Toàn Trí Độc Giả - Sing Shong (P2)

Toàn Trí Độc Giả - Sing Shong (P2)

Tác giả: Sing Shong


ghiền tiểu thuyết

 

Đó là một phần của ký ức xa xưa.


[Người ghi chép, tôi phải lặp lại cuộc chiến này trong bao lâu nữa đây? Một cuộc chiến không có kẻ chiến thắng….]


Những lần anh ta quăng câu hỏi đó ra, hoặc bao nhiêu lần anh ta hỏi nó - anh ta không thể nhớ nổi.


[Michael, không cần phải suy nghĩ quá nhiều về điều này.]


Metatron trong ký ức của anh luôn đáp trả bằng nụ cười giống hệt nhau. Trong suốt vài trăm năm, hoặc thậm chí là hàng nghìn năm.


Metatron tiếp tục mang nụ cười toe toét đó từ rất lâu mà Michael thậm chí không thể nhớ được nữa.


[Làm ơn, hãy tập trung vào việc căm ghét những 'Ác quỷ' trước mắt ngươi. Đó là 'kịch bản' của ngươi.]


'…Kịch bản của mình.'


'Mình đã săn lùng lũ ác quỷ được bao lâu rồi?'


Từ lâu, Michael đã không còn nhớ ngày sinh của mình nữa.


[Sức mạnh của 'Trái Thiện Ác' đang trở nên điên loạn.]


Ký ức của anh ta luôn không chính xác, không đầy đủ. Tất cả những gì anh có thể nhớ là những lời cuối cùng của các Quỷ Vương chết dưới tay anh.


[Thật đáng thương, ôi, giáo đồ tội nghiệp của Eden. Ngươi thực sự cần phải đi xa như vậy sao?]


Đó là từ chủ nhân của Thế giới Quỷ thứ 21.


[Uwahahahaha!! Bây giờ thì ngươi cũng giống bọn ta! Cuối cùng thì Metatron cũng phát điên!!]


Đó là từ chủ nhân của Thế giới Quỷ thứ 9.


[Ngươi là Michael 'số' mấy?]


Và cuối cùng, chủ nhân của Thế giới Quỷ thứ 4.


Vượt qua khuôn mặt của các Quỷ Vương mà anh đã quên mất tên, anh có thể nhìn thấy các Tống lãnh thiên thần đã chết, những người đồng đội của anh, đã chiến đấu bên cạnh anh.


[Michael, anh phải lấy lại chính mình. Làm ơn…. Điều này, điều này là sai lầm.]


Một thiên thần và một ác quỷ, đó là những gì anh ta đã từng.


Những khuôn mặt vỡ tan như những mảnh vụn phân tán trong hàng chục nghìn mảnh ghép, trước khi chúng tập hợp lại với nhau để tạo thành một hình dạng khổng lồ.


'Thiện' và 'Ác', xung đột với nhau mãi mãi. Và khuôn mặt của Metatron, người đã cố gắng chịu đựng ngần ấy năm, vẫn tiếp tục mang nụ cười giống hệt như hàng ngàn năm qua.


[Ngươi cần phải cẩn thận một điều. Khi sử dụng sức mạnh này, ngươi không bao giờ được….]


[Sức mạnh của 'Trái Thiện Ác' đang trở nên điên loạn!]


Tất cả những ký ức của anh ta bị cuốn trôi trong một lần. Michael bị bao trùm trong nỗi đau kinh hoàng như thể đầu anh đang bị xé thành từng mảnh vụn nhỏ.


Aaaaaaaaah-!!!!


Tất cả 'Thiện' trên thế giới đều kêu lên thống khổ. Từ ngọn cỏ đến ngọn cây, từ những con côn trùng nhỏ bé đến mọi loại 'Thiện' sống trong Tạo hóa đều rơi vào trạng thái khổ sở và kêu gào đau đớn.


[Bạn đã hướng cuộc tấn công chí mạng vào một đối thủ ở phe 'Công lý tuyệt đối'!]


[Câu chuyện 'Cái ác tiêu diệt cái ác' đang gầm lên trong nỗi buồn cay đắng!]


[Bạn đã phá vỡ điều cấm kỵ!]


[Bạn phải nhận một hình phạt khủng khiếp!]


Một thiên thần màu xám bê bết máu đang mỉm cười với Michael.


___________


Khoảnh khắc tôi cắn Trái Thiện Ác, quan điểm của thế giới đã thay đổi.


[Bạn đã ăn một 'Trái Sao' bị cấm.]


[Bạn hiện là một 'Quỷ vương'.]


