Phàm Nhân Tu Tiên Chi Tiên Giới Thiên (Phàm Nhân Tu Tiên 2)

Novel reading image

Tác giả: Phàm Nhân Tiên Giới Thiên; 凡人修仙之仙界篇


ghiền tiểu thuyết

Dịch giả: loki1994

Hắc Phong đảo với tư cách là hòn đảo trung tâm của Hắc Phong Hải vực, diện tích của nó vô cùng rộng lớn. Nếu phải nói nó là Hắc Phong Đại lục thì còn có vẻ hợp lý hơn là Hắc Phong đảo.

Ngoại trừ đảo chính Hắc Phong ra, còn có hơn mười hòn đảo lớn nhỏ khác nhau chi chít bao quanh đảo chính lại.

Linh mạch của Hắc Phong Đảo bố trí nghiêm mật, thiên địa linh khí nồng đậm, đất đai rộng lớn, sản vật phong phú, tài nguyên dồi dào. So với các đảo khác đều hơn xa vài phần, đã thế còn có Truyền Tống trận duy nhất để đi ra bên ngoài.

Mỗi ngày, không biết có bao nhiêu tu sĩ cùng với phàm nhân, các loại tài nguyên tu luyện cùng với vật tư từ khắp các nơi trong Hắc Phong Hải vực đều hội tụ về đây giống như trăm sông đổ về biển lớn vậy. Bên cạnh đó, cũng có vô số thiên tài địa bảo từ bên trong trải qua quá trình trao đổi, sau đó lưu truyền ra bốn phương tám hướng, độ hưng thịnh phồn vinh khó có thể tưởng tượng.

Thậm chí, có người còn nói hơn phân nửa tinh hoa của Hắc Phong Hải vực đều có thể tìm được ở Hắc Phong đảo.

Đảo chính Hắc phong nằm ở phía nam của Tân Hải chi địa. Có một toà thành trì vô cùng khổng lồ giống như một con cá voi khổng lồ đang nằm rạp trên mặt đất. Chỉ riêng tường thành thôi mà đã cao mấy trăm trượng, giống như một dãy núi.

Bên trong thành là những toà kiến trúc hùng vĩ được xây lên, nối tiếp san sát với nhau. Đường sá rộng rãi sạch sẽ thông suốt bốn phía. Trên đường, dòng người đi lại đông đúc.

Giữa không trung, lơ lửng từng toà kiến trúc, từng luồng độn quang xuyên thẳng qua lại trên không.

Thành này chính là Hắc Phong Thành, toà thành khổng lồ lớn nhất Hắc Phong đảo. Truyền Tống trận đi ra bên ngoài nằm trong thành này.

Mặt trời chiếu rọi ánh sáng xuống dưới, toàn bộ Hắc Phong Thành sớm đã vang lên những âm thanh náo loạn.

Hắc Phong Thành chính là thành trì giáp biển. Ngoài thành xuất hiện vô số thể loại bến tàu, từng đội thuyền lớn nhỏ khác nhau vượt biển mà đến đây. Đa số các đội thuyền đều là của người phàm.

Tại một bờ biển cách Hắc Phong Thành hơn mười dặm là một bến tàu rộng lớn với phong cách thiết kế đặc trưng. Bến tàu dài khoảng mấy trăm trượng, rộng khoảng hai ba mươi trượng. Toàn bộ bến tàu sử dụng ngọc thạch màu trắng để xây dựng, bên trên có vô số đồ vật được khắc chữ và phù văn, toả ra từng đợt quang mang.

Bến tàu Bạch Ngọc cao hơn mặt nước biển khá nhiều, nơi đặt bến tàu nhìn xa xa giống như một cánh tay của người khổng lồ đang duỗi thẳng.

Hiện tại, trên bến tàu đang đứng đầy người. Mọi người đều hướng nhìn về một nơi xa xa, giống như đang chờ đợi gì đó.

Một thiếu niên khoảng mười bảy mười tám tuổi, nước da hơi đen, không chút thu hút nào đang đứng lẫn vào trong đám người.

Mộ Tuyết hít nhẹ một hơi, mùi gió biển tràn đầy sự tanh mặn của nước biển tràn ngập trong lỗ mũi, khiến cho gã phải nhíu mày.

Y vốn sinh ra và lớn lên trong đất liền. Mặc dù đã đến Hắc Phong đảo được hai năm, nhưng vẫn không thể chịu được mùi gió biển.

"Ồ! Tiểu Mộ, hôm nay ngươi đến sớm thế." Một âm thanh truyền tới.

Mộ Tuyết ngẩng đầu nhìn lại, một gã đại hán ngang tàng đã đi đến, khuôn mặt hào phóng với chùm râu quai nón, thoạt nhìn có chút hung ác.

