Thế Giới Tiên Hiệp

Thế Giới Tiên Hiệp

Tác giả: Vô Tội


ghiền tiểu thuyết

Ngọn núi sụp xuống rất nhanh, lăn xuống những viên đá to, đá vụn bay tứ tung, mọi người từ xa nhìn lại mà thấy lạnh cả người, nếu lúc này vẫn không chạy ra được, thì sẽ táng thân dưới ngọn núi này. Tu vi của bọn hắn cũng không tồi, đều là tinh anh được trọng điểm bồi dưỡng của tông môn, nếu ở thế tục, dù vua của một quốc gia cũng phải cung kính khiêm nhượng trước bọn hắn.

Nhưng khi bọn hắn đứng trước thiên nhiên, như cảnh núi cao sụp xuống, lại cảm giác giống như con sâu cái kiến, dù họ có thể ngăn cản đánh nát một số cự thạch bay loạn tới. thế nhưng không ai có thể nắm chắc một mực ngăn cản những trùng kích như thế, chỉ sợ chân khí sẽ rất nhanh hao hết, thân vẫn linh tiêu.

Mọi người còn đang xúc động thì chợt nghe Diệp Vân hô to một tiếng.

"Làm sao vậy?" Tô Ngâm Tuyết phản ứng đầu tiên, hỏi gấp.

"Không biết, chúng ta đi mau, ta có một loại trực giác, thập phần nguy hiểm." Diệp Vân lắc đầu, sắc mặt đã ngưng trọng đến cực hạn.

"Vậy còn chờ gì, chúng ta đi mau." Tô Linh hơi nâng Diệp Vân lên, cất bước đầu tiên.

Đoàn Thần Phong sờ lên mũi, cười nói: "Núi sụp rồi thì còn có thể có cài gì nữa? Lá gan của Diệp Vân ngươi càng ngày càng nhỏ rồi.”

Dư Minh Hồng nói: “Cũng không thể nói như vậy, tuy ngọn núi kia đã sụp đổ, theo lý thì không có việc gì, nhưng chân khí của Diệp sư huynh còn chưa hồi phục, việc cấp bách là cần tìm một nơi an toàn, để huynh ấy khôi phục.”

"Tốt rồi, các ngươi không nên nói nhảm, nếu như Diệp Vân cảm thấy nguy hiểm, vậy chúng ta cũng nhanh đi thôi." Thanh âm Tô Ngâm Tuyết vang lên, nàng quay đầu nhìn thoáng qua Diệp Vân, sau đó thò tay nâng khuỷu tay của hắn, chân khí bắt đầu khởi động, lập tức lao nhanh về phía trước.

Oanh!

Ngay khi bọn hắn rời khỏi được khoảng thời gian nửa nén hương, cả ngọn núi đổ sụp toàn bộ, loạn thạch bụi bặm che kín bầu trời.

Thế nhưng một cột sáng đột nhiên từ dưới đất chui ra ở chính giữa loạn thạch bụi bặm, bay thẳng lên cao, chiếu sáng cả trời đất.

Cột sáng này có kích thước khoảng thùng nước, ánh sáng năm màu rực rỡ. Dường như có nhiều đồ vật đang không ngừng vặn vẹo trong chùm sáng.

Sau đó, cột sáng năm màu bắt đầu bành trướng, đường kính cột sáng rất nhanh đã đạt đến mấy trượng, đồ vật bên trong chùm sáng dần trở nên rõ ràng.

Linh Thú!

Chính giữa Cột sáng, lại là đủ loại Linh Thú, tuy rằng không cách nào cảm thụ được lực lượng của chúng, nhưng lại rất nhiều khoảng chừng mấy nghìn đầu.

Mấy nghìn đầu Linh Thú lách vào chính giữa cột sáng, theo cột sáng biến hóa, chúng đang từ từ khôi phục hình thể của mình.

