Toàn Trí Độc Giả - Sing Shong (P1)

Toàn Trí Độc Giả - Sing Shong (P1)

Tác giả: Sing Shong


ghiền tiểu thuyết

 

Một dòng năng lượng mạnh mẽ trào dâng trong cơ thể ngay khi tôi nắm lấy lá cờ. Đáng lẽ đây là thứ mà lần quy hồi thứ ba Yoo Jonghyuk lấy được nhưng... nó không phải vấn đề.


Chẳng phải anh ta đã mạnh sẵn rồi sao?


['Kim Dokja' đã lấy cờ trắng.]


[Nếu cờ trắng không thay đổi chủ sở hữu trong năm phút tiếp theo, Chungmuro ​​sẽ nằm dưới sự kiểm soát của anh ấy.]


[Nếu cờ được giật trong năm phút tiếp theo, bộ hẹn giờ sẽ được đặt lại.]


Một bộ đếm thời gian xuất hiện trong không khí.


[5:00]


Gong Pildu chỉ vào tôi với khuôn mặt tái nhợt.


"Cướp lấy lá cờ đó! Chúng ta phải lấy được nó trong 5 phút!"


Những thành viên Liên minh muộn màng lấy lại tâm trí và bắt đầu lao về phía tôi. 


Lee Hyunsung quay sang tôi.


"Dokja-ssi!"


"Hyunsung-ssi!"


Chúng tôi gọi tên nhau cùng lúc. ‘Khiên Hercules’ bay ra khỏi tay tôi và đáp xuống tay Lee Hyunsung.


"Đây là?"


"Tôi đã chọn nó cho anh. Vứt vũ khí anh đã sử dụng trước đó đi."


Một nụ cười lớn xuất hiện trên khuôn mặt Lee Hyunsung.


[Nhân vật Lee Hyunsung đã sử dụng kỹ năng độc quyền, 'Phòng thủ diện rộng'!]


Một tấm khiên mờ tập trung vào ‘Khiên Hercules’ bao quanh nhóm chúng tôi. Đây là kỹ năng phụ gắn liền với vật phẩm cấp A.


"Wah, đây là cái gì?"


Mọi người rên rỉ khi họ lao vào tấm khiên. Họ cố gắng phá vỡ lá chắn bảo vệ bằng vũ khí nhưng đều thất bại, tấm khiên không thể bị phá vỡ bằng các vật phẩm cấp E hoặc cấp F. Cuối cùng, các thành viên liên minh chỉ có một nơi để cầu cứu.


"Pildu-ssi!"


"Tránh ra!"


Cấp độ của Khu vực vũ trang đã tăng lên đáng kể và đã có một Khu vực vũ trang nhỏ dưới chân Gong Pildu. Hắn ta giảm diện tích để rút ngắn thời gian hồi chiêu. Hắn thực sự đã sử dụng tốt bộ não của mình. Chà, tôi phải xử lý việc này.


"Pildu, tôi đã cho phép ông đứng dậy chưa?"


"Hự!!"


Đầu Gong Pildu một lần nữa đập xuống và cả người hắn ta nằm rạp xuống đất.


[Theo các điều khoản của hợp đồng, ‘Quyền chỉ huy’ được kích hoạt!]


"Giữ đầu của ông trên mặt đất cho đến khi tôi cho phép ông đứng dậy."


Các thành viên liên minh bối rối và hoảng loạn nhìn vào Gong Pildu.


"P-Pildu-ssi?"


"K-Kéo ta lên! Mau!"


Các thành viên liên minh kinh hãi cố gắng nâng Gong Pildu lên nhưng điều đó đương nhiên không hề dễ vì Gong Pildu rất nặng.


"Và... các tháp pháo trông thật khó chịu, tắt nó đi."


[Nhân vật 'Gong Pildu' đã thu hồi 'Khu vực vũ trang Lv. 6'!]


"T-Thằng khốn này...!"


"Ngậm miệng lại và giữ im lặng trong 30 phút."


[Theo các điều khoản của hợp đồng, ‘Quyền chỉ huy’ được kích hoạt!]


