Tu Chân Nói Chuyện Phiếm Quần

Novel reading image

Tác giả: Thánh Kỵ Sĩ Truyền Thuyết


ghiền tiểu thuyết

Cửa nhà của Dược Sư đã sửa xong.

Tống Thư Hàng về rồi liền đi tìm hết các tầng, nhưng không thấy Đậu Đậu và Bạch tiền bối đâu.

- Chẳng nhẽ Đậu Đậu và Bạch tiền bối ra ngoài chơi rồi sao? - Tống Thư Hàng nói với giọng nghi hoặc. Cuối cùng, lúc lên tầng năm, hắn thấy Đậu Đậu, Bạch tiền bối và đệ tử của Không Không Đạo Môn, Đường thiếu chủ đều ở đó.

Thứ đầu tiên hắn nhìn thấy là cái lò luyện đan của Dược Sư tiền bối, lò bị chia làm hai nửa, nửa trên quẳng sang một bên, nửa dưới thì đang hừng hực lửa, đặt trên đó là một chảo lớn.

Đường thiếu chủ mặc tạp dề, đang xào rau rất điệu nghệ.

Cạnh đó đặt một cái bàn dài, mặt bàn xếp đầy những món chiên xào đủ loại, nhìn mà chảy nước miếng.

- Đang làm gì thế? - Tống Thư Hàng hỏi.

- Gâu, ta phải dạy dỗ, à nhầm, thẩm vấn cái vị Đường thiếu chủ của Không Không Đạo Môn này. Sau đó, cô ta khai sạch sành sanh. Từ việc mình bắt đầu tu luyện từ bao giờ, rồi thì mình am hiểu làm gì, gần đây từng tới bao nhiêu bảo tàng,...Nhưng cô ta không biết Quỳ Hoa tu sĩ có địa vị gì trong Vô Cực Ma Tông. - Đậu Đậu vừa nói, vừa há mồm nuốt một miếng thịt bò to đùng, - Sau đó, trong quá trình thẩm vấn, cô nàng bảo cô nàng rất giỏi nấu ăn. Vì vậy, ta và Bạch tiền bối bảo cô ta nấu chút để thử.

- Ăn không tồi. - Bạch tiền bối gật đầu bảo.

Tống Thư Hàng thảy cho Đường thiếu chủ một ánh nhìn đầy thương hại, rốt cục là trải qua quá trình thẩm vấn như thế nào mà đến chuyện mình giỏi nấu ăn cũng tuồn ra hết thế hả?

Chắc bao chuyện riêng tư cũng đều kể sạch rồi nhỉ? Sau này, cô nàng tên Đường Đường này còn mặt mũi nào mà nhìn Đậu Đậu nữa chứ?

Như cảm nhận được ánh nhìn của Tống Thư Hàng, Đường thiếu chủ quay sang liếc hắn một cái rồi lộ ra một nụ cười…ngớ ngẩn.

Tống Thư Hàng đờ người, đừng bảo là cô này thành người thiểu năng rồi nhé?

Bấy giờ, Bạch tiền bối chỉ vào một đĩa măng tím, bảo:

- Thư Hàng tiểu hữu, số thúy măng này ta đã cho Đường Đường làm rồi, ăn vào có lợi cho việc mở tị khiếu của ngươi lắm, đừng lãng phí.

- Ăn luôn là được, không cần luyện chế thành đan dược sao? - Tống Thư Hàng tìm một chỗ để ngồi xuống rồi hỏi.

- Không cần, dù luyện thành đan dược thì sẽ có hiệu quả tốt hơn, nhưng nếu dùng nhiều thuốc quá sẽ dễ bị nhờn. Vậy nên, những thiên tài địa bảo như thúy măng, ăn luôn là tốt nhất. - Bạch tiền bối cười ha hả đáp lại.

Tống Thư Hàng nếm thử một miếng thúy măng, mùi vị đúng là không tồi. Hắn không khỏi đưa mắt nhìn Đường thiếu chủ, tay nghề nấu nướng khá đấy. Nếu bỏ qua cái thân phận Không Không Đạo Môn, thì sau này, ai cưới được cô nàng này thì đúng là có phúc ăn.

- Ha ha. - Đường thiếu chủ lại tiếp tục đáp lại bằng một nụ cười sang sảng…rất ngớ ngẩn.

