Lạn Kha Kỳ Duyên

Lạn Kha Kỳ Duyên

Tác giả: Chân Phí Sự


ghiền tiểu thuyết

 


“Hai vị tiên sinh, ta đi quá nhanh phải không?”
Thấy Kế Duyên và Thường Dịch không thể theo kịp tốc độ bước của mình, người binh sĩ dẫn đường nghĩ rằng gã đã đi quá nhanh.

Dù gì đi nữa, đằng sau chỉ là hai thư sinh, ắt hẳn trước đó cũng là đi xe ngựa đến đây, sau đó mới sớm rời xe ngựa mà đi bộ từ xa trước khi tiếp cận cổng thành.
Kế Duyên vội vàng nói với người binh sĩ.
“Quân gia đừng lo lắng, chúng ta sẽ theo kịp ngài!”
Thường Dịch bên cạnh cũng gật đầu.
Điều này khiến người binh sĩ hơi ngượng ngùng, vừa vò đầu bứt tai, vừa nói.
“Hai vị tiên sinh, đừng xưng hô với ta như thế.

Các ngươi là kẻ có học vấn, còn ta chỉ là một người lính, chỉ biết đối kháng với địch nhân mà thôi.

Nhưng nếu muốn giúp cho tất cả mọi người có một cuộc sống tốt đẹp, thế thì vẫn phải dựa vào những người như hai vị.”
Không ngờ rằng, một người tiểu binh thế này lại có loại ý thức ấy.

Kế Duyên không thể không liếc nhìn gã nhiều hơn, sau đó cùng Thường Dịch bước nhanh hơn một chút.
Hầu hết những binh sĩ xung quanh cũng đang nhìn Kế Duyên và Thường Dịch.

Hai người đàn ông đó rõ ràng là không mặc quân phục, thế nên bọn họ đoán xem hai vị kia là ai và đến đây làm gì.
Tòa thành không lớn lắm, còn nhỏ hơn thị trấn trong huyện Đại Hà.

Quẹo trái quẹo phải một vòng khá lâu, cuối cùng ba người cũng đến một tòa nhà nằm ngay trung tâm tòa thành.

Nơi đây không chỉ lớn hơn những khu nhà khác, mà còn có nhiều binh sĩ đứng gác hơn.
“Hai vị tiên sinh, đây là phủ tướng quân trong thành.

Ngày thường, Liêu Tư mã cũng ở đây, nhưng hai vị phải gặp qua tướng quân rồi mới có thể gặp Liêu Tư mã được.”
“Đúng là phải như vậy.”
Kế Duyên đáp lại một câu, còn binh sĩ vội vàng chạy đến phủ tướng quân để thông báo.
Không lâu sau, Kế Duyên và Thường Dịch đã gặp được vị tướng quân trong tòa thành này.

Tướng mạo của y cũng không phải dạng hung thần ác sát, cũng không đẹp trai lãng tử, mà lại khá xấu xí, nhưng tất cả các binh sĩ đều kính trọng y.

Lúc này, Kế Duyên và Thường Dịch đang đứng trong một căn sảnh phòng, trong phòng có một chiếc bàn lớn, chiếc bàn lại được một tấm bản đồ khá to trải lên, trên bản đồ được đánh dấu dày đặt bằng rất nhiều ký hiệu.

Vị tướng quân kia đang ngồi trên ghế sau chiếc bàn, nhìn về phía Kế Duyên và Thường Dịch.
Trong tay y có một bản viết tay của Quân hậu từ cổng Bắc, xác nhận là đã nhiều lần đối chiếu với các bản công văn khác, cũng hỏi rõ hai người đến đây làm gì.
“Các ngươi đến từ quận Trung Đạo à? Suốt một thời gian rất dài, chúng ta nơi đây vẫn chưa nhận được tiếp tế.

Rốt cuộc, tình hình bên kia thế nào rồi? Lần đầu tiên trước đó, các người cho binh sĩ chuyển tin đến đây, còn nói chiếu lệ là sẽ nhanh chóng vận chuyển quân lương và đồ tiếp tế đến nơi này.

Nhưng bây giờ thì sao? Ngay cả một khối gang cũng chẳng có!”
Vị tướng quân kia đứng lên khỏi ghế, chỉ vào một nơi trên bản đồ.
“Chúng ta đã trấn thủ ở đây suốt ba năm, cũng không thể nhớ nổi là chém giết qua bao nhiêu trận, hy sinh bao nhiêu huynh đệ trong ba năm này.

