Kết Hôn Chớp Nhoáng Ông Xã Cực Phẩm

Kết Hôn Chớp Nhoáng Ông Xã Cực Phẩm

Tác giả: Bách Hương Mật


ghiền tiểu thuyết

Chương 59: Có Gan Nghĩ, Nhưng Không Có Cơ Hội Nói

Bởi vì muốn thay thế Đường Ninh, Hàn Nhược Tuyết sớm đã cùng với Lâm Vi còn có cả Hàn Vũ Phàm… thảo luận về việc phát triển kế hoạch tiếp theo của Đường Ninh trong phòng họp, thậm chí còn không có thông báo gì cho Đường Ninh cả, nói là muốn hỗ trợ, nhưng công việc mà Lâm Vi bàn giao cho Hàn Nhược Tuyết lại vô cùng rõ ràng, Hàn Nhược Tuyết chẳng qua chỉ xem Đường Ninh như một con cờ tốt thí, bất kể địa vị của Đường Ninh có cao đến đâu, cô ta cũng đều muốn quyền kiểm soát nghệ sĩ cầm chắc trong tay mình.

Lâm Vi liệt kê tất cả lời mời công việc trước mắt của Đường Ninh, chiếu lên màn hình máy chiếu. Chỉ riêng lời mời tạp chí thôi thì đã có hơn 23 hạng mục, điều này khiến cho Hàn Vũ Phàm có chút sửng sốt, trong số đó, có rất nhiều tạp chí hạng 2, anh ta hoàn toàn không ngờ được rằng, độ công nhận của Đương nhiên, Lâm Vi cũng không hề đưa vào trong danh sách liệt kê những hạng mục mà Đương Ninh đang bàn bạc, bao gồm… hai nhà đào tạo ngôi sao là Ngôi Sao Thời Đại và Thế Kỷ Sáng Tạo Nghệ Thuật đang ra giá cao đối với cành ôliu được tung ra Đường Ninh.

Với địa vị hiện tại của Đường Ninh, một phân xưởng nhỏ như giải trí Thiên Nghệ đã không thể giúp ích được bao nhiêu đối với sự nghiệp của cô, còn cái được cho là hợp đồng đại diện bằng miệng của Hàn Nhược Tuyết, sớm đã không còn sự ràng buộc gì đối với Đường Ninh nữa rồi.

Ngay ở cuộc chiến ban đầu Hàn Nhược Tuyết trí nhớ còn chưa phát triển nên cô ta còn cho rằng Đường Ninh thành công như vậy toàn bộ đều là do may mắn.

“Hiện giờ bởi vì cơn sốt của trào lưu Châu Á, Đường Ninh có một số độ nỗi tiếng nhất định ở khu vực Âu Mỹ, chỉ cần lợi dụng thời cơ này, với mối quan hệ của tôi có thể nhanh chóng giúp cô lên được các show diễn, thế nhưng tiền đề là cô phải hoàn toàn nghe lời tôi… Nếu không, tôi cũng có thể làm tiêu hao đi độ nỗi tiếng của cô…”

Vì vậy, tối hôm nay thay vì nói là tiệc ăn mừng của Đường Ninh, chỉ bằng nói là buổi họp báo của Hàn Nhược Tuyết.

Một người đại diện bị người Mỹ tuyên bồ lệnh cắm, trong nháy mắt lại đến Thịnh Kinh, giao lại số tiền vi phạm hợp đồng rồi lại tiếp tục gây ra thảm họa cho nhân gian.

Còn một mặt khác, Đường Ninh đã biết được được cuộc họp liên quan đến cô sáng nay của giải trí Thiên Nghệ từ trong cuộc điện thoại của Lâm Vi, Hàn Nhược Tuyết đã đặt con đường phát triển của cô ta ra nước ngoài, đó quả thật là con đường được lựa chọn hàng đầu của một người mẫu, suy cho cùng quốc tế mới có thể làm nên thành tựu của một người mẫu, thế nhưng… Đường Ninh đã không còn là 17 tuổi nữa rồi, nêu với trường hợp không có đủ sự chống lưng từ phía sau, cô không thể nào giống với những người mẫu trẻ tuổi được, bắt đầu sớm nhất với vai trò làm người mẫu thử quần áo đầu tiên, cô không phải là sợ cực khổ gì, chỉ là thanh xuân của cô cũng tiêu hao không đủ, cho dù là trọng lượng của 3 năm tiếp theo đây, thì đối với cô mà nói cũng đều là chí mạng!

“Đường Ninh, bây giờ cô dự định làm như thế nào? Hàn Nhược Tuyết đối với cô là thuộc tình thế bắt buộc rồi!”

