Toàn Trí Độc Giả - Sing Shong (P1)

Toàn Trí Độc Giả - Sing Shong (P1)

Tác giả: Sing Shong


ghiền tiểu thuyết

 

[Có ba cách để sống sót trong một thế giới đổ nát. Giờ đây, tôi đã quên một vài thứ, nhưng có một điều chắc chắn rằng bạn, người đang đọc những dòng này sẽ sống sót.


—Ba cách để sống sót trong một thế giới đổ nát]


Một trang web tiểu thuyết hiện lên trên màn hình chiếc điện thoại thông minh cũ kĩ của tôi. Tôi kéo lên rồi lại kéo xuống. Đã bao nhiêu lần tôi làm điều này rồi nhỉ?


"Thật sao? Đây là kết thúc à?"


Tôi nhìn lại lần nữa, cụm từ "hoàn thành" hiện lên rõ mồn một.


Câu chuyện đã kết thúc.


Ba cách để sống sót trong một thế giới đổ nát


Tác giả: tls123


3149 chương.


'Ba cách để sống sót trong một thế giới đổ nát' là một cuốn tiểu thuyết giả tưởng dài đến 3149 chương. Tên rút gọn của nó là 'Con đường Sinh tồn'.


Tôi đã kiên trì đọc cuốn tiểu thuyết này từ hồi còn học năm ba cấp hai.


Trong suốt thời gian tôi bị đám đầu gấu ở trường bắt nạt, khi tôi trượt bài kiểm tra đầu vào và phải vào một trường đại học địa phương, khi cái máy rút thăm ngẫu nhiên chết tiệt bị hỏng và tôi buộc phải vào đơn vị quân đội ở tiền tuyến, khi tôi chuyển việc liên tục và hiện đang làm nhân viên hợp đồng cho chi nhánh của một công ty lớn... Chết tiệt, thôi ngừng nói về điều này đi.


Dù sao thì...


[Lời nhắn của tác giả: Cảm ơn bạn rất nhiều vì đã đồng hành cùng "Con đường Sinh tồn" đến tận bây giờ. Tôi sẽ quay trở lại cùng một chương tái bút!]


"Ah... vẫn còn một chương. Sau chương tái bút này mới thật sự kết thúc."


Từ thời niên thiếu cho đến khi trưởng thành, cuốn tiểu thuyết này đã được viết trong vòng 10 năm. Có sự pha trộn của cảm giác nuối tiếc về một thế giới sắp đến hồi kết cùng với những xúc cảm thỏa mãn.


Tôi mở phần bình luận của chương cuối và viết đi viết lại cảm xúc của mình.


- Kim Dokja: Tác giả à, cảm ơn anh trong suốt thời gian qua. Tôi rất mong chờ phần kết của câu chuyện đấy.


Đó là những lời chân thành của tôi. Con đường Sinh tồn là cuốn tiểu thuyết của cuộc đời tôi. Dù nó không phải là bộ nổi tiếng nhất, nhưng nó vẫn là cuốn tiểu thuyết hay nhất đối với tôi.


Có nhiều điều tôi muốn nói nhưng tôi lại không thể viết ra. Tôi sợ rằng những lời lẽ bất cẩn của mình sẽ làm tổn thương tác giả.


Trung bình 1,9 lượt truy cập mỗi chương.


Trung bình 1,08 bình luận.


Đây là những chỉ số trung bình cho sự phổ biến của Con đường Sinh Tồn.


Số lượt xem cho chương đầu tiên là 1200, nhưng nó giảm xuống còn 120 ở chương thứ 10, và sau đó là 12 ở chương thứ 50. Vào thời điểm đạt tới 100 chương, nó chỉ vỏn vẹn 1 lượt truy cập.


Lượt xem: 1.


Tôi bị choáng ngợp khi nhìn thấy hằng hà số '1' xuất hiện bên cạnh danh sách các chương. Trong một vài chương, nó tăng lên '2', nhưng khả năng cao là ai đó đã nhấn nhầm.


- Cảm ơn.


Tác giả đã tạo ra một cuốn tiểu thuyết với hơn 3000 chương chỉ với 1 lượt xem mỗi chương trong suốt 10 năm. Không sai khi nói đó là câu chuyện dành riêng cho tôi.


Tôi nhấn vào 'Danh sách Đề cử' và ngay lập tức gõ vào bàn phím.


- Tôi có một cuốn tiểu thuyết tuyệt vời dành cho mọi người đây.


