Tu Chân Nói Chuyện Phiếm Quần

Novel reading image

Tác giả: Thánh Kỵ Sĩ Truyền Thuyết


ghiền tiểu thuyết

Hơn nữa, lực tấn công của "Kim cương căn bản quyền pháp" của Tống Thư Hàng cũng chẳng kém, cấp dưới của đàn chủ bị hạ gục là điều đương nhiên,

- Phào! - Tống Thư Hàng thở nhẹ, rồi lặng lẽ lộ ra sơ hở để cố tình dụ cái kẻ đang ẩn núp cuối cùng kia.

Trong góc tối, Quỳ Hoa tu sĩ cười lạnh. Thân hình hắn bỗng nhiên gồng lên, cơ thể cứng cáp lại uyển chuyển như cơ thể của động vật họ mèo, nhoáng cái đã xuất hiện sau lưng Tống Thư Hàng, hai tay hắn cầm một lưỡi dao găm, đâm thẳng về phía Tống Thư Hàng.

Keng!

Lớp phòng ngự của giáp phù tiếp tục sáng lên, đỡ đòn công kích của Quỳ Hoa tu sĩ.

Đi ra rồi! Tống Thư Hàng chẳng hề do dự, hắn tung cước đạp ra sau ngay tắp lự.

Quỳ Hoa tu sĩ không thể đâm trúng từ đòn đầu, liền lộ ra vẻ tiếc nuối, hắn nhẹ nhàng nhảy đi. Sau đó, hắn sử dụng uy áp với Tống Thư Hàng, trầm giọng bảo:

- Mau ngoan ngoãn khoanh tay chịu trói, Thư Sơn Áp Lực Đại! Đối diện với ta, ngươi không có cửa thắng đâu.

- Công tử Hải sai ngươi tới sao? - Tống Thư Hàng hỏi lại rất thản nhiên, đồng thời, hắn cũng nhìn lớp phòng ngự của giáp phù trên người mình. Lực phòng ngự đã quá mỏng, cùng lắm chỉ đỡ được một đòn của Quỳ Hoa tu sĩ. Không hổ là đệ tử của một đại tông môn như Vô Cực Ma tông, nhát đâm kia có lực công kích chẳng kém cạnh những tu sĩ nhị phẩm bình thường là bao.

- Ha ha, tùy ngươi thích nghĩ thế nào thì nghĩ. Đừng kéo dài thời gian nữa, cái vị tiền bối đi với ngươi lần trước ta đã cho người níu chân rồi, ngươi cứ ngoan ngoãn nằm xuống đi! - Cơ thể của Quỳ Hoa tu sĩ hơi chùng xuống, rồi hắn kích hoạt một pháp khí đê giai trên cơ thể, - Thanh Phong Gia Tốc!

Bên ngoài cơ thể hắn có một luồng gió nhẹ màu xanh quẩn quanh, khiến tốc độ của hắn tăng lên gấp bội.

Ngay sau đó, hắn vụt biến mất, rồi nhảy vọt tới bên Tống Thư Hàng, mũi dao trong tay đâm về bụng hắn:

- Yên tâm, ta sẽ không giết ngươi đâu, ta còn phải giữ lại tính mạng của ngươi mà.

Tốc độ của hắn quá nhanh, Tống Thư Hàng chẳng thể né được.

Keng!

Sức mạnh của giáp phù lại sáng lên, đỡ lấy đòn tấn công nọ của Quỳ Hoa tu sĩ.

Tống Thư Hàng nhân cơ hội cuộn người rồi lăn đi né ra một khoảng. Cùng lúc ấy, năng lượng của giáp phù trên người hắn cũng đã chẳng còn là bao.

Tốc độ của kẻ địch quá nhanh, trừ phi kích hoạt kiếm phù, nếu không thì không thể địch nổi.

- Đậu Đậu! - Tống Thư Hàng hô lên, giờ đã đến lúc để Đậu Đậu lộ vẻ uy phong rồi.

