Toàn Trí Độc Giả - Sing Shong (P1)

Toàn Trí Độc Giả - Sing Shong (P1)

Tác giả: Sing Shong


ghiền tiểu thuyết

 

Đôi mắt của người đàn ông lập tức mở to khi nghe thấy tên tôi.


"Đừng nói với tôi..."


Anh ta cẩn thận quan sát khuôn mặt tôi. Điều này nhắc nhở tôi, mô tả về Yoo Jonghyuk trong Con đường sinh tồnlà gì? Nó không được miêu tả chi tiết nhưng từ đẹp trai luôn được nhắc đến. Còn khuôn mặt của tôi…


"Ý ngươi là gì?"


"À, không có gì."


Giọng anh ta trở nên lịch sự. Tôi không biết chuyện gì đang xảy ra trong đầu anh ta nhưng có vẻ anh ta đang gặp rắc rối để suy xét về tình hình hiện tại.


Ít nhất tôi có thể chắc chắn một điều, người đàn ông trước mặt tôi là một độc giả khác của Con đường sinh tồn.


Điều này khá chắc chắn vì anh ta không hề tồn tại trong Danh sách nhân vật và anh ta đã rất ngạc nhiên khi nghe tên của Yoo Jonghyuk.


Đôi mắt anh ta nhanh chóng quay sang bên cạnh Lee Hyunsung. Anh ta vừa cố đào thông tin từ tôi, có phải anh ta đang làm điều tương tự? Tôi cố tình cho anh ta một chút thời gian để quan sát Lee Hyunsung trước khi mở miệng.


"Thật xấc xược, hãy di chuyển ánh mắt của ngươi một cách cẩn thận."


"...Huh?"


Anh ta đã xác nhận danh tính của Lee Hyunsung và cũng nhận ra rằng anh ta không thể xem thông tin của tôi với 'Khám phá thuộc tính'. Tôi không biết anh ta đã đọc được bao nhiêu trong Con đường sinh tồn nhưng có một vài đặc điểm có thể sử dụng để xác định Yoo Jonghyuk. Một trong số đó là kỹ năng SS, ‘Thiên nhãn’ cho phép phát hiện và chống lại các kỹ năng dò tìm khác. Bây giờ anh ta đã bị thuyết phục rằng tôi có ‘Thiên nhãn’.


"Ngươi nghĩ rằng ta không biết đang nhìn trộm ta bằng một kỹ năng cấp B à?"


Những cơn co thắt bắt đầu từ đôi mắt rồi lan qua khuôn mặt anh ta. Đôi mắt anh ta liếc qua lá cờ đỏ tôi mang trên lưng. Đúng như tôi đoán. Có giới hạn trong dữ liệu để anh ta có thể xác nhận Yoo Jonghyuk.


"Thằng khốn...!"


Một trong những người đàn ông trong nhóm không nhận ra tình huống và hướng ngọn giáo vào tôi. Khoảnh khắc mà Jung Heewon và Lee Hyunsung sắp sửa tiến tới.


'Peeok!'


Đầu người nổ tung và máu bắn tung tóe như đài phun nước. Cả nhóm lập tức hét lên. Trong làn máu, tôi thấy nét mặt của người đàn ông trở nên nghiêm túc.


..Nhìn tên khốn này xem? Anh ta chầm chậm bước qua đám đông về phía tôi.


"Tôi xin lỗi đã để một người nổi tiếng như anh phải nhìn thấy cảnh tượng khủng khiếp này."


"Ngươi là ai?"


Người đàn ông cố gắng kiềm chế biểu cảm của mình trước giọng điệu lạnh lùng của tôi. Và anh ta làm rất tốt, nếu tôi là anh ta, chắc tim tôi đã nổ tung từ lâu rồi.


"Xin tự giới thiệu bản thân, tên tôi là Lee Sungkook, phó trạm Dongmyo."


Anh ta tiến đến và cúi đầu trước tôi. Tôi thích nó. Tiếp đó, tôi bắt đầu việc bắt chước Yoo Jonghyuk.


Sau khi tôi chộp lấy anh ta, tôi mở miệng và nói với giọng lạnh lùng.


"Trạm Dongmyo? Ta hiểu rồi, giờ thì cút."


"...Huh?"


