Lạn Kha Kỳ Duyên

Lạn Kha Kỳ Duyên

Tác giả: Chân Phí Sự


ghiền tiểu thuyết

Dịch: Minh Nguyệt Châu Sa

***

Nhiều dân làng, đặc biệt là những người ở sân phơi lúa, không kịp chạy về nhà. Tất cả bọn họ trốn trong những ngôi nhà bên cạnh, một gian phòng thường chứa được hơn bảy hoặc tám người.

Mặc dù sương mù dày đặc dần tan biến sau khi trời đổ mưa, nhưng vì cơn mưa quá lớn nên tầm nhìn rất hạn chế. Dù vậy, dân làng vẫn nhìn về phía sân phơi lúa lúc nãy.

Một cái gì đó vừa mới rơi xuống làm cho đất rung núi chuyển. Khắp thôn đều có thể nghe thấy và cảm nhận được, nhất là mấy nhà gần đó lại càng sợ hãi.

"Ùm...ụm bò....ò...... Ùm...ụm bò....ò......"

Tiếng trâu già rên rỉ cực khẽ. Nếu không lắng nghe cẩn thận, thanh âm này rất dễ hòa vào tiếng mưa. Nhưng bây giờ dân làng đang tập trung tinh thần cao độ nên tự nhiên có thể nghe được.

"Có phải trâu nhà ai đó bị đập trúng không?"

"Không thể nào, không có con trâu nào ở sân phơi lúa cả... Trái lại, mấy cái sàng lớn và mấy đồ đạc khác đều bị hỏng hết rồi..."

"Mà cái gì rơi từ trên trời xuống vậy, ta nhìn không rõ lắm!"

"Đúng vậy, vẫn còn sương mù ở đó... nhưng có vẻ như nó rất to... Không phải là những ngôi sao rơi xuống đấy chứ?"

Một ông lão, chủ nhân của căn nhà này, cũng đang đứng ở cửa ra vào nhìn sân phơi lúa. Lão cau mày và im lặng, đợi những người khác mồm năm miệng mười nói chuyện một lúc rồi lão đột nhiên nói.

"Ta nghe nói... tiếng kêu của rồng đôi khi giống như tiếng gọi của một con trâu già..."

Cuộc thảo luận xung quanh dừng lại ngay lập tức. Mọi người quay sang nhìn ông lão.

"Thúc... Người đừng làm con sợ..."

"Đúng vậy, thúc... Có phải người muốn nói rằng có một con rồng từ trên trời rơi xuống không?"

"Nhưng trời mưa gió như thế này thật kỳ lạ... Triệu thúc nói có lẽ..."

"Không phải truyền thuyết được kể lại từ đời này sang đời khác là có rồng ở Nghiễm Động Hồ à..."

"Hí...iiiiii... Không thể nào..."

Những người xung quanh có chút run rẩy.

"Ùm...ụm bò....ò......"

Có tiếng kêu gào thảm thiết từ xa truyền đến. Mọi người vô thức lui vào trong phòng, không dám đứng trước cửa nữa.

Mặc dù rồng có đủ loại sắc thái thần thoại khác nhau, nhưng một trong số đó là yêu ma đấy. Dù rằng chuyện Thần Long ban mưa được lưu truyền rộng rãi nhưng cũng có không ít chuyện đuôi rồng quét ngang nhà cửa, lốc xoáy phá hủy làng mạc và cánh đồng, và thậm chí cả rồng ăn thịt người.

Giống như Diệp Công thích rồng (*), khi nói về loài rồng, mọi người đều có vẻ nói chuyện hăng say, nhưng ở thời điểm này, người ta chỉ nghĩ đến những điều kinh khủng.

(*)Diệp Công thích rồng: chỉ ra vẻ yêu thích bên ngoài, còn thực chất bên trong thì không

"Này... Nhìn sương mù đằng kia kìa, nó có vẻ giống..."

"Đừng... Đừng làm ta sợ..."

"Ai ôi, nếu trong sương mù kia đều là nó thì nó lớn đến mức nào nhỉ? Mấy người chúng ta chắc cũng không đủ cho nó ăn hai miếng, phải không?"

"Ai ai ai, đừng nói nữa, thật đáng sợ!"

"Rầm rầm..."

Lại một tia chớp lóe lên, chiếu sáng ngôi làng giống như ngày trời nắng. Khá nhiều người nhìn thấy bóng đen cực lớn ở phía xa. Trong lúc nhất thời, cả thôn trang im lặng như tờ....