Tối đó, sau khi tu luyện như thường lệ, Tống Thư Hàng liền về nghỉ sớm.

Dù sao thì mai cũng thi rồi, hắn cần nghỉ ngơi dưỡng sức.

Dược hiệu của thúy măng đã bắt đầu có tác dụng, từ sau bữa tối đến giờ, Tống Thư Hàng cảm thấy việc thở của mình càng lúc càng thoải mái, cứ như đang nghẹt mũi thì được thông nghẹt vậy.

Nhưng cũng có chút vấn đề nhỏ, khứu giác của hắn nhạy hơn trước nhiều, vậy nên, nếu lỡ như đánh rắm, thì cái mùi thối cảm nhận được sẽ tăng lên gấp sáu, bảy lần.

Tắm rửa xong, hắn duỗi lưng rồi đi ngủ.

Đợi đến khi Tống Thư Hàng ngủ say, Bạch Tôn Giả lặng lẽ chuồn vào, rồi đi tới cạnh.

Sau đó, Bạch Tôn Giả điểm chỉ trên không ở vị trí cơ thể của Tống Thư Hàng.

Rồi sau đó, từ trên người Tống Thư Hàng chợt hiện lên một dấu ấn năng lượng hình tam giác, trong dấu ấn ấy có một mặt quỷ dữ tợn.

- Quả nhiên là một sinh mệnh nguyền rủa. - Bạch Tôn Giả cười ha hả, hắn rót chút linh lực vào trong dấu ấn nguyền rủa này một cách thật cẩn thận.

Chẳng mấy chốc, một luồng sương mù đen chừng bằng nắm tay xuất hiện bên cạnh Tống Thư Hàng, nó tỏa ra thứ oán khí nồng nặc.

- Hận, ta hận!! Dù không vào luân hồi, vĩnh viễn làm quỷ vật cũng phải báo thù! - Linh thể màu đen gầm rú.

Cùng lúc ấy, hình thể của nó phòng to, nhoáng một cái mà đã cao hơn nửa người. Qua đám sương mù đen này có thể mơ hồ thấy được dung mạo của đàn chủ, so với lần trước, dung mạo của oán quỷ chỉ hao hao đàn chủ được chừng bốn phần.

- Xuất hiện đi, ăn nó rồi sẽ giúp khôi phục phẩm cấp. - Bạch Tôn Giả nhẹ giọng bảo.

Lời này vừa dứt, linh quỷ trong tâm khiếu của Tống Thư Hàng liền chui ra, tiếp tục nuốt trọn oán linh kia.

Hình thể của linh quỷ lại lớn thêm nhiều, bên cạnh đó, nó còn bắt đầu biến dị.

Chừng năm phút sau, từ miệng linh quỷ vang lên một tiếng kêu nhỏ, cơ thể nó tỏa ra thứ ánh sáng vàng mỏng manh.

Choang một cái, tấm khiên màu kim lại được nó ngưng tụ ra, hơn nữa, lần này bên cạnh nó còn có thêm một thanh kiếm nhỏ nhỏ.

Trước linh quỷ quá yếu nên phẩm cấp bị tụt xuống, giờ, nó trở về như trước, lại hóa thành linh quỷ trung cấp.

Hơn nữa, sau khi có được hạch tâm, chỉ cần có đủ thời gian, nó rất có thể sẽ thành linh quỷ thượng cấp.

Sau khi linh quỷ về với cấp trung, nó cung kính cúi bái Bạch tiền bối, rồi chui lại vào tâm khiếu của Tống Thư Hàng, mọi chuyện trở về bình tĩnh.

- Tiếc rằng tên quỷ tu dùng sinh mệnh nguyền rủa lên Tống Thư Hàng tiểu hữu có thực lực yếu quá, oán quỷ này cùng lắm chỉ xuất hiện thêm bốn, năm lần nữa. Nếu không, dễ chừng nó có thể giúp con linh quỷ này thăng lên linh quỷ thượng cấp rồi. - Bạch Tôn Giả cười lớn.

Sau đó, hắn nhẹ nhàng rời khỏi phòng của Tống Thư Hàng với vẻ thỏa mãn.

Đột nhiên qua giúp Tống Thư Hàng thế này là bởi mấy ngày nay, hắn dỡ nhiều đồ quá nên cảm thấy có chút hối lỗi.

