Lạn Kha Kỳ Duyên

Lạn Kha Kỳ Duyên

Tác giả: Chân Phí Sự


ghiền tiểu thuyết

Dịch: Sided Lovettt

Biên: Minh Nguyệt Châu Sa

Trước khi khởi hành đến Quân Thiên Phủ thành, Kế Duyên từng nghĩ tới một vấn đề, vì sao lúc hắn mới đến thế giới này không nhìn thấy thiên địa đại kiếp mà phải chờ tới lúc chơi cờ kia?

Thời điểm Kế Duyên suy nghĩ không thông đã đặt ra một giả thuyết, sau đó phát hiện nếu như lúc mới đến thế giới liền xảy ra chuyện này, hắn căn bản thập tử vô sinh.

Mà lúc trước ở cửa ải kia, vừa đúng thời khắc Kế Duyên "tu vi nước chảy thành sông" và đang ở giai đoạn thể xác cùng tinh thần phù hợp tự nhiên, lại vừa có mang theo Thanh Đằng Kiếm.

Không sai biệt lắm vừa vặn tồn tại một khả năng có thể xảy ra, đó là một loại đại pháp huyền diệu nào đó đã dẫn dắt Kế Duyên quan sát đại kiếp, khiến hắn biết được rất nhiều sự tình mà trước đây không rõ ràng.

Sự thật chứng minh, tình hình nghìn cân treo sợi tóc.

Trên thực tế Kế Duyên đối với việc này đã sớm có cảm ứng, trải qua chuyện ván cờ quân cờ ở hai đời cũng khiến cho hắn chuẩn bị tốt tâm lý. Chỉ có điều hắn cho rằng rất có thể quân cờ cần phải hoàn toàn ngưng thực thành hình mới là thời cơ, không nghĩ tới khi quan sát cũng phải tự mình tiếp nhận.

Về phần đại năng bố trí ván cờ là ai? Bọn họ còn sống hay đã chết? Vì sao lúc trước ván cờ ở núi Ngưu Đầu tiêu điều như thế? Vì sao cần hắn đánh cờ? Những chuyện này không phải Kế Duyên hiện tại có khả năng tìm hiểu rõ ràng.

...

Lúc này đã đến mùa thu, đồ vật bày bán trên đường phố Quân Thiên Phủ càng ngày càng đa dạng.

Bởi vì đã đến mùa thu hoạch, giờ phút này trái cây được bán bên trong phủ thành tương đối phong phú. Kế Duyên còn chưa tiến vào Quân Thiên Phủ thành, tiếng rao hàng náo nhiệt bên trong đã truyền đến.

Gần như cách một đoạn liền có thể ngửi được mùi trái cây và nghe được tiếng rao hàng; có lựu, quýt, hồng... và nhiều loại trái cây khác.

Từng có kinh nghiệm một lần nên lần này đương nhiên Kế Duyên sẽ không trực tiếp hiện thân với bộ dáng quần áo tả tơi. Hắn sử dụng một cái Chướng Nhãn Pháp để che mắt, sau khi vào thành liền tiến thẳng đến cửa hàng bán vải áo.

Số lượng thuật pháp mà Kế Duyên biết được chỉ đếm trên đầu ngón tay, lần chơi cờ này khiến tâm cảnh của hắn tăng lên một cách thần kỳ, từ đó làm cho thuật pháp thay đổi về chất.

Kế Duyên ở trong thành theo âm thanh tìm được một cửa hàng vải áo phù hợp tiêu chuẩn. Lúc Kế Duyên chuẩn bị tiến vào, trong tiệm vừa vặn có hai nữ tử đang chọn lựa quần áo. Hắn còn chưa bước vào cửa hàng đã ngửi được một cỗ hương vị nhàn nhạt của son phấn trang điểm, hai người này đoán chừng không phải dân chúng phổ thông, dù sao nữ tử xuất thân tầm thường sẽ không toả ra loại hương vị này.

"Vị khách quan này, ngài muốn mua loại vải nào, là quần áo hay loại nào khác, có cần đo thân người hay là mua hàng có sẵn? Ta nhìn ngài dáng người cân xứng, rất nhiều quần áo trong tiệm đều thích hợp với ngài!"