“Triệu đại ca lại giễu cợt tiểu đệ, tiểu đệ có bao giờ đến sớm bằng ngươi.” Mộ Tuyết cười nói.

Gã đại hán tên gọi là Triệu Hổ, gương mặt có chút gì đó khiến cho người khác phải sợ hãi. Nhưng thật ra, tính nết của gã rất tốt, làm người hiền hoà. Gã với Mộ Tuyết đều là tán tu, hai bên xem nhau như kẻ thù, nhưng mà sau khi trở lại Hắc Phong thành kiếm sống, mối quan hệ của hai bên trở nên tốt hơn.

Triệu Hổ cười ha ha hai tiếng, liền đứng chung với nhau, hàn huyên tâm sự trong lúc rãnh rỗi.

"Tiểu Mộ, tháng này thu hoạch như thế nào?" Triệu Hổ hạ thấp giọng hỏi.

“Gần đây chẳng có gì. Mấy ngày nay chắc sẽ không tìm được mối làm ăn nào cả. Triệu đại ca, còn ngươi thì sao?" Mộ Tuyết nhíu mày lắc đầu, gần đây vận khí của y có chút không tốt.

"Hôm qua kiếm được một mối làm ăn lớn, được một ít tiền lời.” Trên mặt Triệu Hổ có chút đắc ý, nhưng mà cũng không phải đang khoe khoang hay gì cả.

“Mấy ngày nay, ca ca muốn cố gắng một chút. Tranh thủ trước khi hết năm gom góp đủ Linh Thạch, mua một lọ Hoá Anh Thuỷ.”Triệu Hổ thoả thuê mãn nguyện nói.

"Vậy thì thật là đáng mừng, đối với tư chất Linh căn của Triệu đại ca, nếu có Hoá Anh Thuỷ hỗ trợ thì quá trình ngưng kết Nguyên Anh sẽ dễ dàng nắm chắc hơn. Đến lúc đó, có thể đi theo hội săn ra biển săn bắt Yêu thú, có thể kiếm được nhiều tiền hơn so với bây giờ!” Sắc mặt Mộ Tuyết cực kỳ hâm mộ, bèn nói.

Y vừa mới ngưng kết Kim Đan, để đến được Nguyên Anh kỳ còn phải cần một khoảng cách khá xa.

Triệu Hổ nghe được lời này, vẻ tươi cười trên mặt càng tăng thêm, vỗ vào bả vai của Mộ Tuyết, nói: “Tiểu Mộ! Ngươi còn trẻ, nếu lấy thành tựu của ngươi bây giờ so với ta lúc trước, thì ngươi chắc chắc còn tiến xa hơn cả ta.”

Vào lúc này, truyền đến một tiếng nổ nặng nề vang lên từ đằng xa chân trời

Thần sắc của Mộ Tuyết cùng Triệu Hổ bỗng trở nên chấn động. Hai bên ngưng hàn huyên với nhau, ngẩng đầu nhìn về phía chân trời đằng xa.

Bên trên bầu trời xanh thẳm, từng đám mây trắng bị tiếng nổ ảnh hưởng, trôi dạt ra.

Một đoàn bạch ảnh cực lớn xuất hiện ở phía chân trời xa xa, tốc độc cực nhanh, trong mấy hơi thở đã đến gần, hoá thành một con thuyền màu trắng vô cùng to lớn.

Thuyền lớn dài chừng ngàn trượng cao gần trăn trượng, giống như một ngọn núi đang lơ lửng giữa không trung.

Kiến trúc trên thuyền gồm hai ba mươi tầng chồng lên nhau. Mỗi tầng đều có vô số lối đi nhỏ, nhưng đều là cửa sổ của vô số gian phòng.

Thuyền lớn đến gần bến tàu liền nhanh chóng giảm tốc độ lại, rất nhanh sau đó liền dừng lại, vững vàng ở trên không.

UỲNH UỲNH RẦM RẦM!

Linh văn trên bến tàu đột nhiên nở rộ, toả ra Linh quang đặc biệt, hội tụ lại với nhau hình thành nên một cột sáng thô to phóng thẳng lên trời, tiếp xúc với thuyền lớn đang ở giữa không trung.

Dưới đáy thuyền lớn cũng lập tức hiện ra vô số Linh Văn, tạo thành một đám trận pháp. Các sắc quang mang bên trong cột sáng đều đồng loạt chui vào bên trong những Linh văn dưới đáy thuyền.

Cột sáng giống như một sợi dây neo xiềng xích khổng lồ, mang thuyền lớn trên không trung cùng với bến tàu dưới mặt đất nối lại với nhau.