Thế nhưng, tiếp tế của chúng ta đâu? Lương bổng quân sự mà chúng ta đáng được nhận đâu? Thậm chí, ta còn biết rằng, có một số huynh đệ đã cố gắng tiết kiệm lương bổng để chuyển về cho gia đình, nhưng mà...!Phần lương bổng ấy cũng không thể chân chính đến tay người nhà, mà e là đã rơi vào túi riêng của một số quan tham nào đó rồi!”
Trong sảnh phòng này có ba người, vị tướng quân kia, Kế Duyên và Thường Dịch.

Lời nói của y cũng không lớn vì sợ bị các huynh đệ bên ngoài nghe được, nhưng giọng điệu lại đầy khí thế, tỏa ra một luồng sát khí mãnh liệt ùa đến.
Dù là người tu tiên, Kế Duyên và Thường Dịch vẫn cảm nhận được rằng, có một luồng huyết sát chi lực ẩn tàng xung quanh vị tướng quân này; e rằng, ngay cả bọn yêu ma tầm thường cũng phải sợ hãi y.

Tuy nhiên, phần lực lượng này cũng là không đáng kể với những người có đạo hạnh thâm hậu như bọn họ.
Kế Duyên đành phải chắp tay lên, bình tĩnh đáp lại.
“Tướng quân, ta và Thường tiên sinh cũng không phải là quan viên của nước Nguyên Triệu, chỉ là cố gắng thương lượng xin một tờ công văn để đến đây gửi thư mà thôi.

Hai người chúng ta cũng không biết gì về chuyện quân lương hay vật tư tiếp tế cả.

Mong tướng quân minh xét.”
“Đúng vậy, ta và Kế tiên sinh xuất phát từ quê nhà của Liêu Chính Bảo, đi một mạch đến đây, cũng chẳng biết rõ chuyện quân lương là gì.”
Nếu là Thường Dịch khi trước, mặc dù y cũng khá nho nhã, nhưng về cơ bản sẽ không nói nhiều lời như vậy với người phàm.

Không phải là y coi thường họ, mà là không cần phải cố gắng giải thích như thế.

Có quá nhiều người phàm mang tính cố chấp, thế nên chỉ cần nói một câu là đủ, không chịu hiểu thì thôi.
Nhưng hiện tại, không chỉ vì đang đi cùng Kế Duyên, y chấp nhận thay đổi thái độ là do gã phàm nhân trước mặt này quả thực đáng khâm phục, hay đúng hơn là tất cả các binh sĩ trong tòa thành này đều là những người đáng kính trọng.
“Phù...”
Vị tướng quân kia thở dài một hơi, cố hòa hoãn cảm xúc lại rồi ngồi xuống.
“Ta lỡ khiến hai vị tiên sinh sợ hãi rồi.

Chuyện này thực sự không liên quan gì đến hai người mà.

Ta không nên mất bình tĩnh với chư vị.”
Vị tướng quân đây cũng có nỗi khổ bất đắc dĩ, mà thật ra là mọi binh sĩ trong tòa thành này đều có nỗi khổ bất đắc dĩ ấy.

Họ không thể rút lui.

Nếu họ rút lui, vậy cả nước Nguyên Triệu sau lưng sẽ rơi vào tình trạng thế nào? Hơn nữa, lệnh trấn thủ vẫn còn đó, dù muốn lui quân cũng không được.
“Nhân tiện, trên đường tới đây, hai vị có biết đến tin tức nào khác hay không? Ý ta là, chẳng phải mấy vụ quân tình gì cả, có thể nói ta nghe vời đời sống người dân các nơi hay không?”
Thường Dịch liếc nhìn Kế Duyên, có vẻ do dự xem có nên nói thật về những gì đang xảy ra hay không.

Bất quá, Kế Duyên vẫn gật đầu với y, sau đó nói:
“Một trận ôn dịch lớn vừa bùng phát ở nước Nguyên Triệu cách đây vài ngày, lây lan qua ít nhất một phần ba đất nước.

