Tiên Đế Trùng Sinh

Tiên Đế Trùng Sinh

Tác giả: Lam Phong


ghiền tiểu thuyết


Liễu Băng Dao đứng ngoài cửa phòng Diệp Thành, ánh mắt tràn ngập vẻ lo lắng.


Diệp Thành đã trở về gần một tháng, khoảng thời gian này anh chưa từng ra khỏi phòng, ban đầu cô ta đặt đồ ăn ngoài cửa vẫn sẽ ăn, nhưng mấy ngày gần đây, bữa ăn đều không bị động tới.


“Không phải đã xảy ra chuyện gì rồi chứ?”

Liễu Băng Dao cắn môi, cuối cùng vẫn không nhịn được gõ cửa, hỏi: “Diệp Thành, anh ổn chứ?”

Không có tiếng trả lời, trong phòng chẳng có âm thanh nào phát ra, thậm chí còn có cảm giác không người ở, Liễu Băng Dao càng thêm lo lắng, cuối cùng quyết tâm chuẩn bị phá cửa xông vào.


Tiếc là cô ta chỉ là một cô gái yếu đuối sao có thể đánh vỡ được cánh cửa phòng trộm cao cấp của biệt thự, sau vài lần, cánh tay cô ta tê dại vì chấn động, lòng càng thêm lo lắng và ấm ức, cô ta ngồi dưới đất bật khóc.


Đúng lúc này, cánh cửa phòng đột nhiên mở toang, Diệp Thành bước ra ngoài, thản nhiên hỏi: “Cô ở đây làm gì vậy?”

“Tôi…”

Liễu Băng Dao ngẩng đầu định đáp lại đột nhiên thẫn thờ, chỉ thấy dưới ánh trăng chiếu rọi, cả người Diệp Thành như được bao phủ bởi một tầng ánh sáng rực rỡ lộng lẫy, dưới ánh trăng phản chiếu, anh phóng khoáng như thần tiên, sáng chói thu hút ánh nhìn hơn bất cứ chàng trai dễ nhìn nào.


“Hả?”


Mãi đến khi nghe thấy âm thanh đặc biệt của người kia, Liễu Băng Dao mới tỉnh táo lại, mới nhận ra vừa nãy mình sững sờ vì Diệp Thành, cô ta chợt đỏ mặt xấu hổ, nhỏ giọng nói:

“À… vì anh lâu rồi chưa ra khỏi phòng nên tôi hơi lo”.


Nói xong cô ta bỗng thấy giận bản thân mình, sao lại nói ra lời cất giấu trong lòng ra vậy chứ? Chắc sẽ lại bị anh ta cười nhạo vì mình tự đa tình cho xem.


Sau đó, cô ta lại nhận được câu trả lời.


“Cảm ơn, đồ ăn lúc trước cũng là cô mang đến phải không?”

Liễu Băng Dao tròn mắt kinh ngạc, không phải chứ, chủ nhà kiêu ngạo chưa từng cúi đầu lại nói câu cảm ơn với mình sao?

Diệp Thành quả thật là người kiêu ngạo nhưng anh không hề lạnh lùng, chỉ cần là người quen thì đều được anh đối xử vẫn khá dịu dàng, vì lo lắng cho anh mà Liễu Băng Dao này định đập cửa xông vào, anh đương nhiên sẽ không đối xử lạnh lùng.


Diệp Thành đỡ lấy Liễu Băng Dao, lúc giữ vai đối phương đã âm thầm truyền một luồng linh khí vào người cô ta, bỗng nhiên cánh tay sưng tấy của cô ta dần hồi phục, có cảm giác thoải mái không nói lên lời liền vô thức khẽ rên một tiếng “Ư”.


Khuôn mặt xinh đẹp của cô ta đột nhiên đỏ bừng vì xấu hổ, tự chửi rủa bản thân sao lại phát ra âm thanh đó, Diệp Thành lại chẳng hề để ý, chỉ nhìn bảng vẽ vương vãi trên đất: “Trước đây cô làm gì vậy?”

Liễu Băng Dao vội vàng lắc đầu, thoát ra khỏi suy nghĩ vẩn vơ, nhỏ giọng đáp: “Đây là… sở thích cá nhân của tôi”.


“Vì tôi bỏ nhà đi, thẻ ngân hàng bị khóa, tiền tiết kiệm càng dùng càng ít đi, vì vậy dự định vẽ truyện tranh kiếm thêm chút tiền”.


Ban đầu, hứng thú của Diệp Thành với Liễu Băng Dao chỉ dừng ở Tơ ngọc Thiên Hồ nhưng trải qua chuyện vừa nãy, thái độ của anh với cô ta đã hòa hoãn hơn chút, sau khi nghe đối phương trả lời, đột nhiên anh nhướn mày nói:

“Bỏ nhà ra đi?”

“À… cái đó, là vì tôi không thích đối tượng kết hôn mà trong nhà sắp đặt nên trốn đi”, Liễu Băng Dao hơi bối rối, liếc trộm Diệp Thành một cái: “Anh đừng cười tôi”.


