Thế Giới Tiên Hiệp

Thế Giới Tiên Hiệp

Tác giả: Vô Tội


ghiền tiểu thuyết

Có Thất trưởng lão bên cạnh, Diệp Vân hoàn toàn không còn lo ngại chuyện gì, nắm lấy cực phẩm Linh thạch trong tay, Diệp Vân phát động Tiểu Hấp Tinh Quyết. Theo đó, nơi bàn tay Diệp Vân, một tầng ánh sáng màu vàng lóng lánh từ cực phẩm Linh thạch phát ra cuồn cuộn như nước thủy triều, điên cuồng tràn vào trong cơ thể của hắn.

Hiện tại, thân thể Diệp Vân đã vô cùng cường đại, hoàn toàn khác xa trước kia. Trước đây, chỉ cần hắn tiến hành hấp thu, trong cơ thể hắn sẽ nhanh chóng tràn đầy Linh khí, không cách nào hấp thu thêm được.

Tôi Tiên Tâm Pháp điên cuồng vận chuyển với tốc độ cực hạn. Qua thời gian một nén nhang, có thể thấy rõ hai miếng cực phẩm Linh thạch trong tay Diệp Vân đã nhỏ đi một chút.

Thất trưởng lão cầm vò rượu trên tay, vẫn đứng một bên theo dõi mọi động tĩnh của Diệp Vân. Thời gian trôi qua, ánh mắt lão trở nên đục ngầu nhưng lại toát lên vẻ tán thưởng.

Tốc độ hấp thu linh khí này của Diệp Vân không thể không khiến lão bội phục. Năm đó, Thất trưởng lão cũng có thể luyện hóa và hấp thu Linh khí với tốc độ cực nhanh, nhưng so sánh với tên tiểu tử trước mắt quả là Trường Giang sóng sau xô sóng trước.

Tại sao tốc độ luyện hóa và hấp thu khủng bố như vậy, chân khí trong cơ thể hắn lại không hùng hậu? Nguyên do bởi Diệp Vân tu luyện Tôi Tiên Tâm Pháp, muốn tăng lên tu vi phải đồng thời tăng lên cả về sức mạnh của thân thể bên ngoài cũng như Chân khí bên trong. Nếu hắn chỉ cần tu luyện Chân khí là có thể đột phá cảnh giới, với thiên phú của hắn, chỉ sợ tu vi hiện tại của hắn đã là Luyện Khí Cảnh tứ trọng.

Tuy rằng Thất trưởng lão không tiếp xúc nhiều cùng Diệp Vân, nhưng mắt nhìn người của lão tuyệt đối không tầm thường. Nhìn qua mấy lần là lão đã hiểu rõ tiềm lực của Diệp Vân:” Tiểu tử này thân thể cường hãn, cảnh giới vững chắc, chân khí mạnh mẽ, trầm trong.

Những năm gần đây, vốn dĩ lão muốn tìm một đồ đệ tâm đắc để truyền thụ y bát, nhưng hắn đòi hỏi cũng cực cao, đệ tử tư chất bình thường hắn tuyệt đối không thèm đếm xỉa đến. Cũng vì vậy mà chuyện này bị trì hoãn cho đến hôm nay.

Cho đến khi Diệp Vân xuất hiện, lần thứ nhất lão nhìn thấy Diệp Vân, lão lập tức phát hiện trên người tên tiểu tử này lại có khí tức của Kim Đan tu sĩ rất mới, dù chỉ thoáng qua trong chớp mắt. Điều quan trọng nhất là với tu vi cùng cảnh giới của Diệp Vân lúc đó, hắn có thể thừa nhận khí tức của Kim Đan tu sĩ đã là chuyện không thể tưởng tượng được.

Về sau, Diệp Vân thông qua khảo hoạch, tham gia Hoa Vận Bí Tàng thí luyện, tu thành các loại dị chủng Linh khí – Lôi Linh Khí. Hơn nữa, chỉ với tu vi Luyện Khí Cảnh nhất trọng của mình, hắn cùng Mộ Dung Vô Ngân giao thủ bất phân thắng bại. Tuy lão không tận mắt chứng kiến nhưng chuyện này rất nhanh rơi vào tai lão. Bên cạnh đó, mấy hôm trước, Diệp Vân có đến Linh Điền, lão đem Băng Phong Thiên Lý – một chiêu quần công kiếm pháp, truyền thụ cho hắn.