Khi Kế Duyên và Thành Hoàng Lệ Thuận phủ bay đến trên bầu trời thôn Song Củng Kiều, thôn xóm đã bị che khuất trong cơn mưa. Mưa ở đây lớn hơn nhiều so với những nơi khác, hơn nữa không có người dân nào dám ra khỏi nơi ẩn náu.

Dưới Tị Thủy Thuật, nước mưa xung quanh chảy trượt qua, không chạm vào thân thể của Kế Duyên và Lý Thành Hoàng. Hai người đứng ở độ cao khoảng vài chục trượng, nhìn xuống phía dưới và vùng xung quanh.

"Rầm rầm..."

Dưới ánh chớp chói lóa, khắp nơi trong thôn Song Củng Kiều tức thì sáng bừng lên. Một con rồng đen khổng lồ với thân hình uốn khúc đang nằm ở đầu thôn. Cái đầu và gần một nửa cơ thể của nó nằm đè lên sân phơi lúa. Nửa lưng và phần đuôi rồng hướng ra phía bên ngoài thôn. Chiều dài tổng thể khoảng bốn mươi, năm mươi trượng, kích thước thân thể không giống nhau. Mặc dù nước mưa chảy xối xả lên người nó nhưng vẫn có một làn sương mù không ngừng thoát ra khỏi bề mặt cơ thể.

Kế Duyên nhìn Nghiễm Động Hồ ở phía xa. Hồ nước này khá lớn nhưng cũng chỉ khoảng hai mươi, ba mươi dặm mà thôi. Một con rồng rơi xuống gây nên động tĩnh lớn như vậy nhưng Nghiễm Động Hồ bên kia vẫn không có phản ứng gì.

"Xem ra con Giao Long này hẳn là Mặc gia của Nghiễm Động Hồ rồi."

Lý Thành Hoàng cau mày, nhìn Kế tiên sinh bên cạnh rồi nói một câu như vậy, nhưng y không thấy vẻ mặt đối phương có bất kỳ phản ứng nào.

Đôi mắt xám trắng của Kế Duyên nhìn chú vào con Giao Long bên dưới. Sau khi mở pháp nhãn, hắn có thể thấy Linh khí và Thủy trạch tinh khí trên người con rồng lớn màu đen đang bị rò rỉ nghiêm trọng, tình trạng thân thể vô cùng tồi tệ.

Ở đốt sống lưng chính giữa của nó có một mảnh tinh thể băng, rõ ràng hơi nước đang gấp rút bao phủ miệng vết thương nào đó.

"Do đánh nhau!"

Đây là suy nghĩ chung của Kế Duyên và Lý Thành Hoàng.

Kế Duyên không nói gì, sau khi do dự một lát, hắn liền hạ xuống từ trên không. Lý Thành Hoàng cũng ngay lập tức đuổi theo.

Một người một thần đáp xuống với tốc độ đồng đều, động tác vô cùng nhẹ nhàng, cố gắng không kích thích Giao Long vào lúc này. Cho dù là yêu vật, đôi khi chúng cũng giống như những con thú hoang dã, lúc bị thương nặng lại càng nguy hiểm.

"Lạch cạch..."

Kế Duyên đáp hai chân lên mặt đất, một vệt nước rất nhỏ văng lên. Còn Thành Hoàng chạm đất không có tiếng động.

"Ùm...ụm bò....ò...... Ôi..."

Con Giao Long màu đen mệt mỏi mở mắt, nhìn thấy Thành Hoàng trong chiếc áo đen. Ánh sáng thần quang trên người y không cố tình che giấu. Mặc dù nó không nhìn ra người bên cạnh, nhưng rõ ràng đó không phải người phàm.

"Ta là Lý Bảo Thiên, Thành Hoàng của Lệ Thuận phủ. Hôm nay, đột nhiên ta thấy phương xa có rồng rơi xuống nên đến đây nhìn một chút. Thì ra là Mặc gia của Nghiễm Động Hồ. Không biết tại sao các hạ lại đến tận đây?"

"Ùm...ụm bò....ò......"

Đại Giao màu đen kêu rên một tiếng, chỉ biết la rú lên như trâu rống, nhưng không có tiếng người phát ra.

"Rầm rầm..."

Cơn mưa tiếp tục cọ rửa cơ thể của Giao Long. Bốn móng vuốt rồng cố gắng chống đỡ. Thân rồng màu đen từ từ nhấc lên khỏi mặt đất, nhưng nó run rẩy trong chốc lát rồi "Ầm..." một tiếng, cả người nằm rạp xuống đất.

"Rầm rầm..."

