Thế Giới Tiên Hiệp

Thế Giới Tiên Hiệp

Tác giả: Vô Tội


ghiền tiểu thuyết

"Các vị đều là sư huynh, lấy mạnh hiếp yếu như vậy không sợ làm mất mặt mũi của mình sao? Không bằng ta và các sư huynh một đấu một, đấu loại trực tiếp, Chung Ưng sư huynh ngươi thấy thế nào?" Đoàn Thần Phong lơ đễnh mà cười cười.

"Ba người các ngươi cũng giống như những tên đệ tử khác đều là con sâu cái kiến, thế mà dám đặt điều kiện này nọ trước mặt ta." Chung Ưng cười lạnh mỉa mai.

"Đường đường là đệ tử áo đen, mà lại sợ cùng ta chỉ là một tên đệ tử ngoại môn mới vào một đấu một, nếu chuyện này bị truyền ra ngoài, sợ rằng khiến cho mọi người chê cười." Đoàn Thần Phong lắc đầu, thở dài.

"Chung sư huynh, tiểu tử này quá kiêu ngạo rồi, để ta đi giết hắn." Một gã đệ tử áo đen bên trái Đoàn Thần Phong phẫn nộ quát.

"Vị sư huynh này tên gọi là gì? Cũng rất có khí thế, đến đây đi, chúng ta một đấu một, loại trực tiếp nào." Đoàn Thần Phong quay người, vừa cười vừa nói.

"Tiểu tử ngươi rất tốt, ta là Trịnh Miễn, tu vi Luyện Khí Cảnh nhị trọng, cũng đủ để cho ngươi ngưỡng mộ rồi." Đệ tử áo tên kia bước lên một bước, ngạo nghễ trả lời.

Cổ Đoàn Thần Phong thoáng rụt một phát, nói: "Luyện Khí Cảnh nhị trọng, quả nhiên đủ để cho ta nhìn, đợi lát nữa kính xin Trịnh sư huynh hạ thủ lưu tình."

"Coi như ngươi thức thời, hiện tại liền bóp nát bùa hộ mệnh bảo vệ tính mạng cút đi." Trịnh Miễn dương dương đắc ý quát.

Đoàn Thần Phong vẻ mặt khó xử, nói: "Ta bây giờ còn chưa muốn bóp nát bùa hộ mệnh bảo vệ tính mạng, nếu Trịnh sư huynh không muốn nhìn thấy ta, thì ngươi bóp nát bùa hộ mệnh đi ra ngoài trước a."

Trịnh Miễn khẽ giật mình, lập tức giận dữ: "Muốn chết!"

Quang ảnh lập loè, Trịnh Miễn đánh ra một quyền, chân khí ngưng tụ thành thực chất, bay thẳng tới.

Đoàn Thần Phong hừ lạnh một tiếng, tay phải giơ nhẹ lên trước người kéo lê một đạo vòng cung, lại có thể dễ dàng đem một quyền này ngăn cản lại.

Trịnh Miễn khẽ giật mình, hắn không có nghĩ đến một quyền cường hãn của mình lại bị tên đệ tử áo vàng trước mắt này đơn giản ngăn cản được.

"Cái này là thực lực Luyện Khí Cảnh nhị trọng sao? Thật là làm cho ta quá thất vọng." Khuôn mặt Đoàn Thần Phong đầy nét trào phúng, cười lạnh nói.

Trịnh Miễn như thế nào có thể chịu được việc bị một tên đệ tử áo vàng trào phúng, một kiện Linh Khí đột ngột xuất hiện ở trong lòng bàn tay của hắn, nhìn giống như trăng lưỡi liềm.

"Dừng tay!"

Ngay tại nháy mắt Trịnh Miễn sắp xuất thủ, âm thanh Chung Ưng vang lên.

"Chung sư huynh, nếu ta không giết tên đệ tử này thì sao có thể hả cơn giận trong lòng này được." Trịnh Miễn phẫn nộ quát.

Chung Ưng lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn, nói: "Ngươi không phải là đối thủ của hắn, không nên lãng phí thời gian, các ngươi bảy người cùng tiến lên, mau chóng giải quyết, sau đó chúng ta đi lên đỉnh núi nhìn xem mặt mũi Thần Vũ Thứu Vương ra làm sao."

Trịnh Miễn sững sờ, nói: "Đối phó với tiểu tử này một mình ta là đủ, các huynh đệ khác không cần phải động thủ, đều lưu lại sức để chém giết Thần Vũ Thứu Vương."