Thực ra, trong thâm tâm, Thất trưởng lão vốn đã định thu Diệp Vân làm đồ đệ. Đúng lúc Thi trưởng lão lợi dụng pháp lệnh của Thiên Kiếm Tông Thái Thượng trưởng lão, âm mưu vạch trần bí mật trên người Diệp Vân, đem bảo vật của Diệp Vân thu làm của riêng. Thất trưởng lão thấy vậy, lập tức lao ra, bức lui đám người của Thi trưởng lão, rồi mặc kệ Diệp Vân có đồng ý hay không, trước tiên thu hắn làm đồ đệ chuyện khác bàn sau.

“Tiểu tử, đừng để ta thấy vọng đó.” Trong lúc xem Diệp Vân tu luyện, lão hớp một ngụm rượu, rồi vui vẻ nói.

Diệp Vân không trực tiếp luyện hóa Linh khí của cực phẩm Linh thạch thành Chân khí mà dùng Linh khí đó rèn luyện thân thể, gia tăng gân cốt, kinh mạch cường hãn thêm một tầng.

Hiện tại, đối với Diệp Vân mà nói, nhiệm vụ thiết yếu chính là ngưng luyện thân thể, tu luyện Tôi Tiên Tâm Pháp tầng thứ nhất Kim Cương thân thể tới cực hạn.

Thân như Kim Cương, sấm đánh bất động.

Từng đạo, từng đạo Linh khí đang nhanh chóng rót vào cơ thể Diệp Vân, được Tôi Tiên Tâm Pháp dẫn dắt, cải tạo nhục thể của hắn.

Cực phẩm Linh Thạch của Thất trưởng lão tinh khiết cỡ nào, trong đó ẩn chứa Linh khí tinh khiết đến cực điểm, giúp cho việc luyện hóa hấp thu cực kỳ dễ dàng. Diệp Vân có thể cảm nhận được một cách rõ ràng thân thể hắn từng chút một trở nên cường hãn hơn.Với lại bởi vì Linh khí tinh khiết, khi tu luyện thân thể, cảm giác đau đớn cũng cực kỳ yếu ớt, hầu như có thể bỏ qua.

Chỉ trong chốc lát, Diệp Vân bắt đầu tiến vào trạng thái vật ngã lưỡng vong(1). Toàn bộ thiên địa vạn vật cũng chỉ có Linh khí thuần khiết hùng hậu, những thứ khác tất cả đều trở thành hư vô.

(1): Vật ngã lưỡng vong: quên hết tất cả mọi sự vật, sự việc, đối tượng. (Theo Quan điểm Mỹ học của Lão Trang.)

Đây là trạng thái tốt nhất, đồng thời cũng là trạng thái xấu nhất.

Trong lúc tu luyện, có thể tiến vào trạng thái vật ngã lưỡng vong, đồng nghĩa có cơ hội nhìn ra một tia Thiên Đạo quy tắc. Con đường tu tiên chính là tu Thiên Đạo, nếu nhìn trộm được một tia Thiên Đạo quy tắc, đối với việc tu luyện ngày sau, lợi ích không thể nào nói hết được.

Nói đi cũng phải nói lại, khi tiến vào trạng thái vật ngã lưỡng vong, tất cả giác quan sẽ bị cô lập, ngoại trừ thân thể vẫn cường hãn như cũ, những điểm khác so với người bình thường cũng không khác biệt lắm. Vạn nhất không may có kẻ thù, yêu thú hay nhân tố nguy hiểm phát hiện, chỉ cần một cái nhấc tay, có thể đưa Diệp Vân vào chổ chết. Cũng vì lí do này, trạng thái vật lưỡng vong ngã được xem là xuất nhất.

Nhưng hiện tại, Diệp Vân không cần quan tâm những điểm này. Hắn đang ở Linh điền, lại có Thất trưởng lão bên cạnh bảo vệ, nhìn khắp Thiên Kiếm Tông, người có thể dây dưa, gây phiền toái cho lão chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay.

Ngay tại thời điểm Diệp Vân tiến vào trạng thái vật ngã lưỡng vong, không trung bên trái Linh điền bỗng run lên, một thân ảnh lao nhanh tới hạ xuống.

“Thất huynh, tốc độ của ngươi cũng quá nhanh đi ha, tiểu đệ hoàn toàn không đuổi kiệp rồi.” Thanh âm người đến tràn đầy kính nể.

“Tô Hạo, ngươi đến đây làm gì?” Thất trưởng lão cầm lấy vò rượu, nhíu mày hỏi.

