Lạn Kha Kỳ Duyên

Lạn Kha Kỳ Duyên

Tác giả: Chân Phí Sự


ghiền tiểu thuyết

 


Bạch Tề do dự một chút, cuối cùng vẫn không đuổi theo.

Y cúi đầu nhìn Hồ Vân, lão Quy và Đại Thanh Ngư ở bên mạn thuyền.

Y im lặng không nói, tiếp tục ngẩng đầu nhìn bầu trời, nhíu mày trầm tư.

Khoảng mấy hơi thở sau, bầu trời lại trở nên quang đãng, không còn thấy gì nữa.

Ít nhất là dân chúng trong Xuân Huệ phủ không thấy gì, ngay cả Bạch Tề cũng chỉ có thể nhìn thấy chân trời sáng rọi ở nơi phương xa.

Trên bầu trời, Kế Duyên đạp lên phi kiếm, cấp tốc bay đi.

Chẳng qua hắn không nghĩ tới việc bay lên trước chặn đầu, giống như khi ai đó vội vàng mà ngươi chặn trước đầu xe vậy.

Vì vậy, Kế Duyên có ý định dần dần tiếp cận bọn họ.

Độ cao của vầng sáng trên bầu trời xa hơn tưởng tượng một chút, nhưng độn quang của Kế Duyên cũng rất nhanh, tạo thành một quỹ tích hình vòng cung đi lên, tiếp xúc gần hơn với ánh hào quang trên bầu trời.

Khi đến khoảng cách phù hợp, Kế Duyên đã có thể cảm nhận được tiên linh khí trong vầng sáng, quả nhiên là do một đám tiên tu tạo nên.

Ở bên trong vầng hào quang, sáu đạo ánh sáng đi đầu là chói mắt nhất.

Mà sáu vầng sáng này chiếu rọi cả bầu trời, dường như triển khai đạo uẩn bao phủ một mảng không gian ở sau lưng, khiến cho tốc độ của vầng sáng sau lưng cũng phải tăng lên để có thể bắt kịp.

Sáu vầng hào quang này thật ra là sáu vị tiên tu đang đạp lên ráng ngũ sắc, thoạt nhìn có nam có nữ ở các độ tuổi khác nhau.

Cùng lúc đó, trong lòng vị lão giả ở chính giữa khẽ động.

Lão cúi đầu nhìn nghiêng ra phía sau.

Một khắc tiếp theo, năm người còn lại cũng lần lượt quay đầu nhìn về hướng đó.

Mặc dù tạm thời không nhìn thấy gì và thậm chí đôi khi còn bị che mắt bởi một đám mây mờ mịt, nhưng bọn họ rõ ràng đã cảm nhận được một cỗ duệ ý nhàn nhạt đang đến gần.

Xoạt...!
Một đạo kiếm quang phá mây bay tới, tuy rằng còn rất xa xôi, nhưng đã nhanh chóng tiếp cận đúng vị trí của sáu người này.

“Kiếm quang thật nhanh, nơi đây có tiên phủ tông môn hay vị tiên tu lợi hại nào sao?”

Vầng sáng vẫn không dừng lại.

Ông lão ở giữa mở lời, hỏi thăm mọi người xung quanh.

Nghe nghi hoặc của lão, một nữ tử bên cạnh cũng suy nghĩ một lát rồi nói.

“Nơi đây là một nước nhỏ phía nam Vân Châu.

Nhưng nếu nói về tiên phủ tông môn thì quả thực có một nơi như vậy, hình như cũng ở gần đây, tên là...!Ngọc Hoài Sơn?”
“Ngọc Hoài Sơn dường như không nổi tiếng về dùng kiếm nhỉ?”
“Dù vậy, trong tông môn có kiếm tu lợi hại cũng không quá kỳ quái.”
Một ông lão khác cũng ngẫm nghĩ một lúc.

“Theo ta được biết, Ngọc Hoài Sơn cũng không phải tiên phủ có cơ cấu như tông môn.

Ở đó không có những người thống lĩnh đứng ra làm chưởng giáo, xem như tất cả đều cùng nhau phát triển, thế nên việc có một vị kiếm tu nào đó cũng là hợp lý.”
“Các vị yên tâm chớ vội, người kia đến rồi.”
Lời này vừa dứt, sáu người đều an tĩnh lại.

Tốc độ phi độn của vầng sáng vẫn không giảm chút nào, chỉ là các tiên tu đang phi hành khác cũng bắt đầu phát hiện ra kiếm quang của Kế Duyên.

Giờ phút này, Kế Duyên cũng đã nhìn kỹ hơn.

Khắp nơi đều là những ráng mây ngũ sắc chói lọi kéo dài đến tận chân trời, nhưng thực ra có thể phân ra nhiều loại sắc thái.