Có vô số người bị nhiễm bệnh, và người chết vì bệnh lên đến con số không đếm xuể nỗi.”
“Cái gì?”
Vị tướng quân kia ngồi thẳng lưng lên, siết chặt cả hai tay vào thành ghế, tạo ra từng âm thanh kẽo kẹt.
“Vậy, tình hình ôn dịch hiện tại sao rồi? Quận Trường Cốc Đạo có bị ảnh hưởng bởi dịch bệnh không?”
Kế Duyên đáp.
“Bệnh dịch đã được kiểm soát.

Chỉ cần sau đó, phía trên điều phối hợp lý, chắc chắn dịch sẽ không bùng phát trở lại.

Đáng tiếc thay, những người đã chết trong tràng tai họa kia sẽ không thể sống lại...!Về những nơi cụ thể phải gánh chịu lần tai họa này, chúng ta cũng không quá rõ ràng, chủ yếu là do không biết địa danh nơi đó.”
Vừa nghe xong, vị tướng quân kia chợt bộc lộ ra một dạng biểu cảm nửa buồn đau, nửa chế giễu.
“Điều phối hợp lý à...!Triều đình...!Mà thôi, không nói đến nữa.

Ta đã phái người đi gọi Liêu Tư mã rồi, sẽ nhanh chóng đến đây thôi.”
“Đa tạ tướng quân!”

“Ừm, huynh đệ cấp dưới nhận được tin nhà cũng là một chuyện đáng mừng...!Nhân tiện, người đâu, pha trà cho hai vị tiên sinh! “
Nghe mệnh lệnh, một binh sĩ bước vào, nhận lệnh rồi bước ra bên ngoài.
Sau một lúc chờ đợi, một người đàn ông cao lớn vạm vỡ, mặc áo giáp da, bước nhanh vào cùng với hai binh sĩ khác, trên mặt còn lộ ra vẻ phấn khích vui mừng.
“Thư nhà ở đâu, thư nhà ở đâu?”
Liêu Chính Bảo có giọng nói rất lớn, người chưa tới mà âm thanh văng vẳng từ xa.

Trông y khác hẳn với nét hiền lành của phụ thân mình.
Bước vào sảnh phòng, Liêu Chính Bảo chắp tay cúi đầu trước với vị tướng quân, sau đó nhìn sang Kế Duyên.
“Thư nhà đâu? Thư nhà đâu rồi? Cuối cùng thì phụ mẫu của ta cũng hồi âm lại cho ta ư? Tìm được người có thể viết được thư nhà không phải là dễ, mà nhà ta cũng không dư tiền để trả phí viết văn chương hộ.

Ta chờ mong bức thư này từ lâu lắm rồi, giờ rốt cuộc cũng tới!”
Tâm tình của Liêu Chính Bảo rất kích động.

Từ trong câu nói vừa rồi của y, có thể dễ dàng đoán ra rằng, y đã từng viết rất nhiều phong thư gửi về cho gia đình.

Nhưng đáng tiếc thay, chẳng có phong thư nào được gửi đến quê nhà cả.
Kế Duyên khẽ thở dài, chỉ hơi chắp tay chào y rồi nghiêm mặt nói.
“Cũng không phải là thư viết tay, nhưng ta mang theo tín vật và lời nhắn đến đây.”
Vừa nói, Kế Duyên vừa lấy một vật dài bằng cánh tay được quấn chặt bằng vải từ sau lưng ra, sau đó đưa cho Liêu Chính Bảo.

Liêu Tư mã cũng vội vàng tháo lớp vải ra, để rồi trông thấy một thanh kiếm gỗ bên trong.
Ngoài ra, trên thanh kiếm gỗ còn khắc hình một cậu bé và vài nét gạch nhỏ.
Vừa rơm rớm nước mắt trong lúc chạm vào thanh kiếm gỗ này do cha y làm khi còn nhỏ này, như thể Liêu Chính Bảo được nhìn thấy thời thơ ấu vui vẻ của chính bản thân vậy.
“Đúng là của ta, là thanh kiếm gỗ mà phụ thân đã đẽo cho ta.

Ta không ngờ nó vẫn còn đó, không ngờ là phụ thân vẫn giữ ở đó.