Linh Thú không thể so với Yêu Thú, Yêu Thú có thể thấy được khắp nơi. Nhưng mà Linh Thú lại hoàn toàn bất đồng, Linh Thú có thể sinh ra theo hai cách, một loại Linh Thú sinh ra qua sinh nở, đương nhiên là hậu duệ của Linh Thú. Nhưng mỗi một đời Linh Thú được sinh ra lại yếu hơn so với Linh Thú đời trước, bởi huyết mạch thuần khiết sẽ ngày càng trở nên mỏng manh, cho nên Linh Thú mạnh nhất là trực hệ tổ tiên của chúng, có lẽ trong số đó sẽ có Linh Thú không kiếm gì tổ tiên, thậm chí còn có hậu sinh khả úy, như vậy coi như là nhận được kỳ ngộ, hoặc là đột biến ra huyết mạch tinh khiết hiếm thấy. Tóm lại, Linh Thú sinh trưởng từ sinh nở, thời gian càng dài, sức mạnh càng yếu.

Loại Linh Thú thứ hai thì giống như Thần Vũ Thứu Vương, ban đầu chúng cũng chỉ là Yêu Thú cấp thấp, khi tu hành đột nhiên có thể thức tỉnh huyết mạch, biết được lai lịch của bản thân, sau đó khổ tu một mạch đến cửu cấp Yêu thú, đối kháng Thiên Kiếp. Đối mặt với thiên kiếp, những Linh Thú thường không thể vượt qua, vạn không còn một, có rất ít Yêu thú có ý chí kiên cường cùng thân thể cường đại, mới có thể vượt qua đại kiếp nạn, trở thành một đầu Linh Thú. Những Linh Thú như vậy có tiềm lực không thể tưởng tượng, chúng sẽ nhanh chóng đột phá đến cửu cấp Linh Thú, bắt đầu trùng kích đến Tiên Thú. Cơ hội vượt qua đại kiếp của thiên địa lớn hơn Linh Thú bình thường rất nhiều, một khi trở thành Tiên Thú, đó chính là ngao du khắp bầu trời, nháy mắt có thể vượt qua ngàn dặm, đó mới chính thức là lực lượng có thể hủy thiên diệt địa.

Hiện tại ở trong cột sáng có đến mấy nghìn đầu Linh Thú, trong số này có một phần nhỏ là do tự bản thân chúng tu luyện, tích lũy nên mà độ kiếp. Những Linh Thú này đều có sức mạnh vượt trội, nằm ngoài khả năng chống lại của những đệ tử Trúc Cơ Cảnh bình thường.

Cột sáng vẫn tiếp tục mở rộng, qua một canh giờ, đường kính đã vượt quá hai mươi trượng. Ở bên trong nó những đầu Linh Thú kia điên cuồng gầm rú, sự kích thích đã lên đến mức cao nhất, có vẻ như chúng đã thấy được cách để rời khỏi cột sáng.

HƯU...U...U!

Qua hai canh giờ khi đường kính cột sáng đã đạt tới con số trăm trượng thì bên trên nó bỗng xuất hiện một lỗ hổng. Linh Thú từ đó bay vút ra, từng con từng con, nhiều đến mức tưởng như không bao giờ hết. Chúng vui mừng rống lớn liên tiếp trên không trung. Nhưng Linh Thú này không rời đi ngay lập tức mà chần chừ tại chỗ, như đang chờ cái gì.

Khi tất cả Linh Thú đã ra khỏi cột sáng thì ở dưới đáy nó, nơi gần vị trí sụp đổ của ngọn núi, một thân hình chìm trong ánh sáng chậm rãi bay lên.

Bóng hình này được lửa đỏ bao quanh toàn thân, nếu nhìn kĩ sẽ thấy xung quanh nó lóe ra từng đạo hỏa diễm màu u lam. Mỗi một đạo hỏa diễm đều vô cùng thuần khiết, không có màu sắc khác cũng không có chút tạp chất nào.

Thân hình đó toàn thân đốt lên U Lam Hỏa Diễm, từ lỗ hổng chậm rãi bay ra.

Hàng ngàn đầu Linh Thú xung quanh giống như gặp được vua của chúng vậy, run rẩy quỳ rạp xuống đất, vây thân hình hỏa diễm kia ở chính giữa, tựa như tinh tú vây quanh mặt trăng.

Ô!

Một tiếng gầm nhẹ vang lên rất nhanh. Những đầu Linh Thú kia lại càng hoảng sợ, run rẩy kịch liệt, không có cả sức đứng lên, một mực cúi rạp xuống, giống như bọn chúng vừa gặp phải thứ gì đó rất vô cùng kinh khủng.