Trong tiệm chưởng quầy kiêm luôn việc tiếp khách, nhìn thấy Kế Duyên nhã nhặn mộc mạc liền lập tức tiến đến chào hỏi. Gã mặc dù không nhìn thấy bộ quần áo tơi tả của Kế Duyên, nhưng lại thoáng nhìn lên đỉnh đầu cái "trâm gài tóc" kỳ lạ kia. Vật kia nhìn thế nào đi nữa cũng giống một nhánh cây ngoằn ngoèo, ánh mắt của chưởng quầy lập tức trở nên cổ quái.

Nữ tử bên cạnh tựa như vừa nhìn thấy đồ vật hợp ý, liền gọi chưởng quầy.

"Chưởng quầy chưởng quầy, loại tơ lụa màu đỏ này thật đẹp, bao nhiêu tiền một xấp? Nếu may thành quần áo thì tính thế nào đây?"

Nữ tử này mở miệng ra không phải vài thước mà là một xấp, chưởng quầy lập tức vui vẻ.

"Hắc hắc, hai vị cô nương thật tinh mắt. Loại tơ lụa này là từ nơi Uyển Châu xa xôi vận chuyển tới, do tơ tằm dệt thành. Hai người cứ sờ thử, cực kỳ trơn nhẵn, may thành quần áo bảo đảm vừa thoải mái dễ chịu lại vừa xinh đẹp!"

"Ơ kìa, ta hỏi ngươi giá tiền tính thế nào mà!"

Một nữ tử trong đó không kiên nhẫn được nữa phải nói một câu.

"A ha ha, đây dù sao cũng là tơ lụa tốt nhất được vận chuyển từ Uyển Châu tới, giá cả đương nhiên sẽ hơi đắt, một xấp... mười lượng bạc!"

Mười lượng?

Hai nữ tử còn chưa lên tiếng, Kế Duyên liền có chút chút kinh ngạc, loại tơ lụa này quả thật là "đắt như vàng". Một xấp vải lụa may mấy bộ quần áo mà thôi lại bằng tiền chi tiêu trong một hai năm của dân chúng thông thường, gia đình tầm thường cơ bản gánh không nổi chi phí này.

"Tốt, liền mua một xấp vải lụa này, gói lại cho ta, quần áo chúng ta sẽ tự mình tìm người may!"

"Vâng vâng vâng, để tại hạ mang đi gói lại!"

Chưởng quầy vui vẻ ra mặt, hai cô nương này thế mà không hề trả giá, hôm nay thật sự là kiếm bộn rồi. Lúc chưởng quầy mang tơ lụa đi gói lại liền bắt gặp Kế Duyên cũng đang học dáng vẻ vừa rồi của hai cô nương, đưa tay sờ sờ các loại vải tơ treo trên kệ.

"Vị khách quan này, ôi khách quan, ách a, cái này... Bản tiệm buôn bán nhỏ, bên này đều là tơ lụa, lụa mỏng, cái kia..."

Chưởng quầy tận lực uyển chuyển biểu lộ sự lo lắng của mình.

Kế Duyên thu tay về, nhìn về phía chưởng quầy cười cười.

"Được rồi, tại hạ chỉ là kiểm tra xem tơ lụa có điểm gì khác biệt. Chưởng quầy, giúp tại hạ chọn hai bộ, không, chọn ba bộ quần áo được không?"

Vì để tránh chuyện phiền phức, Kế Duyên vừa nói chuyện vừa lấy ra từ trong ngực một thỏi bạc, lập tức khiến cho chưởng quầy càng thêm vui mừng.

"Vâng vâng vâng, khách quan chờ một lát, trước tiên đợi ta gói kỹ tơ lụa giúp hai vị cô nương này!"

Hai vị nữ tử này đang lặng lẽ quan sát Kế Duyên, dù sao trong tiệm cũng chỉ có bốn người.

Kế Duyên ánh mắt chưa từng dừng lại trên người các nàng, hoặc có nhìn cũng chỉ là liếc mắt qua.

Các nàng cũng không phải vì nhan sắc không được chú ý mà tức giận, chỉ là cảm thấy kỳ quái vì ánh mắt hắn tựa như không thấy rõ, giống như vừa rồi sờ thử cũng chỉ bằng xúc cảm chứ con mắt căn bản không nhìn thấy gì.