[Sức mạnh của 'Trái Thiện Ác' thì thầm điều bí mật của 'Công lý tuyệt đối' cho bạn.]


Khi cơn bão năng lượng ma thuật khổng lồ hoành hành xung quanh tôi, tai tôi ngập trong dòng tin nhắn liên tục.


[Bạn đã trải qua tất cả các khía cạnh của 'Thiện và Ác'!]


[Bạn đã đạt được một thành tích bất khả thi!]


[Bạn đã có khả năng của một câu chuyện hoàn toàn mới!]


[Star Stream choáng váng trước thành tích của bạn.]


[Star Stream đang cân nhắc về Bổ ngữ thứ hai của bạn.]


Một lần nữa, tôi cảm nhận được cảm giác trở thành một Chòm sao, thứ mà tôi không thể cảm nhận được trong một thời gian dài sau khi trở thành Quỷ Vương.


['Chuyển đổi Quỷ vương' đã bị hủy bỏ.]


[Star Stream đã khôi phục hoàn toàn chòm sao của bạn.]


Tôi nhìn thấy một ngôi sao lấp lánh tuyệt đẹp trên bầu trời tối đen như mực ở trên cao. Đó là ngôi sao của tôi.


['Chuyển đổi Thiên thần' được kích hoạt!]


Cơ thể tôi bắt đầu phát sáng rực rỡ sau khi nhận được ánh sao. Đôi cánh lông vũ nhuộm màu đen biến thành đôi cánh trắng tinh, cặp sừng của quỷ mọc trên đầu tôi lụi tàn. Năng lượng thuần khiết ấm áp tràn đầy cơ thể hóa thân của tôi.


Thật không may, tôi không có đủ thời gian để tận hưởng 'Trạng thái của một thiên thần'. Lãnh địa phán xét đang thu nhỏ lại và bắt đầu nghiền nát cơ thể tôi.


'Kwa-dudududuk!!'


Đôi cánh của tôi bị dập nát và gấp lại khi tôi cảm thấy nỗi đau kinh hoàng này. Tay và chân của tôi không thể chịu được áp lực của không gian nén chặt và bị nghiền nát một cách bất lực.


[Câu chuyện khổng lồ 'Ngọn đuốc nuốt chửng huyền thoại' đang bảo vệ bạn.]


[Câu chuyện khổng lồ 'Mùa xuân của Thế giới Quỷ' đang bảo vệ bạn.]


Tôi có thể chịu được áp lực khổng lồ đó, thứ đủ mạnh để gần như nghiền nát tôi ngay lập tức với sự hỗ trợ của những câu chuyện khổng lồ của tôi.


['Bức tường thứ tư' đang bảo vệ trạng thái tinh thần của bạn!]


[Xác suất của thế hệ thứ hai đang làm suy yếu khả năng của 'Bức tường thứ tư'!]


Cảm giác như có vài tia sét vụt tắt trong đầu tôi. Tôi nghĩ rằng tôi sẽ có thể lịm đi bất cứ lúc nào, tầm nhìn của tôi tối đi trước khi quay trở lại vài lần.


Tuy nhiên, tôi vẫn chịu đựng. Chỉ đơn giản là tôi phải làm vậy. Để có thể nắm bắt cơ hội duy nhất sẽ sớm đến với tôi.


[Cái giá phải trả cho việc chiến đấu mạnh mẽ với các 'Ác quỷ', 'Vua của những thiên thần trụy lạc' có một điểm yếu.]


Sức mạnh của Lãnh địa phán xét nghiền nát và vặn vẹo cơ thể tôi đang dần suy yếu. Điểm yếu duy nhất của con quái vật đáng sợ có khả năng tiêu diệt tất cả 'Cái ác tuyệt đối' này là….


['Vua của những thiên thần trụy lạc' không thể tấn công đối thủ nghiêng về phe 'Thiện'.]


Nếu anh ta phá vỡ quy tắc này và tấn công 'Thiện' thì….


'Craaaaack-!!'


Dấu ấn tuyệt đối Lãnh địa phán xét có khả năng nghiền nát một Quỷ Vương cho đến chết, bắt đầu vỡ ra thành nhiều mảnh. Giống như một con bướm đêm thoát khỏi cái kén của nó, tôi phá hủy kết giới và dang rộng đôi cánh của mình.


Michael ngồi sụp xuống đất, dùng cả hai tay ôm lấy đầu trong khi gào thét.


[Quỷ Vương 'Vua của những thiên thần trụy lạc' đang quằn quại trong đau đớn!]


Đây là cơ hội duy nhất của tôi.


"Anna Croft!!"


