Thế Giới Tiên Hiệp

Thế Giới Tiên Hiệp

Tác giả: Vô Tội


ghiền tiểu thuyết

Chung Ưng vẻ mặt đầy khiếp sợ, không dám tin vào mắt mình. Chiếc huyết sắc Đại Bàng này chính là một kiện linh khí trung phẩm, tuy hắn biết rõ phẩm chất của trung phẩm cũng không cao, nhưng mà với tu vi của hắn và thi triển ra toàn bộ uy lực thì lực lượng ẩn chứa trong đạo công kích này không ai hiểu rõ hơn hắn, dù chính bản thân hắn cũng không có khả năng ngăn cản dễ dàng.

Nhưng mà, Diệp Vân chẳng những đơn giản ngăn cản được mà còn triệu hoán đến trăm ngàn đạo lôi điện, làm mất hết linh lực của huyết sắc Đại Bàng này.

Chung Ưng gắt gao nhìn chằm chằm vào Tử Ảnh kiếm trong tay Diệp Vân, theo mỗi bước Diệp Vân bước ra thì Tử Ảnh kiếm liền rung động lắc lư, tỏa ra một mảnh ánh sáng tử sắc, rất rực rỡ tươi đẹp.

“Thanh kiếm này tuyệt đối là loại thượng phẩm trong linh khí trung phẩm, nếu như ta có được nó thì thực lực không chỉ tăng lên gấp đôi, quả thật như hổ thêm cánh.” Chung Ưng nhìn Tử Ảnh kiếm trong tay Diệp Vân, vẻ tham lam trong mắt tràn ra.

Diệp Vân tựa hồ nhìn thấu suy nghĩ trong lòng Chung Ưng, nói: “Có phải Chung sư huynh cảm thấy cây kiếm này không tệ? Như vậy, chỉ cần ngươi có thể đánh bại ta, dĩ nhiên cây kiếm này là của ngươi rồi.”

Chung Ưng nghe thấy lời ấy thì lại lui về sau một bước.

“Chung sư huynh sợ à? Ngươi chính là đệ tử áo đen Luyện Khí Cảnh tứ trọng, còn ta vừa vặn tấn chức Luyện Khí Cảnh nhất trọng nha, chỉ là cảnh giới nhất trọng nhất trọng thiên thôi, ngươi sợ cái gì.” Diệp Vân chậm rãi đi về phía trước, trên mặt đều là sự trào phúng.

“Tần Thiên Tần Xung, chúng ta cùng tiến lên.” Chung Ưng sắc mặt xanh mét, phẫn nộ quát một tiếng.

Tần Xung cùng Tần Thiên liếc nhìn nhau, thấy được do dự trong mắt đối phương. Một kiếm ngưng tụ lôi đình mà Diệp Vân đánh ra vừa rồi, thể hiện ra uy lực vượt quá phạm trù bọn hắn có thể thừa nhận. Nếu như một kiếm này chém lên người bọn họ thì e rằng không chết cũng sẽ trọng thương.

Nhưng mà, nếu bây giờ không liên thủ với Chung Ưng thì có thể Chung Ưng không phải là đối thủ của Diệp Vân, đến lúc đó ba người chỉ có thể bóp nát bùa hộ mệnh và bị loại, liền mất đi tư cách tham gia khảo hạch đệ tử nội môn, như vậy tổn thất không thể thừa nhận.

Hai người nhìn nhau, sau đó nặng nề gật đầu.

Đột nhiên, chỉ thấy thân hình hai người phóng lên trời, trong tay Tần Xung xuất hiện một cây chiến thương màu bạc, dưới ánh mặt trời phát ra từng điểm quang hoa.

Mà trong tay Tần Thiên là một thanh trường kiếm, cũng là màu bạc lóng lánh, dài chừng một trượng.

Chỉ nghe hai người khẽ quát một tiếng, sau đó chiến thương cùng trường kiếm giao nhau trên không trung. Trong chớp mắt, chỉ thấy dường như không trung xuất hiện thêm một mặt trời, tỏa ra ánh sáng rực rỡ chói mắt.

“Thiên Kiếm Chuyển Luân Thương!”