Các thành viên liên minh hoàn toàn hoảng loạn khi Gong Pildu bỗng dưng bất lực chỉ bằng vài lời nói. Tất nhiên, điều tương tự cũng xảy ra với Lee Hyunsung, Yoo Sangah và Jung Heewon.


Tôi có thể thấy bọn chúng nhăn mặt và thu lại khí thế. Còn khoảng 29 người. 20 thành viên từ Liên minh Địa chủ và chín người nữa, bao gồm cả tôi và nhóm của tôi. Con số không nhiều nhưng tốt hơn tôi nghĩ. Bởi vì có quá nhiều người lúc đầu sẽ dẫn đến tình trạng khó kiểm soát. Tôi nhìn họ và nói.


"Bây giờ mọi người có hai lựa chọn."


Đây là lúc để chọn một phe.


"Hoặc là rời Chungmuro ​​và đi đến một nhà ga khác, hoặc ở lại đây với tôi."


"Mày có biết mày đang nói gì không...?"


"Chỉ cần trả lời tôi. Mọi người sẽ ở đây hay đi nơi khác? Tốt nhất nên quyết định trước khi kịch bản chính bắt đầu. Nếu không thì sẽ không có ai chịu trách nhiệm nếu người đó gặp nguy hiểm đâu."


Đôi mắt của những người có mặt bắt đầu di chuyển. Một số nhìn tôi, một số khác nhìn Gong Pildu và số còn lại nhìn vào đường hầm dẫn đến nhà ga khác. Tôi có thể đoán được suy nghĩ chỉ cần nhìn vào họ.


"Tôi sẽ không ngăn bất cứ ai muốn rời đi. Nhưng những ai ở lại đây đều sẽ nằm dưới sự kiểm soát của tôi."


"Kiểm soát...?"


"Hành vi như Liên minh địa chủ không được chấp nhận. Tôi sẽ không cho phép chuyên chế trong một nhóm nhỏ."


Một ít người bắt đầu đứng bên cạnh tôi. Họ đã bị Liên minh địa chủ đối xử khắc nghiệt và nghĩ rằng tốt hơn là đi theo tôi. Đó là một lựa chọn tốt. Một vài thành viên của liên minh hét lên.


"Sau cùng, kẻ thống trị lại là mày."


"Tôi không phủ nhận nó. Nhưng ít nhất, tôi không yêu cầu thuế hay phí sinh tồn."


"Sự an toàn của chúng tôi có được đảm bảo nếu chúng tôi vào nhóm của cậu không?"


Một người đàn ông từ liên minh hỏi. Chà, họ đã làm phiền những người thuê nhà rất nhiều, là một lẽ tự nhiên nếu họ cảm thấy lo lắng.


"Tôi đảm bảo một số an toàn bên ngoài nhưng tôi sẽ không can thiệp vào những gì xảy ra bên trong. Mâu thuẫn giữa các cá nhân sẽ do chính họ giải quyết."


"Điều đó..."


"Chỉ có 1 phút để mọi người quyết định."


Không cần phải đợi một phút. Mọi người đã quyết định hết rồi. Một số thành viên liên minh bước tới tôi với vẻ mặt kiên quyết và cúi đầu. Họ còn khá trẻ.


"Cảm ơn cậu, bọn tôi đã hành xử sai trong quá khứ, rất mong cậu tha thứ."


"Đó là điều bình thường. Mọi người không cần phải xin tôi tha thứ."


[Một số thành viên trong nhóm cảm thấy tin tưởng bạn.]


Tuy nhiên, một số người khác đã quyết định rời Chungmuro. Họ cố gắng vực dậy Gong Pildu vẫn đang nằm rạp trên đất.


"Để Gong Pildu lại, ông ta giờ ở dưới quyền kiểm soát của tôi."


"Cái gì?"


"Nếu mọi người đã đưa ra quyết định thì hãy rời đi nhanh chóng."


Năm thành viên liên minh cau mày và rút lui.


"Kang-ssi! Cậu thực sự không muốn đi với tôi sao? Nó tốt hơn so với việc ở dưới trướng hắn ta!"


"Cậu thực sự sẽ phục vụ tên đó? Thậm chí cậu còn chưa từng tiếp xúc với hắn!"