"Nữa đêm hôm nay Thần Vũ Thứu Vương sẽ trùng kích Linh Thú, đến lúc đó Linh Thú chi kiếp giáng xuống, mặc dù có thể vượt qua cũng sẽ bị suy yếu trong khoảng ba canh giờ, chúng ta nhân cơ hội lúc đó giết chết là được, hiện tại các ngươi đẩy nhanh tốc độ lên coi, đừng có mà lề mề nữa." Chung Ưng căn bản không có để ý tới Đoàn Thần Phong, nhìn những người khác mà nói.

Sáu người khác gật gật đầu, không có một chút do dự nào, đem ba người Đoàn Thần Phong vây ở trong đó.

Đoàn Thần Phong phóng tầm mắt nhìn lại, trong bảy người có hai người hắn không cách nào nhìn rõ tu vi của hai người bọn họ, chắc hẳn là tu vi Luyện Khí Cảnh tam trọng, hai tên Luyện Khí Cảnh tam trọng, năm tên Luyện Khí Cảnh nhị trọng, thực lực của đám người này không thể dựa vào tu vi hiện tại hắn mà có thể chiến đấu được.

Tính nết Đoàn Thần Phong cho tới nay đều là cực kỳ cuồng vọng, một lời không hợp liền có thể đánh đập tàn nhẫn. Thế nhưng lần này hắn lại “đông xả tây kéo, hư dữ ủy xà”, đơn giản chính là muốn kéo dài them một chút thời gian, để cho Diệp Vân cùng Dư Minh Hồng có thể mau chóng đột phá.

Trong lòng của hắn rất rõ ràng, chỉ cần Diệp Vân đột phá đến Luyện Khí Cảnh, như vậy tám người Chung Ưng này còn chưa đủ để hắn phải ra tay.

Bảy tên đệ tử áo đen chậm rãi xông tới, bọn hắn phóng qua Diệp Vân đang ngồi khoanh chân cùng Dư Minh Hồng, hướng phía Đoàn Thần Phong đánh tới. Tu vi của hai người đang tu luyện trên mặt đất chỉ cần liếc một cái là có thể nhìn ra, Luyện Thể Cảnh thất trọng, đối với người có cảnh giới kém cỏi nhất cũng là Luyện Khí Cảnh nhị trọng của bọn hắn mà nói, căn bản không đáng để chú ý tới, chỉ cần một cái đầu ngón tay liền có thể nghiền nát bọn chúng.

Đoàn Thần Phong lạnh lùng nhìn bọn họ, quang ảnh trong tay hiện lên, Đại Nhật cùng U Minh hai kiện bao tay xuất hiện ở trong tay, cùng lúc đó, một thanh chiến thương toàn thân ngăm đen đột ngột xuất hiện, mũi thương tại ánh mặt trời chiếu xuống, tản mát ra hào quang sắc bén.

Linh Khí trung phẩm, Phá Nhật Thương!

Phá Nhật Thương trong tay nhẹ nhàng run lên, lập tức hiện lên một đạo hắc mang, bên trên mũi thương phun ra hào quang, đem mặt đất dưới chân hắn đâm thủng một lỗ.

Phá Nhật Thương chẳng qua là ngày hôm qua mới đoạt được, dựa theo đạo lý mà nói, một ngày không có cách nào đem nó luyện hóa hoàn toàn, để cho mình dễ dàng sử dụng. Thế nhưng Đoàn Thần Phong chỉ tốn một ngày thời gian, đem Phá Nhật Thương luyện hóa hoàn toàn, như hổ thêm cánh.

"Phá Nhật Thương? Đúng rồi, ba người các ngươi là ba tên đệ tử từ thí luyện tông môn trở về, chỉ cần các ngươi đem tất cả bảo vật đều giao ra đây, hôm nay ta liền tha chết các ngươi." Chung Ưng nhìn thấy chiến thương đen thui kia, trong mắt không khỏi hiện lên một tia tham lam.

Đoàn Thần Phong cười ha ha, nói: "Chung Ưng có phải trong đầu ngươi toàn là nước không vậy? Chúng ta đem tất cả bảo vật đều giao ra, ngươi liền tha chết cho chúng ta? Hiện tại chúng ta phải đi, chỉ cần bóp nát bùa hộ mệnh bảo vệ tính mạng liền có thể rời khỏi nơi này, vì sao phải đem bảo vật giao cho ngươi?"

"Nếu như không giao, như vậy cho dù sau khi ra ngoài, ta cũng sẽ đem các ngươi từng người chém giết." Tiếng nói của Chung Ưng lạnh như băng, đối mặt với Đoàn Thần Phong kẻ kém hơn hắn ba cái cảnh giới, trong mắt của hắn tràn ngập mỉa mai.

"Vậy trước tiên đánh một trận để hoạt đông gân cốt, nếu không đánh lại ta liền bóp nát bùa hộ mệnh nha." Đoàn Thần Phong cười ha ha, bỗng nhiên thu liễm tiếng cười, bên trên Phá Nhật Thương trong tay hắn bắn ra một đạo hào quang màu đen, hào quang như ngưng tụ thành thực chất, đâm thẳng vào sau lưng một người.