U Lam Hỏa Diễm quanh người thân ảnh kia chợt lóe lên rồi bỗng chuyển động hỗn loạn, ngay sau đó một đôi cánh chợt xuất hiện.

Đó là một đôi cánh giống như cánh của loài ve nhưng phía trên nó ánh lửa nhảy nhót bập bùng, trông cực kỳ rực rỡ, xinh đẹp.

Chỉ thấy hai cánh chợt mở lớn rồi vung mạnh lên, chiều dài của của nó phải đến hai trượng, từng tầng ánh sánh nổ bùng một tiếng rồi tán phát ra ngoài, trăm ngàn đạo ánh lửa hướng về bốn phương tám hướng mà bay.

Ánh lửa rơi trúng cự thạch, cự thạch nứt vỡ, ánh lửa bén lên đại thụ che trời, đại thụ biến thành tro. Một ít đầu Linh Thú đang nằm rạp kia không may bị hỏa diễm đánh lên ngay lập tức đã biến thành ngọn đuốc sống. Tất cả đều không kịp kêu lên tiếng nào đã biến mất trong không khí, một chút tro bụi cũng không còn lại.

Một Linh Thú có cái đầu sư tử xuất hiện giữa không trung. Toàn thân nó tràn ngập lửa đỏ, trên mỗi một sợi lông bờm đều cháy lên hỏa diễm màu lam khiến đầu Linh Thú này đã đẹp lại thêm phần mỹ lệ.

Đó là một đầu hỏa sư có hai cánh, dường như nó được sinh ra từ ngọn lửa xa xưa nhất, tinh khiết nhất của trời đất này. Bản thân có thiên phú hỏa hệ, lửa của đất trời chính là thức ăn, là sức mạnh của nó.

Nếu như Tô Ngâm Tuyết ở đây, nàng chắc chắn sẽ vô cùng kinh hãi bởi vì đầu hỏa sư cánh ve này chính là tọa kỵ Hỏa Thần trong truyền thuyết- Chân Hỏa Phi Sư

"Ồ, Chân Hỏa Phi Sư."

Ngay khi hỏa sư lộ ra thân thể thật sự thì cách đó vài dặm, chính giữa khu rừng rậm được bao phủ một tầng tro bụi mỏng có một giọng nói truyền ra.

"Ai bảo ngươi nói ra, ngu xuẩn, rời khỏi đây mau." Một giọng nói tràn đầy hoảng sợ vang lên, trong rừng cây lập tức truyền ra âm thanh xột xoạt, bóng người hướng phía xa mà nhanh chóng lao đi.

Giữa không trung, Chân Hỏa Phi Sư dường như cảm nhận được sự tồn tại của một vài “con sâu cái kiến” bên dưới, nó liền nhẹ nhàng vung cánh, từ trong mắt có hai đạo hỏa quang chợt lóe, nhanh chóng hướng về khu vực rừng rậm nơi đám đệ tử kia đang trú ngụ tấn công. Oanh! Trong thiên địa bỗng chốc tràn ngập hỏa diễm, mỗi một ngóc ngách của không gian đều có ánh lửa đang thiêu đốt, cả khu rừng đều bị bao phủ bên trong. Đại hỏa mạnh mẽ phóng lên trời, khiến cho một khu vực rộng đến mười dặm đều trở nên đỏ rực.

A!

Từ chính giữa rừng rậm vang lên một hồi tiếng gào thảm thiết, năm tên đệ tử căn bản không thể ngăn cản hỏa diễm của Chân Hỏa Phi Sư, lập tức bị thiêu đốt thành than, bị ngọn lửa bao trùm hoàn toàn.

Năm tên đệ tử này đến từ ngọn núi Trích Tinh, khi bọn hắn nhìn thấy ngọn núi sụp đổ thì vô cùng hưng phấn, muốn xem cuối cùng sẽ xuất hiện tình huống gì.

Nhưng mà không ai nghĩ đến, ngọn núi này là nơi trấn áp, phong ấn linh thú, thạch đầu cự nhân làm trận nhãn lại bị Diệp Vân đánh nát, khiến cho trận pháp mất ổn định, phong ấn chịu sự chấn động quá cường đại phía dưới, rốt cuộc bị mở ra, giải khai toàn bộ linh thú.

