Lạn Kha Kỳ Duyên

Lạn Kha Kỳ Duyên

Tác giả: Chân Phí Sự


ghiền tiểu thuyết

Dịch: Phong Thanh

Biên: VoMenh

***

Không biết Xích Hồ đã ngủ trên bàn đá từ lúc nào. Gió mát nhè nhẹ thỉnh thoảng thổi mấy cọng lông, cái đuôi của nó cuộn tròn vào mình, lâu lâu đảo qua đảo lại.

Kế Duyên thay chiếc áo bào đã dính đầy máu của hồ ly, đổi thành một chiếc áo dài rộng tay màu xanh nhạt. Từ trong phòng đi ra thì hắn nhìn thấy cảnh này.

Xích Hồ nằm trên lớp hoa rơi dưới tàng cây táo tạo nên cảnh tượng thi vị.

Hồ ly đang ngủ say thì nhìn thấy Kế Duyên từ trong nhà ra tới, mở mắt ra thăm dò.

“Ngươi nằm trong nhà nghỉ ngơi, ta đi chợ mua chút thức ăn rồi trở về…”

Kế Duyên vừa nói vừa đi ngang qua Xích Hồ, lúc mở cửa viện thì hắn quay đầu nhìn chằm chằm vào hồ ly.

“Nếu ngươi ở Cư An Tiểu Các, đừng để ta phát hiện thiếu gà thiếu vịt nhà hàng xóm, biết không?”

Rõ ràng ngữ khí của hắn rất hòa ái, nhưng hồ ly bị đôi mắt lơ đễnh nhìn chăm chú thì cảm thấy chột dạ.

“Ô… ô”

“Ừm, ta coi như ngươi biết rồi!”

Hắn nói xong câu này thì ra ngoài đi chợ.

Lúc này địa điểm vẫn là tiệm mì Tôn Ký, từ xa Kế Duyên đã nghe thấy tiếng thực khách bên trong tiệm mì bàn tán chuyện lạ lúc sáng.

“A, Kế tiên sinh đến rồi!”

Tôn lão đầu là người đầu tiên phát hiện ra Kế Duyên, thanh âm nói chuyện phiếm bên trong bỗng ngưng hẳn. Có rất nhiều người quay đầu nhìn, khi Kế Duyên liếc qua thì bọn họ lại cúi đầu tiếp tục ăn mì.

“Chào buổi sáng, Kế tiên sinh!”

Hai người khách quen nhận biết Kế Duyên lên tiếng hỏi thăm.

“Xin chào!”

Kế Duyên đáp một tiếng thì đi đến phía dưới rạp che, Tôn lão đầu cố ý dọn ra một cái bàn trống.

“Mời Kế tiên sinh ngồi, hôm nay có lòng dê, quán giữ lại cho ngài!”

“Tốt lắm, cho ta như cũ, một chén nước xốt và một bát mì xào lòng dê!”

Kế Duyên thu tay áo ngồi xuống, Tôn lão đầu vẫn chưa rời đi mà nhỏ giọng hỏi thăm.

“Kế tiên sinh, ta nghe mọi người nói, buổi trưa hôm đó ngài cứu được một con hồ ly phải không?”

Người quen đều biết Kế tiên sinh ở phường Thiên Ngưu khiêm tốn lịch sự, giỏi nhẫn nại, Tôn lão đầu cảm thấy hiếu kỳ nên mới hỏi. Ông ta lại quen biết Kế Duyên nên không thấy áp lực gì cả.

Các thực khách khác cũng vểnh tai lắng nghe, ngay cả tiếng ăn mì soàn soạt cũng biến mất.

Kế Duyên cảm thấy hơi buồn cười, cho dù khác thời đại nhưng mọi người đều thích bàn chuyện bát quái, có thắc mắc thì hỏi thẳng không chút ngần ngại.

“Đúng là có việc này, lúc ấy Kế mỗ đang đi trên đường, một con hồ ly bị chó cắn rồi bị người ta truy đuổi, chạy trốn đến dưới chân ta. Nhìn bộ dáng thê thảm của nó, ta động lòng trắc ẩn nên mới ra tay cứu chữa.”

Loại chuyện này giống như phú hộ lớn tuổi nhà nào đó cưới được tiểu thiếp trẻ trung; dạng chủ đề thế này chỉ có thể tạo nhiệt được một lúc, sau đó cũng nguội dần. Việc hồ ly lạy người dù hiếm nhưng không có ảnh hưởng đến ai, chỉ khiến cho mọi người lưu lại ấn tượng sâu sắc với Kế tiên sinh.

Kế Duyên nói năng hời hợt, không đề cập đến chuyện thần bí như hồ ly lạy người, chó vàng tự lui.

“Kế tiên sinh thật sự là người tốt bụng mà!”

Tôn lão đầu làm ăn buôn bán nên cũng không tiện nói chuyện phiếm, khen một câu rồi lại bận rộn làm việc. Nhưng trong lòng lão đã nhận định Kế Duyên là kỳ nhân, sau này nếu có nằm mơ sẽ nhờ hắn giải mộng.

Kế Duyên thay đổi thói quen nhai kỹ nuốt chậm nên tốc độ nhanh hơn hẳn, ăn mì xong thì đi chợ mua hai con gà, một sống một chết, con chết do chủ quán cắt cổ.

Lúc hắn đẩy cửa tiểu viện đi vào, con gà mái ỉu xìu trong tay Kế Duyên như nhảy dựng.

Một gà một hồ ly, mắt đối mắt trao yêu thương.