Tên đệ tử áo đen đưa lưng về phía Đoàn Thần Phong kia hiển nhiên thật không ngờ hắn lại đối tượng bị công kích đầu tiên, hơi thất thần một chút, liền thấy quang mang màu đen hiện lên, đâm vào bộ ngực của hắn.

Hắn vậy mà không có chút phản ứng nào, trực tiếp bị một thương của Đoàn Thần Phong đánh trúng, đợi đến lúc tên đệ tử này nhìn thấy máu tươi từ ngực phun ra, thân thể bốn phía truyền đến đau đớn kịch liệt mới nhận ra, thì không cách nào ngăn cản được.

Đoàn Thần Phong một chiêu đắc thủ không lưu tình chút nào, chống Phá Nhật Thương lên mặt đất, toàn bộ người bay thẳng lên, hai chân liên kích, trực tiếp đá vào miệng vết thương trên lồng ngực của tên đệ tử kia, ngay sau đó trở tay khuyến mãi cho hắn thêm một chưởng đánh bay ra phía sau mấy trượng, trùng trùng điệp điệp ngã xuống mặt đất, thoạt nhìn sinh cơ tắt hẳn.

Chung Ưng cũng thật không ngờ Đoàn Thần Phong lại dám chủ động công kích trước, xuất thủ nhanh chóng dứt khoát thủ đoạn tàn nhẫn, đợi đến lúc hắn kịp phản ứng, tên đệ tử áo đen kia đã bị trọng thương ngã ầm xuống đất, thậm chí có khả năng là đã chết .

"Giết hắn cho ta!" Từ trong mắt Chung Ưng phun ra lửa giận khó có thể ức chế, quát lớn.

Sáu gã đệ tử áo đen quang ảnh trong tay lập loè, chân khí bắn ra, ngưng tụ thành thực chất, từng đạo công kích từ bốn phương tám hướng nhanh chóng bắn tới, muốn đem Đoàn Thần Phong lập tức đánh chết.

Đoàn Thần Phong tuy rằng đã đột phá đến Luyện Khí Cảnh, thế nhưng cảnh giới chưa ổn định, đối mặt sáu gã đệ tử áo đen liên thủ công kích, căn bản ngăn cản không được.

Chỉ thấy Phá Nhật Thương trong tay hắn điên cuồng vũ động, từng đạo chân khí theo thương mang bốn phía bắn ra, ngăn cản công kích của bọn hắn.

Thế nhưng, sự chênh lệch về cảnh giới chưa đủ đẻ cho hắn một chọi sáu vào lúc này, thân hình lắc lư, thiếu chút nữa bị đánh trúng.

"Đoàn sư huynh không cần hoảng sợ, ta đến giúp ngươi đây."

Ngay thời điểm Đoàn Thần Phong sắp ngăn cản không nổi nữa, âm thanh của Dư Minh Hồng từ bên cạnh truyền đến, chỉ thấy hắn một mức vẫn ngồi khoanh chân đột nhiên đứng dậy, sau đó thân hình lướt trên không trung, dưới sự nâng đỡ của gió núi, hai bên người gió thẩy đẩy lên vô cùng mạnh, giống như một con Diều khổng lồ, từ trên không trung bắn thẳng mà đến.

Quang ảnh hiện lên, Tiểu Huyền Vũ Chi Thuẫn đem hai người bọn họ bảo vệ ở phía sau.

Răng rắc!

Trong khoảnh khắc, bên trên Tiểu Huyền Vũ Chi Thuẫn xuất hiện nhiều hơn một vết rách.

Dư Minh Hồng mang theo Đoàn Thần Phong cấp tốc lui về phía sau, tránh né truy kích, Đoàn Thần Phong thỉnh thoảng ra tay đánh lén lại, có thể phá vỡ vòng vây bao quang hai người.

Tiểu Huyền Vũ Chi Thuẫn có thể ngăn cản công kích Luyện Khí Cảnh tam trọng trở xuống, thế nhưng trong những tên đệ tử áo đen này, Luyện Khí Cảnh tam trọng có hai người, sáu người liên thủ, uy lực mạnh mẽ cỡ nào, Tiểu Huyền Vũ Chi Thuẫn căn bản ngăn cản không nổi.

Bất quá, Dư Minh Hồng cũng chỉ là trợ giúp Đoàn Thần Phong ngăn cản một đạo công kích này, lập tức thu hồi Tiểu Huyền Vũ Chi Thuẫn, thừa dịp công kích của đối phương bị ngăn cản, thân hình lập loè, lao tới trước người Diệp Vân.

