Tiên Đế Trùng Sinh

Tiên Đế Trùng Sinh

Tác giả: Lam Phong


ghiền tiểu thuyết


Người bị những lời này làm chấn động nhất là Lam Thải Nhi và Tào Hinh Toàn.


“Trời ơi, hóa ra sư phụ là Diệp Tiên sư của tỉnh Tô Nam? Trước đó mình còn gọi anh ấy là tùy tùng!”

Tào Hinh Toàn che miệng, trong mắt là khiếp sợ và vui mừng, thiên phú tầm thường như mình mà có thể bái một sư phụ thần kỳ như vậy?

So với Tào Hinh Toàn, Lam Thải Nhi gần như sụp đổ tinh thần vì tin tức như thủy triều kia, nó đè ép cô ta không thở nổi.
Trước đó, Dương Lâm và chú ba còn bàn cách nịnh bợ Diệp Tiên sư, họ từng nghĩ tới biện pháp cho cô ta đi “hòa thân”.
Lúc ấy, tuy ngoài miệng cô ta bảo là vì nhà họ Tào nhưng trong lòng vừa thẹn thùng vừa vui sướng.


Có thiếu nữ nào không thích anh hùng, danh tiếng của Diệp Tiên sư đã vang dội như thần thoại sau đại hội võ đạo, ngay cả cô gái ngạo mạn như cô ta cũng trở thành fan của anh

Được ở chung với thần tượng nhiều ngày như vậy mà cô ta không hề nhận ra, còn nhiều lần nói móc sỉ nhục đối phương, điều này khiến Lam Thải Nhi vừa xấu hổ vừa tức giận.
Nhớ tới từng lời mình từng nói với Diệp Thành, cô ta chỉ muốn tìm cái hố chui xuống.


“Diệp Tiên sư, Diệp Tiên sư…ầy, sao mình không để ý sớm một chút chứ? Với lại, sao anh không nói cho tôi biết sớm!”

Trên mặt Lam Thải Nhi tràn đầy vẻ u oán, ngẩng đầu nhìn bóng lưng ngạo nghễ trên kia, rồi nhìn lại cô gái đang hưng phấn kế bên.
Lần đầu tiên, cô ta có chút đố kỵ Tào Hinh Toàn…

So với họ, Lục Tinh Hà chỉ có thể cười khổ, anh ta khó khăn lắm mới có quyết định của mình, còn khí phách thề là mình sẽ đột phá Thánh Vực sớm hơn Diệp Thành mà chỉ chớp mắt một cái, đối phương đã biến thành Diệp Tiên sư, hơn nữa, từ biểu hiện vừa rồi của anh thì đúng là là Võ Thánh hàng thật giá thật.



“Diệp Thành, Diệp Thành… tôi thật sự không thể nào so được với quái vật như anh rồi!”

Dù luôn tự mãn với thiên phú như Lục Tinh Hà thì giờ đây anh ta cũng trở nên suy sút hẳn.
Nếu một người hơn bạn ba, năm bước, bạn còn có thể nghĩ cách vượt qua họ nhưng nếu họ đã chạy xa hơn bạn trăm, ngàn bước thì bạn chỉ có thể nhìn theo.


“Diệp Thành..”, Trình Bác Hiên nghiến răng nghiến lợi, hung dữ trừng đối phương: “Mày là đứa giết Phá Sơn, Phá Thiên và đánh gãy hai chân Hồng Quang phải không?”

Diệp Thành bình thản đáp: “Đúng vậy!”

Nghe anh đáp như thế, mấy trưởng lão nhà họ Trình hoảng hốt, đại hội võ đạo này được họ tạo ra với mục đích là liên hợp mấy võ sĩ để cùng nhau đối phó tên giết người đột nhiên xuất hiện này.


Nhưng không ngờ Diệp Thành lại to gan như thế, còn dám một mình tới đây - sào huyệt của nhà họ Trình để làm mưa làm gió.


Trong giây lát, bảy trưởng lão nhà họ Trình cùng nhảy lên võ đài, bao vây Diệp Thành ở giữa.
Đại trưởng lão Trình Bác Vũ nghiêm nghị quát: “Diệp Thành, cậu thật to gan, dám đến địa bàn của nhà họ Trình chúng tôi!”

Diệp Thành vẫn lạnh nhạt: “Tôi không chỉ đến mà còn muốn bảy người các ông quỳ xuống hát Chinh Phục nữa kìa!”.
Truyện Hệ Thống

Lời này của anh khiến người ta khó hiểu, nhưng Tào Hinh Toàn và Lam Thải Nhi đều chấn động, họ nhớ tới lời hứa của Diệp Thành với Lam Thải Nhi.


Đừng nói Lam Thải Nhi, ngay cả Tiết Bách Hợp tin tưởng Diệp Thành nhất cũng cho rằng anh chỉ đùa để dỗ dành cô nhóc này thôi, đâu ngờ anh lại định làm thật?

Nhưng với Diệp Thành, Tiên Đế nói được là làm được, anh đã hứa với cô nhóc rồi thì nhất định phải làm được.


Trình Bác Vũ giận dữ quát: “Hay cho thằng nhóc càn quấy, bày trận!”