"Từ giờ nó sẽ là trạm của ta, vì vậy hãy biến ra khỏi đây."


Hắn há hốc miệng.


"Gì...?"


"Ngươi không muốn?"


Tôi nhìn xuống cột cờ của Dongmyo. Lee Sungkook muộn màng hiểu ra ý định của tôi.


"Đ-Điều đó là không thể. Anh không thể tiếp quản một trạm đã bị chiếm..."


"Ngươi nghĩ ta là một thằng ngu à? Ngươi chính là phó trạm."


"Đúng vậy?"


"Nếu ngươi có thẩm quyền của một phó trạm, trạm có thể được chuyển theo ý muốn. Ngươi không biết sao?"


"!!!"


"Nếu ngươi không lấy nó ra khi ta đếm đến ba, ta không đảm bảo đầu ngươi còn giữ được trên cổ đâu. Một."


Khuôn mặt của Lee Sungkook cứng đờ. Những người đàn ông từ từ vây quanh tôi, không khí bắt đầu trở nên ngột ngạt. Jung Heewon và Lee Hyunsung lo lắng vì không biết tại sao tôi đột nhiên làm chuyện điên rồ như vậy. Tôi tiếp tục nói.


"Có vẻ ngươi nghĩ ta đang đùa? Hai."


Có phải việc nhớ lại nội dung cuốn tiểu thuyết từ hai năm trước khá khó khăn không? Có lẽ anh ta đã quên Yoo Jonghyuk là ai. Tôi phải tác động lại trí nhớ của anh ta.


[Kỹ năng độc quyền, 'Bạch tinh Thuần năng Lv. 2' được kích hoạt.]


[Vẹn tín được kích hoạt!]


Tôi thấy Lee Sungkook tái mặt lại khi thấy lưỡi kiếm trắng đang cháy. Giống như đang chơi đùa với một con gà vậy.


Nếu nhớ Yoo Jonghyuk có nghĩa anh ta sẽ biết một chút về việc Yoo Jonghyuk là ai. Nếu biết Yoo Jonghyuk tàn nhẫn như thế nào thì anh ta sẽ không bao giờ có thể tiếp tục trò chơi này. Nếu anh ta không biết Yoo Jonghyuk đúng cách thì không thành vấn đề. Tôi sẽ chơi trò chơi và rút lui nếu chúng tôi sẽ thua. Bây giờ tôi có đủ sức mạnh.


Ngay lập tức, Lee Sungkook vội vàng hét lên.


"Đ-Đợi một chút! T-Tôi sẽ đưa nó cho anh!"


Tên này, anh ta đã đọc Con đường sinh tồn, nhưng anh ta không đọc kĩ.


"Không cần."


"...Huh?"


"Ngươi trả lời quá muộn."


"Vâng?"


"Nơi này không đủ, hãy đưa ta Dongdaemun."


Jung Heewon làm một biểu cảm ngạc nhiên bên cạnh tôi. Trông như thể cô ấy đã sẵn sàng để hành động. Nhưng hiện cô ấy không thể làm gì.


Không, tôi phải hành động nhanh hơn. Bởi vì bây giờ tôi là Yoo Jonghyuk. Tôi phải nói những điều vô lý hơn để khiến anh ta tin rằng tôi là Yoo Jonghyuk. Tôi nhắm thanh kiếm của mình vào Lee Sungkook và tuyên bố.


"Nếu ngươi không làm điều đó, sẽ không có thỏa thuận nào hết."


"N-Nhưng...!"


"Ta sẽ đếm đến ba lần nữa. Một."


Biểu cảm của Lee Sungkook liên tục thay đổi theo thời gian. Anh ta đang bắt đầu tin rằng tôi là Yoo Jonghyuk. Nhân vật chính của một cuốn tiểu thuyết đang đứng trước mặt anh ta.


Anh ta sẽ đối phó trường hợp này như thế nào? Cách anh ta hành động ở đây sẽ quyết định mối quan hệ của tôi với những độc giả khác trong tương lai.


"Tôi… tôi có thể đưa anh đến Công viên Văn hóa và Lịch sử Dongdaemun! Nhưng..."


"Nhưng?"


"Tôi không có quyền giao Dongdaemun, nếu anh không phiền, anh có muốn gặp đại diện của chúng tôi không?"