Hơn nữa, khi Tống Thư Hàng biết hắn làm hỏng gần hết đồ trong nhà, thì cũng chẳng trách mắng gì, điều này càng làm hắn hổ thẹn.

Truyện được c-ập -nhật nhan-h nhất tại iread.vn-Nhưng nếu không dỡ đồ thì tay hắn ngứa ngáy lắm, vậy nên, sau khi suy đi tính lại, hắn quyết định sẽ bồi thường cho Tống Thư Hàng.

- Đợi đến mai thì dạy Tống Thư Hàng tiểu hữu cách tu luyện. Mấy bữa nay làm phiền hắn nhiều rồi. - Bạch tiền bối vừa đi vừa nghi thầm.

Không cần nói nhiều nữa, Dược Sư đã khóc ngất trong wc rồi...Bởi, cái nhà bị dỡ tung lên là nhà hắn, chứ có phải nhà Tống Thư Hàng đâu.

Đêm nay, Tống Thư Hàng lại mơ thấy một giấc mộng kỳ quái.

Đấy là giấc mộng kéo dào về cuộc đời của tu sĩ áo xanh, tán thu Lý Thiên Tố.

Chẳng nhẽ cuộc đời của Lý Thiên Tố dài quá, nên phải chia ra làm hai đêm mới hết? Tống Thư Hàng nghĩ bụng.

Trong mộng...Lý Thiên Tố tu luyện thành công, hắn mặc đạo bào màu xanh xuống núi.

Cuộc đời hắn, coi như là thuận buồm xuôi gió.

Giống như rất nhiều tán tu khác, hắn bắt đầu đi tìm động phủ nào thích hợp cho việc tu luyện của mình, rồi tìm thiên tài địa bảo, thám hiểm những di tích và tiên nhân động phủ mà các vị tiền bối đi trước để lại, tìm kỳ ngộ, tích lũy tài sản.

Những khí ức ấy đều là những đoạn ký ức vụn vặt, chỉ lóe qua trong mơ.

Tóm lại, Tống Thư Hàng biết rằng cuộc đời Lý Thiên Tố đã trải qua rất nhiều chuyện, cuộc đời của hắn cũng xem như là lắm chuyện kích thích và nhiều màu sắc.

Đều quan trọng là, vận mệnh của hắn không tệ, trước khi tu luyện tới ngưỡng kim đan ngũ phẩm, tài sản của hắn khá dồi dào.

Nhưng vì cớ gì mà sau này hắn lại trở nên thê thảm như vậy? Ngoại trừ thanh phi kiếm, cũng chỉ có mình cổ đồng nhẫn làm bạn? Tống Thư Hàng không khỏi nghi hoặc.

Đang nghĩ vậy, thì bỗng nhiên, giấc mộng của Lý Thiên Tố rẽ sang bước ngoặt lớn. Hắn gặp gỡ một nữ tu, cả hai chẳng mấy chốc đã rơi vào bể tình, rồi làm đạo lữ.

Nữ tu là truyền nhân của một môn pháp tầm trung. Cái tình tiết trưởng bối của nữ tu xuất hiện để chia uyên rẽ thúy như mấy bộ phim điện ảnh không hề xảy ra.

Bởi Lý Thiên Tố đã là kim đan linh hoàng ngũ phẩm, hơn nữa kim đan của hắn còn là thất long văn kim đan! Dù là tán tu, nhưng có tiềm lực rất lớn. Quẳng vào đại môn phái cũng có thể thành trưởng lão đứng đầu một phong. Môn phái tầm trung nọ cảm thấy vô cùng mừng rỡ khi có thêm một cánh tay phải tốt như thế.

Môn phái của nữ tu đương nhiên là chúc phúc cho cuộc tình này, cho phép hai người trở thành đạo lữ.

Không lâu sau, cả hai có một đứa con gái.

Đó chính là quãng thời gian hạnh phúc nhất trong cuộc đời Lý Thiên Tố.

Nhưng mười năm sau, khi đạo lữ của Lý Thiên Tố đột pháp cảnh giới kim đan ngũ phẩm, nàng dính phải kiếp hỏa, hóa thành tro bụi. Điều này đem đến cơn sốc cực kỳ lớn cho hắn.

