Tu Chân Nói Chuyện Phiếm Quần

Tu Chân Nói Chuyện Phiếm Quần

Tác giả: Thánh Kỵ Sĩ Truyền Thuyết


ghiền tiểu thuyết

Sau khi mua xong dao chặt xương và nước tương, Tống Thư Hàng vội dùng tốc độ nhanh nhất chạy thẳng về nhà.

- Thế mà lại bị cọng hành thành tinh kia lôi ra đùa giỡn. - Cọng hành trên Tống Thư Hàng chỉ là một cọng hành bình thường thôi, thế nhưngkhí tức của Hành tinh tràn ngập trên nó nhất thời đã lừa gạt được hắn.

… Cho đến vừa rồi khi hắn đi mua nước tương, dùng bàn tay phải đang nắm cổ “Hành tinh” nhận lấy chai tương, mới dùng sức hơi lớn chút mà “Hành tinh” đã đứt thành hai nửa…

Đứt thành hai nửa luôn đó!

Tống Thư Hàng lập tức hiểu ra cọng hành tinh trên tay mình là đồ rởm, Hành tinh thực sự vẫn đang ở nhà mình, thậm chí có thể là đã trốn mất tiêu rồi!

- Chết tiệt, mình sơ suất quá! - Từ trước tới nay Tống Thư Hàng làm những việc liên quan đến tu chân đều rất cẩn thận, cực kì cẩn thận.

Chẳng ngờ lại sơ suất khi ứng phó với cọng hành thành tinh này.





Tống Thư Hàng vội vã chạy về nhà rồi lập tức quét mắt khắp nơi xem tình hình trong nhà ra sao.

Sau đó hắn âm thầm thở phào nhẹ nhõm, cả nhà vẫn bình thường. Triệu Nhã Nhã và hai nười bạn đang nói chuyện rôm rả trong phòng khách; ba Tống và cha con họ Lữ ở trong thư phòng không biết đang trao đổi cái gì, mẹ Tống còn đang bận rộn trong nhà bếp… xem ra cọng hành thành tinh kia chưa kịp gây phiền toái gì cả.

- Thế có nghĩa là cọng hành kia chạy mất luôn à? - Tống Thư Hàng âm thầm vận chuyển "Chân ngã minh tưởng kinh", sau đó thi triển bí quyết tinh thần lực nhỏ “Tinh thần trinh thám pháp”.

Tống Thư Hàng đã mở ba khiếu lúc này đây đã mạnh hơn trước kia nhiều lắm. Khi hắn thi triển toàn bộ tinh thần lực của mình ra thì có thể bao phủ cả căn nhà của mình trong đó.

Khi “Tinh thần trinh thám pháp” được thi triển thì cả ba cô gái nhóm Triệu Nhã Nhã, ba Tống và cha con họ Lữ đều hơi khựng lại, cảm giác trong lòng hơi hốt hoảng như thể có ai đang nhìn trộm mình vậy.

Mà đồng thời lúc đó, mọi thứ trong nhà từ con kiến trong góc tối trở đi đều lọt vào trong tầm mắt của Tống Thư Hàng. Đương nhiên những hình ảnh mà hắn có thể cảm ứng được lúc này vẫn rất thô sơ. Tuy rằng hắn có thể cảm ứng ra con kiến, thế nhưng con kiến trong cảm ứng ấy chỉ như một mảnh hình ghép nhỏ xíu mà thôi.

Mà hình ảnh của con người lớn hơn một chút thì cơ bản đã có thể chiếu ra trong đầu hắn chẳng khác nào hình ảnh bình thường.

Tìm mãi hồi lâu mà Tống Thư Hàng vẫn chưa thấy cọng hành thành tinh kia đâu.

Phiền thật, nếu Hành tinh chạy mất rồi truyền ra ngoài rằng hắn đang có Ngộ Đạo thạch thì rắc rối to.

Từ từ, chờ đã!

Mẹ hắn đang cầm cái gì trong tay thế kia?

Thứ dài ba thước kia chẳng phải là bảo đao Bá Toái của mình đó sao? Sao nó lại chạy tới tay mẹ mình vậy?

