Thế Giới Tiên Hiệp

Thế Giới Tiên Hiệp

Tác giả: Vô Tội


ghiền tiểu thuyết

Ngọn núi chính của Thiên Kiếm Tông có tên là Thiên Thần Phong. Nó được phỏng theo sự tích năm đó trên trời có Thiên thần hạ phàm rồi xây tông lập phái. Vì thế nó mới được đặt cái tên nghe vô cùng khí phách như thế.

Thiên Thần Phong chính là ngọn núi cao nhất và đứng sừng sững giữa trung tâm Thiên Kiếm Tông. Bốn phía xung quanh bao gồm các ngọn như Vô Ảnh Phong, Tuyệt Kiếm Phong, Trích Tinh Phong và Lãm Nguyệt Phong. Tất cả các ngọn khác bao quanh nó giống như sao quanh mặt trăng vậy.

Vào ngày bình thường, Thiên Thần Phong chắc chắn sẽ không triệu tập đệ tử đến. Cho dù là tứ đại phong chủ bình thường cũng chẳng tới. Chỉ khi có việc trọng đại mới phát Thiên Kiếm truyền lệnh triệu tập những thành viên quan trọng của Thiên Kiếm Tông quay về Thiên Thần Phong.

Nhưng hôm nay, chỉ vì Diệp Vân mà Thiên Thần Phong phải phát đi Thiên Kiếm truyền lệnh triệu tập hắn đến Thiên Thần Phong.

- Sao vậy? Trong lòng cảm thấy hơi lo lắng ư?

Tô Hạo nhìn Diệp Vân đứng bên cạnh mình, y khẽ cười nói.

Diệp Vân lắc đầu, nói:

- Không phải là lo lắng mà chỉ thấy việc này hơi đột ngột thôi. Dựa vào tu vi và thiên phú của con thì sao có thể khiến cho Thiên Thần Phong chú ý được chứ?

Sau khi nhận được Thiên Kiếm truyền lệnh, Tô Hạo đã ngay lập tức dẫn Diệp Vân phá mây bay về Thiên Thần Phong.

- Ngươi nghĩ rằng ta muốn thu ngươi làm đồ đệ chỉ vì nhất thời cao hứng nói cho vui thôi sao?

Tô Hạo nhìn Diệp Vân một cách thích thú rồi sau đó nghiêm túc nói:

- Diệp Vân, hình như ngươi vẫn đang xem thường bản thân mình phải không? Ngươi nghĩ rằng ngươi dựa vào tu vi Luyện Khí Cảnh nhất trọng đánh ngang tay với Mộ Dung Vô Ngân là chuyện bình thường ư?
Diệp Vân ngẩn người, nói:

- Con biết chuyện này cũng không phải là bình thường. Biểu hiện vừa rồi của con có lẽ chỉ là hiếm gặp chứ chưa đủ để cho Thiên Thần Phong phải chú ý.

Tô Hạo mỉm cười, nói:

- Nếu như ngươi và Mộ Dung Vô Ngân không xảy ra xung đột thì có lẽ Thiên Thần Phong sẽ không chú ý tới ngươi.

Ánh mắt Diệp Vân lóe lên tia sáng, hắn lạnh lùng nói:

- Phong chủ đại nhân, người nói tất cả những việc này đều là do Mộ Dung Vô Ngân giở trò ư? Huynh trưởng Mộ Dung Vô Tình của hắn có tài cán ra sao mà ngăn được người nhận con làm đệ tử?

Sắc mặt Tô Hạo trở nên lạnh lùng, nói:

- Những năm gần đây Mộ Dung Vô Tình phát triển nhanh đến mức không ngăn được nữa rồi. Thế lực của hắn đã ảnh hưởng nghiêm trọng tới bốn ngọn núi Thiên Kiếm Tông. Nếu cứ tiếp tục như vậy thì giữa ta và hắn chắc chắn sẽ có một trận chiến.

Trong lòng Diệp Vân đã hiểu rõ. Thế lực của Mộ Dung Vô Tình và tứ đại phong chủ đã giống như nước với lửa. Mọi người đều vì chức môn chủ đời kế tiếp mà tranh giành với nhau. Sự cạnh tranh giữa bọn họ dùng từ không chừa bất cứ thủ đoạn nào có lẽ cũng chẳng khác lắm.

Thế nhưng, điều mà Diệp Vân không ngờ tới là chính mình lại bị cuốn vào trong đó. Nhìn qua thì chỉ thấy Mộ Dung Vô Tình và những người khác đều muốn ngăn cản Tô Hạo thu đồ đệ mà thôi. Thế nhưng, nguyên nhân thật sự chắc chắn có liên quan tới Mộ Dung Vô Tình và bốn vị phong chủ.

