Lạn Kha Kỳ Duyên

Lạn Kha Kỳ Duyên

Tác giả: Chân Phí Sự


ghiền tiểu thuyết

Dịch: Phong Thanh

Biên: Lưu Kim BưuTrong quán trà, bầu không khí hơi kỳ quái. Ban nãy Kế Duyên không nhìn kỹ, lúc này hắn mở to hai mắt nhìn quanh một chút, thấy rõ được khí tượng của những người xung quanh, những người vô tội bao gồm cả hắn và chủ quán trà thì tổng cộng cũng chỉ có khoảng sáu, bảy người.Những người khác vốn có khí tức bình thường, nhưng lúc này đều có biến hoá. Luận về khí huyết thì nam nhân vạm vỡ trước mắt này là đứng đầu, sau đó là hai nữ nhân bên cạnh.

Ánh mắt của những người này hơi lơ đãng, tựa như có như không đang quan sát Kế Duyên. Có vẻ bọn họ đi chung chứ không phải đi riêng lẻ.

Kế Duyên tuy bất đắc dĩ, nhưng vẫn bình tĩnh không hề sợ hãi. Dù sao người luyện võ bình thường không có gì uy hiếp với hắn. Vả lại, nếu hắn không muốn gây phiền toái mà trực tiếp bỏ chạy thì có lẽ không ai đuổi kịp hắn.

Thế nên Kế Duyên cầm chén trà uống cạn, rồi mới quay sang nói với người nam nhân kia bằng vẻ mặt bất đắc dĩ.

“À… Vị huynh đài này, súc vật thay đi bộ quá đắt, mà cũng khó chăm sóc, vẫn nên tự mình đi đường thì hơn, mệt thì có mệt nhưng được cái nhàn hạ.”

Kế Duyên nói câu này, lại quay đầu nhìn kỹ bé trai khoảng bảy, tám tuổi đang gõ chén trà. Dù không phải vừa nhìn liền có thể thấy rõ ràng, nhưng càng nhìn đứa bé này càng thấy kì lạ. Hắn nén đau nhức, cố mở to hai mắt một chút, đột nhiên phát hiện trên người đứa bé này lại phủ một lớp đồ vật giống như sương mù.

Chính tầng sương mù này khiến Kế Duyên không phát hiện ra đặc thù trên người cậu bé khi vừa nhìn lần đầu. Sau khi ánh mắt hắn xuyên qua tầng sương mù, liền nhìn thấy rõ bộ dáng của bé trai, còn lộ ra nét lanh lợi.

Thấy Kế Duyên nhìn về đứa bé bên người, một trong hai nữ nhân ban nãy cũng nheo mắt mở miệng nói.

“Tiên sinh quen mặt quá nè, hình như mấy hôm trước ở Quân Thiên Phủ đã gặp qua rồi. Lần này lại gặp nhau ngoài thành rồi.”

Một nữ nhân khác cũng tiếp lời.

“Chẳng lẽ tiên sinh gặp tỷ muội ta hôm đó liền đã coi trọng chúng ta rồi, hahaha…”

Kế Duyên dở khóc dở cười. Ngay cả dáng dấp của bọn họ ra sao hắn đều không thấy rõ, chỉ có giọng nói thì quả thật trước đó đã nghe qua.

Lúc đầu, hắn thấy hiếu kỳ đối với nam hài kia, nhưng bây giờ không khí trở nên gượng gạo thì còn gì để trò chuyện nữa. Kế Duyên cũng thấy qua không ít chuyện kỳ lạ.

Hắn thở dài cười nói.

“Được rồi, trên đời này đúng là thật khéo. Hai vị cô nương dù tin hay không thì tại hạ cũng không muốn phiền toái. Nếu quán trà nhỏ này không chào đón tại hạ, vậy thì bỉ nhân ta đành phải rời đi…”

Kế Duyên chưa đến mức bởi vì một hiểu lầm nhỏ mà giương cung bạt kiếm với đám người này. Không cần thiết, cũng cảm thấy không thú vị!

