Toàn Trí Độc Giả - Sing Shong (P1)

Toàn Trí Độc Giả - Sing Shong (P1)

Tác giả: Sing Shong


ghiền tiểu thuyết

 

Khi tôi mở mắt ra thì trời đã sáng. Han Sooyoung thấy tôi thức dậy thì mỉm cười. Cô ta là người canh gác cuối. "Anh gặp ác mộng hả?"


"Một chút."


Củi đốt suốt đêm giờ đã biến thành màu trắng. Tôi dập lửa và sờ trán, cảm thấy đau đầu. Khung cảnh mà tôi đã thấy qua Độc giả toàn trí...


Gilyoung, tôi không biết liệu nhóc ấy có ổn không. "Yoo Sangah-ssi đang ở đâu?"


"Cô ta đi trinh sát rồi." Han Sooyoung trả lời trong khi cầm điện thoại của mình.


Tôi hỏi, "Cô đang nhìn gì thế?"


"Một cuốn tiểu thuyết."


"Cuốn tiểu thuyết cô viết à?"


"Còn cuốn tiểu thuyết nào mà tôi xem được à?"


Thật vậy, sẽ thật kỳ lạ khi đọc những cuốn tiểu thuyết khác trong trường hợp này.


"Tôi luôn tự hỏi, có vui không khi nhà văn đọc về những gì họ viết?"


"Rất vui."


"Mặc dù cô đã biết tất cả các chi tiết sao?" Tôi chỉ hỏi vu vơ nhưng Han Sooyoung đã cho tôi một câu trả lời bất ngờ.


"Đôi khi tôi cảm thấy câu chuyện trở nên khác đi mặc dù nó vẫn thế."


"Sao cơ?"


"Một nhà văn không hoàn toàn làm chủ cuốn tiểu thuyết. Mỗi khi tôi xem lại vẫn thấy rất nhiều lỗ hổng. Cuối cùng, đọc là quá trình giữ các lỗ hổng bất thường tại chỗ."


"Tôi thực sự không hiểu cô đang nói gì."


"....Có nghĩa là sau một thời gian, tôi có thể xem nó như một tác phẩm của người khác. Cuối cùng, mỗi con người là nhà văn của riêng họ."


Những lời đó thật bất ngờ và tôi cảm thấy ngạc nhiên. Han Sooyoung vậy mà có thể nói một điều sâu sắc như vậy.


Tôi nói với cô ta, "Nghĩ về nó thì, cô là người như thế mà. Cô thực sự đã đạo tiểu thuyết của người khác."


Han Sooyoung hét lại một cái gì đó nhưng tôi bịt tai lại đúng lúc. Ai bảo cô ta đạo văn ngay từ đầu? Han Sooyoung tắt điện thoại của mình và hỏi tôi, "Bên cạnh đó, anh định làm gì tiếp theo?"


"Tôi sẽ làm gì hả? Tôi sẽ đợi thời điểm bắt đầu kịch bản tiếp theo."


"Ai sẽ tin điều đó? Tôi chắc rằng anh đã có một kế hoạch."


Cô ta dường như có điều muốn nói nên tôi để cô ta nói. Trong thực tế, cô ta dù thế nào vẫn luôn nói chuyện.


"Yoo Jonghyuk lo phía tây và Vua lang thang xử lý phía bắc. Còn trung tâm thì sao?"


"Cùng nhau ngăn chặn."


"Chẳng phải có phương pháp dễ dàng hơn sao? Hay anh quên rồi?"


Tôi dừng lại một lúc và nhìn chằm chằm vào Han Sooyoung. "Cô đã sao chép nó rồi à?"


"....Tôi làm vậy hồi nào? Tôi vừa tìm ra trong cuốn tiểu thuyết của mình." Han Sooyoung nói lung tung trong khi bĩu môi. "Không đúng à? Theo như tôi biết, có một cách dễ dàng để ngăn chặn thảm họa trung tâm."


