Thế Giới Tiên Hiệp

Thế Giới Tiên Hiệp

Tác giả: Vô Tội


ghiền tiểu thuyết

Lúc trước còn tưởng rằng khi đám đệ tử thu thập lệnh bài sẽ gặp vô cùng khó khăn,không nghĩ lệnh bài tới tay bọn chúng lại dễ dàng như vậy. Ngoại trừ cái tên gia hoả không biết sống chết cầm Đại Lực Kim Cương Hoàn chó má kia ra trao đổi thiếu chút nữa bị hành hung một trận thì đám đệ tử đều có cơ hội lấy được lệnh bài.

Trong chốc lát, rất nhanh đám đệ tử đem các loại vật phẩm,kỳ trân, dị bảo trong tay ra đi lên trao đổi.

Hơn trăm tên đệ tử, tự nhiên không có khả năng mỗi người đều thu được lệnh bài đến tay, ba người Diệp Vân, Đoàn Thần Phong cùng Dư Minh Hồng từng bước một lựa chọn ra các vật phẩm vừa ý, bọn hắn đem hết toàn bộ hai mươi bảy miếng lệnh bài ra, cuối cùng cũng thu được một đống các loại đồ vật, kỳ trân quý hiếm, cổ quái.

Trong lần trao đổi miếng lệnh bài cuối cùng, vì không có đồ vật nào vừa mắt Diệp Vân nên hắn bất đắc dĩ phải lấy một nghìn ba trăm miêng linh thạch thượng phẩm từ tay một gã đệ tử đưa qua, rồi liền ném cho bọn Đoàn Thần Phong cùng Dư Minh Hồng.

Phút chốc, ba mươi miếng lệnh bài đã bị lấy đi toàn bộ, những tên đệ tử lấy được thì vui vẻ hô to, còn những kẻ vận khí kém không có được chỉ biết bất đắc dĩ thở dài.

Dù sao trong lòng hơn trăm tên đệ tử còn lại cũng biết với thực lực của bọn hắn lấy được lệnh bài đến tay thật là si tâm mộng tưởng, bất quá trong lòng mỗi người đều nghĩ vận khí mình không tệ, có thể may mắn lấy được lệnh bài khảo hạch.

Nhưng mà sự đời vẫn thế, đến lúc ngươi cảm thấy mình chắc chắn sẽ thành công thì nghênh đón ngươi chỉ là sự thật tàn nhẫn .Kiểu như lúc ngươi cảm thấy mình chính là sủng nhi của trời xanh thì cuối cũng có thể tưởng, rất có thể bị Thiên Đạo vứt bỏ không mấy thương tiếc.

Nhân sinh cứ như vậy, thế giới tu tiên tàn khốc, cuối cùng cục diện định ra không được viên mãn.

Sau khi lấy ra 27 miếng lệnh bài để đổi lấy một đống các loại đồ vật quý hiểm, cổ quái. Trong đó cũng rất nhiều đồ vật không biết có tác dụng gì, Diệp Vân hắn chẳng qua cảm thấy những vật đó chắc sẽ có ích, có chút ý tứ liền lấy lệnh bài ra trao đổi.

Trước mắt hắn có thể xác định được ba kiện đồ vật có chỗ trọng dụng, kiện đầu tiên tự nhiên là Băng Linh Thủy Vụ, đã có thứ này tới tay, băng linh khí hắn tu luyện tất nhiên sẽ tăng lên một trình độ mới, tiến thêm một bước đến ngưng luyện, uy lực có thể tưởng tượng.

Kiện thứ hai chính là một loại thực vật có tên là Kim Tuyến Ngân Thảo, tác dụng của loại thực vật này Diệp Vân từng bên trong một cuốn sách cổ nhìn thấy qua, đó là khi tu vi đạt tới Trúc Cơ Cảnh về sau, phục dụng lúc ngưng tụ thần hồn.

Tuy rằng Kim Tuyến Ngân Thảo không đủ khiến thần hồn ngươi tăng lên nhiều lúc ngưng tụ nhưng trong phút chốc ngưng tụ thoáng qua một chút, bất quá tu vi đã đột phá đến Trúc Cơ cảnh, quan trọng ở đây chính là thần hồn, ở mỗi lần ngưng tụ thần hồn mới có thể đột phá mỗi cấp bậc về sau. Như thế tấn chức Trúc cơ cảnh đồng nghĩa với thần hồn cũng đột phá, về phần chân khí thì ngược lại cũng không có trọng yếu như thế.