Hai người cùng hét lên, chân khí trong cơ thể bắn ra, rót toàn bộ vào bên trong chiến thương và trường kiếm.

Chỉ thấy, trên bầu trời trường kiếm màu bạc hóa thành ngàn vạn, rậm rạp chằng chịt tạo thành một cái bàn quay mà chính giữa bàn quay là một cây ngân thương giống như đại trụ, hung hăng vọt tới như nước thủy triều mang theo tiếng gió gào thét.

Thiên Kiếm Chuyển Luân Thương chính là liên thủ tất sát kỹ của huynh đệ Tần gia, một người ra tay thì uy lực chỉ là phạm trù tiên kỹ bát phẩm bình thường, nhưng mà hợp lại một chỗ thì sẽ tạo thành một pháp trận cường đại có uy lực cực lớn.

Chung Ưng quan sát, trong mắt tinh mang hiện lên, thân thể của hắn bỗng nhiên cong lên, liền thấy trên lưng hắn sinh ra hư ảnh hai cánh chim nhàn nhạt, hơi hơi rung động.

Chỉ thấy hư ảnh cánh chim khẽ vỗ hai cái, lập tức trở nên ngưng thực giống như thực chất.

Ngay sau đó, trong tay hắn xuất hiện một thanh Chiến Phủ cực lớn, toàn thân huyết hồng. Cánh chim trên lưng đột nhiên vỗ, mang theo cả người Chung Ưng bay lên không trung, hắn giơ huyết hồng Chiến Phủ lên cao rồi mạnh mẽ trảm xuống. 

“Huyết Ma Chiến Phủ!”

Chung Ưng khẽ quát một tiếng, hội tụ tất cả chân khí vào trong Chiến Phủ, sau đó chém về phía Diệp Vân.

Hai đạo công kích Thiên Kiếm Chuyển Luân Thương cùng Huyết Ma Chiến Phủ gào thét thẳng tới, hầu như cùng lúc đi đến thân thể Diệp Vân, không phân biệt trước sau.

Hai đạo công kích này, bất kể đạo công kích nào thì uy lực cũng đã đạt đến Luyện Khí Cảnh tứ trọng đỉnh phong, thậm chí còn hơi mạnh hơn. Nếu để hai đạo công kích cùng nhau đánh vào, e rằng Chung Ưng cùng huynh đệ Tần gia đều bị trọng thương, như thế đủ thấy rõ uy lực.

Chung Ưng có thiên phú cực cao, kinh nghiệm đối chiến cũng cực kỳ phong phú nên hắn nắm bắt rất chuẩn xác, khống chế cho hai đạo công kích đồng thời đến, làm cho Diệp Vân cùng lúc thừa nhận công kích mạnh nhất.

Hắn tin tưởng, dù cho Diệp Vân là yêu nghiệt, nhưng nếu đối mặt với hai đạo công kích như thế thì tuyệt đối cũng không thể ngăn cản.

Chung Ưng nở một nụ cười âm hiểm nơi khóe miệng, giống như đã thấy được cảnh tượng Diệp Vân bị chém thành mảnh nhỏ, thân tử linh tiêu.

Nhưng mà, sau khi hắn chém ra Huyết Ma Chiến Phủ, lại chứng kiến Diệp Vân vẫn thong dong bình thường trên mặt hiện ra vui vẻ cùng trào phúng.

Thiên Kiếm Chuyển Luân Thương xoay tròn rồi ầm ầm hạ xuống, Huyết Ma Chiến Phủ phá không, tàn nhẫn chém đến.

Đoàn Thần Phong và Dư Minh Hồng ở một bên tuy rằng vẻ mặt bình tĩnh, kỳ thật trong lòng rất sốt ruột, hai đạo công kích ẩn chứa lực lượng sát thương cường đại cỡ nào, với tu vi bọn họ thì chỉ cần một đạo cũng lập tức chết, tuyệt đối không có đạo lý may mắn thoát khỏi.

Bất quá, trên mặt Diệp Vân vẫn không có nửa điểm kinh hoảng mà còn lộ ra mỉm cười.

Trong khoảnh khắc, một đạo hào tử sắc bay thẳng lên, bắn vào trong mây mù như ẩn như hiện.