Sau khi hắn đuổi kịp, tiên kiếm cũng được thu lại.

Nhích chân đạp bước lên một đám mây, hắn bình tĩnh tiếp cận đám người kia.

Những vầng sáng chung quanh không ngăn cản Kế Duyên, chỉ là ai cũng tò mò nhìn vị khách áo trắng đang đạp mây bay đến lúc này.

Rất nhiều người đều nhìn thật kỹ xem như thế nào, rồi chợt nhận ra không thể dò xét được bất kỳ luồng khí nào đến từ người này.

Mọi người lập tức phát hiện ra, người vừa đến có tu vi cực cao.

Đây là lần đầu tiên trong đời Kế Duyên nhìn thấy nhiều tiên tu như vậy, hơn nữa bọn họ còn có thể cùng nhau thi triển Phi cử thuật bay trên bầu trời.

Có vị tiên tu lộ vẻ hiếu kỳ, có người thì nghiêm túc, có người tỏ vẻ lạnh nhạt hoặc dứt khoát bỏ qua.

Rất nhiều người không phải đang đạp lên mây hay cưỡi gió, mà là giẫm chân lên quầng sáng của một đồ vật nào đó, giống như một ráng mây ngũ sắc, chẳng trách nơi này sáng lạn chói mắt như vậy.

Kế Duyên cưỡi một đám mây trắng, đứng cách sáu người kia khoảng bốn, năm trượng.

Cả sáu người đều đang nhìn Kế Duyên.

Vị lão giả ở chính giữa bước lên một bước, bắt chuyện trước.

“Xin hỏi đạo hữu là người phương nào? Chúng ta là tu sĩ Tiên Hà đảo, đang có chuyện quan trọng cần gấp rút lên đường, nếu quấy nhiễu đến quý nhân thì mong được bỏ qua.”
Lưu quang tràn ngập, đủ màu đủ sắc, hèn gì được gọi là Tiên Hà đảo.

Trong đầu Kế Duyên chợt nảy ra suy nghĩ này.

Sau đó, hắn đứng trên mây khẽ chắp tay.

Mặc dù đối phương không làm động tác hành lễ nhưng đây dường như đã trở thành phản xạ có điều kiện của Kế Duyên rồi.

“Chào các vị đạo hữu Tiên Hà Đảo.

Kẻ hèn họ Kế, cũng không thuộc tiên môn nào.

Kế mỗ chỉ là người địa phương đang uống trà ở dưới kia thì nhìn thấy mây ngũ sắc đầy trời, thế nên đặc biệt đến đây xem có chuyện gì xảy ra không.

Nếu thuận tiện, các vị có thể nói cho Kế mỗ nghe một chút không?”
Cách nói “người địa phương” này đoán chừng cũng chỉ là lời giải thích của Kế Duyên, nhưng mấy vị tu sĩ Tiên Hà Đảo lại không chú ý đến chi tiết này.

Thấy tu vi của Kế Duyên khó lường, cử chỉ nho nhã lễ độ, một nữ tử ở bên cạnh cũng hành lễ, sau đó nói.

“Có một chi mạch của Tiên Hà Đảo của chúng ta gặp được địa mạch có sát khí đổ xuống.

Lúc người của chúng ta nghĩ cách phong cấm đã kéo tới rất nhiều yêu ma tà ác.

Giờ đây, hai bên vẫn còn đang đánh nhau.

Vì thế, chúng ta mới gấp rút đi tới đó tiếp viện.”
“Có xa lắm không?”
Kế Duyên dường như vô thức hỏi một câu như vậy.


Các tu sĩ Tiên Hà Đảo liên tục nhìn hắn mất lần.

Tuy lực pháp thần quang không hiện nhưng dựa vào phần khí tượng thanh tĩnh và hài hòa quanh người hắn cũng đã nói rõ, Kế Duyên là một vị chính tu.

“Khoảng cách có lẽ còn mười mấy vạn dặm đường, cũng không quá gần.”
Kế Duyên do dự một chút, nhìn xuống Xuân Huệ phủ và Xuân Mộc giang.

Sau đó, trong lòng hắn hạ quyết tâm, bất luận đây là cảm giác sứ mệnh của bản thân hay là do lòng hiếu kỳ thì cơ hội này cũng không phải lúc nào cũng có.

Vì vậy, hắn nói với mấy tu sĩ trước mặt.

“Các vị đạo hữu tiên tu phong cấm địa mạch sát khí lại bị yêu ma thừa cơ làm loạn, nếu không chê thì có thể để Kế mỗ đi cùng hay chăng? Dù sao cũng thêm được chút sức mọn!”
Cơn cuồng phong thổi qua vì đám người di chuyển quá vội vàng vẫn đang kéo theo vầng hào quang xung quanh.