Dù nói vậy nhưng không còn người nào rời đi nữa. Năm người đàn ông nguyền rủa vài lần trước khi đi đến đường hầm về phía Seoul. Họ muốn giành đất ở nơi khác và trở thành địa chủ mới. Thật không may, kế hoạch của họ sẽ thất bại. Trong kịch bản thứ tư, những người lang thang là con mồi tốt cho những kẻ săn mồi.


Năm phút trôi qua, các thông báo hệ thống bật lên.


[Kịch bản phụ đã kết thúc.]


[Bạn đã nhận được 1.000 xu dưới dạng phần thưởng.]


[Cờ trắng sẽ hiển thị hiệu ứng thực sự của nó cho đại diện Chungmuro.]


[Nhóm hiện tại: 24 người.]


[Danh tiếng của bạn vẫn còn quá yếu để đạt được danh hiệu vua.]


Danh hiệu vua...


Thật vậy, thật khó để có được danh hiệu vua chỉ với một lá cờ trắng. Để đi trên vương lộ, tôi bắt buộc phải thay đổi màu cờ. Tất nhiên, màu trắng có thẩm quyền riêng của nó.


[Bạn đã giành được quyền kiểm soát Trạm Chungmuro ​​thông qua hiệu ứng của cờ trắng.]


[Bạn có thể trừng phạt một thành viên trong nhóm chống lại bạn.]


[Hiện tại có năm người đã rời đi.]


Tôi có thể đưa ra một hình phạt cho năm người đàn ông kia nhưng tôi không làm điều đó. Độc tài có hiệu quả trong việc kiểm soát con người nhưng sự chuyên chế như vậy không phù hợp với tôi.


"Vậy, cám ơn."


Tôi nói trong khi nhìn vào mắt mọi người. Lee Hyunsung nhìn tôi với sự tôn trọng trong khi Yoo Sangah và Jung Heewon gật đầu. Những người còn lại nhìn tôi với biểu cảm tương tự. Họ vẫn còn đang mơ hồ nhưng đây không phải là một khởi đầu tồi tệ.


Ngay sau đó, Bihyung xuất hiện trong không trung.


[Ồ, các ngươi đã chọn được một đại diện. Giờ thì hãy bắt đầu trò chơi nào!]


[Kịch bản chính thứ tư được kích hoạt!]


[Kịch bản chính #4 - Tranh đấu đoạt cờ


Thể loại: Chính


Độ khó: C


Điều kiện: (Ẩn vì có nhiều nội dung)


Giới hạn thời gian: 12 ngày.


Phần thưởng: 2.000 xu.


Thất bại: ???]


Tôi nhấn vào các điều kiện.


Vô số tin nhắn xuất hiện trước mặt tôi.


[Điều kiện rõ ràng:


1. Mỗi trạm có một lá cờ và cột cờ có thể bị chiếm.


(Cờ chỉ có thể được mang theo bởi đại diện của trạm.)


2. Bạn cần bảo vệ cờ khỏi các trạm khác. Nếu lá cờ bị lấy đi bởi một trạm khác, trạm thua cuộc sẽ bị chiếm bởi trạm cướp được cờ.


3. Bạn có thể đặt cờ của mình trong cột cờ của trạm khác. Quyền hạn của cờ chỉ dành cho đại diện của mỗi trạm. Một khi người đại diện chết trong cuộc xung đột, thẩm quyền của người đại diện được chuyển cho người cầm cờ trước. Nếu bạn lấy cờ của một trạm khác, việc đối xử với trạm bị tước cờ được xác định bởi trạm đã lấy cờ.


4. Bạn phải chiếm cột cờ của trạm mục tiêu trong một thời gian nhất định. Nếu không các thành viên trong nhóm sẽ chết.


5. Trạm mục tiêu của nhóm bạn là Trạm Changsin.]


Jung Heewon suy nghĩ một lúc trước khi mở miệng.


"...Chúng ta phải giữ cờ và cột cờ trong khi cướp cờ của các trạm khác. Đó có phải là luật chơi?"


"Tôi cũng nghĩ vậy. Chúng ta phải mang cờ đến ga Changsin." Lee Hyunsung cũng lên tiếng.