Hắn uống xong chén trà trong tay, đứng dậy giữa cái nhìn chằm chằm của tráng hán kia. Hắn nói một câu áy náy với chủ quán thiếu niên đang chuẩn bị tới chào hỏi.

“Chàng trai trẻ không cần chào hỏi đâu, tại hạ sẽ không nghỉ chân chỗ này.”

Nói xong câu này, Kế Duyên cầm lấy tay nải và chiếc dù che mưa, lại thoáng nhìn hài tử bảy tám tuổi kia một lần nữa. Sau đó, hắn rời khỏi quán trà, men theo quan đạo đi tiếp về phía tây, không một chút lưu luyến.

Trong quán trà, nam nhân vạm vỡ và hai vị cô nương cùng nhìn về phía bóng lưng Kế Duyên đang rời đi. Cả đám bọn họ đang căng cứng người, họ đã làm xong chuẩn bị ứng phó với việc đối phương đột nhiên quay người gây rối.

Thời gian một chén trà đã qua, thân ảnh Kế Duyên mờ dần, vẫn chưa thấy hắn có ý quay đầu.

Khoảng cách xa như vậy, dù có gây rối hay không cũng chẳng có chút ý nghĩa nào, quá xa rồi.

“Chẳng lẽ người này thật sự chỉ đi ngang qua?”

Nam nhân kia hỏi một câu nghi ngờ, nhìn về phía hai cô gái. Một người trong đó cau mày trả lời.

“Nhưng chúng ta quả thật đã gặp hắn, không thể nào nhận lầm được. Hôm đó ở trong tiệm vải ở Quân Thiên Phủ, cũng là cảm giác… tiêu sái như vậy…”

Nữ nhân còn lại cũng nói:

“Người này chắc chắn không phải người thường. Đúng như Mạc Đồng đã nói, Quân Thiên Phủ cách chỗ này không gần, hai ngày trước chúng ta mới gặp hắn ở trong thành. Hắn đi bộ một mình sao có thể hôm nay đã đến đây rồi, trừ khi nửa đường ngồi xe ngựa, nếu không thì chẳng phải sẽ mệt chết sao?”

“Đúng rồi. Ta mới thăm dò một câu, hắn hình như đã nhận ra điều gì đó, nhưng giọng điệu lại có chút bất đắc dĩ.”

Tráng hán Mạc Đồng vừa nói chuyện vừa nhìn chằm chằm về con đường phía xa, bóng hình Kế Duyên càng lúc càng mờ nhạt.

Bé trai vẫn luôn gõ chén trà nhỏ kia, cuối cùng cũng ngừng lại tiếng ồn “Bang bang bang…”. Cậu bé cũng nhìn theo hướng Kế Duyên rời đi.

Đứa bé nhỏ giọng nói với cô gái bên cạnh: "Ta muốn ăn thịt chiên giòn."

"Chỉ có bánh bột ngô và thịt khô, muốn ăn không!"

"Không ăn! Chết đói cũng không ăn!"

Đứa bé cứng đầu nói một câu, lại bắt đầu gõ "Bang bang bang...". Nhưng y nhìn thấy cô nương kia đang trợn trắng mắt, dù sao cũng đói bụng nên đành phải ăn.

...

Vào đêm mưa ba ngày sau, trên Tiêu Diệp Sơn, nơi giao nhau giữa Quân Thiên phủ và Tây Trữ phủ, Kế Duyên đang che dù đi trên đường núi.

Nơi đây gọi là Tiêu Diệp Sơn bởi vì đứng từ đỉnh ngọn núi cao nhất nhìn ra xa, toàn thể thế núi tựa như tàu lá chuối. Quy mô dãy núi cũng không tính là quá lớn, còn không bằng Lão Hoa Sơn lúc gặp gỡ hai đồng tử của Ngọc Hoài Sơn. Núi này chỉ kéo dài hơn mười dặm, nằm trong đoạn giáp ranh dài hơn ba mươi dặm của hai phủ.