Mười năm sau, cô con gái vốn duyên dáng yêu kiều, bỗng nhiên mắc một chức bệnh quái lạ. Cơ thể cô không ngừng sinh khi hàn băng khí, nếu không kiểm soát, thân thể cô sẽ đọng sương, thậm chí còn thành người băng.

Lý Thiên Tổ chỉ biết dùng đan dược và linh khí của bản thân để hóa giải hàn khí trong cơ thể con gái.

Để chữa bệnh cho con, Lý Thiên Tố táng gia bại sản, còn nợ nần chồng chất.

Rồi dạo trước, căn bệnh kỳ quái này của con gái lại phát tác, lần này, tình hình vô cùng nghiêm trọng, hàn khí trong cơ thể cô tỏa ra, tạo thành một chiếc quan tài băng, ghim chặt cô ở trong.

Lý Thiên Tố đành phong ấn con trong động phủ, rồi khép lại cấm chế của động phủ. Sau đó, hắn đi tới một nơi cấm địa, hòng tìm cách trị tận gốc căn bệnh của con gái.

Sau đó...Chính là cái cảnh ngàn dặm phi thi tặng trang bị.

Hôm sau.

Tống Thư Hàng tỉnh dậy liền day day huyệt Thái Dương. Giấc mơ hôm qua rõ vô cùng, như thể hắn tự mình trải qua cuộc đời của Lý Thiên Tố vậy.

Thế này nghĩa là sao?

Tống Thư Hàng im lặng một hồi, chẳng nhẽ là hắn phải nhận cái nhân quả này của Lý Thiên Tố à?

Lý Thiên Tố là một kim đan linh hoàng, tài sản dồi dào, nhưng để chữa bệnh cho con mà táng gia bại sản, cuối cùng còn chết. Tống Thư Hàng chỉ là một tu sĩ nhị khiếu nhỏ nhoi thì làm được gì chứ?

Chẳng nhẽ hắn phải bê con gái của Lý Thiên Tố đến viện để phẫu thuật?

Tống Thư Hàng vào phòng vệ sinh rửa mặt, vừa rửa vừa nghĩ miên man:

- Hay là vào nhóm, hỏi các tiền bối xem. Biết đâu, con gái của Lý Thiên Tố lại có thể chất tu luyện nghịch thiên gì, sau đó lại có vị tiền bối nào đấy cần đệ tử như thế để truyền dạy, sau đó đại năng ấy dẫn con gái của Lý Thiên Tố đi để bồi dưỡng đệ tử thân truyền thì sao? Chẳng phải trong phim hay có tình tiết ấy à?

Nghĩ đến đây, Tống Thư Hàng liền mở nhóm Cửu Châu số 1 ra.

Thư Sơn Áp Lực Đại:

- Các tiền bối, ta biết một đệ tử mầm. Cơ thể của cô nương này có luồng hàn khí bẩm sinh, vô cùng mạnh mẽ. Nếu để mặc luồng hàn khí, nó sẽ đọng sương bên ngoài cơ thế cô ấy, thậm chí còn biến cô ấy thành người băng. Lúc nghiêm trọng, còn hóa thành quan tài băng bọc lấy người. Ta ngờ rằng, liệu có phải cô gái này là một kỳ tài trong việc tu luyện hệ băng không? Liệu có tiền bối tu luyện công pháp hệ băng nào xem trọng cô ấy, rồi dẫn cô ấy đi không?

Một lúc sau, có một tiền bối nhắn lại.

Tạo Hóa Pháp Vương:

- Thư Hàng tiểu hữu, nghe miêu tả của ngươi thì cô nương này không phải kỳ tài nào đâu. Đó là bệnh, phải chữa.

Động Chủ Tuyết Lang:

- Ta đồng ý, đây là bệnh, trong cơ thể có hàn lực bẩm sinh, tức là khi cô nàng này còn trong bụng mẹ, đã bị băng lực làm bị thương. Hơn nữa, nó sẽ kích hoạt khi cô bé chừng mười tuổi. Nếu bệnh đã nặng như Thư Hàng tiểu hữu giới thiệu, thì không thể chữa được nữa.

- Chẳng nhẽ không cứu được thật sao? - Tống Thư Hàng nhớ tới cuộc sống khổ sở của Lý Thiên Tố, liền hỏi vậy.