Cô ta nói đúng. Nếu chúng tôi làm điều đó, chúng tôi có thể hoàn thành kịch bản thứ năm và ngăn chặn mọi thảm họa mà không gặp khó khăn nào. Han Sooyoung nhìn tôi với đôi mắt trợn trừng. "Anh có định làm điều đó không?"


"Cái đó.... hãy nghĩ về nó trên đường đi."


Tôi nhìn xung quanh và thấy Yoo Sangah vẫy tay từ xa. Han Sooyoung càu nhàu, "Tại sao trông anh rất vui vẻ sau khi nhìn thấy cô ta vậy?"


"Bởi vì cô ấy là một người đáng tin cậy."


"Ha, những người không đáng tin sẽ sống sót."


Chúng tôi lại lên đường. Còn lại năm ngày cho đến khi bắt đầu kịch bản. Chúng tôi di chuyển về phía tây dọc theo sông Hàn.


Có hai mục đích đằng sau việc này. Một là tìm kiếm Gong Pildu mất tích và hai là kiếm thêm tiền từ những con quái vật gần đó. Hơn bất cứ điều gì khác, bây giờ vẫn còn sự kiện tiền xu, vì vậy tôi nên kiếm được càng nhiều càng tốt.


"Yoo Sangah-ssi, bên trái! Han Sooyoung, dẫn đầu đi!"


Chúng tôi đã săn tất cả những con quái vật cấp 7 có thể nhìn thấy. Khi Yoo Sangah tham gia với chúng tôi, chúng tôi có thể săn các loài cấp 7 và thậm chí là cấp 6. Tôi đã có một suy nghĩ trong khi quan sát Yoo Sangah.


Có lẽ cô ấy không biết về những vị thần đến từ Olympus. Tôi gọi họ ra để tìm ý định của họ. Họ đã sử dụng hết xác suất được chỉ định và không thể can thiệp vào Yoo Sangha trong thời điểm hiện tại. Trận chiến kết thúc và tôi tiếp cận Yoo Sangah.


"Yoo Sangah-ssi, cô chỉ nên sử dụng một dấu ấn tại một thời điểm nhất định trong tương lai thôi."


"Ah, tôi xin lỗi. Có phải tôi đã gây rắc rối lớn vào lúc trước không?"


"Không, đó không phải là lý do."


Những người được hỗ trợ bởi một tinh vân rất đặc biệt. Tất nhiên, được tài trợ bởi một tinh vân không có nghĩa là tất cả các chòm sao trong tinh vân sẽ hỗ trợ cô ấy. Tuy nhiên, luật của Star Stream áp dụng cho các chòm sao và hóa thân.


Cái giá cho việc đi ngược lại luật sẽ được trả bởi các chòm sao và hóa thân. Các chòm sao có thể có cách để trốn thoát nhưng vấn đề là những hóa thân.


"Sử dụng nhiều dấu ấn sẽ tạo gánh nặng cho cơ thể của Yoo Sangah-ssi."


Những tên Olympus chết tiệt sẽ không nói với cô điều này nhưng có một giới hạn cho câu chuyện mà một người có thể sử dụng. Mỗi dấu ấn đều chứa đựng lịch sử của chòm sao và sự pha trộn ngẫu nhiên của lịch sử sẽ làm suy yếu tinh thần con người.


Nếu Yoo Sangah mượn dấu ấn của một lượng lớn các chòm sao, sức sống còn lại của cô sẽ bị giảm. Sau đó, có lẽ trong một năm....


Yoo Sangah mỉm cười yếu ớt. "Cảm ơn vì sự quan tâm của anh."


Tôi nhận thấy điều gì đó và mở miệng. "Cô đã biết rồi sao?"


Đôi mắt của Yoo Sangah di chuyển lên xuống và cô nói khẽ, "Dokja-ssi, anh có còn nghĩ rằng tôi là một nhân viên văn phòng có năng lực không?"