Do hành động này, một mảng bùn lớn văng tung tóe. Nước bùn bắn về phía Lý Thành Hoàng và Kế Duyên, nhưng cả hai đều không tránh đi. Để tránh kích thích Hắc Giao, bọn họ cũng không dùng bất kỳ pháp thuật nào.

Nước bùn bám vào pháp thể của Thành Hoàng, sau đó bị mưa cuốn trôi. Nhưng khi chạm đến Kế Duyên, bùn và nước nhanh chóng tách ra, chỉ là lúc này mọi người chẳng có lòng dạ nào quan sát.

Từ lúc nãy đến giờ, Kế Duyên chưa nói câu nào. Sau khi mở pháp nhãn, hắn có thể nhìn rõ hơn Lý Thành Hoàng, cũng hiểu sự đau đớn mà con Hắc Giao này đang chịu đựng. Thân thể nó có một cảm giác không hài hòa rất kỳ lạ.

Nhìn nó giãy dụa, cuối cùng hắn cũng lên tiếng.

"Hắc Giao, ngươi sống ở một trong bốn hồ lớn của Đại Trinh, có Long Quân chăm nom, ai lại dám cả gan rút gân rồng của ngươi?"

Mặc dù giọng nói của hắn công chính, hùng hậu, lại lộ ra vẻ bình thản, nhưng những gì hắn nói thật kinh thế hãi tục. Lý Thành Hoàng hoảng sợ nhìn hắn, trong lòng nhấc lên sóng lớn.

Vừa rồi Hắc Giao nâng người lên nên đã không còn nhiều sức lực. Nó mở to mắt nhìn người bên cạnh Thành Hoàng.

Kế Duyên ngẩng đầu nhìn những đám mây đen, những trận sấm chớp trên bầu trời. Tầm mắt của hắn dường như xuyên thủng tầng mây, vượt qua cơn gió. Hắc Giao bị rút gân chắc chắn gây ra động tĩnh không nhỏ, chỉ sợ đây không phải là chuyện phát sinh trong cảnh nội Đại Trinh.

Ánh mắt của Lý Thành Hoàng lướt qua thân rồng, cuối cùng tập trung lên tinh thể băng trên lưng Hắc Giao.

"Chỉ e là vậy rồi. Nếu lời của Kế tiên sinh là đúng thì nói cách khác, "Mặc gia" ở Nghiễm Động Hồ thực sự bị rút gân? Khó trách Thủy trạch chi khí lại điên cuồng tiết ra như vậy!"

Kế Duyên bước chậm rãi trên đất bùn lầy lội, ánh mắt nhìn chăm chú Hắc Giao, rồi từ từ dời đến chính diện đầu rồng của nó.

Bùn đất tự động tách ra ngay khi giày của hắn chạm lên mặt đất, chỉ để lại những giọt nước tinh khiết. Hiện tượng kỳ lạ này rốt cuộc đã được Thành Hoàng phát hiện, và Hắc Giao đang nhìn chăm chú cũng nhìn ra.

Pháp nhãn của Kế Duyên cũng không phải toàn năng. Hắn thấy một chút manh mối nhưng lại quá mơ hồ. Lúc này, hắn trịnh trọng chắp tay, thử thăm dò.

"Tại hạ là Kế Duyên, bạn cũ của Long Quân Thông Thiên giang. Ngươi bị rút gân nên bị thương rất nặng, e là không chống đỡ được bao lâu nữa. Liệu có thể cho ta biết chuyện gì đã xảy ra. Ta sẽ nói chuyện với Long Quân. Nếu ngươi không tin thì ta lập tức mời Long Quân đến đây. "

"Ùm...ụm bò....ò......"

Hắc Giao chớp mắt vài cái, mở miệng cả buổi nhưng vẫn chỉ phát ra âm thanh như vậy.

Không riêng gì Kế Duyên, ngay cả Lý Thành Hoàng cũng cảm thấy sai sai.

Ánh mắt của Kế Duyên lóe lên. Hắn tiến lại gần Hắc Giao, nhìn vào mắt đối phương, khẽ gật đầu. Trong đôi mắt màu hổ phách của Giao Long, con ngươi từ từ co lại rồi dựng thẳng, cho phép Kế Duyên vươn tay chạm vào râu của mình.

Lúc này, thân và ý của Kế Duyên tương hợp. Khi ý cảnh vừa hiển hóa một chút, hắn nhanh chóng bấm đốt ngón tay. Được một lúc, hắn dừng lại, một lần nữa nhìn vào mắt rồng. Con ngươi của Hắc Giao từ từ mở ra, dường như hình thành một cách giao tiếp im lặng với hắn.