Sáu vị tu sĩ Tiên Hà Đảo nhìn nhau, cũng có người dò xét Kế Duyên, hơn nữa ánh mắt còn đang đánh giá thân kiếm có mười phần linh tính ở sau lưng hắn.

Đây rõ ràng là một vị kiếm tu, hoặc là một đạo hữu tiên tu có thủ đoạn của kiếm tu, mà thủ đoạn đó lại không tầm thường chút nào.

Dù sao đi nữa, có tiên kiếm làm chỗ dựa nên sức sát phạt của vị tiên tu này cũng sẽ rất mạnh.

Tuy các tu sĩ Tiên Hà Đảo tự nhận rằng thực lực của những người tham gia chuyến này cũng đủ rồi, nhưng nếu vị đạo hữu kia đã đưa ra thiện ý như vậy, thì sau đó cũng nên có một mối thiện duyên.

Vì thế, ông lão ở chính giữa cũng đáp lễ nói.

“Nếu đạo hữu đã có ý tốt này, vậy thì cùng chúng ta tiến về phía trước nhé!”
Năm vị tu sĩ Tiên Hà Đảo còn lại cùng nhau hành lễ, tỏ ý cảm ơn.

Một người trong đó cũng mặc trang phục nho sĩ giống như Kế Duyên lúc này mới nói chuyện.

“Như vậy, mời đạo hữu bước vào vầng sáng của ta.

À, mong đạo hữu đừng kháng cự sự dò xét của Hà quang trận nhé.”
Kế Duyên hiểu ra, thì ra mấy người tiên tu này triển khai trận pháp, đang phi hành mà còn có thể bày trận, quả nhiên bất phàm.

“Ha ha, Kế mỗ cũng không có ý định kháng cự quá mức đâu.”
Kế Duyên cười nói một câu, lập tức đáp mây bay về phía sáu người.

Sau đó, đám mây bị vầng sáng đảo qua, chỉ cảm thấy như gió mát thổi vào mặt mà không có bất kỳ dị thường nào.

Rất nhanh, hắn đã đi đến bên cạnh vị nho sĩ vừa nói chuyện kia.

Những người khác thấy Kế Duyên hời hợt tiếp nhập vào Hà quang trận như vậy, mà trận pháp này cũng không có bất cứ phản ứng nào khác, thế nên trong lòng buông lỏng cảnh giác một chút, cũng âm thầm nhìn kỹ Kế Duyên lần nữa.

Sau khi tiến vào phạm vi Hà quang trận, Kế Duyên lập tức phát hiện ra, việc cưỡi mây tốn ít sức lực hơn rất nhiều, hầu như không cần hắn dùng quá nhiều pháp lực để duy trì tốc độ phi hành ổn định nhanh chóng nữa.

Chỉ là nhớ tới việc đám người Tiên Hà Đảo này đang vội đi tiếp viện, nếu bọn họ tiêu hao quá nhiều pháp lực lúc phi hành thì lúc đến nơi có lẽ cũng chỉ là những chiến binh mỏi mệt mà thôi.

Dù nói thế nào, nếu Hà Quang trận đã không có phản ứng gì với Kế Duyên thì mọi người cũng không nghĩ nhiều nữa.

Một đám tiên tu ở phía sau vẫn còn cảm thấy tò mò về vị tu sĩ mới đến này, nhưng ngoại trừ việc truyền âm với nhau một lúc thì cũng không ai làm gì cả.

Đội ngũ lại một lần nữa khôi phục lại trạng thái yên tĩnh phi hành.

Nam tử có dáng vẻ nho sĩ ở bên cạnh khẽ chắp tay với Kế Duyên.

“Kẻ hèn là Thường Dịch ở Tiên Hà Đảo.

Chúng ta ăn mặc khá giống nhau, Thường mỗ sẽ không gọi đạo hữu, mà gọi là Kế tiên sinh nhé.”
Kế Duyên cũng chắp tay đáp lễ.

“Tại hạ là Kế Duyên, làm phiền rồi! Thực không dám giấu giếm, người quen đều gọi ta như thế đấy.”
Thường Dịch cười gật đầu, ánh mắt đảo qua Thanh Đằng kiếm sau lưng hắn, dò hỏi.

“Phía sau Kế tiên sinh là một thanh Tiên kiếm đã tự sinh ra linh tính sao?”
Thanh Đằng kiếm đung đưa một góc, khẽ dịch chuyển sau lưng Kế Duyên.

Hắn cũng gật đầu trả lời.

“Đúng là một thanh tiên kiếm.”
Phần chuôi của tiên kiếm quấn dây leo, còn mọc lên mấy chồi non, trên thân kiếm cũng có dây leo sinh trưởng, tăng thêm vẻ phong mang nội liễm.

