Kết Hôn Chớp Nhoáng Ông Xã Cực Phẩm

Kết Hôn Chớp Nhoáng Ông Xã Cực Phẩm

Tác giả: Bách Hương Mật


ghiền tiểu thuyết

Chương 547:

 

Ở chỗ ghế ngồi của các vị Đổng sự, trong chốc lát, người người đều cảm thấy mình thật nguy hiểm, không an toàn, không biết tại sao Đường Ninh rõ ràng là vãn bối, nhưng trên người của cô ấy lại để lộ ra một sự uy nghiêm mà chắc là chỉ ông cụ Đường mới có.

 

“Tài liệu bị rò rỉ rồi, vốn dĩ có thể lập tức phong tỏa được tin tức, nhưng lại có người nào đó khiến cho chuyện này từng bước từng bước trở nên to tát đến mức không cách nào thu dọn được như hiện giờ?”

 

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, giống như là đang nghi ngờ lẫn nhau vậy, chỉ có những người quang minh chính đại mới không có gì đáng để sợ sệt cả.

 

“Được, chuyện này chúng ta tạm thời không nhắc đến nữa. Tôi biết các vị thúc bá ở đây vẫn cảm thấy thân phận của tôi khiến cho Đường Thị xấu hổ, chắc phải để cho Đường Huyên đến để thay thế chức vụ Tổng tài, vậy thì tốt quá rồi, những rối ren tiếp theo đây, còn có cả buổi công bố ra mắt sản phẩm mới sắp được tổ chức nữa, cứ để cho Đường Huyên tiếp nhận vậy, mọi người thấy thế nào?”

 

Lúc này, trong phòng họp đột nhiên yên tĩnh đến kỳ lạ.

 

*Sao nào? Bây giò nguy cơ cũng đã được xua tan rồi, mọi người nên rất vui lòng mới đúng, suy cho cùng tôi cũng chỉ là một diễn viên hèn mọn mà thôi…”

 

Hiện tại, đừng nói là Đường Thị, mà ngay cả toàn thế giới bên ngoài đều biết rằng Đường Ninh vừa đến thì đã giải quyết được vấn đề nan giải của Đường Thị, bao gồm cả những dự án hợp tác của Thụy Sĩ trước đó, cũng đã nhận được lợi ích từ sự nỗ lực mà Đường Ninh đã bỏ ra từ phía sau.

 

Bọn họ còn có mặt mũi gì mà nói Đường Ninh chỉ là một diễn viên chọc họ cười làm họ ngủ cơ chứ?

 

“Dù sao tôi cũng chỉ là thay thế tạm thời thôi, mọi người có thể tha hồ đề cử người phụ trách mà mọi người hài lòng.”

 

Nói đến đây, Đường Ninh không mở lời nữa, dường như cô muốn có một thái độ nào đó của mọi người.

 

*Đường Tam tiểu thư giải quyết sự việc quá bản lĩnh, có điều, chúng tôi với tư cách là các Đổng sự, tự đưa ra chất vấn về năng lực của cô đối với việc bảo vệ lợi ích của bản thân mình, đó là điều hiển nhiên, còn về việc cô giải quyết nguy cơ của công ty, cũng là trách nhiệm mà cô phải cố gắng làm thôi.” Lâm Thiệu Viễn từ đầu cho đến cuối luôn thể hiện ra thái độ bình tĩnh.

 

“Tuy Đại tiểu thư năng lực không đủ, nhưng cô ấy rốt cuộc cũng là chị gái của cô, loại chuyện giống như cái tát này ở trước mặt mọi người, hình như không phù hợp với thân phận của Tam tiểu thư lắm.”

 

Thần sắc của Chỉ Vân kiên định, khóe môi mang theo một nụ cười lạnh: “Đổng sự Lâm, hình như rất muốn đem chuyện này dọn lên bàn tiệc để nói.”

 

“Tôi thì có cái gì phải sợ chứ?” Lâm Thiệu Viễn hỏi lại.

 

“Vậy được thôi, chuyện tiếp theo mọi người xử lý đi, trước giờ tôi cũng chưa bao giờ từng yêu thích gì với cái vị trí Tổng tài Đường Thị này.” Nói xong, Đường Ninh sắp đứng dậy, mà lúc này, những Đồng sự còn lại khác mới bắt đầu bày tỏ thái độ.

 

“Đường Tam tiểu thư, chuyện đã đến bước này rồi, Đường Thị không thể thiếu cô được đâu.”

 

“Đường Ninh, đừng có mà tùy hứng, đây là chuyện có liên quan đến lợi ích sống còn của mọi người đấy…”

 

Nghe thấy hai câu nói này, Đường Ninh bỗng dưng lại cười lên: “Đúng như những gì mọi người nói, chuyện này có liên quan đến lợi ích của mọi người, thế nhưng chẳng liên quan to tát gì với tôi cả2 Vị trí này tôi có thể ngồi cũng có thể không ngồi, bản lĩnh của tôi, cũng không phải là hiển nhiên giống như Đổng sự Lâm anh nghĩ đâu.”

 

“Anh cảm thấy tôi coi trọng chút quyền lợi này sao?”

 

“Không dành cho tôi sự tôn trọng đáng có, tôi dựa vào cái gì mà phải bận trong bận ngoài vì các vị đây chứ? Tôi rảnh rỗi không có chuyện gì làm hay sao?”

 

“Các vị, nếu như các vị cảm thấy Đường Huyên có đủ khả năng mang lại lợi ích cho các vị, các vị cứ việc đi tìm cô ta, tôi cũng không lưu luyến gì cái vị trí này cả, thế nhưng néu các vị muốn tôi ở lại tiếp tục tạm thời thay thế cái ghế Tổng tài này, thì làm phiền các vị, đừng nói rằng tôi phải đối xử với Đường Huyên như thế nào ở trước mặt tôi cải”

 

“Anh không phải tôi, những chuyện mà Đường Huyên làm với tôi cũng sẽ không làm như vậy đối với các vị!”

 

Lần này, Lâm Thiệu Viễn trằm mặc.

 

Bởi vì Đường Ninh không phải là người hai mặt, cô ấy căm hận hay chán ghét đều sẽ sẽ trực tiếp thể hiện ra bên ngoài.

 

Chị em hai người trước trước giờ đều là không hợp nhau như nước với lửa, vì vậy Đường Ninh cũng không cần phải che đậy.

 

Đường Ninh đây chính là tuyên bố muốn đá Đường Huyên ra khỏi Đường Thị một cách triệt để, hơn nữa, theo như phong cách hành sự của cô, rất có khả năng là sẽ hoàn toàn nhổ cỏ tận gốc! Một mẻ hốt gọn thể lực của Đường Huyên ở Đường Thị.

 

Đối với sự quyết đoán của Đường Ninh, bây giờ tất cả Đồng sự không thể không phục được, bọn họ nhất định phải công nhận năng lực của Đường Ninh với hai bàn thắng đẹp liên tiếp.

 

Vì vậy, sau khi cuộc họp kết thúc, Đường Ninh trực tiếp truyền lệnh sa thải xuống cấp dưới, ngay cả một người với chức vụ thư ký cũng không giữ lại cho Đường Huyên.

 

Đường Huyên xông thẳng vào phòng làm việc của Tổng tài, thê nhưng ngay cả cái bóng của Đường Ninh không để cho Đường Huyên nhìn thấy.

 

“Đến cả chị gái ruột cũng không buông tha, Đường Ninh mày không sợ báo ứng sao?”