Thế Giới Tiên Hiệp

Thế Giới Tiên Hiệp

Tác giả: Vô Tội


ghiền tiểu thuyết

Dịch giả: aluco

Tu vi Thẩm Mặc rõ ràng trực tiếp đột phá đến Kim Đan Cảnh lục trọng, cái này hoàn toàn vượt quá dự liệu của tất cả mọi người.

Bất quá, đám người Ứng Vô Quân cũng không thèm quan tâm đến hắn. Giữa những tu sĩ ở đây, Kim Đan Cảnh lục trọng cũng chẳng là "cái đinh" gì, tối thiểu Ứng Vô Quân cùng bọn người Tô Tinh Vân là Kim Đan Cảnh lục trọng trở lên, hơn nữa đã vượt qua Thiên Địa Lôi Kiếp.

Sự chú ý của bọn người Ứng Vô Quân đều đặt ở trên người Diệp Vân. Giờ phút này Diệp Vân bị lực lượng trong Lôi Mộc giam cầm giữa không trung, Quân Nhược Lan nói trong hai canh giờ không cách nào nhúc nhích, như vậy việc cần phải làm của bọn người Ứng Vô Quân hiện tại là tranh đoạt Lôi Mộc, mấu chốt của việc tranh đoạt là Quân Nhược Lan cùng Vân Thiên Hành, về phần Thẩm Mặc cùng Tăng Huyền, cũng không lọt vào trong mắt bọn họ.

"Ta nói rồi, Lôi Mộc ta muốn một quả, những thứ khác tùy cho các ngươi phân phối." Quân Nhược Lan nhàn nhạt nói ra.

"Quân Nhược Lan, chẳng lẽ ngươi cho rằng Phiêu Miểu Tông có thể một tay che trời? Lôi Mộc ngươi muốn một quả, ngươi dựa vào cái gì đây? Dựa vào tu vi Kim Đan Cảnh ngũ trọng của ngươi? Hay là cái gì khác?" Tô Tinh Vân cười lạnh một tiếng, chậm rãi nói.

"Hai quả Lôi Mộc này, chúng ta tất cả dựa vào thủ đoạn, ai có thực lực mạnh thì người đó có được." Ứng Vô Quân lạnh lùng nói.

"Đúng là không tệ, vậy dùng tu vi của bản thân để phân thắng bại là được rồi." Vân Thiên Hành gật gật đầu, ánh mắt của hắn đảo qua Diệp Vân, khóe miệng tựa hồ có một nụ cười hiện lên.

"Như vậy chúng ta có bốn người, thi đấu như thế nào?" Quân Nhược Lan cười cười, nói: "Như vậy đi, Ứng Vô Quân, ta cùng với ngươi một trận chiến, Tô Tinh Vân cùng Vân Thiên Hành một trận chiến, người thắng đạt được Lôi Mộc, ngươi xem coi thế nào?"

Ứng Vô Quân khẽ giật mình, theo bản năng nói: "Ngươi muốn cùng ta một trận chiến? Ngươi xác định?"

Quân Nhược Lan gật gật đầu, nói: "Nếu như ngươi không muốn, ta cũng có thể lựa chọn Tô Tinh Vân."

Sắc mặt Ứng Vô Quân lạnh như băng, hắn từ trong giọng nói của Quân Nhược Lan rõ ràng đã nghe được sự miệt thị, sự khinh thường thật sâu. Hắn không biết Quân Nhược Lan dựa vào cái gì để tin tưởng có thể cùng hắn một trận chiến, phải biết rằng Ứng Vô Quân chính là cường giả Kim Đan Cảnh lục trọng vượt qua Thiên Địa Lôi Kiếp, khoảng cách đến thất trọng đỉnh phong cũng chỉ là một bước ngắn, trong suy nghĩ của hắn, chỉ cần lật tay là có thể đánh chết Quân Nhược Lan.

Bất quá, Ứng Vô Quân cũng không phải là người lỗ mãng ngốc nghếch, Quân Nhược Lan dám nói như vậy hiển nhiên có sự chuẩn bị, Phiêu Miểu Tông dù sao so với Phi Tinh Môn mạnh hơn rất nhiều, có lẽ có được công pháp đặc thù cùng bảo vật có thể giúp cho nàng xuất thủ mà người khác không ngờ được.

Ứng Vô Quân lại tiếp tục... lạnh lùng cho đúng phong phạm cao thủ, bất quá công pháp cùng bảo vật có cường thịnh đến mấy, với cảnh giới hiện tại của Quân Nhược Lan thì có thể đủ để phát huy ra bao nhiêu uy lực đây?

"Ngươi đã muốn chết, như vậy cũng đừng trách ta ra tay độc ác."

