Kết Hôn Chớp Nhoáng Ông Xã Cực Phẩm

Kết Hôn Chớp Nhoáng Ông Xã Cực Phẩm

Tác giả: Bách Hương Mật


ghiền tiểu thuyết

 

Chương 658:

 

“Thứ hai, tôi biết trong khoảng thời gian này, khắp nơi đều có tin tức về tôi, làm cho tôi sợ hãi không dám đi ra ngoài…

 

“Cuối cùng, cũng xin hãy tin tưởng vào các giám khảo của giải thưởng Phi Thiên và tôn trọng họ, vì tôi tin rằng giải thưởng Phi Thiên sẽ có thể đưa ra một lý do hợp lý để thuyết phục tất cả mọi người.”

 

Đoạn phim ngắn gọn, chỉ vài từ vội vàng.

 

Tuy nhiên, Đường Ninh thực sự xuất hiện tại hiện trường để mọi người không nên đàm tiếu quá nhiều về vấn đề này, nhưng như mọi khi, từ góc độ chuyên môn, hãy xem giải thưởng này vẫn duy trì vị thế có thẳm quyền ở Trung Quốc, tin vào lý do của các giám khảo đằng sau giải thưởng này.

 

Điều quan trọng nhất, mọi người đã quên rồi…

 

Việc công bố giải thưởng này là để thông báo lý do của giải thưởng.

 

Đây cũng là một lý do quan trọng tại sao giải thưởng Phi Thiên được gọi là quyền uy, vì nó cho phép mọi người Xem sự so sánh và thấy được thực lực!

 

Đồng thời, tình hình của Dương Hi cũng không được tốt cho lắm.

 

Cái sự không được tốt đó là ám chỉ cô ta trong trại tạm giam đã ủy thác cho mọi người đem lời nói với Nghê gia, nhưng đã không nhận được sự giúp đỡ của Nghê gia, còn bị Nghê gia cảnh cáo: “Nếu cô dám nói bậy với cảnh sát, tôi sẽ cho khiến cô chết không toàn thây.”

 

Cảnh sát không làm mọi việc rõ ràng, điều này thể hiện ở chỗ cuối cùng họ cũng bắt được một người thân cận với Nghê gia, tự nhiên không thể có chuyện dễ dàng như vậy, cố moi thứ gì đó ra khỏi miệng Dương Hi, nhưng Dương Hi đầu đến cuối hiện lòng trung thành của mình với Nghê gia, nhưng làm thế nào để người khác yên tâm khi cô ta đã vào trại giam?

 

Bản thân Nghê gia cũng nghỉ ngờ, ở bên cô ta nhiều năm như vậy, hầu như không bắt được điểm yếu nào, có thể tưởng tượng được người này kỹ càng đến mức nào.

 

Kết cục của Diệp Lam và Dương Hi đều được nhìn tháy rõ trên ti vị ở sảnh của trại giam. Mặc Đình và Đường Ninh không hề thương xót. Họ đã trực tiếp hủy hoại lòng tự trọng và ý chí của một người, đồng thời phơi bày hoàn toàn mặt xấu xí nhất của cô ta. Dưới con mắt của công chúng, y như rằng Diệp Lam đang cởi đồ đứng dưới nắng, bị mọi người soi mói.

 

Tắt nhiên Dương Hi cũng sợ…

 

Đặc biệt cô ta là chủ mưu bắt cóc Đường Ninh, Diệp Lam chỉ vì chuyển lời liền bị trả thù thế này, vậy cô ta…

 

Hoàn toàn không dám tưởng tượng.

 

Dương Hi không có người thân, tất nhiên là không có bạn bè, xuất thân xấu xa lại lớn lên ở thành phố, một khi bị Nghê gia bỏ rơi thì nhất định càng thêm đau khổ hơn Diệp Lam.

 

Diệp Lam chỉ là không có chỗ dung thân…

 

Còn cô ta là người tình của lão đại nhiều năm như vậy, muốn động thủ với cô ta chỉ có một hai người thôi sao?

 

Dương Hi suy nghĩ một hồi, cuối cùng rơi lệ nói với cảnh sát: “Tôi biết các người muốn từ miệng tôi thu được tin tức có lợi cho các người. Tôi hứa với các người là có thể thú nhận hết thảy, nhưng…”

 

“Tôi có một điều kiện.”

 

“Tôi muốn gặp Đường Ninh.”

 

Dương Hi thực sự đã yêu cầu được gặp Đường Ninh, điều này cảnh sát không ngờ tới. Tuy nhiên, để tìm chứng cứ phạm tội của Nghê gia, cảnh sát vẫn đồng ý: “Chúng tôi sẽ liên lạc với cô ấy, nhưng… Đường Ninh có muốn gặp cô hay không, chuyện này không thuộc thẳm quyền của chúng tôi.”

 

*Cô ta nhất định sẽ gặp tôi.” Dương Hi khóe mát rưng rưng: “Làm sao cô ta có thể bỏ lỡ cơ hội nhìn thấy tôi khốn khổ?”

 

“Chờ thông báo!”

 

Tuy nhiên, Dương Hi không đợi được Đường Ninh đến, mà gặp phải luật sư của Nghê gia, không…

 

Đây không gọi là luật sư, bởi vì Dương Hi biết người này chính là trợ thủ đắc lực nhất của Nghê gia, cũng chưa từng xử lý một vụ án gì mà là một mạng người!

 

Dương Hi run lên vì sợ hãi, nhất là khi đối phương cũng đang nhìn cô ta.

 

Sự u ám lộ ra từ bên trong nội tâm khiến da đầu người khác bắt giác tê dại.

 

Khóe miệng Dương Hi khẽ nhúc nhích, nhưng không có phát ra âm thanh, mãi đến nửa giờ sau, cảnh sát mới tới mở khóa cho Dương Hi, đồng thời nói với Dương Hi: “Dương Hi, cô đã được tại ngoại, cô có thể đi rồi.”

 

Có thể đi rồi…

 

Nghe được bốn chữ này, Dương Hi sững sờ, thật lâu không có nhúc nhích.

 

“Cảnh sát, tôi có thể đợi đến khi Đường Ninh đến không?”

 

Dương Hi vô thức hỏi cảnh sát.