Ngay khi giọng nói của tôi vang vọng trong khu rừng, một người phụ nữ tóc vàng chạy về phía sau Michael. Mắt cô ta được nhuộm một màu đỏ thẫm. Cô ta đã nhìn thấy thứ gì đó qua Tiên đoán và hiện đang chạy nước rút trong khi giải phóng tất cả trạng thái của mình.


Trong khi đó, tôi dồn hết sức lực còn lại vào hai chân và lao về phía trước như thể tôi sắp ngã. Thông thường, việc giết Michael chỉ với bằng này hỏa lực là không thể, ngay cả khi anh ta đã trở nên không có khả năng phòng vệ như bây giờ.


Tuy nhiên, câu chuyện sẽ khác khi chúng tôi ở trên hòn đảo này.


[Nhân vật 'Anna Croft' đã kích hoạt 'Hào quang kiếm vật lý Lv. 9'!]


Như thể chúng tôi đã có kế hoạch từ trước, cô ta giải phóng một vài sợi năng lượng mạnh mẽ từ đầu thanh kiếm ngắn như kim đồng hồ. Tôi cầm Vẹn tín bằng cánh tay phải rách nát của mình.


[Mảnh vỡ câu chuyện 'Cánh tay phải của một Bậc thầy kiếm thuật đáng thương' đã được kích hoạt!]


Tôi không hề biết rằng một câu chuyện có được nhờ thuộc tính đặc biệt của Lamarck Kirin lúc trước lại có ích như thế này.


[Xác suất của thế hệ thứ hai đã củng cố khả năng của bạn!]


Năng lượng ma thuật bùng nổ của Bạch tinh Thuần năng kéo dài hơn mười mét từ đầu Vẹn tín.


Tôi gần như không giữ được thanh kiếm khi nó cắm sâu vào nửa bên trái của cổ Michael. Gần như cùng lúc, thanh kiếm của Anna Croft chém vào bên phải cổ của anh ta.


Một dòng máu phun trào và cái đầu bị cắt rời của Michael bay lên.


[Bạn đã giết cơ thể hóa thân thứ 176 của 'Vua của các thiên thần trụy lạc'.]


[Bạn đã có được câu chuyện cấp huyền thoại.]


[Star Stream choáng váng trước thành tích của bạn!]


[Bạn đã biến 'Khải huyền giả mạo' thành hiện thực.]


[Bạn đã đạt được một thành tích không thể tin được!]


[Bạn đã có được một câu chuyện không thể giao dịch.]


[Bạn đã có được câu chuyện 'Kiến trúc sư của Khải huyền'!]


Khi dòng tin nhắn ập đến, ý thức gần như không thể duy trì của tôi cuối cùng cũng buông bỏ và phân tán.


____________


Khi tôi mở mắt ra, tôi thấy chỉ có một mình mình trong một khoảng trắng. Một câu duy nhất bay trong không trung.


[Sinh vật đã ăn 'Trái Thiện Ác' sẽ phải đối mặt với sự thật mà anh ta đã trốn tránh.]


'…Mình đang ở đâu?'


Trước khi tôi có cơ hội hỏi điều đó, hình ảnh đột nhiên xuất hiện ở bức tường bên trái. Đó là những cảnh trong Con đường sinh tồn.


Nó khắc họa Yoo Jonghyuk và những người đồng đội của anh ta giải quyết các kịch bản khác nhau. Đó là thế giới 'Con đường sinh tồn', nơi tôi không tồn tại. Những người đồng đội không ngại khó khăn gian khổ và tiếp tục đánh bại kẻ thù của họ… tồn tại ở đó.


['Trái Thiện Ác' nói với bạn: "Câu chuyện đó là cuộc đời cậu, phải không?"]


Tôi gật đầu. Quả thực, câu chuyện đó là cuộc đời tôi. Tôi đã lớn lên khi đọc những sự kiện đó.


['Trái Thiện Ác' nói với bạn: "Tuy nhiên, đây cũng là cuộc sống của cậu."]


Bức tường bên phải gợn sóng và một màn hình mới xuất hiện ở đó. Bây giờ nó cho thấy một cậu bé khoảng 15 tuổi. Cậu ấy đang nhìn vào màn hình máy tính trong khi nhập nội dung gì đó bằng bàn phím.


- Chuyện gì sẽ xảy ra với Yoo Jonghyuk tiếp theo? Anh ấy sẽ chết lần nữa sao?


Đó là khi Yoo Jonghyuk trải qua vòng thứ 164 của mình. Khi ấy tôi đang học năm 3 trung học và yêu Lee Jihye. Tôi đang bận gõ một bình luận.