Yoo Sangah tiếp tục nói. "Tôi khác với Dokja-ssi, rôi không thể làm bất cứ điều gì trong thế giới đã thay đổi này. Đây là một thế giới nơi TOEIC, bằng cấp và điểm dịch vụ là thứ vô dụng."


Tôi hỏi "Cô có nghĩ mọi thứ có thể được giải quyết nếu cô trở nên mạnh mẽ hơn không?"


"Một chút."


Cô ấy đã đúng. Trên thực tế, sức mạnh chỉ bù đắp cho một số vấn đề của thế giới.


"Tôi đã quyết định xây dựng các chỉ số hữu ích cho thế giới này. Đó là điều duy nhất tôi có thể làm."


Có rất nhiều vết thương trên mu bàn tay của Yoo Sangah khi cô ấy nói. Các vết thương như một lỗ hổng lớn đối với tôi. Han Sooyoung từng nói, "Cuối cùng, đọc sách là quá trình giữ các lỗ hổng bất thường tại chỗ."


Nếu có điều người đọc cần phải làm, tôi cần đọc nó đúng cách. Tôi cảm thấy một thứ gì đó rung rung trong tay tôi. Tôi mở điện thoại của mình và thấy một cửa sổ thông báo.


-Han Donghoon: Hyung, anh có ổn không?


Vua bóng tối, Han Donghoon. Tôi sững sờ khi đọc tin nhắn.


-Han Donghoon: Gần đây em không thể kết nối Internet nên các tin nhắn bị trì hoãn. Em đang phải vật lộn với khả năng của mình....


Cậu ấy đã gửi tin nhắn trong một thời gian dài và chúng chồng chất lên nhau. Có vẻ như các tin nhắn chờ đã đến cùng một lúc khi Internet được kết nối.


Tôi đưa tin nhắn cho Yoo Sangah để thay đổi tâm trạng của cô ấy. Tôi nhìn nụ cười của Yoo Sangah và suy nghĩ.


Tôi không phải là một độc giả hoàn toàn bất tài.


_____


Tôi đã kết nối với Han Donghoon thông qua người đưa tin để tôi có thể nghe tin tức về những người khác thông qua nó.


-Han Donghoon: Em ở bên quận Yongsan, ngoài ra còn có Gilyoung.


-Kim Dokja: Gilyoung ở đó hả?


-Han Donghoon: Vâng.


Địa điểm của nhóm tôi đã được nắm bắt một cách đại khái. Vị trí của Lee Hyunsung và Jung Heewon cũng được xác nhận thông qua Độc giả toàn trí.


Tôi hơi tò mò về những gì đã xảy ra với Jung Minseob và Lee Sungkook nhưng thật khó để quan tâm đến họ. Họ đã có một số thông tin trước vì vậy họ nên tự lo cho mình. Lee Jihye.... hừm, Yoo Jonghyuk sẽ chăm sóc con bé.


-Kim Dokja: Hiện tại đừng rời khỏi Yongsan. Anh sẽ đến đó sớm thôi. Nếu có thể, hãy thử liên lạc với những người khác.


Không có thêm câu trả lời. Có lẽ nó đã bị ngắt kết nối lần nữa. Tôi nhìn xung quanh các thành viên trong nhóm và nói, "Tôi nghĩ rằng chúng ta phải băng qua sông."


Hiện tại, chúng tôi đang ở phía nam sông Hàn. Phía Bắc sông Hàn là quận Yongsan.


"Chúng ta phải băng qua nó?" Han Sooyoung hỏi tôi với vẻ mặt sững sờ.


Nó không lạ. Tôi nhìn sông Hàn. Những cái bóng nhấp nháy có thể được nhìn thấy từ dòng nước xoáy. Những con ichthyizard bơi đến gần cầu Dongho và một lần nữa lấp đầy sông Hàn. Chúng tôi đã đi theo dòng sông nhưng tôi không bao giờ nghĩ đến việc vượt qua chúng.