Kế đại tiên sinh có một thói quen, hắn thích đi chậm khi trời mưa. Vì ngày mưa hắn có thể “nhìn” rõ cảnh đẹp sông núi, thuận theo tiếng mưa rơi mà "tiếp xúc" vạn vật trên đại địa.

Giờ phút này cũng vậy, trận mưa này bắt đầu từ đêm trước vẫn cứ rả rích không ngừng, Kế Duyên cũng chậm rãi thong dong đi đường, "nghe" theo tiếng mưa phát hiện phía trước có một tòa nhà.

Hắn đến gần hơn một chút, ngửi thấy mùi đàn hương rồi nhìn bài trí bên trong, quả nhiên là một ngôi miếu sơn thần.

Kế Duyên đi vào mái hiên, gấp dù vẫy nước. Hắn đẩy cửa miếu, thoải mái quan sát ngôi miếu nhỏ này.

Miếu sơn thần này chỉ rộng mấy trượng, tuy rằng lộ ra vẻ cũ nát mà cũng không có người trông coi miếu, nhưng có lẽ không tính là một ngôi miếu hoang. Dù sao bàn thờ coi như chỉnh tề, cũng có cống phẩm sót lại, chắc là dân địa phương sống gần núi cúng tế dịp lễ hoặc khi có việc cầu khẩn, nhưng phần lớn thời gian đều không có ai.

Kế Duyên nhìn kỹ hơn bức tượng sơn thần, bộ dạng điêu khắc hơi khác với thường nhân. Tuy bức tượng mặc áo bào, nhưng xương cốt phần mặt cũng tương đối nhô ra, trên trán lại có hai cục u, người thợ điêu khắc chạm trổ trên hai cục u này mấy đường vân mây uốn lượn, khiến Kế Duyên không chắc đây là hai cái sừng hay khối u.

Trên bức tượng sơn thần này cũng không có dấu vết thần quang của Kim Thân pháp tướng, nhưng quả thật có hương hoả chi lực lưu giữ quanh quẩn, dù cực kỳ yếu ớt. Nhìn qua liền biết đây không phải là chính thần, kết hợp cả bộ dạng không giống người thường kia thì chính là quái thành tinh được trời sinh đất dưỡng. Nó muốn mượn hương hoả nguyện lực để giúp tăng tốc độ liên kết địa mạch sơn mạch mà đạt thành chức vị sơn thần.

Căn cứ vào bản tính, loại tinh quái này không chờ được khi làm một vị thần nhỏ tại miếu, chỉ khi có người dân cúng tế thì nó mới trở về thu hương khói, nếm cống phẩm.

Kế Duyên mở pháp nhãn của hai mắt ra, chỉ cần cố vài lần liền nhìn thấu tượng thần. Hắn nhìn ra cái gọi là "Sơn thần" này, đạo hạnh vẫn còn kém lắm. Dù Diệp Tiêu Sơn tuy nhỏ nhưng cũng là một ngọn núi có diện tích hơn mười dặm, cũng không phải đơn giản như làm thổ địa của một trang viên thôn xóm nho nhỏ được.

Với hương hoả ít ỏi mỏng manh của cái miếu nhỏ này, tích lũy từ năm này qua tháng nọ, cộng thêm bản thân tu luyện không lười biếng, cùng với một thân tinh quái, sau trăm năm lịch kiếp (*) mới có thể đạt được thành quả nhất định, nhưng cũng chỉ có hạn. Nếu không cẩn thận mà chết yểu thì chẳng còn cái gì.

(*)lịch kiếp: là việc trải qua một (hoặc nhiều) khổ nạn nào đó và giúp người lịch kiếp "ngộ" ra đạo lý, giúp người đó mạnh mẽ hơn, hiểu sâu về thiên đạo hơn.

"Tu hành khó khăn....!"