Chỉ thấy, mây mù đầy trời bỗng nhiên nhanh chóng hội tụ lại, cùng lúc đó tiếng sấm chợt vang lên ù ù, điện mang lóng lánh trên không trung như muốn xé rách hư không.

Mà bên cạnh Diệp vân, bỗng nhiên xuất hiện một đạo hỏa diễm bùng cháy tỏa ra hỏa hồng sắc và một điểm băng phách lẳng lặng ngưng tụ ra ánh sáng xanh, hai bên một lạnh một nóng hoàn toàn bất đồng, rất thần kỳ.

Thiên Kiếm Chuyển Luân Thương rốt cuộc cũng chém xuống đỉnh đầu Diệp Vân.

Thế nhưng, hai người Tần Thiên đột nhiên phát hiện thân hình Diệp Vân cư nhiên biến mất, trong tầm mắt chỉ còn nhìn thấy một mảnh băng lam thâm thúy.

Răng rắc!

Thiên Kiếm Chuyển Luân Thương đâm mạnh vào phía trên Băng Phách Tỏa Hồn, phát ra âm thanh thanh thúy. Nhưng âm thanh này không phải từ Băng Phách bị nghiền nát phát ra mà là tiếng ngân thương bị đánh gãy.

Trong phút chốc, chỉ nhìn thấy một đạo lam sắc bay thẳng lên, nhanh chóng đóng băng Thiên Kiếm Chuyển Luân Thương, sau đó không giảm tốc độ phóng tới hai người Tần Thiên.

Hai huynh đệ Tần gia vô cùng hoảng sợ, lập tức cảm thấy mất đi liên hệ với trường kiếm và chiến thương đã bị đóng băng hoàn toàn trong tay, nếu không rút tay thì chỉ sợ cũng sẽ bị Băng Phách sương mù đóng băng luôn.

“Làm sao có thể?”

Hai người giận dữ hét lên nhưng không làm được gì, chỉ đành buông ra linh khí trong tay.

Thế nhưng, tại thời điểm hai người buông tay, Băng Phách sương mù nọ đột nhiên ngưng kết thành hai cây băng châm nhỏ, bắn nhanh về phía mi tâm hai người.

Huynh đệ Tần gia cực kỳ hoảng sợ, căn bản không thể tưởng tượng được lại có biến hóa như thế, Diệp Vân này là đệ tử mới nhưng vì cái gì lại mạnh mẽ đến vậy? Linh khí nào trong tay cũng có uy lực cực lớn.

Hai người cố gắng nhảy ra, muốn tránh thoát công kích của băng châm.

Băng châm bay đến rất nhanh, cơ hồ chợt lóe lên thì đã đến mi tâm của bọn họ, dù cho hai người lui lại phía sau nhưng vẫn không kịp, chỉ thấy băng châm lập tức đâm vào trán bọn hắn, lưu lại một chút hơi nước màu lam nhạt, lóe lên rồi tiêu tán toàn bộ.

Huynh đệ Tần Thiên ngơ ngác đứng tại chỗ, trong mắt hiện lên vẻ không thể tin cùng hoảng sợ, tức thì đồng tử mở lớn, mất đi sinh cơ.

Hai cây băng châm đến rất nhanh, dù cho huynh đệ Tần Thiên muốn bóp nát hộ phù bảo vệ tính mạng cũng không kịp, nhìn thấy trong lòng bàn tay hai người nắm hộ phù nhưng không có nửa phần lực lượng bóp nát nó.

Thân tử linh tiêu!

Một bên khác, Chung Ưng nhìn thấy huyết sắc Chiến Phủ thình lình đến, nhưng không phải là Diệp Vân mà là một đoàn hỏa diễm thiêu đốt hừng hực.

Hỏa diễm tựa hồ thiêu đốt hư không tạo thành những vết nứt, khí tức cuồng bạo bao trùm toàn trường, thôn phệ Huyết Ma Chiến Phủ bên trong.

“Muốn Chết!” Chung Ưng phẫn nộ quát một tiếng, phát ra toàn bộ chân khí, Huyết Ma Chiến Phủ chợt phát ra tiếng rít, ý định phá tan ngọn lửa đang vây quanh.