Rõ ràng là ta đã không thể tìm ra trước khi nhập ngũ cơ mà...”
Liêu Chính Bảo bất ngờ ngẩng đầu lên, nhìn về phía Kế Duyên và Thường Dịch.
“Phụ mẫu của ta thế nào? Những người trong thôn vẫn khỏe chứ?”
Kế Duyên trịnh trọng đáp.
“Liêu Tư mã cứ yên tâm, phụ thân và mẫu thân của ngươi vẫn rất khỏe, ăn được ngủ được.

Không những thế, phụ thân của ngươi còn vận động cả thôn dựng nên một khu nghĩa mộ để làm nơi chôn cất những bộ thi hài nơi hoang dã, là một người tốt bụng được rất nhiều người biết đến.”
“Ồ ồ ồ, thế thì tốt quá, thế thì tốt quá! “
Cuối cùng, Kế Duyên cũng nở một cười, nói.
“Nhân tiện, dù đã cao tuổi nhưng hai ông bà lại có thêm một đứa con.

Tính ra, ngươi lại có thêm một thân đệ đệ rồi, tên Liêu Bảo Quy, năm nay được sáu tuổi.”
“Thật ư? Thật ư?”
Liêu Chính Bảo mừng rỡ ra mặt, nắm chặt cây kiếm gỗ bằng cả hai tay, sau đó mới vỗ mạnh đùi mình.
“Ây da, vậy nên để lại thanh kiếm gỗ này cho đệ đệ ta chơi.

Sao lại mang đến đây làm gì? Phụ mẫu chỉ cần gửi lời nhắn là được rồi.

Mà này, chẳng hay phụ mẫu của ta nhắn nhủ gì cho ta vậy?”
“À thì...”
Kế Duyên luôn có khả năng ăn nói rất tốt, đã bao nhiêu lần dùng công phu mồm mép để cứu mạng và lật ngược tình thế.

Nhưng lần này, hắn lại nghẹn lời, sau đó mới bước đến gần Liêu Chí Bảo, thì thào nói riêng cho mỗi mình y đủ nghe thấy.
“Hai ông bà Liêu gia hy vọng rằng, ngươi có thể trở về nhà.

Tòng quân bao năm mà chưa về, họ rất nhớ ngươi.”
Liêu Chính Bảo sửng sốt một lúc, nhìn Kế Duyên và Thường Dịch, sau đó nhìn với những người khác trong sánh phòng, cuối cùng hỏi thẳng ra.
“Gọi ta trở về ư?”
Y vừa nói xong, bầu không khí trong sảnh phòng đột nhiên trầm hẳn xuống.

Một vài binh sĩ bên cạnh nhìn về phía Liêu Chính Bảo, thậm chí vị tướng quân nơi đây cũng ngồi thẳng lưng lên nhìn y.
Khi Liêu Chính Bảo nói lớn tiếng ra câu này, Kế Duyên và thậm chí là Thường Dịch đã mơ hồ biết được câu trả lời mà y sắp sửa nói.
Về phần Liêu Chính Bảo, sau khi y nói xong thì vẫn nhìn chằm chằm vào thanh kiếm gỗ trong tay, im lặng hồi lâu mới nói gằn giọng từng chữ.
“Hai vị có năng lực lớn như vậy, liệu có thể giúp ta trở về nhà được không?”
Thường Dịch nhìn Kế Duyên, thấy hắn không lên tiếng mới mở miệng trả lời.
“Chút chuyện nhỏ ấy không làm khó được ta và Kế tiên sinh.

Ngươi thấy đấy, chúng ta đã xin được công văn đến đây, nhiêu đấy đã đủ chứng minh năng lực của hai ta.”

“Ha ha, nhưng hai vị tiên sinh đây cũng chỉ là thư sinh chân yếu tay mềm, dù sau lưng có gia sản giàu có nhưng việc này còn liên quan đến các mối quan hệ nữa.

Mà quan phủ cũng không phải là vật trang trí đâu.

Có lẽ là khá dễ dàng để xin được một tờ công văn chính thức, nhưng nếu ta trở về như vậy chính là hành vi đào ngũ, bị phát hiện sẽ mang tội xử trảm, lại có liên lụy đến người nhà.

Nói không chừng, còn liên lụy đến hai vị tiên sinh nữa.”
Thường Dịch tiếp tục.
“Đây là chuyện nhỏ, chúng ta vẫn giải quyết được.”
“Ha ha ha, ta không tin!”
Sau khi Liêu Chính Bảo nói xong, y ngẩng đầu nhìn Thường Dịch một cái trước khi tiếp tục nhìn chằm chằm vào thanh kiếm gỗ trong tay.
Vị tướng quân đang ngồi bên kia dường như muốn nói gì đó nhưng lại thôi.