Hắn đang buồn bực thì đã thấy mẹ mình xách bảo đao Bá Toái đi từ nhà bếp ra.

- Ơ kìa, A Hàng về rồi hả con? Sao mà đứng ngây ra cửa thế? Mau đưa dao chặt xương và nước tương cho mẹ đi, đúng lúc mẹ đang cần gấp. - Mẹ Tống lắc lắc bảo đao Bá Toái rồi nói với Tống Thư Hàng.

- Khụ, mẹ à, mẹ cầm thanh đao trang sức này làm gì vậy? - Tống Thư Hàng nuốt ực nước miếng, hỏi.

- Ha ha, thanh đao trang trí này của con tốt lắm, dễ dùng cực, sắc hơn tưởng tượng của mẹ nhiều. Nếu không phải sợ làm bẩn đao trang trí của con thì mẹ còn định dùng nó để chặt xương cơ. - Mẹ Tống cười bảo.

Đoạn, bà nói tiếp:

- Vừa nãy mẹ thấy trong tủ có một cây hành tây, chắc là lúc sáng mẹ đi chợ về bất cẩn để quên trong ấy. Thế là mẹ mang vào bếp định thái ra làm thịt dê xào hành tây, ai ngờ thái mãi chẳng được, lạ thế cơ chứ lại.

Khi mẹ Tống nói tới đây thì cau mày lại:

- Kể ra lạ thật ấy chứ, mẹ chưa thấy cây hành nào mà dao không cắt được như thế cả. Giờ nghĩ đến cứ thấy quai quái thế nào ấy.

Sặc, hóa ra Thông Nương bị mẹ tóm vào bếp à?

- Ha ha ha, mẹ ơi, cây hành kia đúng là hơi lạ. Bạn con tặng nó cho con làm quà, nghe nói là giống mới nên con định mang về nhà trồng đấy, hì hì. - Tống Thư Hàng mồm năm miệng mười nói ba xạo. Không được rồi, để che giấu những chuyện liên quan đến tu chân giới mà hắn nói điêu càng lúc càng nhiều rồi.

- À, ra là giống mới con mang về, thảo nào. - Mẹ Tống không nghĩ nhiều mà chấp nhận cách giải thích của con trai ngay tắp lự.

Tống Thư Hàng thở phào một cái. Chờ đã, mẹ mình cầm trong tay bảo đao Bá Toái… bỏ cha rồi, Thông Nương sẽ không sao đó chứ?

Hắn nuốt nước miếng:

- Mẹ ơi, cây hành giống kia của con có còn không?

- Hả? Mẹ thái rồi. Dao bình thường chẳng làm sao mà thái được nó nên mẹ mới nghĩ tới thanh đao trang trí của con, thế là mẹ lấy nó ra cắt thử. Cầm thanh đao này cắt xoèn xoẹt một tí là xong ngay, dùng rõ là thuận tay ra. - Mẹ Tống cười nói.

Tống Thư Hàng trợn tròn mắt:

- Thế chỗ hành thái của mẹ đâu rồi?

- Mẹ cho vào xào thịt dê rồi. Nói chứ cây hành giống mới của con hay lắm, lúc cắt thì không cắt được, ấy thế mà cắt xong cho vào chảo dầu thì chín rõ nhanh. Hương vị cũng đặc biệt lắm, tí con nếm thử mà xem, đĩa thịt dê xào hành kia là tác phẩm mà mẹ tâm đắc nhất đấy. - Mẹ Tống đắc ý vui vẻ nói.

Thịt dê xào hành tây... Thịt dê xào hành tây... Thịt dê xào hành tây...

Cọng hành thành tinh kia… sẽ không chết chứ?

Hơn nữa, vì sao cọng hành đó không phản kháng? Lúc gặp phải nguy hiểm tính mạng, sao cô ta lại mặc kệ cho mẹ Tống cắt mình ra từng khúc vậy?

- Mẹ ơi, rễ hành đâu? Rễ hành có còn không? - Tống Thư Hàng ôm một tia hi vọng cuối cùng, không biết phần trên bị cắt rồi thì cọng hành tinh kia còn sống nổi không? Dù gì cũng là yêu tinh hệ thực vật, chắc là còn rễ thì còn một tia hi vọng sống sót chứ nhỉ?