Cũng chính lúc này, Kế Duyên lùi lại vài bước, vung tay áo lên. Một màn mưa lớn được thu vào trong tay áo. Sắc lệnh trong miệng ngậm mà không phát. Pháp lực bên trong thân thể hiển hóa ra. Bằng mắt thường không thể nhìn thấy, thân thể hắn tựa như chứa sương hoá khói.

Sau đó, hắn vẫy tay áo một lần nữa. Một vũng nước lớn bay ra, đi tới vị trí cao hơn thân thể của con rồng đen khoảng ba, bốn trượng, tạo thành mấy chữ phát sáng bằng nước khổng lồ.

Lý Thành Hoàng cũng không phải người bình thường, lúc chứng kiến cảnh này liền biết có chuyện kỳ lạ xảy ra. Toàn thân y hiện ra thần quang giống như cầu vồng. Y phục màu đen rộng dày lúc này cũng phình to, nhờ đó y có thể ra tay bất cứ lúc nào.

Thanh Đằng Kiếm sau lưng Kế Duyên chậm rãi bay đến trước người chủ nhân.

Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, sấm sét chớp giật không ngừng. Đúng là thời cơ thích hợp. Mặc dù phương pháp ngự lôi của hắn còn kém nhưng Sắc lệnh lại ngày càng tiến bộ. Hơn nữa, hắn còn nghiên cứu được rất nhiều biến hóa.

Nhìn thấy tất cả đã chín muồi, Huyền Hoàng chi khí bên trong ý cảnh của hắn xuất hiện. Sắc lệnh trong miệng bỗng nhiên bạo phát:

"Sắc lệnh, trừ tà trói mị!"

Xoạt ~~~~

Ngay lập tức, bốn chữ lớn bằng nước trên cơ thể con rồng biến từ màu trắng thành ánh sáng vàng rực rỡ. Ngay lúc đó, Kế Duyên giữ trán bằng tay trái, dưới chân nổ tung một hố nhỏ. Sau khi pháp lực hao tổn cực lớn, hắn dứt khoát bạo phát man lực giúp bản thân nhanh chóng lùi lại. Lý Thành Hoàng ở bên cạnh thấy vậy cũng nhảy lùi về phía sau.

"Ầm đùng đùng..." "Ầm đùng đùng..."

"Rặc rặc..."Rặc rặc..." "Rặc rặc..."

Trên bầu trời, có rất nhiều tia sét đánh xuống, hội tụ vào trong chữ lớn màu vàng, sau đó chữ lớn kia bỗng hạ xuống.

"G r à o o o ~~~~~~~ "

Hắc Giao gào rú điên cuồng, tiếng rồng ngâm vang lên.

"A... A..."

Lúc chữ lớn màu vàng khảm vào trong thân rồng, có một thanh âm bén nhọn không tên bộc phát từ trong thân thể Hắc Giao đi ra. Một bóng dáng dơ bẩn liên tục vặn vẹo dưới ánh sáng màu vàng và sấm sét. Tia chớp trở thành xiềng xích tựa như những con rắc bạc khiêu vũ trong từng đạo ánh sáng, không ngừng quấn quanh thân thể vật kia.

"G r à o o o..."

Vào lúc miệng Hắc Giao mở lớn, phát ra tiếng long ngâm, trong miệng nó phun ra rất nhiều chất bẩn đen như mực. Bóng dáng dơ bẩn kia giống như sợi khói, không ngừng thoát ra khỏi mũi, mắt rồng. Trên lưng Hắc Giao lại hội tụ thành một hình ảnh vặn vẹo, bị tia chớp màu vàng trói buộc.

"Trảm."

Âm thanh nhẹ nhàng và bình thản của Kế Duyên vang lên. Một khắc sau, Thanh Đằng Tiên Kiếm rời khỏi vỏ..

"Boong ~ "

Kiếm quang cùng với tiếng kiếm minh, bao hàm kiếm ý, kiếm khí chém xẹt qua thân rồng ở phía trước.

"A..."

Âm thanh kỳ quái bén nhọn đột ngột dừng lại, hóa thành một làn khói đen tiêu tán.

"Phù..."

Kế Duyên thả lỏng một chút, sau đó vung tay áo, thu hồi dòng chữ vẫn đang nhấp nháy tia chớp trên thân rồng vào tay áo. Cái này hao tổn Pháp lực và Huyền Hoàng chi khí nên không thể lãng phí được.