Tác giả đã viết cho tôi một cuốn tiểu thuyết hoàn toàn miễn phí, vì vậy tôi nghĩ rằng mình nên giới thiệu anh ấy với mọi người. Tôi bấm vào nút đăng và những bình luận khác ​​nhanh chóng xuất hiện.


- Có vẻ như lại là thằng đó. Tui đã thử tìm ID của nó và lần nào cũng vậy, nó chỉ đề cử mỗi bộ truyện kia.


- Chẳng phải lượt đề cử của nó bị cấm rồi à? Vậy mà tên tác giả vẫn viết tiếp kìa.


Hình như tôi cũng đã viết một lời đề cử như vậy vào tháng trước. Ngay lập tức, có hàng tá các bình luận vào đòi quản trị viên ra mặt. Mặt tôi đỏ bừng lên vì ngượng.


Tôi chắc chắn rằng tác giả sẽ đọc được nó. Vì vậy, tôi vội vàng xóa tin nhắn đi, nhưng vì đã bị báo cáo nên không thể gỡ tin nhắn này được.


"Điều này..."


Thật khó chịu khi lời bình luận chân thành của tôi lại biến thành thế này.


Nếu họ đã thấy dù chỉ là một phần nhỏ thôi, tại sao không ai thử đọc cuốn tiểu thuyết thú vị này cơ chứ? Tôi muốn ủng hộ tác giả, nhưng tôi không đủ khả năng vì tôi chỉ là một nhân viên với mức lương đủ để sống qua ngày.


Rồi tôi nhận được thông báo có tin nhắn mới.


- tls123: Cảm ơn bạn.


Một tin nhắn đột nhiên xuất hiện. Tôi phải mất một lúc mới có thể hiểu được chuyện gì vừa diễn ra.


- Kim Dokja: Tác giả?


tls123, đó là tác giả của bộ Con đường Sinh tồn.


- tls123: Tôi có thể hoàn thành bộ truyện là nhờ có bạn. Và tôi cũng đã chiến thắng trong một cuộc thi nữa.


Không thể tin được.


Con đường Sinh tồn giành chiến thắng trong một cuộc thi ư?


- Kim Dokja: Xin chúc mừng! Đó là cuộc thi gì vậy?


- tls123: Bạn không biết đâu, bởi đó là một cuộc thi không ai biết đến.


Tôi tự hỏi liệu anh ấy có nói dối vì anh ấy xấu hổ không, nhưng tôi muốn nó là sự thật. Có lẽ tôi thực sự không biết. Nó có thể là một cuộc thi trên các diễn đàn khác. Tôi có chút buồn bã, nhưng thật tốt khi câu chuyện tuyệt vời đó được lan rộng.


- tls123: Tôi muốn gửi một món quà đặc biệt cho bạn như một lời cảm ơn.


- Kim Dokja: Một món quà?


- tls123: Nhờ độc giả thân yêu của tôi đây mà câu chuyện này đã được biết trên toàn thế giới.


Tôi đưa địa chỉ email của tôi cho tác giả khi anh ấy hỏi.


- tls123: À, phải rồi, tôi đã có lịch trả lương.


- Kim Dokja: Wow, thật ư? Khi nào nó sẽ bắt đầu? Kiệt tác này nên được trả lương ngay từ đầu.


Đó là một lời nói dối. Con đường Sinh tồn là một bộ truyện phát hành hằng ngày, vì vậy tôi sẽ phải chi 3000 won mỗi tháng. Mà 3000 won là cả một bữa trưa tại cửa hàng tiện lợi đối với tôi.


- tls123: Việc trả lương sẽ bắt đầu vào ngày mai.


- Kim Dokja: Vậy chương kết ngày mai sẽ tính phí sao?


- tls123: Phải, bạn phải trả tiền cho nó.


- Kim Dokja: Tất nhiên, tôi sẽ trả tiền! Tôi sẽ mua chương cuối cùng!


Không có câu trả lời từ tác giả sau đó. Tôi đăng xuất khỏi trang web. Rồi lại chìm vào sự bi quan.


Tác giả rời đi mà không nói gì cả sau khi anh ấy thành công ư? Sự ngưỡng mộ biến thành sự ghen tị nhỏ nhen. Tôi đã mong chờ điều gì chứ? Dù sao thì đó cũng không phải tiểu thuyết của tôi.


"Anh ấy sẽ tặng mình phiếu mua hàng chứ? Thật tốt nếu nó có giá 50.000 won."


Khi ấy, tôi đã suy nghĩ quá ngây thơ. Tôi không hề biết bất cứ điều gì sẽ xảy ra với thế giới vào ngày hôm sau.