Ứng Vô Quân cùng Tô Tinh Vân liếc nhau, khẽ gật đầu. Tô Tinh Vân cất bước đi về hướng Vân Thiên Hành, quạt xếp trong tay nhẹ nhàng lay động, thoạt nhìn bộ dạng rõ ràng đã nắm chắc mọi việc trong tay.

Vân Thiên Hành cũng không ra tay, cũng không cự tuyệt, hắn nhìn Tô Tinh Vân, nói: "Nếu không thì chúng ta xem trước một chút?"

Tô Tinh Vân gật đầu: "Cũng tốt, nhìn xem cũng không tệ. Có cá cược tí chút để xem cho hứng không?"

Khóe miệng Tô Tinh Vân hiện lên nét vui vẻ, ánh mắt xẹt qua Ứng Vô Quân.

Lập tức trong mắt Ứng Vô Quân tinh mang mãnh liệt bắn ra, một đạo quang hoa xuất hiện trong tay, đó là một thanh chiến đao màu đen.

"Quân Nhược Lan, đừng nói ta khi dễ nữ nhân, nhường cho ngươi một chiêu."

"Nhường cho ta một chiêu? Ta xem ngươi không nắm chắc cùng ta một trận chiến, nghĩ rằng muốn xem trước một chút tu vi chính thức của ta a." Quân Nhược Lan cười nhạt nói.

"Tu vi Kim Đan Cảnh ngũ trọng sao? Cho dù ngươi có thần công kỳ thuật, nhưng có thể đủ để phát huy ra được mấy thành? Ta nói nhường cho ngươi một chiêu, thì để cho ngươi một chiêu." Ứng Vô Quân cao giọng quát.

Quân Nhược Lan cười nói tự nhiên, nhưng giọng nói lại lạnh dần: "Chỉ sợ ngươi sẽ nằm "chèm bẹp" tại đây."

Bỗng nhiên một tấm lụa màu đỏ như máu xuất hiện, trên không trung kéo lê thành hai đường vòng cung, đan vào cùng một chỗ rồi đột nhiên vọt tới, phóng tới Ứng Vô Quân.

Ai cũng không nhìn thấy hai tấm lụa màu đỏ như máu này từ đâu mà đến, cũng không thấy được Quân Nhược Lan có động tác gì, dường như hai tấm lụa này xé rách hư không, từ không gian không biết nào đó mà đến.

Bỗng nhiên đồng tử Ứng Vô Quân co rụt lại, hắn là cao thủ vượt qua Thiên Địa Lôi Kiếp, nguyên bản tu vi còn bị Lôi Đình áp chế, giờ phút này Lôi Mộc phóng xuất ra hào quang màu tím bức lui Lôi Hải, tu vi của hắn hầu như đã khôi phục.

Nhưng mà, cho dù như vậy hắn cảm giác được hai tấm lụa màu đỏ như máu đan vào cùng một chỗ này bên trong ẩn chứa lực lượng vô cùng cường đại, với tu vi của bản thân hắn giờ phút này cũng không thể ngăn cản cỗ lực lượng này một cách đơn giản.

Lực lượng này tuyệt đối không phải là Kim Đan Cảnh ngũ trọng có được.

"Hắc Ngục Tam Trọng!"

Trong khoảnh khắc, hắc khí từ bên trên chiến đao phóng xuất ra, bao phủ khắp nơi, đem phạm vi tầm hơn mười trượng đều bao phủ ở trong đó. Toàn bộ thiên địa tựa hồ biến thành một mảnh đen kịt, bên trong âm phong truyền đến tiếng khóc thét, làm cho mọi người cảm thấy một nỗi sợ hãi trong lòng mà không biết nguyên nhân, không rét mà run.

Nhưng mà, bầu trời đen nhánh cũng không thể ngăn cản tấm lụa màu đỏ như máu tiến lên.

Tấm lụa màu đỏ như máu phá vỡ không gian đen kịt, thẳng đến Ứng Vô Quân.

Ứng Vô Quân vẫn luôn cho rằng Quân Nhược Lan tu vi chỉ là Kim Đan Cảnh ngũ trọng, cho dù có thần công kỳ thuật cũng sẽ không mạnh mẽ quá mức. Mang tâm lý khinh địch, hắn căn bản không nghĩ hai tấm lụa này sẽ cường đại đến loại tình trạng này, Hắc Ngục Tam Trọng chính là thần thông mà hắn thuần thục nhất, trong khoảnh khắc lập tức thi triển ra, muốn ngăn cản sự tấn công của tấm lụa màu đỏ như máu.