Kế Duyên cảm thán một câu, đóng lại cửa miếu, sau đó xin lỗi một tiếng về phía tượng thần, rồi tìm một tấm bồ đoàn ngồi xuống một góc nghỉ ngơi.

Từ trong ngực, Kế Duyên lấy ra ( Ngoại Đạo Truyện). Trong đêm mưa xem "tiểu thuyết tả thực" khiến hắn có cảm giác mới lạ khác biệt.

Trong miếu sơn thần có một cái chậu than sắt, dùng để đốt vàng mã, bên cạnh còn có than củi, hình như để khách hành hương nghỉ chân dùng tạm. Với Kế Duyên, không sưởi ấm cũng không thấy lạnh, đương nhiên không cần nhóm lửa.

Hắn đọc sách gần nửa canh giờ, lại đổi sang ( Thông Minh Sách), đúng lúc lật đến đoạn suy đoán và lý giải về Câu Thần Thuật, cho rằng câu thần (trói buộc thần) thật sự cũng có điểm tương tự với pháp lệnh cao nhân, rõ ràng tác giả viết sách cũng không hiểu rõ Câu Thần Thuật.

Kế Duyên theo bản năng nhìn về phía tượng sơn thần trong miếu. Trước đây Cừu Phong của Ngọc Hoài Sơn đã tặng hắn một phần tên Câu Thần Tàn Thiên, hắn cũng đã sớm nghiên cứu kỹ càng rồi.

Tàn thiên này được Cừu Phong tìm hiểu hơn mười năm, có ghi lại rất nhiều tâm đắc, độ hoàn thành thật ra đã rất cao, nhưng vẫn cứ thiếu đi Thần tuỷ là then chốt. Vì vậy, ngoại trừ tác dụng bản thân trợ giúp thu thần tu hành, những cái khác không có ý nghĩa quá lớn.

Nhưng trên thực tế, từ khi Kế Duyên với duyên pháp không cạn nhận được "Sắc lệnh", môn thần thông kỳ dị như dầu cao Vạn Kim(*) này, trên mức độ nào đó hắn đã sở hữu năng lực Câu Thần Thuật như lúc đầu. Dù sao sắc lệnh chân chính còn cao hơn một bậc so với pháp lệnh cao nhân.

(*): vạn năng, nhiều tác dụng

Nhưng lý luận thuộc về lý luận, dù độ khả thi cao tới đâu thì cuối cùng thuật này vẫn chưa trải qua chứng minh thực tế nào cả.

Đương nhiên Kế Duyên nhìn cũng chỉ nhìn, hắn chưa từng có ý định thử một lần. Tiểu thần của dâm từ thì cũng là thần, hắn không có việc gì cũng không thể tuỳ tiện ỷ vào đạo hạnh cao thâm khi dễ thần a.

Đang nghĩ ngợi suy tính, Kế Duyên đột nhiên khẽ động trong lòng. Hắn nghe được một vài động tĩnh đặc thù.

Cũng không lâu lắm, cửa miếu bị đẩy một tiếng "Ầm" từ bên ngoài, bảy thân ảnh ướt sũng nhảy vào trong miếu. Bọn họ vội vàng quét mắt một vòng bên trong miếu, lại không thể thấy được Kế Duyên đang hoà vào tự nhiên, ngồi dưới bóng tối ở góc tường.

"Ôi... Ôi... Có lẽ chúng không đuổi theo chứ?"

“Có lẽ không... Thiếu chủ thế nào rồi?"

"Vẫn còn hôn mê đấy!"

"Mạc Đồng, thương thế của ngươi thế nào rồi?"

"Không có gì đáng ngại!"

Kế Duyên nhìn đám nam nữ đang ướt sũng chật vật bên kia, có cả mùi máu tươi bay tới. Dù số lượng ít hơn hẳn và trạng thái không ổn định, nhưng hắn vẫn nhận ra đó chính là đám người đã gặp trong quán trà lúc trước.