Diệp Thành không đáp lại mà lấy di động, một lát sau tài khoản Zalo của Liễu Băng Dao có thêm một bạn mới, anh bình thản nói: “Người này quen biết với biên tập của một nhà xuất bản, tình huống cụ thể thì cô nói với cô ấy là được”.


Người bạn mà anh giới thiệu cho Liễu Băng Dao chính là Thẩm Minh Nhan, là người đứng đầu Giang Thành, thế lực của nhà họ Thẩm ở lĩnh vực ngành nghề nào cũng có, muốn một bộ truyện tranh được thông qua thì quá dễ dàng.


Liễu Băng Dao sững sờ nhận lấy di động, chuyện khiến cô ta đau đầu suy nghĩ suốt bao lâu lại đột nhiên được giải quyết, cô ta đột nhiên hỏi: “Sao anh lại giúp tôi?”

Diệp Thành cười đáp: “Vậy vì sao cô lại đập cửa, cô được phép quan tâm chủ nhà, tôi lại không được phép quan tâm đến khách thuê nhà sao?”


“Không…”, thấy Diệp Thành mỉm cười, mặt Liễu Băng Dao lại ửng đỏ, có điều lại nhanh chóng ngẩng đầu: “Vậy anh giúp tôi thêm một việc nữa được không?”

Tâm trạng Diệp Thành đang rất tốt vì đã luyện thành Nguyệt Toàn Vũ, anh gật đầu nói: “Được”.


Năm phút sau…

“Cô muốn tôi giúp cô chuyện này sao?”

Diệp Thành nhíu mày, Liễu Băng Dao cũng ngượng ngùng, nhưng vẫn nói: “Không, không còn cách nào khác, tôi vẽ truyện tranh thiếu nữ yêu đương, nhưng trước giờ tôi lại chưa từng yêu ai”.


“Cô sẽ không cho rằng tình yêu thật sự phải có cảnh ép vào tường đấy chứ”, Diệp Thành bất đắc dĩ tạo dáng, ép Liễu Băng Dao vào góc tường, mặt cô ta đã đỏ như trái cà chua chín, nhưng lại không cho phép anh buông tay.


“Lắm, lắm lời! Dù sao tôi đang lấy tư liệu, anh không được nhúc nhích!”

Liễu Băng Dao cam chịu hét lên, cẩn thận cảm nhận khoảnh khắc này, lúc trước cô ta cho là truyện tranh phóng đại quá mức, nữ chính bị ép vào tường sẽ đỏ mặt không thể phản kháng, nhưng không ngờ đến lượt bản thân trải qua còn thấy xấu hổ hơn.


“Không, không có gì phải căng thẳng cả, chỉ là lấy tư liệu thôi, chủ nhà không phải kiểu người đó, mình cũng chẳng có suy nghĩ… kỳ quái gì”.


Nghĩ đến đây, cô ta lại cảm thấy mặt nóng bừng, cả người khẽ run lên, suy nghĩ không khỏi lệch hướng: “Theo như bình thường, thời khắc này sẽ là hôn…”

Đang suy nghĩ, cô ta lại thấy Diệp Thành đột nhiên giữ lấy vai mình, đầu cúi sát qua.


“Chủ chủ chủ chủ… chủ nhà”, Liễu Băng Dao sợ đến mức nói năng lắp bắp không nên lời: “Chuyện này, chuyện này không thể được”.



Mấy chữ cuối cùng nhỏ như tiếng muỗi vo ve, đâu có ý từ chối nào trong đó chứ? Thấy khuôn mặt Diệp Thành càng lúc càng gần, cô ta liền nhắm mắt, khẽ nhếch môi, trong lòng trừ hoảng loạn và ngại ngùng thì còn có chút mong chờ.


Thế nhưng sắc mặt Diệp Thành lại lạnh lùng, anh bỗng nhiên giơ tay ra sau lưng Liễu Băng Dao, tóm lấy một con côn trùng đang điên cuồng động đậy, nắm chặt tay một lần nữa liền biến nó thành bột phấn.


“Đây … là bướm đêm?”

Ánh sáng sắc lạnh lóe lên trong mắt Diệp Thành, bướm đêm là loại dị thú nhỏ yếu ớt, thông thường sẽ do những kẻ mạnh điều khiển, xem ra có thế lực khác đang để mắt đến Liễu Băng Dao.


Vậy bọn họ nhắm vào Tơ ngọc Thiên Hồ, hay là… linh hồn Thiên Hồ?

Diệp Thành khẽ cau mày, nghe nói từ thân thể Thiên Hồ trong trắng có thể đạt được trăm năm tu luyện, mặc dù anh không quan tâm nhưng không có nghĩa là kẻ khác không thể cướp đoạt.


Chuyện này không ổn, sau này anh còn cần rất nhiều Tơ ngọc Thiên Hồ, sao có thể để thế lực khác cướp mất Liễu Băng Dao được?

Vừa nghĩ vậy, anh liền lấy ra một sợi dây ngọc bội được chế làm pháp khí, đeo lên cổ Liễu Băng Dao, trầm giọng nói: “Thời gian này tốt nhất đừng ra ngoài đi lung tung, với lại bất kể đi đâu đều phải mang theo cái này, không được tháo xuống, hiểu chưa?”

- ------------------


.