- Không ngờ mình lại trở thành một sợi dây dẫn lửa.

Diệp Vân tự giễu cợt bản thân, nói.

Tô Hạo nhìn về phía trước mặt, nói:

- Có lẽ cũng đúng là vậy, thế nhưng ngươi cũng không nên biến bản thân mình trở nên quá quan trọng như thế. Nếu Mộ Dung Vô Tình hoặc những người khác muốn lấy cớ này quấy rối việc ta thu đồ đệ thì ngươi cũng chỉ như một quân cờ nhỏ bé vô giá trị mà thôi. Mưu đồ thật sự của bọn chúng chính là nhắm vào ta.

Diệp Vân gật đầu, hỏi:

- Phong chủ đại nhân. Bọn họ vì người mà làm lớn chuyện như vậy, thậm chí còn không tiếc sử dụng Thiên Kiếm truyền lệnh nữa chứ. Cuối cùng đã xảy ra chuyện gì?

Tô Hạo nhìn hắn, y chần chừ một lát rồi nói:

- Ngươi đã từng được nghe rằng trong bốn ngọn núi của Thiên Kiếm Tông, mỗi một ngọn đều có mười đại đệ tử chưa?

Diệp Vân lắc đầu rồi lại gật đầu. Lắc đầu chính là hắn không biết mỗi một ngọn núi đều có mười đại đệ tử. Gật đầu vì hắn đã từng nghe qua mười đại đệ tử của Tuyệt Kiếm Phong.

Tô Hạo cũng không quan tâm tới hắn mà nói tiếp:

- Lý do vì sao mà ta vẫn chưa nhận người đệ tử cuối cùng để có đủ mười đại đệ tử? Bởi vì mười đại đệ tử này không chỉ đệ tử bình thường của ta mà bọn chúng còn phải tìm hiểu một loại trận pháp có tên gọi là Thập Sát Trận..

- Thập Sát Trận?

Trong giọng nói của Diệp Vân tràn đầy sự tò mò.

- Đúng vậy, nó chính là Thập Sát Trận. Thập Sát Trận nhất định phải có mười người cùng liên thủ bày ra thì mới có thể phát huy hết được uy lực. Mà trận pháp này đối với mỗi một đệ tử lại có một yêu cầu khác nhau. Không thể dựa vào tu vi cao thấp mà phân chia.

Tô Hạo chậm rãi nói.

- Vậy dựa vào thứ gì để phân chia?

Diệp Vân mở miệng hỏi.

- Điểm mấu chốt trong đó nói ra rất dài dòng. Ngươi chỉ cần biết ta xem trọng ngươi không phải do tu vi mà là vì linh khí hệ Lôi của ngươi có thể thi triển ra kỹ pháp hệ Lôi. Nếu được thêm vào kỹ pháp hệ Lôi thì Thập Sát Trận của ta sẽ được biến đổi về chất trở nên vô cùng lợi hại. Sau này, khi ta cùng người khác tranh đấu thì trận pháp này chính là một con át chủ bài.

Tô Hạo không giấu giếm nói ra hết mọi chuyện.

Diệp Vân nhíu mày. Mặc dù Tô Hạo cũng là người ăn ngay nói thẳng nhưng y cũng để lộ ra ý muốn lợi dụng linh khí hệ Lôi của Diệp Vân để bày trận. Y nói thẳng ra như vậy khiến Diệp Vân khó có thể chấp nhận ngay được.

- Chẳng có gì khó để tiếp nhận cả. Mỗi người đều có tác dụng riêng và phát huy hết khả năng của họ thì mới được người khác coi trọng. Ngươi trở thành người mấu chốt trong Thập Sát Trận của ta thì ngươi sẽ nhận được phần thưởng tương đương. Phần thưởng sẽ vô cùng hậu hĩnh, chỉ sợ là ngươi cũng chưa từng mơ tới.

Tô Hạo mỉm cười, nói.

Trong lòng Diệp Vân cũng thầm chấp nhận lời của Tô Hạo là hoàn toàn chính xác. Nhưng nói thế nào thì vẫn là y lợi dụng hắn, việc này khiến Diệp Vân có hơi khó chấp nhận. Thêm nữa, trên người hắn hiện giờ còn có thiên tài địa bảo mà Hoa Vận đã chuẩn bị cả ngàn năm dùng khi chuyển thể trọng sinh tu luyện lại. Vậy nên, sau khi nghe Tô Hạo nói sẽ cho hắn những phần thưởng mà hắn chưa từng mơ tới, hắn cũng chẳng để ý làm gì.