Đó là một phản ứng tốt. Con mồi đã hoàn toàn đạt tới sự sợ hãi mà tôi muốn.


Lee Sungkook tiếp tục nói.


"Danh tiếng của Yoo Jonghyuk-nim rất nổi tiếng. Đại diện của chúng tôi rất mong chờ được gặp Yoo Jonghyuk-nim. Xin hãy cho nhóm chúng tôi cơ hội nói chuyện với Yoo Jonghyuk-nim."


"Ngươi biết ta?"


"Làm sao tôi có thể không biết Yoo Jonghyuk-nim được?"


Lee Sungkook ngậm miệng ngay khi nói ra điều này. Yoo Jonghyuk không thể nổi tiếng sớm như vậy.


"D-Dù sao, nó sẽ là một vinh dự nếu anh đi cùng tôi."


Tôi nhìn chằm chằm vào anh ta và trả lời. Mức độ này còn có thể chấp nhận được.


"Được rồi, dẫn đường đi."


Biểu cảm của Lee Sungkook bừng sáng và anh ta bắt đầu nói những thứ vô dụng.


"Đừng lo, tôi thề với Vị vua Danh dự rằng tôi sẽ không làm hại Yoo Jonghyuk-nim."


[Phó trạm của Dongmyo, Lee Sungkook đã tuyên thệ với Vị vua Danh dự.]


[Nếu anh ấy phá vỡ lời thề này, Lee Sungkook có thể bị bạn trừng phạt.]


Thật là một chàng trai tốt. Anh ta đã lựa chọn đúng nếu anh ta thực sự nghĩ tôi là Yoo Jonghyuk. Không phải sự hiểu biết của anh ta về Yoo Jonghyuk tốt hơn tôi mong đợi sao?


Nếu tôi thực sự là Yoo Jonghyuk, anh ta chắc chắn phải trả giá nhiều hơn.


"Làm hại ta? Các ngươi sao?"


"Tất nhiên, không ai trong chúng tôi có thể đặt một ngón tay lên người Yoo Jonghyuk-nim. Ha, haha. Vật thì... lối này."


"Một điều nữa."


"Vâng?"


Tôi chỉ vào cột cờ.


"Đưa nó cho ta."


 "....."


[Bạn đã tiếp nhận trạm Công viên Văn hóa và Lịch sử Dongdaemun.]


[Hiện đang chiếm đóng: Chungmuro ​​(Cơ sở chính), khu phố cổ, Công viên văn hóa và lịch sử Dongdaemun]


[Điểm thành tích của cờ đỏ đang tăng lên.]


Lá cờ thay đổi trước mắt tôi. Đó là một khởi đầu tốt. Nhưng điều này có phải quá dễ dàng không?


"Đi thôi."


Tôi nhìn Lee Sungkook và cảm thấy hơi lo. Có ổn không nếu tiếp tục hành xử như Yoo Jonghyuk?


__________


Chúng tôi được Lee Sungkook chỉ đường đến ga Dongmyo. Các thành viên Dongmyo không biết danh tính của tôi nhưng thái độ của Lee Sungkook rất nghiêm túc đến mức họ không dám nói gì.


Tôi đi với nhóm của mình ở phía sau. Lee Hyunsung ngập ngừng trước khi nhìn tôi và mở miệng.


"Xin lỗi vì làm phiền, Dokj-"


'Bụp-!'


Jung Heewon nhanh chóng chú ý và đánh vào bụng Lee Hyunsung. Có tiếng gió rít qua kẽ răng và Lee Hyunsung rên rỉ. Đúng như mong đợi từ Jung Heewon. Cô không biết chính xác tình huống nhưng cô biết làm thế nào để hành xử phù hợp với hoàn cảnh.


Tôi lẩm bẩm bên khóe miệng.


"Mọi người có biết phải làm gì không?"


"Có, đại khái."


Tôi ra hiệu cho Jung Heewon và sau đó, Kang Ilhun được Lee Hyunsung mang theo. Người quan trọng nhất lúc này là tên đó.


"Hãy khống chế hắn ta, hiểu không?"


Jung Heewon gật đầu và làm một cử chỉ kỳ lạ. Cô ấy quỳ xuống trước mặt tôi và kêu lên với giọng cường điệu.