Có được Tiên Ma Chi tâm trợ giúp, tu vi Diệp vân tiến triển cực nhanh, chỉ có qua mấy tháng mà hắn, tu vi từ Luyện Thể cảnh tam trọng đột phá đến Luyện Khí cảnh nhất trọng, tốc độ như vậy đưa mắt nhìn khắp toàn bộ Thiên Kiếm Tông ở trong cùng thế hệ có thể nói xứng danh yêu nghiệt. Nhưng cùng một số thiên tài chân chính vẫn chênh lệch 1 chút, bất quá với tu vi Luyện Khí Cảnh nhất trọng nếu so ra thực lực chân chính của hắn cũng đủ để cùng Luyện Khí Cảnh ngũ trọng đấu pháp, thậm so với các đệ tử Luyện Khí Cảnh lục trọng cũng không nói ngoa. Nếu như lấy thực lực chân chính của Diệp Vân ra để bình phẩm mà nói thì mấy tháng nay thực lực hắn tăng lên không thể tưởng, chỉ sợ trước đây chưa từng có ai, hậu vô lai giả ( hiểu chết)..

Kiện Thứ ba cũng không phải Hóa Ngọc Long Chu, mà là một quả tinh cầu toàn thân trong suốt, thứ này cũng không biết lấy vật liệu gì mà luyện chế thành tinh cầu, công năng cũng không có gì đặc biệt, chỉ là cảm nhận được thiên địa linh khí chấn động trong phạm vi trăm trượng nên hắn gọi là Linh khí tinh cầu.

Đối với những đệ tử bình thường mà nói, cảm nhận được Thiên Địa linh khí dao động trong vào một trăm trượng căn bản không có tác dụng, Thiên địa linh khí khắp nơi đều có, tại khoảnh khắc chấn động mà những đệ tử này lại không có phương pháp tu luyện Linh khí dị chủng thì đối với bọn hắn cũng không có bất kì công dụng nào cả. Dù sao chỉ có thể hấp thu một loại thiên địa linh khí, bởi vì bản thân ở trong đó nên khi chấn động trong vòng ngàn trượng vẫn có thể cảm nhận được chứ nói gì là đến sử dụng Linh khí tinh cầu để cảm nhận khoảng cách trăm trượng.

Nói cách khác, Linh khí tinh cầu này đối với đại bộ phận đệ tử mà nói, chính là gân gà trong gân gà, hầu như không có bất kỳ một tác dụng nào hết.

Đối với Diệp Vân, những đệ tử tu luyện Linh khí đệ tử mà nói, kỳ thật không có tác dụng to lớn cho lắm.

Bởi vì cho dù ngươi có thể thông qua linh khí chấn động trong vòng trăm trượng mà phát giác được Linh khí dị chủng tồn tại thì cũng không thể phân biệt ra rốt cuộc là loại hinh linh khí dị chủng nào, nếu như tùy tiện hấp thu vào để luyện hóa rất có thể phản tác dụng. Ví dụ như ngươi tu luyện là Hỏa linh khí, nhưng ngươi lại hấp thu luyện hóa băng linh khí , hậu quả là tu vi đại giảm, thậm chỉ bản thân bị trọng thương, bị thương linh hồn.

Nhưng mà Diệp Vân lại bất đồng so với những đệ tử, mặc kệ là loại linh khí dị chủng nào chỉ cần bị hắn hấp thu vào trong cơ thể, nhờ vào Tiên Ma Chi Tâm ở bên trong hắn có thể chuyển đổi thành thành bất cứ linh khí nào mà hắn muốn. Dù hắn không hấp thu linh khí để luyện Lôi hỏa băng tam hệ Linh khí thì hắn vẫn có thể lợi dụng Tiên Ma Chi Tâm để chuyển đổi thành chân khí bình thường.

Đã có Linh khí tinh cầu trong tay, Diệp Vân liền có thể cảm nhận chính xác các loại linh khí trong vòng trăm trượng. Kể từ đó hấp thu thật nhiều loại Linh khí, đối với tu luyện mà nói thật là làm chơi ăn thật.

Huống hồ, theo tu vi ngày một tăng tiến hắn dễ dàng cảm nhận ra được loại linh khí dị chủng trọng yếu, đặc biệt là lôi linh khí, ở mỗi tầng lôi linh khí tăng lên một ít, làm cho uy lực Lôi Vân Điện Quang Kiếm ngày càng tăng lên.

Đương nhiên, có hay không các lại công năng khác, Diệp Vân cũng không có thăm dò đợi có thời gian sẽ chậm rãi nghiên cứu sau.