Hơn nữa quần áo Kế Duyên còn đỡ, chứ cái búi tóc kia cực kỳ rời rạc, nhưng nó cũng không thể khiến người khác chán ghét. Dùng một nhánh cây làm trâm gài tóc theo lý mà nói hẳn sẽ mười phần buồn cười, nhưng nhìn vào lại cười không nổi.

Lúc hắn bước vào cửa hàng liền đảo qua hai nữ tử một chút, khí chất cả hai không thể nói phú quý, ngược lại khí huyết tràn đầy. Hắn cũng nghe được hai người hô hấp kéo dài, tám thành là người luyện võ nhưng không muốn để ý tới quá nhiều.

"Hai vị cô nương, vải lụa đã được gói lại, về phần bạc..."

"Ồn ào, không quỵt của ngươi đâu!"

"Vâng vâng!"

Chưởng quầy vội vàng đến trước bàn nhấc lên cái cân nhỏ, xác nhận qua một lần mới đưa tơ lụa giao cho hai người, chờ hai nữ tử rời đi liền lập tức tiếp đãi Kế Duyên.

"Để khách quan chờ lâu, ngài muốn kiểu dáng gì? Nho sam trường bào, thân đối áo dài, trang phục bó sát cho đến thường phục, bản điếm tất cả đều có sẵn!"

"Ừm, cho ta đến một bộ áo xanh, một bộ áo trắng, một bộ áo xám tro. Tất cả đều là trường bào có tay áo lớn, lấy cả áo lót, quần áo đều cần."

"Được rồi, chính là lấy nguyên bộ từ trong ra ngoài, đã hiểu đã hiểu. Trước tiên ta ước lượng giúp ngài số đo dài ngắn."

Chưởng quầy lấy ra một cái thước gỗ từ trong tủ để giúp Kế Duyên đo đạc, chỉ hai ba lần liền ước lượng được số đo. Không biết có phải ảo giác hay không mà gã cảm thấy quần áo trên người khách nhân này xúc cảm có chút kỳ lạ, nhưng gã cũng không nghĩ nhiều.

Giống như là vì hòa hoãn việc mình dùng ngôn từ lỗ mãng trước đó, tại thời điểm chọn quần áo, chưởng quầy chủ động bắt chuyện và nói chuyện phím với Kế Duyên.

"Hai nữ khách nhân vừa rồi thật sự là kỳ quái, rõ ràng không xấu nhưng lại trang điểm loạn trên mặt mình như thế, cũng chả rõ họ thật không biết cách trang điểm hay là cố tình làm thế."

"Ha ha... Có lẽ họ thật không biết, chẳng qua sao chưởng quầy vừa rồi không nhắc nhở các nàng?"

Kế Duyên nghe vậy cũng cười nói một câu, dù sao hắn cũng không thấy rõ.

Chưởng quầy ngó ngó bên ngoài.

"Chuyện này sao có thể, nữ khách nhân giàu có tuyệt đối không thể trêu chọc, nhất là vấn đề ngoại hình. Ta nếu nói ra, các nàng sẽ cho rằng ta có ý tốt hay là đang cố tình bôi xấu?"

"Ha ha ha... Có đạo lý có đạo lý, chưởng quầy đúng là người hiểu chuyện!"

Kế Duyên cũng cảm thấy vui vẻ, áp lực trước đó cũng giảm bớt một chút, khó lắm mới có lại được cảm giác như đang nghe chuyện hài châm biếm của kiếp trước.

"Hắc hắc, đúng không, đến đây, khách quan ngài mặc thử mấy bộ quần áo này, tuyệt đối vừa người!"

Trong lúc nói chuyện, chưởng quầy đã giúp Kế Duyên chọn được áo ngoài...

Khoảng hơn một phút sau Kế Duyên từ vải áo cửa hàng đi ra, hắn đã đổi một bộ áo trắng mới tinh, trên tay còn cầm một bao vải chứa hai bộ quần áo còn lại. Tổng cộng tiêu xài hết sáu trăm văn tiền, nếu so với xấp vải lụa của hai nữ tử kia thì quả thực là một trời một vực.

Về phần bộ quần áo rách rưới đang cầm trên tay, Kế Duyên hai tay vỗ một cái, bộ quần áo cũ nát này hóa thành mảnh vỡ rơi xuống phía dưới miệng cống trên đường.