Dưới sự Tiếp dẫn của cột sáng, thuyền lớn màu trắng chậm rãi hạ xuống, ngừng lại ngay tại bến tàu Bạch Ngọc.

Thuyền lớn đang lơ lửng này tên là Vân Chu, uy danh hiển hách khắp Hắc Phong Hải vực.

Hắc Phong Hải vực tuy chỉ là vùng đất biên thuỳ, đối với toàn bộ Chân Tiên giới, chẳng qua chỉ là muối bỏ biển. Thậm chí nếu nói ở Bắc Hàn Tiên vực, thì cũng chỉ là một góc nhỏ xa xôi.

Nhưng mà, đối với tu sĩ ở đây mà nói thì diện tích của Hắc Phong Hải vực rộng lớn đáng sợ.

Cho dù là Chân Tiên thì nếu muốn bay qua Hắc Phong Hải vực, cũng không biết là sẽ tiêu tốn bao nhiêu thời gian.

Các đảo lớn nhỏ trong Hắc Phong Hải vực đều phân bố rải rác. Dưới biển lại có các loại Yêu Thú đang sinh sống, nguy hiểm bốn bề. Nếu không tính một ít tu sĩ cấp bậc Chân Tiên, thì để cho tu sĩ đi thăm các hòn đảo khác cực kỳ không tiện.

Thương hội lớn nhất Hắc Phong đảo nhận ra điểm mấu chốt này để tiến hành kinh doanh, liền hao phí một món tiền khổng lồ để chế tạo nên chiếc Vân Chu lơ lửng này. Chiếc thuyền có thể chở được vạn người, đi khắp các nơi Đông Tây Nam Bắc trong hải vực.

Vân Chu lơ lửng dùng các thủ pháp đặc thù để luyện chế. Tốc độ của nó cực nhanh, nếu so với tốc độ của Tiên nhân cấp bậc Chân Tiên thì nó còn muốn nhanh hơn nhiều.

Thuyền này tốc độ nhanh, lại khá an toàn. Tuy rằng thu phí có hơi đắt đỏ, nhưng vẫn được tu sĩ các đảo lớn nhỏ lựa chọn để sử dụng.

Ầm ầm!

Bên trên Vân Chu lơ lửng nổi lên mảng lớn bạch quang, sau đó ngưng tụ hoá thành một hành lang thật dài, phóng đến bên cạnh bến tàu.

Nguyên một đám thân ảnh của tu sĩ bay ra từ hành lang bên trong, đã xuất hiện trên bến tàu.

Trên mặt Mộ Tuyết cùng Triệu Hổ lộ ra vẻ tươi cười, lập tức lao ra nghênh đón.

“Vị tiền bối này, có phải là muốn đi Hắc Phong Thành? Tiểu nhân quanh năm sống bên trong thành, đối với các tình huống bên trong đó nắm rõ như lòng bàn tay. Tiền bối nếu muốn đi chỗ nào hoặc cần làm bất cứ chuyện gì, tiểu nhân nhất định có thể giúp đỡ người.” Mộ Tuyết nhiệt tình chào mời đối với một nam tử áo đen vừa mới xuất hiện.

Triệu Hổ cũng hướng về tên còn lại mà nghênh đón, nói lời tương tự với Mộ Tuyết.

Những người bên cạnh hai người Triệu Hổ cũng mời chào như vậy.

Nam tử áo đen không để ý chút nào đến Mộ Tuyết, lập tức bay về Hắc Phong Thành ở phía đằng xa.

Mộ Tuyết không nhụt chí chút nào, gương mặt y lập tức tươi cười nghênh đón người kế tiếp, nhưng mà, người này cũng không thèm để ý, thoắt cái liền bay đi.

Phía trên Vân Chu, rất nhanh liền đã có hơn phân nửa hành khách đã bay xuống.

Đến bây giờ, vẫn không có người nào đồng ý thuê Mộ Tuyết.

“Dạ dạ, tiền bối an tâm. Vãn bối tất nhiên sẽ làm tốt việc này cho ngài.” Triệu Hổ bên cạnh đã được một hành khách chấp nhận thuê gã.

Người đó là một tu sĩ Hợp Thể kỳ, gã phất tay một cái, một luồng lam quang hiện ra, quấn lấy thân thể Triệu Hổ, bay về Hắc Phong Thành.

Trên mặt Mộ Tuyết hiện lên chút lo lắng. Có vẻ bởi vì tuổi hắn còn quá nhỏ, không đủ sức, nên chuyện làm ăn một mực không tốt.

Vào thời điểm này, một nam tử mặc áo bào xanh bay xuống nhẹ nhàng từ trên Vân Chu. Hắn không có lập tức bay đi Hắc Phong Thành mà đảo mắt nhìn xem phong cảnh xung quanh.