- Arg… thật là… tôi không nuốn ăn khoai lang nữa đâu, xin đấy.


(*Khoai lang: ý chỉ tâm trạng bực bội, ngột ngạt)


Và sau đó, khi Yoo Jonghyuk trải qua lần hồi quy thứ 488. Tôi học năm 2 trung học, cùng tuổi với Kim Namwoon. Một lần nữa, tôi gõ một bình luận trên màn hình.



….


……


Khi Yoo Jonghyuk hồi quy ngày càng nhiều, tôi cũng ngày càng lớn hơn. Trong khi đọc về cái chết của anh ta, râu của tôi bắt đầu mọc. Tôi đã tốt nghiệp trung học trong khi chiêm ngưỡng những lần hy sinh của anh ta.


Và một lần nữa, khi tôi đọc câu chuyện của anh ta….


- Trong lượt này anh ta chỉ cần chết là được mà?


…Khoan đã, tôi đã từng viết một bình luận như vậy trước đây sao?


- Câu chuyện trở nên sôi hỏng bỏng không rồi, có lẽ đã đến lúc để quay lại? ㄱㄱ


Bây giờ là lần hồi quy thứ 662 của Yoo Jonghyuk.


Khi đó tôi là sinh viên đại học, vẫn đang gõ bàn phím.


- Jonghyuk lại sắp chết nữa, phải không?


Những câu chữ tôi tận tụy ghi lại được trưng bày đầy đủ ở đây. Tất cả những lời tôi nói ra với lý do bị tổn thương và kiệt sức bởi cuộc sống, chúng đang quay trở lại trong đầu tôi.


- Làm ơn, anh có thể bỏ qua các kịch bản trước đó không? Nó cứ lặp đi lặp lại.


…Tôi không thể nói bất cứ điều gì, không còn nữa.


['Trái Thiện Ác' nói với bạn: "Đó là tổng giá trị của câu chuyện cậu đã kể như thể nó là toàn bộ cuộc đời cậu."]


Các đầu ngón tay của tôi bắt đầu run rẩy.


Ở bức tường bên trái là Yoo Jonghyuk và những trận chiến của anh ta, còn ở bức tường bên phải có tôi đang nhìn chằm chằm vào Yoo Jonghyuk. Và ở bức tường chính giữa, cảnh tôi nhìn chằm chằm vào những vì sao trên bầu trời hiện ra.


["Hãy tận hưởng buổi trình diễn khi còn có thể. Cuối cùng thì phí cho cuộc vui của cậu sẽ trở thành cuộc sống của cậu."]


['Trái Thiện Ác' nói với bạn: "Cậu có thực sự đủ khả năng để kể ■■ không?"]


Lời nói của tôi tiếp tục bay lên trên màn hình.


["Yoo Jonghyuk, tôi biết 'tương lai mà anh không biết'."]


["Này Jonghyuk, chúng ta có thể cứu thế giới. Anh biết điều đó, phải không?"]


["Tôi sẽ thay anh hoàn thành câu chuyện của anh."]


Giọng tôi nghe thật trơ trẽn và không chút do dự.


['Trái Thiện Ác nói với bạn: "Cậu, người đã lừa dối cả thế giới bằng cách dựa vào câu chuyện chỉ mình cậu biết và sống cho đến tận bây giờ…. Cậu có quyền được cứu không?"]


Từ một nơi nào đó sâu trong lồng ngực, cứ như thể tôi nghe thấy tiếng gì đó vỡ òa. Cả thế giới dường như đang rung chuyển trong mắt tôi.


['Bức tường thứ tư' đang nhìn chằm chằm vào 'Trái Thiện Ác'!]


['Trái Thiện Ác' đang giật mình và co lại.]


'Tch-chuchuchuchu-!!'


Một cơn bão xác suất quét qua tôi. Khi tôi loạng choạng và chùn bước, có tiếng ai đó kêu tôi.


[...Dokja-ssi! Anh phải di chuyển ngay bây giờ! Michael vẫn còn...!]


____________


Sau khi mở mắt ra lần nữa, tôi thấy mình đang dựa vào một bức tường của hang động.


“…Tôi sẽ mặc kệ anh nếu anh không tỉnh dậy vào phút tiếp theo đấy.”


Một người phụ nữ tóc vàng đang nhìn xuống tôi. Băng quấn chặt quanh bụng và ngực tôi, có một số loại thảo mộc đã được nghiền nát đắp lên phần đùi bị vết thương xuyên qua.


Sau đó, một chất lỏng ấm áp chảy vào miệng tôi. Nó có vị đắng và chát.