- Mẹ ném trong góc bếp, con định tìm làm gì? À, quên mất con tính mang cây hành này về trồng. - Mẹ Tống chỉ vào nhà bếp: - Con tự vào tìm xem, có mấy cái rễ hành để lẫn nhau gần cái thớt ấy. Mẹ đi treo lại cái đao này lên cho con đã.

….



Tống Thư Hàng lao vào nhà bếp, chỉ một loáng sau đã phát hiện ra phần rễ của Hành tinh.

Trên bộ rễ vẫn còn khí tức của Hành tinh, rất đậm.

- Nè, còn sống không? - Tống Thư Hàng nhẹ giọng hỏi.

Thế nhưng Hành tinh không đáp lại. Phần rễ chỉ run nhẹ lên một cái thôi.

Coi bộ tạm thời chưa chết.

Tống Thư Hàng thở phào nhẹ nhõm, nhặt rễ hành lên cất đi. Sau đó ánh mắt hắn dừng lại trên tác phẩm thịt dê xào hành tây đắc ý nhất của mẹ mình.

Hành tinh ba trăm năm tuổi đem ra xào thịt dê… Món này là thuốc tiên đại bổ hay là thuốc độc chết người đây?

Nghĩ ngợi một lát, hắn lấy điện thoại ra, mau chóng chạy lên Nhóm Cửu Châu Số 1.

Thư Sơn Áp Lực Đại:

- Các tiền bối ơi, gốc hành thành tinh ba trăm năm tuổi của ta bị mẹ ta đem ra xào thịt dê. Hành tinh chỉ còn mỗi đoạn rễ thì có sống được không? Mặt khác, món thịt dê xào Hành tinh ba trăm năm ăn có chết người không? Online chờ gấp!

Đĩa thịt kia là món ăn đắc ý nhất của mẹ hắn đấy, tí nữa thể nào cũng bưng lên mời mọi người ăn lấy ăn để cho xem, lỡ may chết người thì biết làm thế nào? Nếu mà ăn vào chết người thì hắn phải nghĩ cách xử lý nó đi mới được.

Thoáng một cái đã có người trả lời.

Là Bắc Hà Tán Nhân tiền bối. Chỉ cần hắn online thì chắc chắn hắn luôn là người trả lời đầu tiên:

Truyện được- cập nhậ-t nhanh nhất tại iread.vn--- [0_0] Hành tinh 300 năm? Thứ này không tầm thường đâu nha. Ta trả lời ngươi vấn đề thứ nhất này: Nếu bộ rễ không quá nát thì Hành tinh còn hi vọng sống sót. Ngươi trồng nó xuống đất, mỗi ngày tưới tí nước linh tuyền là nó khôi phục lại được thôi. Còn vấn đề thứ hai thì ta chưa ăn thịt dê xào Hành tinh 300 bao giờ nên không biết thế nào mà nói.

Lúc này thì Túy Nguyệt Cư Sĩ cũng trả lời:

- Câu hỏi thứ hai: Nếu mẹ ngươi là tu sĩ chức nghiệp Trù tiên như Biệt Tuyết Tiên Cơ thì món thịt dê xào Hành tinh 300 là món đại bổ, thậm chí người thường ăn vào cũng có thể kéo dài tuổi thọ.

Thư Sơn Áp Lực Đại:

- Tiền bối đừng đùa, mẹ ta chỉ là người thường thôi.

Túy Nguyệt Cư Sĩ:

- Ừm, vậy thì người thường tuyệt đối không được ăn! Hành tinh 300 năm tích trữ một lượng yêu khí cực lớn, người thường ăn vào sẽ bị yêu khí mê hoặc đó.

Thư Sơn Áp Lực Đại:

- Bị mê hoặc thì sao?

Túy Nguyệt Cư Sĩ:

- Sau khi bị mê hoặc sẽ chết trong phấn khích! Đừng vì tò mò mà chết thử kiểu đó nha.

Tống Thư Hàng:

-…

Có quỷ mới tò mò mà đi chết thử ấy!