.


.


"Cô thấy cầu Cheonho chưa? Nó đã bị hỏng."


Loài ichthyizard là một loài quái vật cấp 7. Nó không thành vấn đề khi tiêu diệt nhưng số lượng chúng quá nhiều. Không phải là một hoặc hai, vì vậy sẽ mất vài ngày để đối phó với tất cả chúng. Chúng tôi phải băng qua sông Hàn trong tình huống như vậy? Đó là điều không tưởng.


"Chúng ta sẽ di chuyển dọc theo dòng sông. Có thể có một nơi không bị phá vỡ."


Chúng tôi di chuyển dọc bờ sông trong vài giờ nhưng không thể tìm thấy một cây cầu nguyên vẹn. Thay vào đó, chúng tôi tìm thấy một nhóm người lang thang.


Han Sooyoung định giơ vũ khí nhưng Yoo Sangah di chuyển trước. Cô lấy thịt ra khỏi ba lô, khiến Han Sooyoung phát cáu. "Cô đang làm cái gì đấy hả?"


"Những người này đang đói."


"Vậy thì sao? Cô muốn chia sẻ nó? Cô bị điên à? Cô không biết rằng con người là sự tồn tại nguy hiểm nhất trong ngày tận thế sao?"


"Tôi có thể giết tất cả họ nếu tôi muốn." Han Sooyoung thấy sát ý lóe lên trên khuôn mặt của Yoo Sangah và ngậm miệng lại. "Vì vậy, tôi cũng có thể cứu tất cả họ nếu tôi muốn."


Yoo Sangah lấy thịt từ những con quái vật và phân phát cho mọi người. Một số người cảm thấy biết ơn và cúi đầu chào cô.


"Ah, cái này..."


"Nó là thức ăn thừa, không sao đâu."


Tôi để Han Sooyoung một mình và rút một xiên yanaspleta ra khỏi túi. Không phải tất cả mọi người đều có thể trở thành một 'thợ săn' trong thế giới này. Cho đến bây giờ, có rất nhiều nghiên cứu về các loài quái vật trên toàn thế giới. Người đàn ông nhận thịt từ tôi cúi đầu.


"Ah! Cảm ơn..."


"Không có gì. Khó khăn nên được chia sẻ."


Tất nhiên, tôi cơ bản là một loại người khác với Yoo Sangah. Tất cả những việc làm tốt của tôi đều có mục đích.


[Một vài người có thiện cảm đối với bạn.]


[Sự hiểu biết của bạn về hóa thân 'Shin Yooin' đã tăng lên.]


[Sự hiểu biết của bạn về hóa thân 'Ma Kangcheol' đã tăng lên.]


[Nhân vật mới đã được thêm vào dấu trang của bạn.]


Han Sooyoung nói một cách mỉa mai, "Đồ giả tạo."


"....Thỉnh thoảng tôi cũng làm những việc tốt chứ."


[Chòm sao 'Thẩm phán Quỷ diện Hỏa thiêng' rất ấn tượng với hành động tốt của bạn.]


[400 xu đã được tài trợ.]


Han Sooyoung càu nhàu khi nhìn Yoo Sangah, "Chán chết, cô ta cứ như trong tiểu thuyết vậy."


Tôi đồng ý với cô ta. Yoo Sangah giống như nữ anh hùng trong tiểu thuyết ngay cả trước khi thế giới sụp đổ. Bây giờ thì thực tế đã trở thành một cuốn tiểu thuyết.


Từ giữa đám đông, một đứa trẻ đến gần tôi. Một cô nhóc tầm tuổi Gilyoung.


"Nó là gì vậy?"


Cô nhóc có một khuôn mặt lai phương Tây. Đôi mắt sáng ngời và khuôn mặt đầy vẻ dễ thương kỳ lạ. Đứa trẻ cúi đầu 90 độ về phía tôi.


