hoàn toàn bó tay với đám thổ dân này rồi. Nếu cứ tiếp tục thế này, ta cảm giác mình có nguy cơ tạo sát nghiệp mất! Bây giờ thanh kiếm trong tay ta đang run rẩy đây, đã sắp không nhịn nổi nữa rồi.

Tống Thư Hàng vội dùng tài khoản của Bạch tiền bối trả lời: - Nhắc nhở tiền bối một cái, chuyển phát nhanh không thể gửi người được. Giaó viên dạy văn cũng không phải hàng hóa, không thể gửi qua đường chuyển phát nhanh được…. sẽ chết người đấy!

- Không cần quan tâm mấy chuyện này, lỡ mà không được thì chuyển giáo viên dạy văn tới bằng máy bay cũng được nữa! Tóm lại là giải quyết vấn đề này giúp ta đi mà a a a a. - Phủ Chủ Thất Sinh Phù rõ ràng đã bị đám thổ dân kia ép cho phát điên mất rồi.

Tạo Hóa Pháp Vương nói: - Có ai đầu tư vào trường học hay giáo dục không? Có thể phái một giáo viên qua. Ta nhớ trong nhóm có một vị đạo hữu…. hình như tên Túy Nhật thì phải? Công pháp mà vị đạo hữu này tu luyện quỷ dị quá, ta không nhớ đầy đủ tên của hắn nói. Dù sao thì cũng là vị đó, không phải trong số sản nghiệp của hắn có vài trường học à? Tiểu học, cấp hai, đến cả đại học cũng có nữa!

Túy Nguyệt Cư Sĩ bị chỉ tên lặng lẽ trồi lên: - ….

Túy Nguyệt Cư Sĩ cũng bực muốn chết, công pháp của hắn rất đặc biệt, không tới huyền thánh bát phẩm thì không thể nào nhân tiền hiển thánh được. Về sau cũng thường xuyên bị mấy đạo hữu trong nhóm quên tuốt tuồn tuột.

Bất tri bất giác, hắn lại biến thành một người trong suốt trong Nhóm Cửu Châu Số 1.

Mặc kệ hắn lên kiếm cảm giác tồn tại cỡ nào đi nữa, mặc kệ hắn gửi đủ loại bình luận và tài liệu trong không gian của nhóm ra sao, mặc kệ hắn lên buôn dưa khí thế cỡ nào, các đạo hữu vẫn thường xuyên quên mất hắn, dù không rõ vì sao.

Dù biết đấy là do công pháp của mình, nhưng hắn vẫn cảm thấy buồn rầu…

Túy Nguyệt Cư Sĩ: - Thật xin lỗi, vì không thể nào khiến cho các vị đạo hữu nhớ được đạo hiệu của ta. Ai, trong tay của ta đúng là có vài trường học, nhưng bây giờ là lúc nghỉ hè, giáo viên cũng đã nghỉ từ lâu rồi. Ta sẽ đi liên hệ hỏi giúp Phủ Chủ Thất Sinh Phù xem sao, nói không chừng nếu trả công hậu hĩnh thì sẽ có giáo viên dạy văn đồng ý xuất ngoại lên đảo nhỏ dạy thổ dân học tiếng Trung đấy… Nhưng ta cũng không bảo đảm sẽ được đâu nhé!

- Xin cảm ơn Túy Nhật đạo hữu nhiều lắm! - Phủ Chủ Thất Sinh Phù lệ nóng doanh tròng: - Đại ân đại đức của ngươi, ta sẽ ghi khác trọn đời.

Túy Nguyệt Cư Sĩ: - Thất Sinh đạo hữu, ta là Túy Nguyệt, Túy Nguyệt đấy! Ai…. Không cầu báo đáp gì, chỉ cần nhớ kỹ đạo hiệu của ta là được rồi!

Phủ Chủ Thất Sinh Phù: - [icon xấu hổ.]

Lúc này, Tống Thư Hàng ngẫm nghĩ một lúc rồi lại dùng tài khoản của Bạch tiền bối hỏi: - Thất Sinh tiền bối, ta muốn hỏi thử, ngươi có dạy thổ dân dùng bính âm không? Nếu như có dùng bính âm thì chắc là sẽ dễ nhớ chữ hơn đấy?

- Bính âm…. Ta quên mất vụ này. - Phủ Chủ Thất Sinh Phù cười gượng hai tiếng - đành chịu thôi, năm đó khi hắn học chữ Hán thì toàn học vỡ lòng bằng tam tự kinh thôi..

Tống Thư Hàng lặng lẽ mặc niệm cho đám thổ dân bị khẽ tay với bị treo lên đánh kia….