Vừa thoạt trông, đã có thể thấy rõ một màu xanh biếc chứa sinh cơ vô hạn.

Nhưng dù sao đây cũng là một thanh tiên kiếm, lại còn không có một chút kiếm khí nào.


Như vậy, một khi kiếm ra khỏi vỏ, uy lực chắc chắn bất phàm.

“Kế mỗ đã từng nghe qua đại danh của Tiên Hà Đảo nhưng chưa gặp bao giờ.

Hôm nay đúng là tình cờ gặp gỡ.”
Kế Duyên cũng mượn cơ hội này hỏi thăm sự tình trên Tiên Hà Đảo.

Hai người bắt chuyện với nhau.

Trong lúc Thường Dịch tán gẫu với Kế Duyên, thỉnh thoảng cũng có vị tiên tu bên cạnh nói chen vào một hai câu, xem như cũng đã quen thuộc hơn một chút.

Đối với tiên nhân có đạo hạnh sâu như Kế Duyên, nếu nói không môn không phái, sống ở một huyện nhỏ trên thế gian thì đúng là hơi có chút hoang đường.

Giả dụ như một người khác nói những lời như vậy thì chắc chắn các tu sĩ của Tiên Hà Đảo sẽ không tin, nhưng trên người Kế Duyên lại có khí tượng rõ ràng, thần hồn sáng sủa, tự nhiên mang đến cho người khác một cảm giác tin tưởng.

Sau đó, chuyện càng làm cho người khác kinh ngạc chính là, Thường Dịch bất chợt phát hiện ra hai mắt của Kế Duyên đã bị mù.

Hơn nữa, y cũng đã được Kế Duyên tự mình xác thực chuyện này.

Đối với tiên tu thì chuyện này quả thật là không thể tin nổi.

Dù sao, thông qua các loại thủ đoạn thần dị, việc chặt ngón tay rồi mọc lại chưa hẳn không có khả năng xảy ra, vậy việc hồi phục thị lực cũng có thể làm được.

Nhưng ánh mắt của Kế Duyên lại bị mù lòa, trong này tất nhiên cũng có nhân tố bất khả kháng nào đó.

Mà lúc này, Kế Duyên rốt cuộc cũng đã biết sáu người này là sáu vị trưởng lão của Tiên Hà Đảo, và các tu sĩ dưới trướng trong chuyến đi này thậm chí lên đến số lượng ba trăm người.

Đối với tu tiên giả, đây được xem là một con số khổng lồ, huống chi những vị tu sĩ của Tiên Hà Đảo lại còn không phải là những người có tu vi tầm thường.

Có lẽ bị ảnh hưởng bởi việc đến đây của Kế Duyên, các tu sĩ Tiên Hà Đảo đã tận lực thi triển pháp thuật, che giấu đi hà quang.

Tuy bản thân Kế Duyên ở bên trong vầng sáng thì vẫn thấy trước mắt rực rỡ sáng chói, nhưng mấy người ở trên mặt đất có lẽ sẽ không còn thấy gì nữa.

Bọn họ đi ngày đi đêm, không ngừng nghỉ, sông núi quốc gia ở phía dưới lần lượt thay đổi.

Cuối cùng, sau mười ngày, bọn họ đã đi tới vùng đông bắc Vân Châu.

Phía trước xuất hiện một ngọn núi cao vút.

Bây giờ đang là ban ngày nhưng ở ngọn núi kia hoàn toàn hiện ra trạng thái hắc ám không trăng không sao.

Trong núi sâu, mơ hồ có ánh sáng chói lọi chớp động trong bóng tối.

“Chúng ta đã đến!”
Vị trưởng lão đầu lĩnh tỏ vẻ ngưng trọng, nói với Kế Duyên vừa đi đến bên cạnh.

“Kế tiên sinh, mượn nhờ tiên kiếm sắc bén của ngài để phá sương mù nhé!”
“Nên như vậy.”
Kế Duyên đáp một câu, tay phải bắt lấy chuôi Thanh Đằng kiếm.

Vào lúc này, sắc lệnh linh văn trên vỏ kiếm hiển hiện; hơn nữa, chữ “Tàng” đồng thời biến mất.

Sau một khắc...!
“Ooong ----”
Kiếm minh vang lên.

Kiếm quang màu trắng chói mắt mang theo vô vàn kiếm khí lộ ra phong mang vô hạn, thế như chẻ tre, chém thẳng về phía sương mù.

Những nơi Tiên kiếm đi qua, khói đen cuồn cuộn cũng dần tan ra hai phần như những đóa hoa tuyết.

“Các vị, chúng ta đi trảm yêu trừ ma nào!”
Một lát sau, vầng hào quang đột nhiên sáng lên, nhao nhao bay qua sơn mạch..