“Tiền bối, có phải người lần đầu đến Hắc Phong Thành? Không dối gạt gì người, diện tích của Hắc Phong Thành quá lớn, đường sá thì cực kỳ phức tạp. Hơn nữa, bên trong thành còn bố trí vô số cấm chế hạn chế. Nếu không có người quen dẫn dắt thì thật sự rất phiền toái. Tiểu nhân chính là người sinh ra và lớn lên trong Hắc Phong Thành, đối với các nơi bên trong thành cực kỳ quen thuộc, nhất định có thể giúp được cho tiền bối.” Mộ Tuyết lập tức nghênh đón.

"Người dẫn đường..." Nam tử áo bào xanh liếc nhìn Mộ Tuyết.

"Đúng, đúng. Tiểu nhân làm việc này đã bốn năm năm nay. Tiền bối chỉ cần trả năm khối Trung phẩm Linh Thạch là được.” Mộ Tuyết thấy có hi vọng, nội tâm lập tức vui mừng, liền hạ giá thấp xuống một chút so với bình thường.

“Được rồi. Ta xác nhận là lần đầu tiên đến Hắc Phong thành, cần một người dẫn đường.” Nam tử áo bào xanh nhẹ gật đầu, phất tay phát ra một luồng ánh sáng màu xanh, nâng hai người lên bay về Hắc Phong Thành.

“Ngươi tên gì?” Nam tử áo bào xanh liếc nhìn Mộ Tuyết, trong lòng khẽ đánh giá, trong mắt dường như hiện lên một chút khác thường, liền hỏi.

"Tiểu nhân tên là Mộ Tuyết." Mộ Tuyết vội vàng trung thực đáp.

"Mộ Tuyết? Nghe như tên của một đứa con gái." Nam tử áo bào xanh cười nhạt một tiếng.

“Tên do mẹ tiểu nhân đặt, khiến cho tiền bối chê cười rồi.” Mộ Tuyết gãi gãi đầu, có chút ngượng ngùng nói.

“Ngươi vừa mới nói là ngươi sinh ra và lớn lên ở Hắc Phong Thành? Người lớn lên ở vùng biển, quanh năm bị gió biển thổi qua, khiến cho làn da trở nên rám nắng, nhưng bên trong lại hồng hào khoẻ mạnh. Nếu so với màu da của ngươi thì khác nhau rất lớn, nhìn bộ dạng của ngươi, chắc hẳn ngươi phải lớn lên ở vùng núi.” Nam tử áo bào xanh nói, giọng giống như cười mà không phải là cười.

Mộ Tuyết sắc mặt cứng đờ, lập tức cúi đầu nói: "Con mắt tiền bối quả nhiên tinh tường, tiểu nhân đúng là lớn lên ở một sơn thôn. Lúc nãy nói dối với người, thật có lỗi vô cùng. Tiểu nhân là người đến từ bên ngoài, muốn trở thành người dẫn đường ở Hắc Phong Thành để kiếm miếng cơm, đành phải đi nói dối một chút.”

“Không sao, những chuyện này cũng không có gì quan trọng. Chỉ cần ngươi có thể chỉ đường tốt là được.” Nam tử áo bào xanh trong mắt hiện ra một đoạn hồi ức, khoát tay áo nói ra

Nam tử áo bào xanh này chính là Hàn Lập. Hắn sử dụng Vân Chu lơ lửng trong hai tháng mới có thể đi tới được Hắc Phong Thành.

Hàn Lập nhìn thành trì trước mắt, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc.

Thành trì thật lớn, sử dụng lực lượng trong con mắt của hắn cũng không thể nhìn đến mặt bên kia của toà thành. Toà thành bị một trận pháp thật lớn bao phủ. Dưới sự vận chuyển của trận pháp, bắn ra chấn động Linh lực vô cùng cường đại, dĩ nhiên là một trận pháp cực kỳ lợi hại.

Hai người rất nhanh bay đến bên cạnh Hắc Phong Thành. Trên tường thành mở ra hơn mười cái cổng thành lớn nhỏ khác nhau.

“Tiền bối, những cái cổng này dành cho những thành phần khác nhau đi vào bên trong thành. Nếu là cư dân địa phương hoặc tu sĩ thì sẽ không cần phải nộp phí tổn gì cả. Đối với phàm nhân hoặc thương đội thì phải nộp ngân lượng mới có thể vào thành... Nếu tiền bối là tu sĩ lần đầu tiên đến đây thì đi cửa bên kia." Mộ Tuyết nói xong, chỉ một cánh cửa ở bên trái.