- Ha ha ha ha, hồi sáng ngươi đột nhiên giữ ta lại, ta đã biết rằng ngươi muốn ta giúp một tay mà. Yên tâm đi, ta chuẩn bị tinh thần hết rồi! Đến đao cũng cầm theo cho ngươi này, đón lấy đi, không cần cảm ơn! - Đậu Đậu truyền âm nhập mật, đồng thời cũng nâng móng vuốt, một thanh trường đao đen tuyền bay về phía Tống Thư Hàng, rơi xuống tay hắn một cách vững vàng.

Đúng là bảo đao Bá Toái.

Tống Thư Hàng cầm chặt đao, dường thì sững ra...

Đưa đao cho mình thì có ích gì chứ!

Hắn mới học "Kim cương trụ cột quyền pháp" thôi, đã từng học đao pháp đâu! Chẳng nhẽ do hồi sáng Đậu Đậu đánh thắng con Hắc Bối nọ, mình không cổ vũ nên nó nhân cơ hội này để trả thù?

Nhưng giờ chẳng còn thời gian để hắn nghĩ nhiều.

Quỳ Hoa tu sĩ tiếp tục nhoáng lên đầy quỷ dị, lưỡi dao găm của hắn đâm thẳng về Tống Thư Hàng, chẳng khác nào máy khoan điện. Nếu cú đâm này đâm trúng hắn, thì chắc chắn sẽ được một hố đâm từ trước ra sau.

Giờ, hiệu quả của giáp phù trên cơ thể vừa tan biến,hắn còn chưa kích hoạt lá thứ hai, nhất định không được bị đâm trúng!

Tống Thư Hàng vội vàng nâng thanh đao lên để đỡ lấy đòn tấn công của Quỳ Hoa tu sĩ.

Keng!

Lưỡi dao trong tay Quỳ Hoa tu sĩ bị Bá Toái chém làm đôi, hơn nữa, đao thế không hề giảm sút, nó còn tiếp tục lao về phía cánh tay của Quỳ Hoa tu sĩ.

Ng-uồ-n-: i-read.vnBảo đao Bá Toái là thanh đao trấn tông của cả một môn phái, có thể chém cơ thể của tu sĩ tứ phẩm. Lưỡi dao trong tay Quỳ Hoa tu sĩ chỉ được tạo từ tinh cương tầm thường, đương nhiên không thể chống lại nó.

Quỳ Hoa tu sĩ vội vàng lùi về sau, né cái lưỡi đao suýt thì chặt đứt tay hắn kia.

Sau đó, hắn nhìn chằm chằm vào cây bảo đao trong tay Tống Thư Hàng, hai mắt sáng rực, lộ vẻ tham lam nếu mình có được thanh đao này, thì sức chiến đấu sẽ tăng lên đến nhường nào chứ.

Không đúng, đợi chút!!

Thanh đao này đến từ chỗ nào?

Hình như, ngay trước lần tấn công cuối cùng, thanh đao này đột nhiên xuất hiện rồi rơi vào tay của Thư Sơn Áp Lực Đại?

Quỳ Hoa tu sĩ không nhìn thấy Đậu Đậu.

Nhưng trong lòng hắn lại đang nghĩ đến một khả năng, chẳng nhẽ vị Bạch tu sĩ nọ đang núp ở gần đây? Chẳng nhẽ người mình sắp đặt ở bên làm tạm trú trên cơ quan chức năng không kéo dài được thời gian à?

Nếu cái vị Bạch tu sĩ đó ở gần đây, thì đến trốn hắn cũng chẳng có cơ hội.

- Chẳng còn cách nào khác. - Quỳ Hoa nghĩ thầm, kệ cho Bạch tu sĩ có đang núp ở trong tối không, thì chỉ có duy nhất cách bắt được Thư Sơn Áp Lực Đại thì hắn mới có cơ hội sống!