Giờ phút này phương hướng của Kế Duyên chính là đang tiến tới vị trí đầu đường phố lúc trước đoạt bàn cờ. Nếu như không có điều gì cần thiết, những người bán rong cũng sẽ không quá ưa thích việc đổi chỗ bán đồ, cho nên rất có thể tên kia vẫn ở chỗ cũ.

Vừa rồi tại cửa hàng vải áo cùng chưởng quầy nói chuyện phiếm, Kế Duyên đã nói bóng nói gió và hiểu rõ hiện tại là năm Nguyên Đức thứ mười lăm, cùng đánh giá mơ hồ ban đầu của hắn chênh lệch cũng không lớn.

Nửa đường hắn còn mua giày dép, chưa đến hai khắc, Kế Duyên dựa vào cảm giác đã tìm được vị trí đầu đường phố trước đó, quả nhiên lại nghe thấy tiếng của tên bán hàng rong kia.

"Trang sức, trang sức mới nhập về, vòng ngọc, ngọc bội, nhẫn ngọc, đều là ngọc tinh xảo đây..."

Gã bán hàng rong gào to bằng tất cả sức lực, nhưng người dừng lại tại quầy hàng cũng không nhiều. Gã đang khát nước nên cầm lấy ống trúc uống chút nước, sau khi nhìn lại đã phát hiện trước gian hàng xuất hiện một tiên sinh mặc áo trắng.

Gã mừng rỡ, vội vàng chào hỏi.

"Vị khách quan này, nhìn ngài nhất định người có học vấn, mua một khối ngọc đi. Người đọc sách không phải đều nói quân tử như ngọc sao, ngài nhìn qua một chút mấy khối ngọc bên này đa số đều màu xanh biếc nha!"

Kế Duyên mặc dù thấy không rõ kiểu dáng của những khối ngọc này, nhưng ngọc là loại vật rất đặc thù. Ngọc tốt tự có khí tức, chẳng hạn khối ngọc Ngụy Vô Úy tặng. Còn những thứ trên quầy hàng bên này, hắn đã tự tay dùng linh khí kiểm tra, đừng nói đến khí tức, chẳng những chế tác kém mà chất ngọc cũng kém.

Kế Duyên lướt qua những khối ngọc màu xanh, chọn lấy một cây trâm màu đen đã ngã sang màu xám, rồi hỏi thăm.

"Cây trâm này bao nhiêu tiền?"

Gã nhìn thoáng qua, cây ngọc trâm thô sơ này ở bên trong quầy hàng đều xem như loại kém nhất. Gã quan sát dáng vẻ của Kế Duyên, do dự một chút rồi báo giá.

"Ba mươi văn!"

"Ha ha... Một cây ngọc trâm giá ba mươi văn? Ta thấy không đủ, không đủ, ta cảm thấy nó... trị giá một lượng!"

Kế Duyên tự quyết định, nhổ nhánh cây ở đỉnh đầu ra, trực tiếp cắm ngọc trâm lên trên búi tóc. Sau đó hắn từ trong ngực móc ra một mẩu bạc vụn nhỏ, tuyệt đối nhiều hơn một lượng chứ không hề ít hơn.

"Cho ngươi, cây ngọc trâm xứng đáng với cái giá này! Không cần thối lại, ha ha ha... Không sai không sai, cây trâm ngọc này coi như không tệ..."

Gã bán hàng rong ngơ ngác dùng tay nhận lấy bạc vụn mà Kế Duyên đưa, có chút choáng váng nhìn qua tên tiên sinh áo bào trắng tay rộng này, sau khi tự quyết định cũng không quay đầu lại mà đã rời đi.

"Người này, cứ như thế đi rồi?"

Thời điểm Kế Duyên sắp đi ra hai mươi bước, gã giống như mới hồi phục tinh thần lại, nhìn qua bạc trong tay.

"Số bạc này hẳn là bằng hai ba tháng lợi nhuận đi..."

Gã bán hàng rong do dự mãi một lúc sau, cuối cùng vẫn cắn răng.

"Uy... vị khách quan này... khách quan... ngọc trâm này giá trị không cao như vậy... thật không cần!"

Kế Duyên dừng lại, nét mặt tươi cười, như có thâm ý quay đầu nhìn về phía gã.