“Thất huynh, vừa rồi ta có suy nghĩ một chút. Diệp Vân có được sư phụ như ngươi là phúc phận của hắn. Nhưng mà, với tính cách của ngươi, theo như lời ngươi nói, ngươi vốn không muốn người khác biết Diệp Vân là đệ tử của ngươi. Như vậy, hắn ở Vô Ảnh Phong lại không có sư phụ. Do đó, tài nguyên tu luyện đến thời điểm tiến vào Tàng Vũ Các cũng rất hạn chế.” Người đến chính là Tô Hạo, hắn thấy Thất lão đầu vội vội vàng vàng rời đi thì nhanh chóng đuổi theo. Song vẫn phải hao tốn không ít thời gian mới theo kịp được đến đây.

“Ngươi cảm thấy các vũ kỹ công pháp trong Tàng Vũ Các có thể so sánh với những thứ mà ta truyền thụ cho Diệp Vân?” Thất trưởng lão tỏ vẻ không hài lòng, liếc nhìn Tô Hạo, chậm rãi nói.

Tô Hạo cười xòa lấy lòng, nói:” Tất nhiên không phải, ai mà không biết Thất huynh trên con đường tu đạo, tài trí tuyệt diễm, ngộ tính hơn người. Diệp Vân được huynh chỉ dạy đương nhiên bọn ta không thể nào so sánh được. Ý của tiểu đệ là nếu để Diệp Vân một thân một mình hành tẩu ở Vô Ảnh Phong, có thể hắn sẽ gặp rất nhiều phiền toái.”

Thất trưởng lão chợt suy tư hỏi:” Vậy theo ý ngươi, nên thu xếp thế nào cho ổn thỏa?”

Tô Hạo mỉm cười, nói:” Thất huynh, người nghĩ xem, nếu Diệp Vân đã là đệ tử của huynh, ta tất nhiên sẽ không nhúng tay vào chuyện tu luyện của hắn. Nhưng dù sao hắn cũng muốn tu luyện tại Thập Sát Trận của ta, có thể xem là ta đã truyền thụ cho hắn một chút gì đó. Không bằng như vậy, để cho hắn lợi dụng danh nghĩa ký danh đệ tử phong chủ Vô Ảnh Phong hành tẩu. Nếu làm như vậy, ít nhất tại Vô Ảnh Phong, hắn không có bao nhiêu phiền toái.”

“Ký danh đệ tử?” Thất trưởng lão nhíu chăn mày, nghi hoặc lặp lại.

“Đúng, chính là ký danh đệ tử, đợi đến lúc thời cơ chính muồi, huynh ra mặt tuyên bố Diệp Vân là đệ tử của huynh. Trong thời gian này, để hắn lấy thân phận ký danh đệ tử của ta mà hành tẩu tại Vô Ảnh Phong.” Tô Hạo gật đầu xác nhận, trong đầu hắn đã cân nhắc ký lưỡng. Diệp Vân là thiếu niên mà hắn coi trọng, tiền đồ ngày sau không thể hạn lượng, hắn không muốn vì những vấn đề nhỏ nhặt mà hạn chế sự phát triển của Diệp Vân, như vậy thật sự đáng tiếc.

“ Được, như vậy cũng tốt, để Diệp Vân tu luyện xong, ta liền bảo hắn đến chổ ngươi làm lễ bái sư.” Thất trưởng lão gật gù đồng ý. Thời điểm hiện tại, đối với hắn những điểm này lão không quá quan tâm. Điều lão muốn là Diệp Vân có thể kế thừa y bát của lão. Chỉ cần như vậy, lão đã thỏa tâm nguyện rồi.

Tô Hạo vui mừng khôn xiết, cúi người hành lễ, nói:” Vậy, trước tiên đệ xin đa tạ Thất huynh.”

Thất trưởng lão phất tay, nói:” Ngươi còn chuyện gì không? Nếu không còn thì cũng nên rời đi, đừng ảnh hưởng ta uống rượu.”

Tô Hạo đối với thái độ này của Thất trưởng lão, hắn đã nhìn mãi thành quen, chính sự đã xong, hắn cũng không cần nhiều lời, Tô Hạo mỉm cười gật đầu, sau đó liếc nhìn Diệp Vân, trong mắt hiện lên nét không đành lòng. Chợt trên người Tô Hạo, quang hoa hiện lên, thân hình vọt thẳng lên không trung rời đi. Qua mấy hơi thở, hắn đã biến mất khỏi tầm mắt.