Thu được ba kiện đồ vật này,cho đi hai mươi bảy miếng lệnh cũng xem như đáng giá.

Thời gian chậm rãi trôi qua, lúc này hơn một trăm người tề tụ chờ đợi đợt thí luyện lần này chấm dứt.

Oanh!

Một đạo quang ảnh nhàn nhạt từ đại địa bốn phía bay lên, bắn ra khắp bầu trời, lập tức toàn bộ bầu trời trở lên sáng ngời.

“ Lần này tranh đoạt khảo hạch lệnh bài trong nội môn đệ tử chấm dứt, tất cả mọi người không được ra tay nữa, theo Linh thú chỉ dẫn ly khai Linh thứu Phong.” Thanh âm của Lan trưởng lão quanh quẩn trên không trung, ông ông tác hưởng.

Lan Trưởng lão có tu vi Luyện Khí Cảnh đỉnh phong. Trong số đệ tử ngoại môn ở đây, hắn có địa vị tối cao, chỉ cần hắn quát khẽ một câu, lập tức có thể khiến tâm thần người khác chấn động, linh hồn bị thương.

Nhưng mà, hiện tại tiếng quát khẽ rơi vào tai Diệp Vân, hắn căn bản không cảm giác được bất cứ uy hiếp hay nửa phần áp lực nào.

Chẳng qua tu vi Diệp Vân mới đến Luyện Khí Cảnh nhất trọng, nhưng mà cường độ Linh Hồn với nhục thể của hắn so với bất cứ đệ tử Luyện khí Cảnh cũng không chênh lệch, thậm chí còn mạnh hơn nửa phần.

Tại trong mộ lớn, La Văn Thanh tu vi của hắn đã đến Luyện Khí Cảnh đỉnh phong, nhưng mà lực lượng nhục thể của hắn vẫn chưa thể bằng Diệp Vân, cho đến nay thân thể cùng Linh Hồn Diệp Vân ngày càng tăng lên, trong Luyện Khí Cảnh hầu như đã không tồn tại đối thủ.

Diệp Vân trong lòng không khỏi cảm khái, chỉ trong mấy tháng có thể khiến tu vi hắn đạt đến tình trạng này, uy lực của Tiên Ma Chi Tâm có thể tưởng.

Trong lúc nhất thời, Diệp Vân có chút hoảng hốt với ý nghĩ mông lung, mà đối với nam nữ thanh niên bị Thiên Binh Thần Tướng đuổi giết, thực lực, tư thái phong độ cỡ nào, làm cho người ta hướng tới.

Bên trên bầu trời, một đâu Lão ưng giống như Linh thú chỉ dẫn chậm rãi xuống hiện, sau đó hướng phía trước bay đi. Hơn một trăm tên đệ tử cũng không có vọng động mà đem ánh mắt nhìn về phía Diệp Vân.

Diệp Vân hiểu rõ trong lòng của bọn hắn nghĩ gì, đã là việc đáng làm phải để đệ nhất nhân trước, đã tu luyện đến bước này cũng không ai ngu xuẩn, dám đi trước Diệp Vân 1 bước.

Diệp Vân cho tới bây giờ cũng không phải là một người nổi bật, không phải do hắn ít xuất hiện mà tông môn tu hành là như thế, nếu như người không biểu hiện thực lực ra ngoài để tông môn khai quật tiềm năng, thưởng thức ngươi, như vậy tự nhiên tài nguyên tu luyện sẽ không hướng ngươi mà đến.

Nếu như muốn xuất đầu, vậy thể hiện ra một phen, lúc này đây khảo hạch đệ tử nội môn, thành tích càng tốt mới khiến tông môn coi trọng, đạt được bồi dưỡng trọng điểm.

Diệp vân mơ hồ thấy ở phía trước cách đó không xa có một bóng lưng đang nhanh chóng đi về phía trước, nếu như muốn bắt kịp hắn tự nhiên phải cố gắng nhiều hơn nữa. Mà bóng lưng người này, trên đỉnh đâu viêt bốn chữ to.

Mộ Dung Vô Tình!

Diệp Vân chưa từng gặp qua Mộ Dung Vô Tình, nhưng trong suy nghĩa mơ hồ Diệp Vân đã coi Mộ Dung Vô Tình là mục tiêu tiếp theo của mình. Mấy năm trước, hắn đã trùng kích Trúc Cơ cảnh thành công, không biết hiện là dạng tu vi gì đây?