Nhưng mà, tấm lụa màu đỏ như máu thực sự quá nhanh chóng, không hề đợi đến lúc hắn thi triển hoàn toàn Hắc Ngục Tam Trọng ra đầy đủ, công kích đã phá vỡ tấm màn đen kịt, bắn thẳng đến bộ ngực của hắn.

Sắc mặt Ứng Vô Quân đã ngưng trọng tới cực điểm, thậm chí có chút tái nhợt. Trước ngực hắn hiện lên một đạo quang mang, một đồ vật giống như một cái gương xuất hiện, cố gắng ngăn cản công kích của tấm lụa màu đỏ như máu.

Răng rắc!

Tấm lụa màu đỏ như máu chỉ hơi dừng lại một chút, lập tức phá vỡ bảo vật giống như cái gương này, tiếp tục bắn thẳng đi.

Ứng Vô Quân dù sao cũng là cao thủ vượt qua Thiên Địa Lôi Kiếp, ngay khoảnh khắc tấm lụa màu đỏ như máu bị ngăn cản, thân hình hắn lập tức nhanh chóng thối lui ra sau.

Chẳng qua là, tốc độ của tấm lụa màu đỏ như máu nhanh đến mức khó có thể tin, cho dù Ứng Vô Quân với tu vi của mình đã kịp phản ứng như thế, công kích cũng chỉ hơi dừng lại một chút, sau một khắc đã thấy sắp đánh trúng lồng ngực Ứng Vô Quân.

Sắc mặt Ứng Vô Quân tái nhợt, trong mắt tràn đầy khiếp sợ, hai tay của hắn đột nhiên không ngừng bay múa, theo ngón tay vũ động, từng đạo hào quang từ đầu ngón tay hắn nhanh chóng bắn ra.

Trong chốc lát có ba kiện Linh Khí ngăn cản trước người của hắn, chồng chất trước sau.

Oanh!

Tấm lụa màu đỏ như máu hung hăng đánh trúng kiện Linh Khí đầu tiên, lập tức đánh cho nó thành phấn vụn, ngay sau đó đánh tiếp vào hai kiện còn lại biến chúng thành mảnh vỡ, rốt cuộc xu thế đã yếu bớt, hóa thành hai cái khăn lụa màu đỏ lơ lửng trên không trung, chỉ hơi hơi phiêu động.

"Ứng Vô Quân, ngươi không phải đã nói sẽ nhường cho ta một chiêu hay sao? Vậy mà lại làm như thế à?"

Giọng nói của Quân Nhược Lan vang lên nhẹ nhàng, tràn đầy trào phúng cùng giễu cợt. Bàn tay trắng nõn của nàng giơ nhẹ lên, hơi hơi vẫy nhẹ, hai cái khăn lụa lập tức quay trở lại trong tay của nàng, sau đó biến mất.

Sắc mặt của Ứng Vô Quân "xanh như đít nhái", trong mắt hiện lên sự kinh hãi khó có thể tin, hắn dù thế nào cũng không thể tưởng được công kích của Quân Nhược Lan lại có thể như thế này, hoàn toàn ra ngoài dự liệu.

"Tiên Khí?"

Rất hiển nhiên, hai cái khăn lụa kia tuyệt đối không phải tuyệt phẩm Huyền Khí, mà là Tiên Khí. Bởi vì bốn kiện Linh Khí mà Ứng Vô Quân dùng để ngăn cản công kích đều là tuyệt phẩm Huyền Khí, nhưng căn bản ngăn cản không nổi, lập tức nứt vỡ, chỉ có Tiên Khí mới có uy lực như thế.

Tiên Khí đối với bọn người Ứng Vô Quân mà nói cũng không phải là bảo vật trân quý đến nhìn cũng chưa từng nhìn qua, Phi Tinh Môn cũng không thiếu hụt Tiên Khí, ít nhất Lam Quang Tinh Thuyền chở bọn hắn tiến vào bảo tàng chi địa chính là một kiện Tiên Khí. Lưu Ly Tán của Tô Tinh Vân cũng là Tiên Khí, chẳng qua là phẩm chất hơi kém một chút.

Mà hai cái khăn lụa này của Quân Nhược Lan, phẩm chất của nó tuyệt đối sẽ không thua kém.

"Ngươi cũng coi như có mắt biết nhìn hàng!" Quân Nhược Lan cười nhạt một tiếng, nói tiếp: "Hai cái khăn lụa này đích thật là Tiên Khí, hay nói cho đúng hơn là trung phẩm Tiên Khí!"

Trung phẩm Tiên Khí!

Đám người Ứng Vô Quân đều ngây ngẩn cả người, ngay cả trong mắt Vân Thiên Hành cũng hiện lên vẻ khó có thể tin.

Trung phẩm Tiên Khí, trân quý bực nào, lại có thể xuất hiện ở trong tay Quân Nhược Lan!