"Cảm ơn chú."


Cô bé là một đứa trẻ rất lịch sự. Tôi nhìn xung quanh nhưng không thấy ai trông giống bố mẹ của đứa trẻ này. Đứa trẻ nhận thấy ánh mắt của tôi và nói, "Họ không còn ở đây nữa."


"Cả hai?"


Đứa trẻ gật đầu.


Tôi hơi bối rối. Một đứa trẻ không có người giám hộ sống sót một mình cho đến kịch bản thứ năm. Đó là điều gần như không thể trong Con đường sinh tồn.


...Đợi chút? Khoảnh khắc tôi sử dụng Danh sách nhân vật, đứa trẻ lại nói, "Vậy cháu đi đây."


Có phải cô bé đến chỉ để cảm ơn tôi? Tôi cố gắng đỡ lấy đứa trẻ và theo phản xạ nhìn lại Han Sooyoung. Cô ta tình cờ đang nhìn ở nơi khác.


"...Hãy cẩn thận."


Trời sẽ sớm tối. Tôi lo lắng một lúc trước khi triệu tập các thành viên lại với nhau.


"Chúng ta sẽ nghỉ ngơi ở đây hôm nay."


Chúng tôi tìm một nơi để ngủ. Sông Hàn vẫn lạnh băng ngay cả khi chúng tôi đốt lửa, vì vậy chúng tôi quyết định sử dụng một tòa nhà đã bị phá hủy một phần. Han Sooyoung trở nên kiên quyết và cảnh báo Yoo Sangah.


"Cứ chờ đi, nhóm người đó sẽ sớm trở lại thôi. Cô không thấy họ thèm muốn vũ khí của chúng ta sao? Họ rõ ràng sẽ cắn ngược lại chúng ta."


Han Sooyoung tuyên bố rằng tất cả con người đều xấu xa và rác rưởi sẽ trả ơn lòng tốt bằng ác ý. Tôi cẩn thận nhìn Yoo Sangah. Cô nói, "Không phải tất cả mọi người trong ngày tận thế đều xấu."


"Không, tất cả đều xấu như nhau."


Một giờ trôi qua.


"Họ sẽ sớm đến thôi, rồi cô sẽ phải khóc."


Hai tiếng trôi qua.


"Ừm.... họ là những người kiên nhẫn."


Ba giờ trôi qua.


"...Điều đó có thể sao?"


Cuối cùng, bốn giờ sau, tiếng ồn bắt đầu được nghe thấy từ bên ngoài. Biểu cảm của Yoo Sangah tối sầm lại và Han Sooyoung mỉm cười hài lòng.


"Thấy chưa? Tôi đã nói rồi mà."


Han Sooyoung vừa lấy vũ khí ra thì có ai đó bước vào tòa nhà.


"X-Xin chào?"


Han Sooyoung dừng lại khi cô chuẩn bị đứng dậy. Người đến là một cô nhóc. Đó là đứa trẻ đã lịch sự đã cảm ơn tôi lúc trước. Đứa trẻ với đôi mắt đỏ giơ thứ gì đó ra.


"C-Cái này...."


Đó là một tấm chăn. Cô bé chắc đã lấy nó từ chỗ nào đó vì cô bé sợ chúng tôi lạnh. Han Sooyoung tỏ vẻ ngạc nhiên trong khi Yoo Sangah trông có vẻ trống rỗng. Trong ngày tận thế, thiện chí không phải lúc nào cũng được đền đáp bằng ác ý.


[Chòm sao 'Thẩm phán Quỷ diện Hỏa thiêng' đang nở một nụ cười yêu thương.]


[2.000 xu đã được tài trợ.]


Yoo Sangah đóng vai trò là đại diện của đội. "Cảm ơn em, tụi chị sẽ dùng nó thật tốt."


"Vâng..."


"Nhân tiện, em chỉ có một mình sao? Thật nguy hiểm khi đi lang thang vào ban đêm."