“Tôi… cách của tôi, Lâm Vi, cảm ơn cô.” Đường Ninh cảm ơn một cách chân thành.

“Đường Ninh, thật ra nhân cơ hội này, tôi rời khỏi cô cũng tốt, bởi vì tôi biết rằng, người đại diện của cô chỉ càng ngày càng mạnh, còn tôi… không có tư cách đứng bên cạnh cô, cô đã dạy cho tôi rất nhiều cũng làm cho tôi hiểu ra rất nhiều, cô yên tâm, giữa chúng ta có một thỏa thuận bảo mật, tôi sẽ không đem chuyện của cô tuyên bố ra ngoài, tôi chỉ cầu cho cuối cùng Thiên Nghệ có thể để cho tôi rời khỏi đó.” Lâm Vi hạ quyết tâm, bởi vì đi theo Đường Ninh, cô ấy chỉ có thể bị Đường Ninh mang đi thôi, không thể phát huy tác dụng quan trọng của một người đại diện, cô ấy khâm phục Đường Ninh nhưng cũng có mục tiêu mà bản thân muốn đạt được.

“Mong cô đạt được tất cả như ý nguyện.” Đường Ninh gật đầu.

“Chúng ta vẫn là bạn bè chứ?”

“Tất nhiên…” Đường Ninh bình thản trả lời.

“Vậy những bức ảnh không đứng đắn đó của tôi… cứ lưu lại ở bên cô nhé, coi như là một lời cảnh tỉnh dành cho tôi, Đường Ninh, tôi sẽ âm thầm dõi theo cô, nhìn cô bước ra sân khấu của quốc tế.”

“Lâm Vi, tôi cũng chúc cô hạnh phúc.”

Lâm Vi biết rằng, cô đã hoàn thành nhiệm vụ theo từng giai đoạn rồi, cô nên lùi về phía sau thôi, Đường Ninh con người này, tuyệt đối sẽ không nhân từ với kẻ thù của cô ấy, nhưng đối với bạn bè cô ấy tuyệt đối không làm khó, cô đương nhiên muốn làm bạn với cô ấy hơn.

Chẳng mấy chốc trên bầu trời Thịnh Kinh đã xuất hiện dày đặc những ngôi sao, còn Đường Ninh cũng đã chuẩn bị xong xuôi để chiến đấu kịch liệt với Hàn Nhược Tuyết một trận.

Trên đường đi đến khách sạn, Mặc Đình nắm lấy tay của Đường Ninh, tiếp thêm sức mạnh cho cô, Đường Ninh nhìn Mặc Đình, hé nở một nụ cười: “Không cần lo lắng cho em, em đã quen rồi… Em đã chuẩn bị sẵn sàng để đấu một trận đấu lớn rồi, cho dù Hàn Nhược Tuyết là một đối thủ khó chơi.”

“Anh chỉ là xót cho em…”

“Ông xã, tối nay không cần đợi em, ngoan ngoãn về nhà đi ngủ, mỗi ngày anh phải làm việc vô cùng vất vả như thế, cho dù là vì em cũng không thể làm cho cơ thể của mình mệt mỏi.” Đường Ninh nắm lại lòng bàn tay ấm áp của Mặc Đình: “Em hứa với anh, sẽ không để bản thân mình chịu một chút thiệt thòi nào Ba”

“Cái này là em nói đó, nếu như Hàn Nhược Tuyết khiến em chịu một chút xíu ấm ức nào, anh sẽ để Hải Thụy ra tay.” Mặc Đình kéo Đường Ninh qua, nhẹ nhàng hôn lên trán cô, thời gian làm vợ chồng càng lâu, anh hiểu Đường Ninh càng nhiều, thì càng thấy thương người phụ nữ này, người đã phải gánh chịu biết bao nhiêu gian khổ như thế mới có thể phá kén hóa thành bướm, còn con đường trùng sinh cũng không mấy là thuận buồm xuôi gió.

Đường Ninh ngắng đầu nhìn vào nót ruồi màu đen trên dái tai của Mặc Đình, đó chính là ký hiệu nhận dạng của anh khiến cô vạn phần say mê đến choáng váng.

“Em sẽ không để cho anh có cơ hội ra tay đâu, em cũng đã chuẩn bị cho Hàn Nhược Tuyết một món lễ vật, muốn làm người đại diện của em sao? Em sẽ khiến cho cô ta có gan suy nghĩ, nhưng không bao giờ có cơ hội để nói…” Suy cho cùng tự tay xé nát kẻ thù, cô đã rất thành thạo rồi.

Mặc Đình nhìn Đường Ninh với ánh mắt vô cùng dịu dàng, nhìn thấy đôi mắt cô tràn đầy sự tự tin, trông dáng vẻ ấy, anh thật sự không có cơ hội ra tay đó rồi.