Y siết chặt hai tay vào thành ghế, trong nội tâm cũng đấu tranh không kém gì Liêu Chính Bảo.

Ngay lúc vừa định mở lời san sẻ, Liêu Chính Bảo đột nhiên ngẩng đầu nhìn Kế Duyên và Thường Dịch.
“Hai vị tiên sinh! Cảm ơn các ngài đã mang tin nhà đến đây.

Về phần thanh kiếm gỗ này...!nhờ hai người thay ta trao lại cho đệ đệ!”
Liêu Chính Bảo trả lại thanh kiếm gỗ cho Kế Duyên, mở lời nói tiếp bằng một giọng điệu vô cùng kiên định.
“Phụ thân ta đã lập nên nghĩa mộ, còn là một người tốt bụng nổi tiếng chốn quê nhà.

Tất nhiên, con trai của ông ấy không thể trở thành một kẻ đào ngũ đáng xấu hổ được.

Quê nhà còn có huynh đệ của ta, nhưng nơi đây cũng có! Phiền hai vị tiên sinh trở về nói với phụ mẫu và đệ đệ của ta rằng, rồi đây Chính Bảo sẽ khải hoàn về quê.

Còn bây giờ...!Ta không thể quay về được...!Phù...”
Cuối cùng, Liêu Chính Bảo thở phào một hơi, ngay cả giọng nói cũng dường như đang run nhẹ.
Kế Duyên khẽ thở dài, vỗ vai Thường Dịch rồi lắc nhẹ đầu, sau đó mới nói với Liêu Chính Bảo
“Ngươi có chắc chắn với quyết định này chưa?”
Thường Dịch cũng không thể không nói thêm vào.
“Ngươi có biết ta và Kế tiên sinh là người phương nào hay không? Ngươi nên biết rằng, nếu quay về, ngươi không những được đoàn tụ với gia đình, mà còn nhận được phước đức mà người phàm khó có thể tưởng tượng.

Ngươi có biết là...”
“Vậy ngài có biết về tình huynh đệ giữa ta và mấy nghìn đồng chí khác trong tòa thành này hay không? Liệu ngài có biết, ta sẽ phải đau khổ nhường nào nếu bỏ rơi bọn họ mà trở về quê nhà? Chỉ vừa nghĩ đến điều đó, lương tâm của ta đã phải cắn rứt liên tục, khó có thể bình an cho được!”
Không chờ Thường Dịch nói xong, Liêu Chính Bảo đã thét to về mặt y với vành mắt đỏ hoe.
“Ta biết rõ, hai vị tiên sinh đây ắt hẳn là những người vô cùng tài ba, ta biết đấy chứ! Nhưng ta đã quyết định rồi, xin đa tạ!”
Bị chống đối ngay mặt thế này, nhưng Thường Dịch cũng không tức giận, ngược lại còn gật đầu với Liêu Chính Bảo với một nụ cười.

Sau đó, ý lấy ra một lá phù từ trong tay áo.

Tờ phù lục kia lóe lên một vầng sáng rồi biến mất, nhưng chỉ có mỗi Kế Duyên có thể trông thấy mà thôi.

Trong mắt những người xung quanh, họ chỉ nhìn thấy đây là một món đồ chơi với các nét vẽ trông không khác gì “gà bới.”
“Cầm lấy đi! Đây là phước bình an mà phụ mẫu ngươi đi thỉnh về cho ngươi.

Ngươi bắt buộc phải mang theo vật này dù bất cứ thời gian nào.

Vậy nhé, chắc ngươi không từ chối vật này chứ?”
Liêu Chính Bảo lại sửng sốt một hồi, sau đó nhanh chóng chộp lấy.
“Sao ngài không lấy ra sớm hơn? Dĩ nhiên là ta sẽ luôn luôn mang theo bên mình!”
Thấy cảnh này, Kế Duyên cũng mỉm cười, gật đầu với Thường Dịch rồi nhìn sang Liêu Chính Bảo và vị tướng quân kia.
“Nếu chuyện đã thế này, coi như ta với Thường tiên sinh đành phải thất tín với người rồi!”.