“Quác ~~~ quác quác quác ~~~ quác quác quác ~~~”

Gà mái theo bản năng sợ hãi đập cánh liên tục, hồ ly đang nằm trên bàn đá bỗng đứng dậy, nhếch môi phát ra âm thanh “Xì ~~~ khè”, giương nanh múa vuốt bộc lộ vẻ hung dữ.

Kế Duyên hơi phiền lòng, hắn đóng cửa viện lại rồi giơ con gà đã chết về phía Xích Hồ.

“Bây giờ ngươi ăn cái này, chờ khi nào ngươi phục hồi thì ăn gà sống.”

Nói xong câu này, hắn đi qua phía nhà bếp, nhốt con gà dưới cái lồng cũ, sau đó vào lấy nồi nấu nước.

Kế Duyên không nấu ăn, chỉ loại bỏ toàn bộ xương gà, chuẩn bị nước luộc gà.

Dù hồ ly hồi phục không tệ nhưng Kế Duyên đã rõ tình trạng của nó nên cứ cho nó ăn thực phẩm nấu chín.



Hoàng hôn dần buông xuống, Kế Duyên đặt nồi đất luộc gà trên bàn đá, rồi bắt đầu nghiên cứu kỹ tấm thiếp kia.

Cổ nhân từng nói có loại thư pháp sắc bén như kiếm, trước nay Kế Duyên không tin. Giờ được tận mắt chứng kiến Kiếm Ý Thiếp, hắn không thể nào giữ suy nghĩ đó nữa.

Chữ viết trên tấm thiếp nối nhau thành một mảnh, tạo thành một con du long(*) khí thế sắc bén, trên tấm thiếp không trực tiếp miêu tả kiếm chiêu nhưng trong mắt Kế Duyên đây là kiếm thế hoàn chỉnh.

*Du long: rồng bay lượn.

Hắn phất tay, một cành cây nhỏ dưới chân bay lên rơi vào tay. Hắn không rõ pháp quyết tu chân có dạng thuật pháp tương tự hay không, nhưng tại cảnh giới cao thâm trong tu luyện nội công có một chiêu gọi là "Cách không thủ vật", nay lại dùng linh khí để thi triển ra kĩ xảo đó đúng thật tạo ra một cảm giác xuất trần, thoát tục.

“Sưu sưu … vù vù… ô…”

Kế Duyên lấy cành cây nhỏ làm kiếm. Hắn không có kiếm pháp cụ thể nên tạm thời lấy thế kiếm tự do tiêu sái dung nhập vào bên trong đao pháp Thiết hình chiến thiếp. Hắn dựa vào cảm giác linh mẫn luyện tập, từ chiêu kiếm trúc trắc trở thành những chiêu kiếm mới, bổ, móc, chọc, đỡ, vẩy, chém, lưu loát thành thục.

Cho đến khi nhìn không ra đây là đao pháp nữa, thậm chí không còn thấy chiêu thức cụ thể, Kế Duyên đã thành thục tung chiêu giống như lúc múa bút luyện chữ. Hắn cầm kiếm như ngòi bút, kiếm ảnh đánh ra ăn khớp như mây bay nước chảy.

Kế Duyên kiếp này vốn được tán thưởng về tài thư pháp điêu luyện, vào giờ khắc này tài năng ấy càng hiển lộ rõ ràng. Dường như hắn đang múa kiếm cẩn trọng viết lại tờ Kiếm Ý thiếp kia.

Bên trong sân nhỏ của Cư An Tiểu Các, từng trận gió nổi lên. Khi kiếm thế uyển chuyển, gió thổi vờn quanh, khi kiếm thế lăng lệ, gió mạnh biến ảo khó lường, cực kỳ thần dị!

Kế Duyên càng đánh càng quen thuộc, cành cây nhỏ trong tay dường như có một lực mỏng như tơ dẫn dắt. Cuối cùng, hắn vung tay áo phất kiếm làm cho gió thổi trong sân cuốn theo hoa táo, hóa thành một đầu rồng màu xanh vàng bay lên trên phường Thiên Ngưu, sau đó tiêu tán.

Có bách tính ngửi được hương thơm thì ngẩng đầu thấy một đầu du long bằng hoa bay dập dìu trong gió.

Một lúc sau, bên trong Cư An Tiểu Các, kiếm dừng gió tan, bầu trời đã lốm đốm những vì sao từ lâu.

Kế Duyên chậm rãi khôi phục khí tức. Cảm giác thoải mái vừa rồi quả thực hết sức sảng khoái. Quan trọng là, dù hắn không nhìn thấy chính mình nhưng hắn biết rõ lúc nãy nhất định là mình cực kỳ đẹp trai, tiêu sái!

“Không tồi, dù tấm thiếp này không có kiếm chiêu nhưng kiếm ý phát ra rất hay, vậy thì gọi nó là Du Long!”

Có lẽ mấy chục năm trước trên giang hồ, tuyệt thế cao thủ Tả Cuồng Đồ nằm mơ cũng không nghĩ đến, kiếm ý bên trong Kiếm Ý Thiếp được Kế Duyên xem như chí bảo, còn bí tịch trân quý trong phần mộ của gã lại bị hắn coi như gân gà vô dụng.

Hồ ly đã ăn xong thịt gà từ lúc nào không hay, nó ngơ ngác nhìn Du Long đang vờn quanh Kế Duyên. Cảnh tượng hoa rơi theo gió như du long bay cao, mang theo khí tức đại đạo khiến cho Xích Hồ rung động mãnh liệt.