Bọn hắn vốn nhìn thấy nhiều linh thú như vậy đã rất hoảng sợ nhưng không dám làm gì bậy bạ, sợ bị những linh thú đã bị phong ấn không biết bao lâu này phát hiện, cho dù tu vi của bọn hắn cao hơn gấp mấy lần, cũng không cách nào ngăn cản được nhiều linh thú như thế.

Nhưng mà, có ai nghĩ đến, một người trong đó lúc nhìn thấy Chân Hỏa Phi Sư đã nhịn không được mà phát ra tiếng kinh hô. Tuy rằng cách xa nhau vài vạn dặm nhưng vẫn rơi vào tai Chân Hỏa Phi Sư, chỉ là một đạo ánh mắt sinh ra hỏa diễm đã khiến cho bọn họ lập tức hóa thành than cốc, thân tử linh tiêu.

Chân Hỏa Phi Sư không thèm để ý đến đệ tử núi Trích Tinh, nó giãn thân thể ra, sau đó quay đầu nhìn về phương Bắc.

Đột nhiên, trong miệng nó phát ra một đạo gầm rú, âm thanh vang vọng khắp ngàn dặm rồi nhanh chóng bay về phương Bắc, ngay lập tức đã biến mất vô tung.

Lúc này, mấy nghìn đầu linh thú đang nằm rạp xuống mới hết run rẩy, từng con một bắt đầu hoạt động đứng lên, sau đó tốp năm tốp ba tản đi, một lát công phu sau đã không còn thấy đầu linh thú nào.

Diệp Vân sau khi được Tô Ngâm Tuyết đỡ xuống, đã chạy điên cuồng khoảng chừng một trăm lý, cho đến khi bọn hắn nhìn thấy phía trước xuất hiện một mảnh cổ thụ cao vài chục trượng tạo thành rừng rậm, mới đâm đầu chạy vào.

“Vừa rồi các ngươi có thấy cột sáng kia không? Cách xa hơn mười dặm mà vẫn có thể thấy được bên trong đều là linh thú a, e rằng có hơn mấy ngàn đầu.” Dư Minh Hồng tựa vào một cây cổ thụ, há to miệng thở hổn hển.

“Những đầu linh thú kia không phải là mấu chốt, các ngươi có nhận ra đầu linh thú xuất hiện cuối cùng không?” Tô Linh nghĩ lại mà mặt mũi cũng tràn đầy hoảng sợ.

“Linh thú gì đó? Đầu sư tử sau cùng kia à? Nhìn có vẻ ăn rất ngon.” Đoàn Thần Phong trông thấy vẻ mặt kinh hãi của mọi người, liền trêu đùa một câu.

“Đó là vật để cưỡi của Hỏa Thần trong truyền thuyết, Chân Hỏa Phi Sư. Tại sao lại có thể xuất hiện bên trong sơn mạch Đoạn Hồn?” Tô Ngâm Tuyết mặc dù chỉ thoáng nhìn, nhưng mà trong nội tâm nàng đã xác nhận, ngay lúc đó đã không cách nào dùng lời nói để hình dung được kinh hãi trong lòng.

“Chân Hỏa Phi Sư? Hỏa Thần tọa kỵ? Có khoa trương quá không?” Diệp Vân ngược lại nhìn rất bình tĩnh, cười hỏi.

“Cũng có chút khoa trương, nhưng mà thực lực Chân Hỏa Phi Sư cực kỳ mạnh mẽ, dù đây chỉ là một đầu ấu sư nhưng thực lực của nó tuyệt đối không thấp hơn phụ thân.” Giọng nói Tô Ngâm Tuyết cực kỳ ngưng trọng, chậm rãi nói ra.

“Cái gì?”

Kể cả Tô Linh và Diệp Vân, bốn người cùng kêu lên.

Tô Hạo có thực lực như thế nào? Chỉ sợ đã đạt tới Trúc Cơ thất trọng, có khả năng tấn thăng lên cường giả Kim Đan đại đạo, sức mạnh đã cưỡng hãn đến tình trạng khó có thể tin.

Nhưng mà, Tô Ngâm Tuyết lại nói, Chân Hỏa Phi Sư kia mặc dù còn nhỏ nhưng thực lực cũng không thấp hơn Tô Hạo?

Chuyện này, sao có thể?

Lần này rèn luyện, sao có thể xuất hiện linh thú cấp bậc loại này?