Kết Hôn Chớp Nhoáng Ông Xã Cực Phẩm

Kết Hôn Chớp Nhoáng Ông Xã Cực Phẩm

Tác giả: Bách Hương Mật


ghiền tiểu thuyết

Chương 527:

 

Đường Huyên biết suy nghĩ của những người này từ lâu, vì vậy cô ta cười nhẹ, chân thành nói: “Tôi biết trước. đây tôi có nhiều chỗ còn thiếu sót khiến mọi người thất vọng.

 

Nhưng, trải qua sự thăng trầm lâu như vậy, bắt đầu từ tầng cơ sở, tôi đã có cách lý giải mới về Đường Thị, bất kể ai tiếp quản Đường Thị, đây là điều tôi muốn nói với mọi người. “

 

“Ủng hộ Đường Ninh!”

 

“Ủng hộ đại tiểu thư!”

 

“Đường Ninh!”

 

“Đại tiểu thư.”

 

“Theo tôi biết, Đường Ninh dường như không có hứng thú với công việc quản lý. Chủ tịch đã vô số lần tìm cô ấy.

 

Nhưng, cô ấy trả lời chủ tịch rất nghiêm túc. Cô ấy không muốn cả ngày đi họp với một đám lão già, cô ấy không hứng thú với việc quản lý. “

 

Lời nói của vị giám đốc này vừa dứt, mọi người đều ngừng tranh cãi, bởi vì rất nhiều người của Đường Thị đều biết chuyện này.

 

Đường Ninh đã từ chối ông cụ, hơn nữa không chỉ một lần.

 

“Nếu những người kia không trông cậy vào được, thì còn gì để nói nữa?”

 

“Chỉ có đại tiểu thư quản lý Đường Thị, tôi mới có thể yên tâm!”

 

Kết quả thảo luận, rõ ràng càng ngày càng hướng tới những gì Đường Huyên mong muốn, tuy nhiên cô ta vẫn giữ bình tĩnh nói với mọi người: “Tôi cảm ơn sự tín nhiệm của các vị đổng sự trưởng, nhưng tôi thực sự đã phạm sai lâm.”

 

“Nếu như khó quyết định như vậy, vậy thì bỏ phiều đi.”

 

“Đúng, bỏ phiếu.”

 

Sau khi thống nhát quyết định, các đổng sự trưởng quyết định sử dụng cách công bằng nhát. Đối với kết quả này, Đường Huyên rất tự tin, bởi vì cô ta đã âm thầm mua chuộc rất nhiều người. Nhưng điều khiến cô ta bát ngờ là số phiếu bầu được công khai, cuối cùng cô ta và Đường Ninh có cùng số phiếu.

 

“Các người nhiệt tình tiến cử Đường Ninh, nhưng thật đáng tiếc người ta thà khoe ngực lộ thịt còn hơn liếc Đường Thị chúng ta một cái!”

 

“Các vị đổng sự trưởng đừng nóng giận. Thật ra, cách tốt nhất là để ông nội qua chủ trì đại cuộc. Tôi sợ sẽ phụ lòng yêu mến của mọi người …” Lần này, Đường Huyên hoàn toàn dùng thái độ khiêm nhường cùng các đồng sự trưởng xung quanh thương lượng “Toàn quyền quyết định nằm ở ông nội.”

 

“Cái này có gì tốt mà chọn? Ai trong các người thấy năng lực của Đường Ninh? Cô ta giỏi lăn lộn trong ngành giải trí thì quản lý cũng lợi hại sao?”

 

“Nếu các người khăng khăng muốn Đường Ninh trở thành người quản lý mới, tôi nghĩ … tôi sẽ cân nhắc việc rút cổ phân.”

 

Sau một vòng biểu quyết, dường như vấn đề vẫn chưa được giải quyết, chọn Đường Ninh hay Đường Huyên vẫn còn bề tắc. Mà lúc này ông cụ Đường lại gọi điện đến. Các cổ đông cho dù không nể mặt cũng phải chịu đựng sự tức giận trong lòng nghe một chút.

 

“Hạ Linh xác nhận là bị gặp nạn ở Thụy Sĩ, hiện tại sống chết không rõ. Trên dưới Đường Gia hiện đang nỗ lực tìm kiếm người trở về. Vì vậy ngày mai, tôi sẽ công bố ứng cử: viên đại diện cho chức tổng giám đốc. Tôi tin rằng đến lúc đó, các vị sẽ không có bắt kỳ phản đối nào.”

 

Đường Huyên cúi đầu cười lạnh, bởi vì cô ta biết hiện tại Đường Gia ngoài cô ta ra, còn người nào thật sự có thể chủ trì đại cục nữa?

 

“Ngày mai, tôi sẽ nhờ cháu gái mở một cuộc hội nghị.”

 

Cháu gái……

 

Nhưng lại không nói là cháu gái nào!

 

Điều này càng khiến Đường Huyên chắc chắn rằng ông cụ đây là đang định đưa cô về vị trí cũ.

 

Các cổ đông dường như cũng hiểu làm ý của ông cụ, cho rằng ý của ông là để Đường Huyên tạm thời tiếp quản, vì vậy họ không khỏi vỗ tay: “Vậy nên, những siêu mẫu đó nên đứng sang một bên. Nói không dễ nghe thì Đường Ninh chỉ thích hợp cho đàn ông chơi đùa, thứ đồ không lên được mặt bàn này, tốt nhất đời này đừng bước vào cánh cửa Đường Thị.”