Đệ nhất thiên tài nghìn năm của Thiên Kiếm Tông, đến cùng là bực yêu nghiệt như thế nào?

Trong lòng Diệp Vân tràn ngập tò mò, cũng thật sự hy vọng đó là sự thật.

Dưới sự dẫn dắt của Linh Thú chỉ dẫn, nguyên một đám rất nhanh rời khỏi Linh Thứu Phong, một lần nữa xuất hiện tại ngoại môn Thiên Chúc Phong.

Trên quảng trường Diễn Vũ Điện, hơn một trăm tên đệ tử khoanh tay mà đứng, biểu hiện các tư thái khác nhau.

Đệ tử đạt được lệnh bài lộ dáng vẻ tươi cười, vui vẻ vô cùng. Mà đệ tử không có được lệnh bài, có người ủ rũ, lóe lên ánh mắt tràn đầy ghen ghét, cũng có người thầm hạ quyết tâm khổ tu, chuẩn bị tốt cho khảo hạch lần sau.

“Tốt rồi, đệ tử đạt được lệnh bài đứng ra a!” thanh âm của Lan trưởng lão chẫm rãi vang lên, đứng sóng vai cùng hắn còn có Đại trưởng lão Thuần Vu Diễn.

Hầu như không có chút do dự nào, ba mươi người đồng loạt đứng dậy, trong mắt ẩn chứa sự kích động.

Đại trưởng lão Thuần Vu Diễn cùng Lan Trưởng lão hai người khẽ giật mình, không dám tin vào hai mắt của mình, lần khảo hạch này lại có thể thông qua trọn vẹn đúng ba mươi người, đây quả thực không thể tin được.

Phải biết rằng, trong dĩ vãng tranh đoạt khảo hạch lệnh bài, nếu có một nửa người đạt được đã là số lượng rất nhiều, dù sao những tên đệ tử có tu vi cao kia sẽ tận lực khống chế số lượng lệnh bài, vì khảo hạch đệ tử nội môn ngày sau mà bọn họ sẽ tranh thủ lợi ích cũng tỷ lệ thành công lớn nhất.

“Các ngươi đều đã nhận được lệnh bài?” Lan trưởng lão kinh ngạc hỏi.

“Không sai, chúng ta đều có lệnh bài.” Hơn mười tên đệ tử đồng thanh trả lời.

“Tại sao có thể nhiều như vậy? Chung ưng cùng Chân Hoa Thành đâu?” ánh mắt Đại trưởng lão Thuần Vu Diễn đảo qua, rõ ràng không nhìn thấy hai gã đệ tử có tu vi cao nhất đâu.

Lặng im một khoảng, không có ai trả lời.

“Đến cùng là xảy ra chuyện gì vậy?” Lan trưởng lão nén giật lạnh lùng quát.

Diệp Vân bước ra một bước, lướt qua đám người, nói: “ Hai người bọn họ, đều bị ta giết.”

“Ngươi?”

Trong ánh mắt tràn đầy vẻ khó có thể tin được, Lan trưởng lão cùng Thuần Vu Diễn kinh hô kêu lên.

“Đúng vậy, bọn họ đều muốn cướp đoạt bảo vật trên người ta, còn nói dù cho ta ly khai Linh Thứu Phong, ngày sau cũng sẽ bị bọn hắn đuổi giết không ngừng. Nếu như bọn hắn ép người quá đáng, như vậy ta cũng không khách khí!” Diệp Vân thản nhiên nói.

“Làm sao có thể? Tu vi của Chung Ưng là Luyện Khí Cảnh tứ trọng, Chân Hoa Thanh từ đệ tử áo bào tím hạ thấp xuống, tuy rằng tu vi của hắn giữa tứ trọng và ngũ trọng, nhưng dốc sức liều mạng mà nói, có thể kích phát tiềm lực tăng lên tới Luyện Khí Cảnh lục trọng, với tu vi Luyện Khí Cảnh nhất trọng của ngươi làm sao có thể chém giết bọn chúng?” Lan trưởng lão phẫn nộ quát.

Diệp Vân nhún vai, nói:”Đừng nói là Lan trưởng lão ngươi muốn vì bọn họ mà báo thù? Chẵng lẽ bọn hắn có quyền giết người, mà ta không thể hoàn thủ hay sao? Bất quá chết cũng đã chết rồi, còn có cái giá trị gì nữa,”

Ánh mắt của hắn khẽ nâng lên, không chút sợ hãi nhìn về phía Lan Trưởng lão, lãnh ý như đao.