Tuy nhiên, theo như lời của Tô Hạo thì mỗi người đối với y đều có một giá trị đặc biệt. Chỉ những người được phát hiện và lợi dụng thì mới thể hiện ra khả năng của bản thân. Nếu không thì họ cũng chỉ giống như viên minh châu bám bụi hay thỏi vàng lấp dưới cát không được coi ra gì.

- Hôm nay trên Thiên Thần Phong chắc sẽ có người nhảy ra muốn thu ngươi làm đồ đệ. Mục đích của họ không phải vì tu vi hay thiên phú của ngươi mà là muốn mười đại đệ tử của ta không thể tập hợp đủ và không thể luyện thành Thập Sát Trận độc nhất vô nhị. Bây giờ ngươi nên suy nghĩ lại một lần để đến lúc đó chọn lựa sao cho tốt.

Tô Hạo nhìn Diệp Vân, y nghiêm túc nói:

- Ta sẽ không ép ngươi phải trở thành đệ tử của ta. Thế nhưng ta hy vọng ngươi có thể hiểu rõ mọi chuyện, không nên đưa ra quyết định gì nóng vội. Kể cả là ngươi muốn trở thành đệ tử của ta thì ngươi cũng nên cân nhắc cho tốt, không nên lỗ mãng.

Trong mắt Diệp Vân hiện lên vẻ ngạc nhiên, hắn gật đầu. Lời nói của Tô Hạo hoàn toàn chính xác, trong lời nói còn có khí khái của vị phong chủ Vô Ảnh Phong khiến người ta tin phục.

- Phía trước chính là Thiên Thần Phong, cả ngày nó đều được mây mù bao phủ nên rất hiếm khi có thể nhìn rõ hình dáng thật sự của nó.

Tô Hạo chỉ tay về phía trước. Chỉ thấy từ dưới mặt đất mọc lên một ngọn núi như một thanh kiếm sắc bén xuyên qua tầng mây cao xé rách cả bầu trời.

Diệp Vân ngước mắt lên nhìn. Thế lực mạnh nhất của Thiên Kiếm Tông nằm trên ngọn núi này. Không biết tông chủ là người như thế nào? Và cả những vị trưởng lão có tu vi cao ngất kia có bộ dáng ra sao?

- Ngươi không nên lo lắng. Kỳ thực tông chủ lão nhân gia là người rất ôn hòa. Những năm gần người hầu như không quản đến bất cứ chuyện gì cả. Hiện tại, tất mọi chuyện đều do bốn vị phong chủ thương lượng rồi sau đó mới thực hiện. Trong tông cũng có vài vị Thái thượng trưởng lão tọa trấn, bọn họ chưa bao giờ tính toán gì cho bản thân mà chỉ một lòng vì lợi ích của tông môn. Nếu như ngươi trở thành đệ tử của ta thì ngươi có thể bổ sung vào chỗ thiếu sót trong mười đại đệ tử của ta khiến thực lực Vô Ảnh Phong tăng thêm một bước nữa. Việc này đối với tông môn chính là chuyện tốt.

Tô Hạo vỗ vai Diệp Vân một cái, nói khẽ.

Diệp Vân gật đầu không nói gì. Mặc dù lời Tô Hạo nói nghe rất bình thường, thế nhưng nếu Thái thượng trưởng lão nghĩ được như vậy thì sẽ không phát đi Thiên Kiếm lệnh gọi hắn và Tô Hạo đến Thiên Thần Phong.

Dưới sự dẫn dắt của Tô Hạo, hai người đi thẳng lên trên đỉnh Thiên Thần Phong mà không gặp phải bất kỳ ngăn cản nào.

Đại điện trên đỉnh núi Thiên Thần Phong cũng không quá xa hoa mà chỉ là một tiểu viện khá đơn giản. Ở giữa trung tâm tiểu viện có một ngọn núi đá cao vài trượng dựng thẳng đứng như thanh kiếm sắc bén chỉ thẳng lên trời.

- Tô Hạo đã dẫn đệ tử Diệp Vân đến. Tham kiến tông chủ cùng các vị Thái thượng trưởng lão.

Tô Hạo khẽ hành lễ trước cửa tiểu viện.

Bỗng nhiên, trên ngọn núi đá như thanh kiếm sắc giữa tiểu viện chợt lóe lên ánh sáng. Ngay sau đó, phía trên ngọn núi bỗng xuất hiện hình ảnh của một ông già mặc đạo bào màu trắng.