"Tiểu Dư tử, ngươi cũng đột phá đến Luyện Khí Cảnh rồi ư." Đoàn Thần Phong giương mắt nhìn lên, trong tiếng nói mang theo một tia mừng rỡ.

Dư Minh Hồng gật đầu, vẻ mặt vô cùng hưng phấn. Luyện Khí Cảnh, đây chính là cảnh giới mà nhiều đệ tử ngoại môn hy vọng đạt tới, rất nhiều đệ tử cuối cùng cả đời cũng không cách nào phá tan gông cùm xiềng xích, ngưng luyện chân khí.

Dư Minh Hồng chẳng qua mới mười sáu tuổi, mà ngưng luyện chân khí, thành tựu Luyện Khí Cảnh, tại toàn bộ Thiên Kiếm Tông, cũng miễn cưỡng có thể coi như thế hệ kinh tài tuyệt diễm.

"Hai tên Luyện Khí Cảnh nhất trọng gà mờ, lại có thể ngăn cản một kích liên thủ của chúng ta, món Linh Khí hình mai rùa vừa rồi chắc phải có phẩm chất tuyệt hảo, đoạt lấy cho ta." Tinh mang trong mắt Chung Ưng lập loè.

Đoàn Thần Phong cùng Dư Minh Hồng đứng ở trước người Diệp Vân, hai người đứng sóng vai, trong mắt cũng không một chút kinh sợ nào.

"Giao bảo vật ta đây, các ngươi có thể rời đi, ngày sau ta cũng sẽ không truy cứu nữa." Chung Ưng bước lên một bước, tiếp tục nói.

"Chung Ưng ngươi mỗi lần đều như vậy sao? Tu luyện nhiều năm, cố gắng hết sức tu luyện đến mức hồ đồ rồi ư, ngươi xem chúng ta giống người sẽ giao Linh Khí ra cho ngươi à? Thật sự là quá ngu hết thuốc chữa." Đoàn Thần Phong cười lạnh mỉa mai.

"Vậy thì chết đi!" Chung Ưng thẹn quá hoá giận, đưa tay chỉ một cái.

Chỉ thấy được một đạo quang ảnh từ giữa ngón tay hắn bắn ra mà đến, tốc độ nhanh chóng. Cái quang ảnh này ở trên không trung bỗng nhiên nổ tung, hóa thành trăm ngàn đạo dây nhỏ màu đen, bắn thẳng lao tới.

Dư Minh Hồng bước lên một bước, Tiểu Huyền Vũ Chi Thuẫn đã có hai vết rách lần nữa xuất hiện, đem ba người bọn họ bảo vệ ở bên trong.

Trăm ngàn đạo màu đen bắn thẳng lao tới, mạnh mẽ đánh vào Tiểu Huyền Vũ Chi Thuẫn.

Răng rắc!

Chỉ nghe trên Tiểu Huyền Vũ Chi Thuẫn truyền đến âm thanh thanh thúy, lập tức trở nên ảm đạm vô quang, không còn có chút hào quang nào của Linh Khí, thiếu chút nữa bị đánh nát.

Dư Minh Hồng nhíu mày, trong mắt hiện lên chút đau lòng, lập tức liền khôi phục như thường.

"Giết bọn họ cho ta. Nếu như bọn họ chạy thoát, như vậy ngày sau gặp lại giết tiếp, trước hết giết tên tiểu tử đang ngồi khoanh chân cho ta." Chung Ưng trong thanh âm tràn đầy sát ý.

Sáu gã đệ tử áo đen ép sát đi lên, quang ảnh trong tay lập loè.

Đoàn Thần Phong cùng Dư Minh Hồng quay đầu nhìn Diệp Vân một cái, sau đó nhìn nhau cười cười.

"Tiểu Dư, ngươi có sợ không? Có muốn bóp nát bùa hộ mệnh bảo vệ tính mạng rời đi trước không?"

"Đoàn sư huynh lời này của ngươi hơi quá mức rồi đấy, nếu đi ba người chúng ta cùng đi, muốn lưu lại chúng ta cùng lưu lại chỗ này. Nếu mà nói, đám người Chung Ưng thật có thể đuổi chúng ta rời khỏi nơi này sao? Ta thấy còn chưa được!"

Dư Minh Hồng trừng mắt liếc hắn một cái, quang ảnh trong tay hiện lên, Truy Nguyệt Trảm Hồn Đao đột nhiên xuất hiện.

"Ha ha ha, nói rất hay, ta thấy còn chưa được đâu!"

Đoàn Thần Phong cất tiếng cười to, chân khí bắt đầu vận chuyển khí thế toàn thân đột nhiên tăng cao, Phá Nhật Thương dưới ánh mặt trời lóe ra hàn mang sắc bén!