Túy Nguyệt Cư Sĩ lại nói tiế:

- Hơn nữa ta đoán là tu sĩ ăn món thịt dê xào Hành tinh 300 năm này cũng phải cẩn thận, vạn nhất bị yêu khí trong nó ảnh hưởng thì cũng phiền lắm.

Tống Thư Hàng thở dài. Có cho hắn hắn cũng không ăn đâu, cứ nghĩ đến việc cây Hành tinh này có thể hóa thành một cô gái nhỏ nũng nịu thì làm sao mà hạ miệng được cơ chứ?

Hắn nào phải biến thái có đam mê với thịt người.

Quả nhiên vẫn nên xử lý đĩa thịt dê xào hành tây kia thôi, tuy rằng làm vậy rất có lỗi với tài nấu nướng của mẹ nhưng đổ đi là tốt nhất!

Đúng lúc đó thì Cuồng Đao Tam Lãng thò đầu ra:

- Thư Hàng tiểu hữu, ngươi có bán cây Hành tinh 300 kia không? Ta đang thu thập tài liệu “Thực tiên yến” của Biệt Tuyết Tiên Cơ, nói không chừng cọng hành thành tinh của ngươi có chỗ dùng được đấy.

-… - Tống Thư Hàng trầm mặc một lát rồi nói: - Tiền bối, không ổn lắm đâu. Hành tinh 300 năm tu hành không dễ dàng, vất vả lắm mới biến thành hình người được, cũng có thần trí của mình rồi. Ta không đành lòng mang cô ấy vào Thực tiên yến nấu thành món cho mọi người ăn. Dù gì cũng là một sinh mệnh mà.

- Giề? Từ từ! - Cuồng Đao Tam Lãng thả icon phọt máu: - Ngươi vừa nói Hành tinh của ngươi đã sinh ra thần trí, còn biến được thành người á?

- Hành tinh 300 năm biến thành người? - Bắc Hà Tán Nhân cũng đặt câu hỏi.

- Nó biến thành hình người mà thực lực cỡ ngươi cũng bắt được? Đã thế còn bị cắt ra xào với thịt dê? - Túy Nguyệt Cư Sĩ hỏi ngay sau đó.

- Không thể nào, có phải ngươi bị yêu khí tự nhiên của Hành tinh mê hoặc rồi không? 300 năm, yêu quái hệ thực vật cùng lắm cũng chỉ tích lũy được một chút yêu khí mà thôi, còn chưa mở được thần trí mới đúng chứ? - Tuyết Lang Động Chủ kinh ngạc nói.

Nhìn phản ứng spam bình luận của các tiền bối trong nhóm, Tống Thư Hàng cũng thấy hơi hoang mang:

- Hành tinh hóa thành người thì có gì kì quái lắm à?

Giờ thì đến lượt Hoàng Sơn Chân Quân lên tiếng:

- Thư Hàng, để ta phổ cập chút kiến thức cho ngươi. Ta lấy ví dụ thế này nhé, Đậu Đậu đang ở bên cạnh ngươi đúng không? Bây giờ tu vi của nó tương đương với tu sĩ nhân loại cảnh giới tứ phẩm đỉnh phong, còn thiếu bước ngưng tụ “yêu đan” mới hoàn thành giai đoạn “biến hóa”. Yêu đan không khác gì kim đan của con người. Là yêu quái mà không có yêu đan thì đừng mơ biến được thành người! Động vật còn khó khăn như thế huống chi là yêu tinh loại thực vật không có thần trí!

- Hành tinh trong tay ngươi có chỗ kì quái. - Dược Sư chậm rãi bình luận sau.

Cuồng Đao Tam Lãng suy đoán:

- Trồng cho cô ta sống lại rồi quan sát xem cô ta có chỗ nào đặc biệt không. Có lẽ… trên người cô ta có bảo bối đấy!

Bắc Hà Tán Nhân phụ họa:

- Hay là trong cơ thể của Hành tinh này có huyết mạch thượng cổ?

Các tiền bối trong nhóm bàn luận xôn xao, Tống Thư Hàng cất điện thoại trước.

Hắn bưng đĩa thịt dê xào hành tây, suy nghĩ một tí rồi cắn răng bưng đến trước thùng rác, muốn đổ hết đi.