- Tô Hạo đã đến, các vị cũng xuất hiện đi.

Giọng nói phát ra từ trung tâm ngọn núi vang khắp không gian một hồi lâu không dứt.

Bỗng nhiên, từ trên ngọn núi có mấy luồng sáng bay ra rồi hạ xuống mặt đất. Ngay sau đó, phía trước mặt Diệp Vân và Tô Hạo liền xuất hiện bóng dáng của sáu người.

Đứng phía trước là một người mặc áo trắng như tuyết. Đây chính là Âu Dương Vấn Thiên, phong chủ Tuyệt Kiếm Phong.

Bên cạnh ông ta là một thiếu phụ dung xinh đẹp với làn tóc mây đang nhẹ bay trong gió thoạt nhìn dịu dàng như dòng nước. Đó chính là Tĩnh Như Thủy, phong chủ Lãm Nguyệt Phong.

Đứng ở một bên khác là một người thanh niên đang chắp hai tay sau lưng, ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm nhìn qua Diệp Vân. Y là Quang Viễn, phong chủ Trích Tinh Phong.

Điều khiến Diệp Vân chú ý nhất lại chính là ba người khác. Đó là hai lão già mặc áo tím nhìn rất già yếu giống như không còn chút sức lực nào cả, thế nhưng bên trong hai con ngươi đục ngầu lại không ngừng lóe sáng. Chỉ nhìn nhau trong chốc lát mà linh hồn Diệp Vân phải run mạnh. Cả người hắn cũng cảm thấy mệt mỏi suýt chút nữa đã ngã xuống đất bất tỉnh.

Người còn lại thì có khuôn mặt rất quen thuộc. Nếu như không phải hai hàng lông mày sắc như lưỡi gươm thì Diệp Vân còn tưởng rằng Mộ Dung Vô Ngân đang đứng ở đây.

Dĩ nhiên, người thanh niên khoảng hai sáu, hai bảy tuổi này chính là đại ca của Mộ Dung Vô Ngân, thiên tài ngàn năm qua của Thiên Kiếm Tông: Mộ Dung Vô Tình.

- Vân trưởng lão, vừa gặp mặt đã thi triển Luyện Hồn Thuật với đồ đệ của ta rồi. Việc này không cần thiết đâu.

Giọng nói lạnh lẽo của Tô Hạo vang lên.

- Ta chỉ thử hắn chút thôi, không phải muốn đối phó đâu...

Lão già áo tím đứng bên trái cười ha hả, lão tỏ vẻ mình chẳng quan tâm.

Giờ Diệp Vân mới hiểu vì sao vừa rồi toàn thân hắn bỗng cảm thấy mệt mỏi suýt nữa đã ngất xỉu. Thì ra là do vị trưởng lão này đã thi triển Luyện Hồn Thuật mà Tô Hạo vừa mới nhắc đến.

Đây chính là cao thủ Trúc cơ dùng thần hồn công kích. Cũng may là Diệp Vân có tu luyện thần hồn nếu không thì dưới đòn công kích vừa rồi chắc chắn thần hồn của hắn sẽ tan nát, tu vị rớt xuống thảm hại.

- Được lắm, nếu lần sau ta gặp được đệ tử của ngươi thì ta cũng muốn thử một lần.

Tô Hạo cười lạnh, trong ánh mắt hiện lên vẻ tức giận.

- Tô Hạo, ngươi mới lên làm phong chủ Vô Ảnh Phong được mười năm mà thôi. Ta nghĩ hành vi của ngươi nên hạ thấp đi một chút thì tốt hơn đó.

Sắc mặt Vân trưởng lão trở nên lạnh lẽo, lão trầm giọng xuống quát.

- Ta thấy mình đã hạ thấp quá rồi nên đến tận bây giờ ta vẫn chưa tìm đủ được mười đại đệ tử đây. Vất vả lắm ta mới tìm đủ mà các ngươi lại đi ra quấy rối xen ngang như vậy, rốt cuộc các ngươi muốn gì?

Sắc mặt hòa nhã của Tô Hạo đã biến mất, giọng y trở nên lạnh như băng.

Vân trưởng lão mỉm cười, nói:

- Nguyên nhân trong đó ngươi đã biết rồi còn gì. Hãy mau quay về đi!

- Quay về? Ha ha, nếu ta không quay về thì sao?

Tô Hạo cười to mấy tiếng. Y bước lên một bước, trên người chợt xuất hiện những quầng sáng lấp lánh.