"Vâng, Jonghyuk! Tôi sẽ làm theo lệnh của ngài!"


Bất cứ ai nhìn vào cũng sẽ nghĩ đến các hiệp sĩ thời trung cổ. Điều buồn cười là Lee Hyunsung dù ngạc nhiên nhưng cũng làm điều tương tự.


"T-Tôi sẽ làm theo lệnh của ngài..!"


Lee Sungkook, người đứng đầu nhóm đã rất ngạc nhiên khi nghe thấy. Thật xấu hổ nhưng kết quả khá tốt. Tôi không thể đọc được suy nghĩ của Lee Sungkook nhưng nó sẽ như thế này nếu tôi có thể đọc nó.


'Anh ta chắc chắn là Yoo Jonghyuk.'


Lee Sungkook bắt gặp ánh mắt của tôi và nhanh chóng quay đầu về phía trước. Vậy ra đây là cảm giác của một nhân vật chính.


Không lâu sau, chúng tôi đến ga Dongmyo. Họ là một nhóm khá mạnh mẽ với nhiều người ở trong khu vực. Có một số người có vũ khí như nhóm Lee Sungkook, nhưng hầu hết trong số họ không có.


Họ có lẽ là những kẻ lang thang từ các trạm khác đã mất nhóm của mình.


"Di chuyển nhanh lên!"


"V-Vâng..!"


Họ giết mổ những con chuột đất trong khi được các thành viên Dongmyo giám sát và tháo rời xác chết của quái vật để chế tạo thiết bị. Khung cảnh trước mặt như thể tái hiện lại chế độ nô lệ thời chuyên chế, giống như triều đại của các vị vua.


Jung Heewon nhăn mặt.


"Đây không phải là một vương quốc thực sự..."


Tôi nói với Jung Heewon.


"Đừng tỏ vẻ chán ghét. Chúng ta vẫn phải đợi và xem xét tình hình."


"Tuân lệnhhh..."


Tôi phớt lờ Jung Heewon và bắt đầu quan sát xung quanh. Xem xét liệu có biến số nào xuất hiện. Dongmyo khá quan trọng trong tiểu thuyết gốc. Nếu tôi nhớ chính xác... đại diện của nơi này không nắm quyền lực. Nhưng câu chuyện có thể đã thay đổi nếu các Tiên tri can thiệp. Tôi nhìn vào phía sau đầu của Lee Sungkook.


Tại thời điểm này, tôi có hai câu hỏi. Một, Lee Sungkook có được tác giả gửi tập văn bản của riêng mình không? Hai, có bao nhiêu nhà tiên tri ở đó?


Còn câu hỏi thứ ba, họ có những kỹ năng giống như tôi không...?


Câu hỏi thứ ba có lẽ sẽ được loại bỏ. Nếu có, ngay từ đầu anh ta đã sử dụng Danh sách nhân vật thay vì Phát hiện thuộc tính.


Bên cạnh đó, anh ta dường như không sở hữu Bức tường thứ tư khi tôi sử dụng Danh sách nhân vật. Nói cách khác, anh ta là một trường hợp như Lee Gilyoung.


Dù gì thì tôi đã đọc hơn 3.000 chương. Sẽ không công bằng nếu họ nhận được những đặc quyền giống như tôi khi họ chỉ đọc một vài chương. Tiện thể, tôi cũng không nghĩ họ được tác giả gửi cho bản sao của tác phẩm.


Lee Sungkook đang nhìn vào điện thoại của mình...


[5.000 xu đã được đầu tư vào nhanh nhẹn.]


[Nhanh nhẹn Lv. 20 -> Nhanh nhẹn Lv. 30]


[Một sự nhanh nhẹn đáng kinh ngạc nằm trong cơ thể bạn.]


Tôi tiếp cận Lee Sungkook như một hồn ma.


"Ngươi đang nhìn gì vậy?"


"H-Huh? Không có gì!"


Anh ta vội vàng giấu chiếc điện thoại của mình. Nó chớp nhoáng nhưng tôi đã nhìn thấy màn hình. Nền màu vàng và bong bóng chat với lời thoại quen thuộc.


Tôi cảm thấy khó chịu. Nếu tôi không nhầm, tôi chắc chắn đã nhìn thấy một phòng chat trên màn hình.


Internet? Ở ngay đây?