Nhưng mà, phẩm chất Liệt Diễm Bạo Vân bực nào, lại thêm Diệp Vân vừa tấn chức Luyện Khí Cảnh có chân khí cực kỳ hùng hồn, tăng lên không không chỉ mười lần. Đối mặt với Huyết Ma Chiến Phủ chém xuống mà vẫn không hề gì, hỏa diễm chỉ hơi tán loạn vài cái liền bao phủ Chiến Phủ như cũ.

Cùng lúc đó, mây mù khắp ngọn núi tập trung lại trên đỉnh đầu Chung Ưng, bên trong là kiếp vân đen nhánh cùng điện xà bay múa.

Một đạo tia chớp tử sắc từ trên trời giáng xuống, hung hăng đánh vào đỉnh đầu Chung Ưng.

Lôi Vân Điện Quang Kiếm thức thứ ba, Thần Lôi Diệt Thế!

Diệp Vân tấn chức Luyện Khí Cảnh thì lôi linh khí trong cơ thể cũng tăng cường, nên khi đánh ra đạo công kích này có uy lực vô cùng.

Oanh!

Diệt Thế Thần Lôi đánh vào đỉnh đầu Chung Ưng khiến cả người hắn bay ra ngoài, toàn thân cháy đen, da thịt từng tấc bị vỡ ra, phụt lên máu tươi, rơi từ trên không trung xuống, chi chít như sao trên trời.

“Không có khả năng!”

Âm thanh thê lương của Chung Ưng quanh quẩn trên không trung, cả người bay ra ngoài mười trượng, đâm vào vách núi ầm ầm, tạo thành một lỗ thủng lớn trên vách núi.

Diệp Vân đứng tại chỗ, bên trái là hỏa diễm, bên phải là Băng Phách mà trên đầu là Tử Ảnh kiếm lơ lững, nhìn từ xa giống như chiến thần, không thể đến gần.

Đoàn Thần Phong cùng Dư Minh Hồng nhìn Diệp Vân với vẻ mặt ngốc trệ, trong mắt không có nửa điểm sắc thái, e rằng trong đầu bọn hắn không thể tin vào những chuyện vừa thấy.

Mấy đạo công kích vừa rồi là Diệp Vân đánh ra? Đứng bên ngoài mười trượng trước mắt bọn hắn thật sự là Diệp Vân? Không phải là Tô Hạo Phong chủ của Vô Ảnh Phong?

Trọn vẹn sau nửa ngày, hai người nhìn thấy Diệp Vân đi đến phía trước, mới hồi phục tinh thần.

Bọn hắn nhìn nhau, đều thấy được khiếp sợ trong mắt đối phương. Diệp vân sau khi tấn thăng lên Luyện Khí Cảnh thì thực lực đã cường đại đến mức này, thật không thể dùng lẽ thường để giải thích.

“Quá mạnh mẽ a!” Đoàn Thần Phong thì thào nói, nhìn bóng lưng Diệp Vân, mất đi năng lực suy nghĩ.

“Vì cái gì hắn lại mạnh như vậy? Cho dù những thiên tài kia của đế quốc Đại Tần, cũng không bì kịp.” Dư Minh Hồng cũng lầm bầm lầu bầu, âm thanh rất nhỏ.

Hai người cứ nhìn bóng lưng Diệp Vân như vậy, không biết đang suy nghĩ gì trong lòng.

Diệp Vân tiêu sái đi về phía Chung Ưng hầu như đã mất đi sinh cơ té trên mặt đất.

Giờ khắc này, toàn thân Chung Ưng hầu như đã không còn tri giác, chỉ ngơ ngác nhìn Diệp Vân, sức lực để lấy ra hộ phù bảo vệ tính mạng để bóp nát cũng không có.

“Nếu vừa rồi ngươi giao ra bảo vật và tự đoạn một cánh tay thì đã không chịu nhiều đau khổ như vậy, có thể còn phải chết nữa!”

Diệp Vân đi đến trước mặt Chung Ưng, trên mặt hiện lên vẻ tươi cười trào phúng.