Diệp Vân hoàn toàn không biết, trong lúc hắn tu luyện đến thời điểm quan trọng, Thất trưởng lão cùng Tô Hạo đạt được hiệp nghị, để hắn trở thành ký danh đệ tử của Tô Hạo.

Hiện tại, những điều này đối với hắn không quá quan trọng. Điều quan trọng là hắn mơ hồ cảm nhận được cực phẩm linh thạch đang hấp thu trong tay đã mất đi một nửa Linh khí. Nhục thể của hắn có sự tăng lên rõ về chất, so với lúc trước mạnh hơn không ít.

Bên cạnh việc cảm nhận thân thể tăng lên về chất, hắn phát hiện vấn đề trước đây, cơ thể không cách nào tăng thêm nửa điểm Chân khí, thì bây giờ đã xảy ra biến hóa. Phẩm chất Chân khí tăng lên một tầng kéo theo lượng Chân khí có thể dung nạp cũng gia tăng. Lại nói thân thể hắn không chỉ đơn giản là mạnh mẽ, dẻo dai hơn mà còn dung nạp được nhiều Chân khí hơn.

Điều này làm hắn mừng như điên. Cho tới nay, hắn vẫn nghĩ nhục thể bản thân cùng Chân khí đã tu luyện đến cực hạn. Chỉ có tấn cấp đến Luyện Khí nhị trọng, bằng không mà nói, không có khả năng tăng cường lượng Chân khí.

Nhưng giờ đây, thân thể cùng chân khí lại tăng lên một lần nữa, đã rút ngắn khoảng cách đột phá Luyện Khí nhị trọng của hắn thêm một bước.

Diệp Vân chậm rãi mở mắt ra, trong mắt tinh mang lóe sáng. Thử phóng tầm mắt, dường như có thể thấy được phần cuối của Linh Điền.

"Tiểu tử, gia tăng có một chút như vậy, lại mất thời gian hai ngày, ngươi thử nghĩ xem ngươi có thể làm nên cái gì? Ta đã thấy nhiều loại người ngu xuẩn, nhưng ngu xuẩn giống như ngươi như vậy ngược lại là chưa từng thấy qua."

Đang lúc Diệp Vân vui mừng, đột nhiên bên cạnh vang lên một giọng trần ngập sự tức giận.

Diệp Vân rùng mình, vội vàng quay người lại, liền thấy Thất trưởng lão đang tức giận, phẫn nộ.

"Sư phụ, người làm sao vậy?"

"Làm sao vậy? Ngươi trải qua hai ngày, xài hết hai miếng cực phẩm Linh Thạch của ta, nhưng thân thể cùng chân khí chỉ tăng lên một chút như vậy?" Thất trưởng lão tức giận mắng, ngón tay cái nhấn mạnh nơi đầu ngón tay út diễn tả thêm cái “một chút” mà lão nói.

Diệp Vân sửng sốt, theo bản năng cúi đầu nhìn xuống. Quả nhiên, chỉ thấy trong tay hai quả cực phẩm Linh thạch đã hóa thành bột trắng. Diệp Vân phủi nhẹ hai tay, bột trắng tiêu tán bay vào không trung, tràn ngập giữa Linh Điền.

Cực phẩm Linh Thạch trân quý cỡ nào. Nếu bình thường để cho đệ tử Luyện Khí Cảnh sơ kỳ hấp thu, dưới tình huống thuận lời, tuyệt đối có thể tăng lên hai cấp bậc. Thế nhưng trong tay Diệp Vân, lại chỉ gia tăng một chút phẩm chất và số lượng chân khí, thân thể tăng lên thật sự cũng không có ý nghĩa.

"Sư phụ, theo như lão nhân gia người nói, điều này chứng tỏ ta trời sinh khác người, chỉ có thiên phú như vậy, mới có thể xứng đáng trở thành đệ tử của người." Diệp Vân biết rõ Thất trưởng lão cũng không thật sự tức giận, gian manh cười hắc hắc không ngừng.

" Còn dám cười, cái tên chết tiệt nhà ngươi tới đây cho ta. Còn lại một ngày, ta sẽ chỉ điểm ngươi một ít kiến thức về vật phẩm thượng hạng, để tránh về sau, tại Vô Ảnh Phong, ngươi bôi tro trát trấu lên mặt của ta." Thất trưởng lão hừ một tiếng, trong mắt hiện lên nét tán thưởng.

Diệp Vân miệng vẫn giữ nét cười ranh mãnh tiến lên phía trước, trên mặt hiện lên nét chờ mong.