Bảy người đồng loạt lên tiếng, chân đạp theo bộ pháp Bắc Đẩu Thiên Cương, bao vây võ đài nhưng họ không dám tiến lên mà hai chân lơ lửng giữa không trung, trong tay xuất hiện sợi tơ mỏng, bao phủ cả võ đài lại như cái lồng chim.


Trình Bác Vũ cười nói: “Diệp Thành, cậu cho rằng mình mạnh lắm sao? Trong Bắc Đẩu Thiên Cương Tru Tà Trận này, Võ Thánh cũng phải bị đánh chết chứ đừng nói người thường!”

Nghe lão ta nói như thế, ba cô gái biến sắc, Lam Thải Nhi cau mày nói: “Nguy rồi, Diệp Tiên sư quá chủ quan, Bắc Đẩu Thiên Cương Tru Tà Trận này của nhà họ Trình rất đáng sợ.
Không một Võ Thánh nào dám xâm phạm Hoa Hạ vì họ kiêng kỵ trận pháp này.
Nghe nói khi Trình làm gia chủ còn là đại sư võ đạo, ông ta đã dùng trận pháp này để thoát khỏi Cừu Lăng Vân!”


Giọng Lam Thải Nhi không lớn nhưng người có thể vào nơi này cũng không phải loại võ sĩ yếu kém, thính lực cực tốt nên khi nghe thế, họ hoảng sợ thật sự.


Chạy trốn khi đã bày trận nghe có vẻ rất đáng sợ nhưng còn phải xem kẻ thù là ai.


Độc Cô Cuồng Nhân- Cừu Lăng vâng là cao thủ hàng đầu của Thanh Bang ở nước ngoài.
Thân phận còn cao hơn bang chủ một chút, năm đó, ông ta tu thành Bôn Lôi Chưởng thì đã vào Hoa Hạ hoành hành khắp chốn.


Nghe nói bang chủ đời trước của Cái Bang là Hồng Liệt và gia chủ nhà họ Hồ là Hồ Anh Hào đều thua dưới chưởng của ông ta.
Hồ Anh Hào bị thương, vẫn còn đang bế quan dưỡng thương tới giờ, còn Hồng Liệt lại bị vỡ tim mà chết.


Nếu không phải lúc cuối có Tiêu Nghĩa Tuyệt ra tay thì sợ là vị trí thiên hạ đệ nhất đã bị Cừu Lăng Vân cướp mất.
Dù bị Kiếm Thần đánh bại, thề rằng không bước vào Hoa Hạ nửa bước nhưng uy danh của người này đã khiến vô số võ sĩ khiếp đảm.


Mà gia chủ nhà họ Trình lại có thể nhờ vào Bắc Đẩu Thiên Cương Tru Tà Trận này để trốn thoát khỏi tay kẻ kia thì có thể thấy tác dụng của trận pháp kinh khủng cỡ nào.


Lúc này, Diệp Thành bị nhốt bên trong, Trình Bác Hiên cũng từ từ đứng lên, một quyền vừa rồi đánh lão ta rớt võ đài chính là sỉ nhục của lão ta trong đời này, lão ta muốn dùng máu tươi của Diệp Thành để nói cho Hoa Hạ biết….


Nhà họ Trình sắp vùng lên rồi.


Hít sâu một hơi, gương mặt già nhưng vẫn hồng hào của Trình Bác Hiên đổi thành màu vàng đồng, đây chính là Thập Tam Thái Bảo Hoành Luyện Kim Chung Tráo, lão ta đã luyện tới tầng cao nhất.



Nhưng cùng lúc đó, tay trái Trình Bác Hiên cũng phồng to lên, nhanh chóng biến thành một cánh tay to hơn bình thường gấp ba lần nhưng trông không hề quá kỳ dị mà như cổ của hươu cao cổ, đuôi của con sóc vậy, trông rất hòa hợp với cơ thể,

Đây chính là sự khác biệt với võ sĩ thường khi đã đột phá cảnh giới Thánh Vực.
Cơ thể Võ Thánh đã được rèn luyện, không giống với người tu chân, võ sĩ có thể lựa chọn hình dáng phát huy thực lực tốt nhất.


Quá trình này được võ sĩ gọi là Thăng Hoa, tuy nguyên lý cũng chỉ là biến dị cơ thể nhưng để tỏ lòng kính trọng Võ Thánh, họ vẫn đặt cho nó một cái tên hay.


Thất Thương Quyền của nhà họ Trình nổi tiếng khắp thiên hạ nên sau khi đột phá Thánh Vực, Trình Bác Hiên đã thăng hoa cánh tay trái mình hay dùng nhất.


“Diệp, Thành, chịu, chết, đi!”

Năm chữ ngắn gọn, Trình Bác Hiên gằn từng chữ một, rống ra thành tiếng, mỗi một chữ, lão ta phun một búng máu.
Thất Thương Quyền là chiêu thức đả thương mình trước khi đánh chết địch.
Trình Bác Hiên dùng cơ thể Võ Thánh để chịu đựng trọng thương thì uy lực quyền này thế nào, ai cũng mường tượng được rồi!

- ------------------


.