Kết Hôn Chớp Nhoáng Ông Xã Cực Phẩm

Kết Hôn Chớp Nhoáng Ông Xã Cực Phẩm

Tác giả: Bách Hương Mật


ghiền tiểu thuyết

Chương 54: Báo Ứng

Trong bóng tối, mấy người Mặc Vũ Nhu căn bản không nhìn thấy bóng dáng Mặc Đình, chỉ thấy 3 người mang vẻ mặt đầy oán hận, dùng các loại lời lẽ xúc phạm để mắng chửi Đường Ninh. Mặc Đình trong bóng tối, nhìn rõ điệu bộ thảm hại của mấy người này, khóe miệng hơi giương lên, dám mắng vợ anh, không nghe thấy thì thôi… lại để anh nghe mát rồi…

Vậy thì…

Coi như họ xui xẻo…

Vì lẽ đó, trong bóng tối Mặc Đình cầm điện thoại di động lên, gọi cho Lục Triệt: “Tra xem Hàn Nhược Tuyết làm việc cho công ty quản lý nào.”

“Vâng chủ tịch!” Lục Triệt đáp lại đầy lưu loát.

Trước khi rời nước Mỹ, cũng cần lưu lại chút gì đó, mới có thể không phụ lòng Hàn Nhược Tuyết bày trăm phương ngàn ké, đưa ra thủ đoạn thâm độc lừa Đường Ninh đến làm đá kê chân cho Mặc Vũ Nhu. Đây là sau khi Đường Ninh đánh thắng kẻ ác, mới ra tay, chắc không tính là anh can thiệp vào chuyện của vợ mình nhỉ?

Trong bữa tiệc ăn mừng lung linh đầy màu sắc, Đường Ninh tươi cười đi làm quen các khách mời và phóng viên. Vì không muốn Mặc Đình đợi lâu nên cô lấy lý do cảm thấy khó chịu, nửa chừng rời khỏi bữa tiệc mừng, sau đó dẫn Lâm Vi cùng chị Long rời đi.

Đường Ninh bước ra khỏi cửa lớn khách sạn, trong bóng tối, dễ dàng bắt gặp được bóng dáng của Mặc Đình. Người đàn ông này, người đàn ông chói sáng nhất trong mắt mọi người, lại luôn sẵn lòng không để ý thân phận bản thân, đợi cô ở những góc khuất. Lâm Vi và chị Long không muốn trở thành bóng đèn một kilowatt, nên tự bắt taxi trở về trang viên, để một mình Đường Ninh lên xe của Mặc Đình.

Mặc Đình nhìn Đường Ninh bước tới, bờ vai còn lộ ra ngoài, lập tức cởi áo vest khoác lên người Đường Ninh: “Lúc ra ngoài, cũng không biết bảo chị Long lấy áo khoác à.”

“Nếu để chị Long lấy, vậy bây giờ sao có thể được mặc áo khoác có nhiệt độ cơ thể anh?” Đường Ninh cười, rồi tiếp tục nói: “Áo khoác của Mặc tổng, đâu phải ai cũng có thể mặc.”

Mặc Đình vừa bắt lực vừa cưng chiều nắm lấy bàn tay lạnh băng của cô, nhét cô vào trong xe: “Về nhà thôi…”

Lúc về đến trang viên, trong nhà đã thay đổi rất nhiều, phòng ngủ trải đầy hoa tươi, xung quanh phòng thắp nến hương.