Lần này chỉ có thể bỏ phí tài nấu nướng của mẹ Tống và lá hành của Hành tinh 300 thôi.

Đúng lúc Tống Thư Hàng mở nắp thùng rác định đổ thịt dê đi thì lại nghe thấy tiếng bước chân của mẹ Tống ở bên ngoài. Mẹ Tống sắp vào tới phòng bếp rồi.

Động tác đổ thức ăn của Tống Thư Hàng khựng lại.

Vì cửa bếp của nhà Tống Thư Hàng là hai cánh thủy tinh trong suốt, cho nên nếu hắn đổ thịt dê vào thùng rác thì mẹ Tống đứng ở xa cũng thấy.

Đến lúc đó nếu không nghĩ ra lí do thích hợp thì mẹ hắn sẽ nổi giận cho mà xem.

Làm thế nào bây giờ?

Tống Thư Hàng nhanh chóng lắc não.

Mẹ Tống đẩy cửa thủy tinh:

- Thư Hàng, con tìm thấy rễ hành chưa?

Tống Thư Hàng cắn răng một cái, sau đó há mồm trút hết cả đĩa thịt dê xào hành vào miệng.

Khi mẹ Tống vừa hỏi xong thì Tống Thư Hàng đã nuốt hết thịt dê xào hành rồi.

Mẹ Tống:

-…

- Mẹ ơi, món này ngon quá. Con lỡ miệng ăn hết mất rồi. Ha ha, ngon quá đi, không thể chừa cho ba con và mấy người kia được. - Tống Thư Hàng giơ ngón cái.

Mẹ Tống dở khóc dở cười, sau đó cong ngón tay gõ đầu Tống Thư Hàng một cái nhanh như chớp.

- Hì hì. - Tống Thư Hàng cười ngây ngô, sau đó vội vã chạy ra khỏi nhà bếp rồi lao về phòng mình. Trước khi thứ này tiêu hóa xong, phải nhổ hết ra trước rồi tính sau…



Sau khi chui tọt vào phòng, Tống Thư Hàng đóng cửa lại, định dùng phương pháp thúc nôn bình thường để tống hết món thịt dê xào hành tây ra.

Thế nhưng khi hắn thử thúc nôn thì ngây ngẩn hết cả người.

Không nôn được, không thể nào nôn được.

Thân thể hắn bây giờ căn bản không tồn tại khái niệm “nôn ra”, cho dù hắn có ép buộc thế nào cũng không có phản ứng.

Đồng thời, hắn cảm thấy dạ dày của mình đang bắt đầu nóng lên.

Giống như uống một bát canh nóng giữa ngày đông tháng giá, luồng nhiệt từ dạ dày ấm tràn ra khoang bụng. Nhớ lại những gì các tiền bối trong nhóm nói về thịt dê xào hành tây thành tinh 300, Tống Thư Hàng cảm thấy có lẽ mình gặp rắc rối rồi.

Có phải gần đây mình lật nhầm trang kịch bản cuộc đời rồi không?

Tống Thư Hàng hít sâu một hơi rồi tới cạnh giường.

Trên giường, Bạch tiền bối vẫn đang lặng im chìm vào trạng thái bế quan như cũ. Nếu Bạch tiền bối mà còn tỉnh thì tốt biết bao, ngài ấy chỉ cần nhấc một ngón tay là giải quyết được nguy cơ của mình ngay thôi nhỉ?

Nhưng mà bây giờ chỉ có thể dựa vào chính mình thôi.

Tống Thư Hàng ngồi khoanh chân bên cạnh giường rồi nhắm mắt lại, bắt đầu tu luyện "Chân ngã minh tưởng pháp”, muốn xem thử có thể tiêu hóa hết luồng năng lượng kì lạ từ dạ dày truyền tới hay không.





- Hahaha, ăn bản yêu mà còn muốn nôn ra, không có cửa đâu! - Lúc này, cọng Hành tinh nằm trong túi của Tống Thư Hàng cất tiếng cười dương dương tự đắc.

Bị mẹ Tống lôi ra thái là chuyện ngoài ý muốn. Thế nhưng lúc sau khi bà lấy bảo đao Bá Toái đến thái Hành tinh, thì trong đầu cô ta đã nảy ra một diệu kế.