Sau đó tôi khẳng định lại luật chơi. Mọi người đã hiểu. Jung Heewon nheo mắt trước lời nói của tôi. Cô ấy biết tôi đang giả vờ không biết. Bây giờ tôi đã biết trước được tương lai, cô ấy cứ nhìn tôi. Tôi cười toe toét với Jung Heewon.


Yoo Sangah chạm vào vai cô và nói.


"Một lần nữa, chúng ta phải chiến đấu chống lại con người?"


Lee Hyunsung suy nghĩ một lúc trước khi trả lời.


"Điều kiện trò chơi nói rằng chúng ta có thể quyết định đối xử với nhóm đối phương nếu chúng ta chiếm cột cờ của họ... chúng ta có thể không cần gây bất kỳ thương vong nào."


"Ah tôi hiểu. Thương vong không nhất thiết phải xảy ra nếu chúng ta tiếp quản nhà ga? Nếu chúng ta có thể khiến thành viên của các nhóm trạm khác chấp nhận."


"Đúng vậy, chúng ta hoàn toàn có thể đoạt được cờ mà không gây thương vong."


Lee Hyunsung trả lời với một nụ cười. Tuy nhiên, tôi cảm thấy không hề thoải mái. Có vẻ như Yoo Sangah và Lee Hyunsung đang cố gắng hiểu thế giới bằng một logic thánh thiện và ngây thơ. Không có trường hợp nào là không có ai chết cả. Kịch bản thứ tư sẽ có nhiều thương vong hơn bất kì kịch bản nào khác.


Như thể đọc được suy nghĩ của tôi, Jung Heewon thay đổi chủ đề.


"Trạm Changsin ở đâu? Tôi nghĩ rằng chúng ta nên biết điều đó trước tiên."


Lee Hyunsung đã xác nhận nó trên bản đồ lộ trình.


"Lối số 6. Nếu chúng ta đi vào đường hầm, chúng ta có thể sử dụng tuyến đường chuyên dụng."


"Chúng ta nên chia nhóm. Lựa chọn một vài người bảo vệ nơi này trong khi những người khác đi trinh sát?"


Tôi không cần nói bất cứ điều gì khi họ chủ động trao đổi ý kiến. Điều này thật nhẹ nhõm.


[Việc kích hoạt kịch bản sẽ tắt biên giới an toàn của Chungmuro.]


[Bây giờ bạn có thể tự do di chuyển đến các trạm khác.]


Khi mọi người đang trao đổi ý kiến ​​của họ, tôi tiếp cận Gong Pildu.


"Gong Pildu, ông có thể nói rồi."


Lệnh đã bị tắt nhưng Gong Pildu không hề mở miệng.


"Tôi biết rằng ông đang cảm thấy tồi tệ. Nhưng ông phải thích nghi. Những ngày mà ông nắm quyền đã kết thúc."


"...."


"Tôi biết tại sao ông bị ám ảnh bởi đất đai. Nhưng giờ không phải lúc cho tranh chấp nội bộ. Nếu ông muốn sống sót trong tương lai, ông không nghĩ hợp tác là lựa chọn tốt hơn à?"


Đôi mắt của Gong Pildu run rẩy. Tôi tiếp tục nói.


"Ông sẽ chịu trách nhiệm bảo vệ nơi này."


Cũng giống như kịch bản thứ ba, Gong Pildu rất hữu ích cho kịch bản thứ tư. Khi Gong Pildu bảo vệ nơi này, Chungmuro ​​sẽ an toàn trừ khi có người ở cấp độ Yoo Jonghyuk xuất hiện.


"Tại sao ta lại phải làm theo lời ngươi?"


"Lần này tôi sẽ không thực thi nó bằng một lệnh. Nếu ông làm theo yêu cầu của tôi, sẽ có một phần thưởng. Suy nghĩ cho cẩn thận, hãy nghĩ về gia đình của ông."


Tròng mắt của Gong Pildu trở nên to hơn trước lời nói của tôi.


"Ngươi... làm thế nào!"


Ngay lúc đó, tiếng ồn phát ra từ đường hầm.


'Baang-!'


Có tiếng còi inh ỏi và đèn pha chiếu trên tuyến đường sắt 4. Có tiếng xe đạp và tiếng ống xả. Một cái gì đó đang tiến đến ga Chungmuro.