Nghĩ thì nhiều, nhưng thực chất mọi chuyện chỉ trải qua trong nháy mắt.

Quỳ Hoa tu sĩ quyết định ném nửa lưỡi dao trong tay mình xuống, hai tay tung đòn khống chế, một kìm Tống Thư Hàng, một vươn ra định cướp lấy thanh bảo đao trong tay hắn.

Tống Thư Hàng không chịu yếu thế, hắn cầm Bá Toái, chém điên cuồng về phía Quỳ Hoa tu sĩ. Hắn chưa từng tu luyện đao pháp, nên nhát nào nhát đấy đều lộn xôn, nhát trước còn đang chém dọc trên mặt, nhát dưới đã chém về phía đùi.

Quỳ Hoa tu sĩ e sợ độ sắc bén của cây đao, không dám chủ động giật lại cây đao ấy, thành thử, trong khoảng thời gian này vẫn không thể cướp được cây đao của Tống Thư Hàng.

Bấy giờ, Đậu Đậu đứng cạnh liền truyền âm nhập mật:

- Thư Hàng, đừng chém lung tung nữa, dùng đao pháp đi!

- Ta chưa từng học đao pháp nha! - Tống Thư Hàng thầm kêu khổ, nếu từng học thì hắn đã dùng từ lâu rồi ấy chứ?

Dùng dằng mãi chẳng bắt nổi Tống Thư Hàng, Quỳ Hoa tu sĩ cảm thấy lo lắng vô cùng: không được, không thể thế này mãi được!

Ánh mắt hắn chau lại, rồi tiếp tục kích hoạt pháp bảo đê giai nọ:

- Thanh Phong Gia Tốc!

Tốc độ giữa ngũ khiếu và nhị khiếu vốn đã chênh rất nhiều, dưới sự hỗ trợ của “gia tốc”, Quỳ Hoa tu sĩ có thể nhanh tới mức Tống Thư Hàng không phản ứng nổi!

Nhưng pháp thuật này tạo sức ép rất lớn lên cơ thể. Dù thể chất của Quỳ Hoa tu sĩ vượt hẳn những tu sĩ cùng cấp, nhưng một ngày chỉ có thể dùng tối đa hai lần.

Chỉ còn duy nhất một cơ hội!

Quỳ Hoa tu sĩ đạp một cước, thân hình biến mất.

Khi hắn xuất hiện thì đã ở ngay sau Tống Thư Hàng!

- Bắt được rồi! - Quỳ Hoa tu sĩ khấp khởi mừng thầm, hắn chộp được cánh tay cầm đao của Tống Thư Hàng, tay kia thì móc về phía yếu hầu của hắn.

“Nhãn khiếu thiên phú, cao thủ thị giác!” khi Quỳ Hoa tu sĩ thi triển gia tốc, Tống Thư Hàng chẳng hề do dự, liền bật nhãn khiếu thiên phú lên ngay lập tức.

Hắn nhìn rõ Quỳ Hoa tu sĩ chạy tới sau mình, mắt thì thấy vậy, nhưng cơ thể lại không phản ứng kịp.

- Làm thế nào bây giờ? - Não Tống Thư Hàng quay cuồng đủ thứ ý nghĩ.

Thấy tay của Quỳ Hoa tu sĩ sắp đụng tới mình...Bỗng nhiên, trong đầu Tống Thư Hàng hiện lên một cảnh tượng quen thuộc.

Lửa rực cháy...Đao rực cháy.

Hắn xoay cổ tay, xoay tròn thân đao.

Khí huyết còn sót lại trong tâm khiếu, nhãn khiếu phun trào.

Trên ngón tay, chiếc nhẫn đồng cổ xưa chợt lóe sáng, một trận pháp bí ẩn được kích hoạt.

Phụt! Từ thân đao, tỏa ra ngọn lửa ngùn ngụt...