7 giờ tối, Đường Ninh đến địa điểm tổ chức tiệc chúc mừng, cũng cùng với thời gian này, Mặc Vũ Nhu cũng đã vào khách sạn Hồng Phàm.

Bởi vì địa vị của Thiên Nghệ có hạn, vì vậy những nghệ sĩ nổi tiếng có thể mời đến được cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, còn Đường Ninh tuy là nhân vật chính của bữa tiệc chúc mừng này, thế nhưng… rất rõ ràng, Hàn Vũ Phàm chỉ vì muốn thả con tép bắt con tôm, mục đích thật sự của anh ta là ra mắt cho Hàn Nhược Tuyết trở lại sân khấu.

Đường Ninh chào hỏi quan khách cũng mệt rồi, nên cô ngồi xuống bàn, đồng thời cũng tìm một người phục vụ, nói vào bên tai anh ta giao cho anh ta một số chuyện, còn đối phương cũng hiểu rõ mà gật đầu.

Theo cùng với đó, là Hàn Vũ Phàm bước lên thảm đỏ đi đến lễ đài đối diện với quan khách trong tiếng vỗ tay của tất cả mọi người.

“Hôm nay ngoài việc chúc mừng cho Đường Ninh trỏ thành người phát ngôn cho ISN ở châu Á ra, chúng tôi còn có một quyết định quan trọng muốn tuyên bố.” Hàn Vũ Phàm toàn thân mặc một bộ đồ vest thủ công màu nâu, anh tuấn vô song trên lễ đài: “Đó chính là tổng quản lý nghệ sĩ của Thiên Nghệ sẽ do chị của tôi, người đại diện kim bài Hàn Nhược Tuyết đảm nhận, sau đây, mời chị bước lên sân khấu để tiếp tục tuyên bồ tin tốt với mọi người.”

Hàn Nhược Tuyết mặc một chiếc váy dài màu bạc, bước lên thảm đỏ với đôi giày cao gót cao gần chục cm, cô ta mang theo dáng điệu kiêu hãnh giống như một nữ vương nhìn xung quanh, cuối cùng ánh mắt rơi vào người Đường Ninh.

Vẻ mặt của cô ta hung ác cay độc, mang theo một dục vọng muốn chinh phục mãnh liệt, khiến cho Đường Ninh khi nhìn thấy cũng có chút chau mày lại…

“Chào mọi người, tôi là Hàn Nhược Tuyết, bắt đầu từ hôm nay tôi sẽ tiếp nhận chức vụ tổng quản lý nghệ sĩ của Giải trí Thiên Nghệ, đồng thời muốn tuyên bố một quyết định quan trọng tiếp theo đây…”

Hàn Nhược Tuyết vẫn nhìn Đường Ninh với vẻ mặt như lúc đầu… giống như là thợ săn đang khóa chặt con mồi vậy…

“Tôi tuyên bó…”

Đúng lúc 3 chữ “tôi tuyên bố” vừa nói ra, người phục vụ mà Đường Ninh dặn dò giao việc lúc nãy đột nhiên cầm điện thoại lên sân khấu, giao cho Hàn Nhược Tuyết, làm cho từ ngữ mà cô ta sắp nói ra bị ngắt ngang, còn Hàn Nhược Tuyết vừa nhìn thấy nội dung trong điện thoại, bỗng chốc trừng mắt nhìn chằm chằm vào Đường Ninh, dường như rất kinh hoảng, phẫn nộ còn có cả không cam tâm tột độ.

Thế nhưng, Đường Ninh từ đầu tới cuối đều mỉm cười đối mặt… Chỉ là nụ cười này đối với Hàn Nhược Tuyết mà nói, đặc biệt gai mắt.

“Tôi tuyên bố, đầu năm sau sẽ thành lập tổ hợp một nhóm nghệ sĩ ưu tú, đã mời đến sự tham gia của các ngôi sao lớn, kính mong mọi người đón chờ ủng hộ.”

Hàn Mặc Vũ nhìn Hàn Nhược Tuyết một cách khó hiểu, chị ấy rõ ràng là phải tuyên bố mình trở thành người đại diện của Đường Ninh… sao đột nhiên lại sửa lời?

“Chị… Chị sao vậy? Nội bộ công ty đều biết chị sắp tiếp nhận Đường Ninh, chị đột nhiên bị làm sao vậy?”

“Đường Ninh!” Hàn Nhược Tuyết gần như nghiến chặt răng hét lớn cái tên này.

Hàn Vũ Phàm quay lại nhìn Đường Ninh, cô ta ngăn cản sao?

Sao cô ta có thể ngăn cản được chứ?

“Cô ta cho chị xem cái gì vậy?”